Chương 1091: Tập kích.



- Khiến các ngươi chê cười rồi!

Trần Thọ Bạch cũng ý thức được mình thất thố, không khỏi cười khổ một tiếng, khi hào quang của truyền tống pháp trận nổi lên liền nói với Chu Báo

- Vốn ta không có hi vọng gì đối với bệ hạ cả, bất quá hiện giờ xem ra, kết luận vẫn còn quá sớm, nếu như ngươi thật sự có thể qua được một cửa của Hồng Thái Sư thì nói không chừng Nhân Hoàng hậu tuyển vị này thật sẽ bị ngươi giành được đấy!

- Hồng Thái Sư? !

Chu Báo ánh mắt ngưng tụ.

- Ngươi nói chính là vị Hồng Thái Sư kia của Đại Ly vương triều sao, ta đã nghe nói qua tên của hắn, bất quá, cũng không hiểu rõ nhiều!

- Vị Hồng Thái Sư này nguyên vốn phải là gia chủ của Hồng gia Linh Tiêu Điện, một thân tu vị kinh thiên động địa, là cường giả cấp bậc Thiên Quân, không chỉ là thái sư của Đại Ly vương triều mà cũng là một nhân vật hết sức quan trọng của Linh Tiêu Điện ta nữa, năm đó hắn cùng với Ngọc Thái Hư tranh đoạt chức vị điện chủ Linh Tiêu Điện, cũng không phải vì thực lực không đủ, mà là vì Hồng gia so Ngọc gia kém một bậc, cho nên mới không trở thành điện chủ, sau lần thất bại kia, hắn liền thoát ly Hồng gia, ngay cả vị trí gia chủ cũng không cần nữa, ngược lại chạy tới lưu lạc trong Đại Ly vương triều, trở thành Hồng Thái Sư hiện giờ!

- Không thể nào, Đại Ly vương triều là thế tục vương triều, không phải nói nhân vật trên Thông Huyền Bí Cảnh không thể nhúng tay thế tục sao? Người có tư cách tranh đoạt vị trí điện chủ Linh Tiêu Điện sẽ không phải ngau cả Thông Huyền Bí Cảnh cũng không đạt tới đấy chứ? ! Ngươi vừa rồi cũng nói, hắn là nhân vật cấp Thiên Quân cơ mà!

- Hồng Thái Sư hiện giờ cũng giống như ngươi, tu vị chỉ là cửu phẩm, bất quá, hắn lại quang minh chính đại chính diện đánh chết qua một gã Thiên Quân, cho nên hắn nhân vật cấp bậc Thiên Quân!

- Quang minh chính đại đánh chết qua Thiên Quân? Cửu phẩm? !

Thần sắc của Chu Báo thoáng cái trở nên ngưng trọng, trong nội tâm mắng to một tiếng biến thái. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Đích thật là biến thái, hắn cũng đã từng đối mặt đánh chết qua một gã Thiên Quân, lại là Thiên Quân có tiên khí và La Thiên pháp khí, nhưng đó là mượn xu thế địa lợi, toàn bộ Bích Lạc Bí Cảnh đều nằm trong lòng bàn tay hắn, còn khống chế Tạo Hóa Ngọc Điệp, trải qua một phen khổ đấu, mới thắng hiểm, đánh chết Ngọc Thái Thương, nếu quả thật để Chu Báo mặt đối mặt ở nơi khác đánh với Ngọc Thái Thương thì phần thắng của Chu Báo cũng không lớn, thậm chí có thể nói, không có bất kỳ phần thắng nào cả, chỉ có chạy trốn một đường, không thể tưởng được Hồng Thái Sư này lại mạnh như vậy, lấy tu vị cửu phẩm chính diện đánh chết Thiên Quân, nhân vật như vậy, ngược lại đáng để kiến thức.

- Chu Báo này, quả thật là một người đáng nể!

Trông thấy biểu lộ biến hóa của Chu Báo, Trần Thọ Bạch âm thầm gật đầu, người bình thường sau khi nghe được chiến tích của Hồng Thái Sư, cho dù là người tự tin thì trong nội tâm cũng khó tránh khỏi chột dạ, nhưng tên Chu Báo này, cũng chỉ sắc mặt khẽ biến một chút, không chỉ không chột dạ, trái lại, trên mặt hắn còn lộ ra một nụ cười cổ quái, dáng cười như vậy Trần Thọ Bạch thấy đã rõ, đó là một loại nghiền ngẫm hơi tự tin, một dáng tươi cảm thấy hết sức hứng thú, chỉ dựa vào cái nụ cười này, hắn đã rõ cách nghĩ của Chu Báo.

- Xem bộ dáng, khí thế này của hắn, dường như là bộ dáng muốn hảo hảo đọ sức một phen với Hồng Thái Sư thì phải, cũng không biết hắn hắn đối với mình có lòng tin tuyệt đối, hay là vô tri nữa!

Trong lòng của hắn âm thầm cảm thán.

- Chỉ mong hắn không phải vô tri, không rõ sự lợi hại của Chân Tiên cấp bậc Thiên Quân, bằng không thì chết ở trong tay Hồng Thái Sư, bên này quả thật không còn hi vọng gì nữa rồi!

Hào quang của truyền tống pháp trận hoàn toàn bao phủ mọi người, không gian hình thủy chấn động, một đầu không gian thông đạo sâu hút xuất hiện trước mắt bốn người, phát ra hấp lực cường đại hút bốn người vào trong, chỉ thấy Trần Thọ Bạch và Yến Vân Thiên đều vận khởi hộ thân cương khí của mình, Trần Thọ Bạch kia lại càng bao luôn cả Trần lão gia tử vào trong hộ thân cương khí của mình, cũng chỉ có Chu Báo là một bộ dáng vân đạm phong thanh.

Khi tất cả hào quang biến mất, đường hầm biến mất, sau khi chấn động không gian hoàn toàn vững vàng, bốn người chỉ cảm thấy hai mắt tỏa sáng, đã đi tới một chỗ khác.

Trần Thọ Bạch lại liếc mắt nhìn Chu Báo điềm nhiên như không có việc gì, ánh mắt mãnh liệt sáng ngời, phải biết rằng, hắn vừa rồi có thể thấy rõ, Chu Báo vào lúc truyền tống cũng không vận khởi cương khí mà dùng thân thể trực tiếp thừa nhận áp lực không gian lúc truyền tống, đây là loại khái niệm gì phải biết rằng, tu luyện, mặc dù nói chính là nội ngoại kiêm tu, nhưng tất cả tu luyện giả đều đã có một nhận thức chung, đó chính là tu luyện dù có cường thịnh đến mấy, cũng chỉ mạnh ở chỗ cương khí, mạnh ở nguyên khí được trải qua tỉ mỉ bồi dưỡng, nội kình và pháp lực thôi.

Cho dù có cương cân thiết cốt thì thế nào, một lục phẩm cao thủ tu vị không đến thất phẩm mượn nhờ lực lượng của nội khí cũng có thể đồng tâm toái thiết, chớ đừng nói chi đến cương khí nội khí trên thất phẩm.

Như Cửu Long Thần Hỏa Kỳ Lân Cương mà Chu Báo tu luyện trước đó thậm chí cũng có thể tiêu dung hư không, loại thần binh sắt thép gì trước mặt cương khí cũng chỉ là một bàn ăn sáng thôi, cho nên, lấy thân thể chọi cứng với áp lực không gian của truyền tống pháp trận, chỉ có một khả năng, đó chính là Chu Báo này biết được một môn pháp môn luyện thể vô cùng cường hoành, đã luyện thân thể đến một tình trạng không thể tưởng tượng được rồi, giơ tay nhấc chân đều có uy lực khó lường, chỉ có như vậy, mới có thể đạt tới hiệu quả như Chu Báo vừa rồi, bởi như vậy, giá trị của Chu Báo trong lòng hắn thoáng cái cao hơn rất nhiều.

Trần Thọ Bạch ở đó chuyển động tâm tư của mình, vùi đầu vào trong những tính toán nhỏ nhặt của mình, còn Chu Báo và Yến Vân Thiên thì đang đánh giá hoàn cảnh nơi này.

Khác với truyền tống pháp trận trong lòng núi kia, truyền tống pháp trận phía bên này được thành lập ở nửa trên đỉnh núi.

Cái gì gọi là nửa trên đỉnh núi?

Cái kia chính là một ngọn núi cao và hiểm trở, thoáng cái một cổ đại lực gọt đứt ở giữa sườn núi, một bộ phận trên đó bị cầm đi, chỉ còn lại lại một bộ phậ bên dưới, ở chỗ đứt gãy, hình thành một bình đài trơn nhẵn như gương, chuyện như vậy, Thượng Cổ Đại Năng thường xuyên làm ra, thứ nhất có thể biểu hiện thoáng một phát thủ đoạn của mình, thứ hai, không gian lớn cũng dễ kiến tạo không gian của mình.

Cái bình đài này, hiển nhiên cũng là thủ bút của Thượng Cổ Đại Năng, chỉ là đã nhiều năm như vậy rồi, nửa đỉnh núi nguyên bản vốn trơn nhẵn như gương đã tạo thành một mảng cung điện lớn

Cũng không thể nói là cung điện, chỉ có thể nói là một mảnh kiến trúc, thoạt nhìn phảng phất như một cái chợ, có chút loạn, có chút nóng nảy hỗn tạp, liếc nhìn lại, chính là một căn cứ của phàm nhân thế tục, Chu Báo và Yến Vân Thiên đều không thể tưởng được, ở đây vậy mà có được một truyền tống pháp trận đến vực khác.

- Đây là Bán Sơn Trấn, là địa bàn của Trần thị từ đường chúng ta, đa số người ở đây đều không biết võ nghệ, về mặt tư chất cũng không thích hợp để học võ, chỉ là người bình thường, nhưng trong cơ thể để chảy huyết mạch của Trần gia ta, cho nên bọn hắn được ở lại đây, học tập đủ loại tri thức, nếu như học thành rồi, liền có thể xuống núi, cũng có thể thông qua truyền tống pháp trận đi những vực khác, đi lưu lạc, đi phấn đấu, nếu lưu lạc tạo ra được danh tiếng, phấn đấu lập nên thành tựu thì có thể trở về, mà người không muốn xuống núi, chúng ta cũng sẽ không miễn cưỡng, dù sao dưới ngọn núi có vạn khoảnh ruộng tốt, mưa thuận gió hoà, cũng không đói chết được!

Trần Thọ Bạch nhìn ra sự nghi hoặc của Chu Báo và Yến Vân Thiên, thản nhiên nói.

- Năm đó Thanh Hàn cũng từ nơi này đi ra ngoài đấy, đã không ít năm rồi a? !

- Suốt bốn mươi ba năm!

Trần lão gia tử ở một bên tiếp lời nói, ánh mắt của hắn có chút mờ mịt, nhìn hoàn cảnh chung quanh, nhìn Bán Sơn Trấn.

- Không thể tưởng được hơn bốn mươi năm qua đi, hoàn cảnh nơi này vậy mà một chút cũng không thay đổi, cũng không biết một ít bằng hữu cũ năm đó còn sống hay đã chết nữa!

- Quay lại xem chẳng phải biết rồi sao!

Trần Thọ Bạch cười nói, đối với người ra ngoài lưu lạc, có được thành tựu lớn như Trần lão gia tử, Trần thị từ đường nay vẫn rất hoan nghênh, cũng thập phần coi trọng.

- Ân, tam chấp sự nói rất đúng, quay lại xem thì biết thôi mà!

Trần lão gia tử cười cười, chắp tay thi lễ với Trần Thọ Bạch:

- Nếu như thế, ta đây liền cáo từ, bệ hạ, Vũ Dương Vương bảo trọng!

- Ngươi cũng bảo trọng!

Yến Vân Thiên cười cười, xuất thân của Trần lão gia tử, hắn cũng gần đây mới biết được, bất quá hắn cũng không ngại, Trần thị từ đường cũng không lấy võ lực trứ danh, nhưng chi nhánh huyết mạch của bọn hắn trải rộng khắp Thất Thần Vực, không chỉ có Đông Tứ Vực, cho dù là Tây Tam Vực cũng có tung tích của bọn hắn, tiềm lực lớn kinh người, hơn nữa, những chi nhanh huyết mạch Trần thị này cũng không thuần phục Linh Tiêu Điện đấy, mỗi người có cách nhìn của mỗi người, mỗi người có cơ duyên của mỗi người, có thể nói, đây là một gia tộc thập phần kỳ diệu.

Tiễn Trần lão gia tử, Trần Thọ Bạch liền dẫn hai người vào trong một tòa kiến trúc lớn nhất ở Bán Sớn Trấn, tại đây, chính là một chi nhánh của Trần thị từ đường.

Đúng vậy, đây là một mảnh chi nhanh của Trần thị từ đường, mặc dù nói nơi này là phát nguyên địa của Trần thị tổ trạch, nhưng niên đại thực sự quá mức xa xôi, lại trải qua vô số lần biến cố, hang ổ của Trần thị từ đường đã sớm dời sang chỗ khác, nhưng nếu nơi này đã là căn cứ của Trần thị tộc nhân, vậy tự nhiên sẽ có một chi nhánh để phụ trách an toàn ở nơi này, thứ hai là để xem trong đám người Trần thị tộc này có nhân tài nào xuất hiện không, nếu phát hiện được nhân tài thì cũng có công lao, hơn nữa đối với loại gia tộc như thế này mà nói, mỗi lần xuất hiện nhân tài, thực lực của gia tộc cũng sẽ tăng thêm một phần, tuy rằng bọn hắn không có ý tứ muốn độc bá Linh Tiêu Điện, nhưng muốn có địa vị siêu nhiên ở Linh Tiêu Điện thì thực lực cường đại cũng ắt không thể thiếu được.

Trần Thọ Bạch là nhân vật kiệt xuất của Trần gia bổn tôn, lấy lực lượng hắn nắm giữ trong tay mà nói, Trần Thọ Bạch ở Trần gia ít nhất có thể sắp xếp vào top 5

Có thể nói quyền cao chức trọng, chủ nhân của Trần thị từ đường nơi này tự nhiên cũng không dám lãnh đạm, sớm đã đi ra đón tiếp.

- Bán Sơn Trấn Trần thị từ đường Trần Nguyên Hải bái kiến tam chấp sự!

Trần Nguyên Hải là một gã trung niên nhân tinh anh, niên kỷ thoạt nhìn cũng lớn ngang Trần Thọ Bạch, bất quá luận niên kỉ thực tế, Trần Thọ Bạch nếu so với hắn thì lớn rất nhiều, hơn nữa bối phận cũng cao.

- Ân, để ta giới thiệu một chút, vị này chính là hoàng đế Yến Vân Thiên bệ hạ của Đại Tấn vương triều thuộc Trung Thổ vực, là một trong nhưng người có tiềm lực tránh đoạt Nhân Hoàng hậu tuyển lần này, vị này chính là Vũ Dương Vương Chu Báo của Đại Tấn vương triều, thực lực thâm bất khả trắc!

- Bái kiến bệ hạ, bái kiến Vũ Dương Vương!

Trần Nguyên Hải sắc mặt khẽ nhúc nhích, không kiêu ngạo không siểm nịnh thi lễ với hai người một cái, Chu Báo và Yến Vân Thiên cũng đều trả thi lễ, mặc kệ thân phận của Yến Vân Thiên như thế nào nhưng hiện giờ đang trên địa bàn của người khác, khoảng cách Đại Tấn vương triều đâu chỉ cách xa vạn dặm, thân phận hoàng đế này của hắn cũng không có tác dụng quá lớn, về phần Chu Báo, tên này cũng không muốn gây chuyện, bản thân cũng không phải là người cao ngạo, nếu có ngươi đã hành lễ với hắn, hắn đáp lễ cũng là chuyện rất tự nhiên.

- Chỗ ở đều sắp xếp xong xuôi sao? !

- Đã sắp xếp xong xuôi, ở ngay trong nam hậu viện, bệ hạ và Vũ Dương Vương nếu có yêu cầu gì thì thỉnh nói ra, chúng ta nhất định sẽ thỏa mãn các ngươi!

- Không có yêu cầu gì đặc biệt cả, chỉ cần có thể ở là được rồi!

Tư thái của Yến Vân Thiên vô cùng thấp, lộ ra thập phần ít xuất hiện, bất quá một thân trang phục này của hắn, đặc biệt là khí thế cường đại tản ra từ Sơn Hà Bình Thiên Quan mà hắn mang trên đầu lại muốn ít xuất hiện cũng không được,

- Lão Ưng, ngươi nhìn bên trong, tử khí trùng thiên ah, xem ra lại là một gia hỏa tới tham gia Nhân Hoàng đại điển, thế nào, chúng ta đi dò xét hắn một chút, như thế nào hả?

- Cũng tốt, nhìn xem hắn đến tột cùng có tư cách gì tới tham gia Nhân Hoàng đại điển, số mệnh nồng như vậy, nếu như giết chết hắn, nói không chừng số mệnh của hắn hắn có thể chuyển lên người chúng ta đấy, đối với nghiệp lớn của bệ hạ thập phần có lợi ah!

Đúng lúc này, trong núi sâu cách Bán Sơn Trấn chừng vài trăm dặm, hai bóng người nửa người nửa thú nhìn qua tử khí trùng thiên ở Bán Sơn Trấn, hào hứng bừng bừng trò chuyện với nhau.

Hai nhân ảnh kia, một cái thân cao trượng hai, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, vô cùng hùng tráng, thoạt nhìn là nhân hình, nhưng diện mục của hắn lại giống như Mãnh Hổ vậy, trên trán còn có loáng thoáng hiện ra một chữ Vương sâu sắc, ở sau mông hắn, còn kéo lấy một cái đuôi cọp dài màu vàng, đúng là một đầu Mãnh Hổ đã hóa hình.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1091


Báo Lỗi Truyện
Chương 1091/1489