Chương 1077: Đại Ly vương triều Hồng Thái Sư.



- Thượng kinh?

Yên Vân Phỉ nghe xong, sau khi trên mặt hiện lên một tia mừng rỡ, chợt nở nụ cười khổ.

- Lần này thôi đi, đợi đến khi hai hài tử lớn một chút, chúng ta dẫn bọn hắn cùng nhau thượng kinh, vậy cũng khiến phụ hoàng cao hứng nữa!

Nhắc đến đôi nử tử kia, trên mặt Yên Vân Phỉ liền hiện lên vẻ vui vẻ, nhưng không ngờ Chu Báo tên này lại cười hắc hắc.

- Chỉ sợ đến lúc đó muội lại to bụng lên, không tiện đi lại đâu!

- Huynh đi luôn đi!

Lần này, Yên Vân Phỉ thật sự giận, nhưng vẫn là kiêng kị trang thái cổ quái của thân thể Chu Báo, dưới nộ khí công tâm liền thuận tay sờ phía sau, vậy mà lấy ra một thanh đoản kiếm, hung hăng quét về phía dưới và trên người Chu Báo.

- Không phải đâu, Như Ý thần binh, nương tử, ngươi thật sự muốn mưu sát chồng ah!

Chu Báo quái dị kêu một tiếng, thoáng cái liền tránh ra.

- Đúng, ta hôm nay chính là muốn mưu sát chồng đấy, sao hả!

Yên Vân Phỉ oa oa kêu la, mang theo kiếm vọt thẳng về phía Chu Báo ...

Đại Tấn vương triều, Tây Kinh, Hoàng thành.

Gió đêm đìu hiu, dưới trời chiều, bên trong gió đêm, Yến Vân Thiên đứng trước cửa sổ ngự thư phòng, có cảm giác hơi chút thất lạc, chỉ là hắn cũng không để ý đến gió đêm lành lạnh kia, nhìn qua trời chiều ở phía tây, trong miệng của hắn chỉ thì thào nói:

- Muốn đến, muốn đến rồi!

Từ Tây Bắc Vũ Dương Lĩnh đến Tây Kinh thành, không nhiều không ít, bốn trăm ba mươi vạn dặm, lất tốc độ hiện giờ của Chu Báo cước trình cũng chỉ chừng nửa canh giờ thôi, còn lộ ra nhàn nhã nữa.

So với lần đầu tiên đến Tây Kinh thành, hiện giờ trung tâm của Đại Tấn đã có chỗ bất đồng.

Trãi qua hai hồi biến cố lớn, Tây Kinh hiện giờ đã không còn khí tượng như mới bình Thiên Bắc năm đó nữa, trong mờ ảo lộ ra một lượng khắc nghiệt chi ý khó tả.

- Sát tính thật nặng nề ah!

Vừa mới tới gần Tây Kinh thành, Chu Báo liền nhạy cảm cảm giác được cổ khắc nghiệt chi ý vô cùng nặng nền này.

Trong thời gian ngắn biến loạn hai lần, Tây Kinh thành mặc dù không bị hủy diệt, nhưng Minh Nghĩa Phường cách đó không xa đã trở thành một mảnh phế tích, nhưng khi Chu Báo tới gần Minh Nghĩa Phường này lại phát hiện ra, nơi này đã trở thành một công trình cự đại, một tòa cự điện đột ngột mọc lên từ mặt đất, so với Minh Nghĩa Kinh Viện trước kia còn muốn hùng vĩ hơn gấp trăm lần, chủ khung của cự điện đã xây dựng thành, nhìn trên tấm biển cực lớn có ba chữ to "Ngũ Thường Viện", khóe miệng Chu Báo hiện lên một tia vui vẻ âm lãnh.

Ngũ Thường Viện!

Sau khi Minh Nghĩa Kinh Viện trải qua đả kích mang tính hủy diệt, Ngũ Thường Viện sau lưng nó rốt cục cũng nổi lên mặt nước, so với Minh Nghĩa Kinh Viện, Ngũ Thường Viện không thể nghi ngờ càng cường đại hơn, quan trọng nhất là, nó đại biểu cho việc Linh Tiêu Điện rốt cục bắt đầu cường thế nhúng tay vào sự vật của Trung Thổ vực rồi.

Trước đây, tuy rằng Minh Nghĩa Kinh Viện đại biểu cho đại nghĩa chính thống của Đại Tấn vương triều, nhưng đó dù sao cũng chỉ là một tiểu phân viện bên dưới Ngũ Thường Viện, liên hệ với Linh Tiêu Điện cách cả một tầng, đối với loại tiểu phân viện màu, Linh Tiêu Điện căn bản sẽ không quá để tâm, nhưng Ngũ Thường Viện lại không giống thế, Ngũ Thường Viện này chính là thế lực lệ thuộc trực tiếp vào Linh Tiêu Điện, là thuộc hạ của Linh Tiêu Điện, tứ đại tông môn có lá gan đánh giết Minh Nghĩa Kinh Viện, thậm chí diệt đạo thống của nó, nhưng một khi tấm bảng này đổi thành Ngũ Thường Viện, bọn hắn lại không cách nào làm như vậy được nữa, cho dù muốn động tay đối phó với Ngũ Thường Viện này, cũng muốn phải chọn một ít biện pháp nhu hoàn, áp dụng tặc thuật quanh co vòng vèo, mà thông qua Ngũ Thường Viện, Linh Tiêu Điện cũng có thể danh chinh ngôn thuận nhúng tay vào chuyện của Trung Thổ vực rồi.

- Cho nên nói, những người thô kệch này, suốt ngày chỉ biết chém chém giết giết, dùng được cái rắm ấy, thoạt nhìn thì chiếm được tiện nghi nhưng cuối cùng vẫn bị Linh Tiêu Điện chơi một vố, nhãn hiệu Ngũ Thường Viện này được dựng lên thì Linh Tiêu Điện liền chen vào được rồi.

Trong nội tâm Chu Báo bất đắc dĩ cười cười, lay động vài cái liền chuẩn bị rời đi.

- Người nào, dám can đảm rình mò ở chỗ này, còn không ra đây gặp ta!

Ngay khi Chu Báo vừa mới quay người, chuẩn bị rời đi, chợt nghe trong tai truyền đến một hồi gào to, tiếng vó ngựa mãnh liệt vang lên, một đội nhân mã đột nhiên vọt lên phía trước hắn, bao vây xung quanh hắn.

Xoát! một tiếng, hàn quang lóe lên, mũi thương sáng như tuyết thoáng cái đặt lên yết hầu Chu Báo, Chu Báo nhẹ nhíu mày, nhìn kị sĩ toàn thân trọng giáp trước mặt, khôi đầu cực lớn bao trùm hơn nửa đầu hắn, trong mắt chớp động lên một tia hung quang khát máu, lại nhìn hơn mười kị sĩ chung quanh, không chỗ nào mà không sát khí hiển lộ, khí thế hung ác trùng thiên, khiến Chu Báo kinh dị nhất chính là, kiểu dáng khôi giáp của những người này cũng không phải thuộc Đại Tấn vương triều, Đại Tấn vương triều chưa từng có qua khôi giáp kỵ sĩ như vậy, mà thực lực của bọn hắn cũng khiến người khác đoán không ra nổi, cũng không phải Chu Báo nhìn không thấu thực lực của bọn hắn, mà là thực lực của bọn hắn thật sự quá mạnh mẽ, kỵ binh tướng lĩnh dùng mũi thương chỉa vào yết hầu mình dĩ nhiên là một gã bát phẩm cường!

Bát phẩm cường giả ah!

Vậy mà chạy tới tham gia quân ngũ, lại còn kỵ binh, mà trong hơn mười người còn lại, có hơn một nửa là thất phẩm cường, mặt khác thực lực yếu nhất cũng là lục phẩm đỉnh phong.

Thực lực của Đại Tấn vương triều đích thật không tệ, hoành tuyệt Trung Thổ vực, nhưng cũng không thể nào nuôi dưỡng được kỵ sĩ như vậy, những người này, phóng tới bất kỳ một đại gia tộc nào cũng đều là trưởng lão cung phụng, căn bản không cần chịu khổ như vậy.

Nhưng hiện giời, ở trong mắt của Chu Báo lại có thể rõ ràng cảm giác được, những người này cũng không phải tạm thời giả trang kỵ sĩ, mà chính là loại hán tử thường xuyên chém giết trên sa trường, trên người đều có một cổ sát khi khiến nhân tâm rung động.

- Có ý tứ!

Chu Báo thì thào nói, cũng không tận lực che dấu thanh âm của mình, trên mặt còn mang theo vẻ giễu cợt.

- Các ngươi là người nào, thoạt nhìn không phải binh sĩ của Đại Tấn ta a? !

- Ân? !

Con mắt kỵ sĩ thoáng cái híp lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào Chu Báo, rốt cục phát hiện chuyện cũng không đơn gỉan như mình tưởng tượng, lúc vừa bắt đầu, hắn nhìn bộ dáng của Chu Báo còn tưởng rằng đây là một thư sinh xông lầm cấm địa, liền chuẩn bị giết chết Chu Báo, nhưng giờ, người thanh y tú tài nhìn giống thư sinh này dưới sát khí của mình lại mặt không đổi sắc, còn lộ ra ý tứ thập phần rất hiếu kỳ, đối mặt với mũi thương đã đặt vào cổ làm như không thấy, rất rõ ràng là có chỗ dựa thật lớn, nhưng hắn dựa vào cái gì chứ? Chẳng lẽ hắn là hoàng thân quốc thích của Đại Tấn vương triều sao?

Nghĩ tới đây, hắn cũng nở nụ cười lạnh, hoàng thân quốc thích của Đại Tấn vương triều hắn không phải chưa gặp qua, còn giết qua nhiều tên rồi, chẳng lẽ tên ngu ngốc này chưa từng nghe qua sao?

Nghĩ tới đây, hắn cũng không quản Chu Báo nữa, mãnh liệt thu trường thương lại.

- Dã Sinh, bắt hắn lại, đưa đến chỗ của hoàng đế Tấn quốc, để hắn bị xử phạt!

- Vâng!

Một gã kỵ sĩ lớn tiếng đáp, khẽ vươn tay, vậy mà muốn bắt lấy cổ áo Chu Báo.

- Xem ra các ngươi quả thật không phải là người của Đại Tấn vương triều ta rồi!

Chu Báo cười cười thập phần vui vẻ, mãnh liệt khoát tay, nghênh hướng kỵ sĩ gọi là Dã Sinh kia.

- PHỐC!

Trong tốc độ ánh sáng, tay chạm vào tay, tay của Chu Báo phảng phất như trực tiếp đâm vào bùn vậy, làm thân thể tên kỵ sĩ kia trở nên nhão nhoẹt.

Trong chớp mắt, huyết nhục bay tứ tung, khi một đám kỵ sĩ kịp phản ứng lại, tên kỵ sĩ gọi là Dã Sinh kia ngay cả một khối huyết nhục nguyên vẹn cũng không tìm thấy được nữa.

- Đáng chết đáng chết, tại sao sau khi dung luyện Chu Yêm chân thân, tính cách của lão tử cũng trở nên ác như vậy rồi, giết người cũng thật tàn nhẫn, hơi quá đáng!

Chu Báo nhíu mày lại, sau khi tu luyện Động Huyền Thần Quang, tính cách của mình liền trở nên bạo ngược, nhớ năm đó, mới đến, mình vẫn còn là một hảo hảo tiên sinh tính cách hòa ái, bị mài bằng tất cả các góc cạnh, một nhân viên công vụ vô cùng khéo đưa đẩy, nhưng hiện giờ thì sao?

Thời gian hai mươi năm, phảng phất như đã chuyển hóa thành một tên gia hỏa giết người phóng hỏa, việc ác bất tận, thậm chí ngay cả giết người hàng loạt mà không nháy mắt một cái, một lời không hợp, liền động thủ sát nhân, loại chuyển biến này thật sự quá lớn.

Hắn ở chỗ này cảm khái, đám kỵ sĩ kia thì nguyên một đám giận dữ rống lên, ai cũng không nghĩ tới thanh y tú tài thoạt nhìn gầy yếu này thậm chí có thực lực như thế, hơn nữa ra tay tàn nhẫn bạo ngược đến không ngờ, cơ hồ đồng thời nổi giận gầm lên một tiếng, dùng binh khí trong tay đâm thẳng về phía Chu Báo.

- Không nên!

Mọi chuyện diễn ra thật sự quá nhanh, tên kỵ sĩ cầm đầu kia căn bản không kịp ngăn cản, mấy cán trường thương đã đến các bộ phần yếu hại của Chu Báo.

- PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC PHỐC ――!

Thanh âm liên tiếp vang lên, phảng phất nguyên một đám dưa hấu bị lực lượng đập nát vậy, trong mười tám tên kỵ sĩ, ngoại trừ một người ra, tất cả đều dưới một đạo thanh mang phấn thân toái cốt, chỉ còn lại một cái đầu lâu, rơi xuống mặt đất, trong cặp mắt lóe lên đủ loại quang mang, từ sợ hãi, đến không cam lòng, lại đến trống rỗng, phảng phất Phật đã trải qua Luân Hồi lần lượt vậy.

- Không thể thế được!

Kỵ sĩ cầm đầu giận dữ rống lên, những thủ hạ trung thành và tận tâm này là dòng chính, là tâm phúc của hắn, là đi theo hắn từ trong núi thây biển máu ra, những người này, đều có giao tình sinh từ, trên danh nghĩa là chủ tớ nhưng thật ra lại như huynh đệ, không ngờ thoáng cái đã bị Chu Báo giết sạch sẽ, thậm chí vì sao bị giết hắn cũng không rõ, ngươi bảo hắn sao lại không giận cho được, nhưng có giận cũng tốt, có hận cũng tốt, chỉ dựa vào thực lực Chu Báo biểu hiện ra vừa rồi, thực lực quỷ dị đến không cách nào hình dung kia, hắn liền biết rõ, bản thân mình căn bản không thể nào là đối thủ của hắn được, hiện giờ có xông lên cũng chỉ là một đĩa đồ ăn chịu chết thôi.

- Ngươi, đến tột cùng là người nào!

Phảng phất đã dùng hết khí lực toàn thân, kỵ sĩ này mới thốt ra được những lời đó.

Nhìn hắn nắm chặt trường thương trong tay có chút run rẩy, nhìn hắn cắn chặt hàm răng, mắt đầy tơ máu, trong lòng Chu Báo không khỏi sinh ra một tia khoái ý, loại cảm giác nắm giữ tánh mạng con người, đùa bỡn vận mệnh trong lòng bàn tay này thiếu chút nữa đã khiến hắn mê say.

- Sa đọa rồi, sa đọa rồi!

Trong nội tâm Chu Báo thầm oán tâm lý gần như biến thái của mình, vẻ tươi cười trên mặt lại ngày càng đậm, phảng phất như một tú tài khiêm cung đối mặt với sư trưởng của mình vậy. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

- Ngươi là người nào? !

Hắn im im lặng lặng hỏi ngược lại kỵ sĩ kia

- Đại Ly vương triều, Thiên tướng kỵ quân, Tả tướng quân, Xa Nhân Mỹ!

- Đại Ly vương triều? !

Chu Báo hơi sững sờ, trong nội tâm suy nghĩ thoáng một phát, không sai biệt lắm đã đoán ra chuyện này, nhưng trên mặt lại cố ý lộ ra vẻ nghi hoặc

- Đại Ly vương triều cách Đại Tấn vương triều ta mấy trăm vạn dặm, chính giữa lại cách hải vực vô tận, các ngươi chạy đến Đại Tấn vương triều ta làm gì? !

Nếu vào lúc bình thường, với thái độ phảng phất như tra hỏi người kia của Chu Báo thì Xa Nhân Mỹ tất đã đánh tiếp rồi, bất quá hiện giờ hắn không dám, bởi vì hắn theo thời gian dần qua đã cảm nhận được một tia áp lực, áp lực này cũng không phải phi thường lớn, nhưng lại khiến hắn hoàn toàn không thở nổi, trong cảm giác của hắn, phảng phất như mình không phải đang đối mặt với một thư sinh mỉm cười, mà là một đầu hung thú nhắm người mà phệ vậy, tánh mạng của mình, ý nghĩ của mình, nhiệm vụ của mình, bí mật của mình, đều nằm dưới hung uy uy hiếp ngập trời của đối phương.

- Phụng mệnh lệnh của Hồng Thái Sư của triều định ta, đến đây đốc kiến tạo Ngũ Thường Viện, việc này cũng được hoàng đế của Đại Tấn vương triều các ngươi đồng ý rồi!

Nhắc đến Hồng Thái Sư, hắn phảng phất thoáng cái đã tìm được chỗ dựa tinh thần vậy, eo vốn còng xuống cũng đứng thắng lên một chút, khí thế bị Chu Báo đè xuống cũng khôi phục một ít.

- Hồng Thái Sư? !

Chu Báo lắc đầu.

- Nói miệng không bằng chứng ah, như vậy đi, ngươi nói việc này đã được hoàng đế Đại Tấn vương triều đồng ý vậy ta liền mang ngươi đi gặp hoàng đế Đại Tấn vương triều, xem có phải là hắn đồng ý không!

Trong khi đang nói chuyện, cũng không để ý tới ý tứ của Xa Nhân Mỹ kia, thò tay một trảo, liền bắt được cổ áo của hắn, xách một cái nhấc thân thể của hắn lên, thân hình lóe lên, biến mất không thấy gì nữa.

- Ồ? Đây không phải Xa tướng quân sao? Xảy ra chuyện gì, sao ngươi lại ở chỗ này? !

Tây Kinh thành, hoàng cung, trong ngự thư phòng, Yến Vân Thiên đang nhíu mày trầm tư thần sắc mãnh liệt biến đổi, vừa quay đầu lại liền chứng kiến Xa Nhân Mỹ bị ném ra từ trong hư không, lăn quay trên mặt đất của ngự thư phòng, không khỏi sững sờ, vẻ vui mừng trên mặt lóe ra rồi biến mất, sau đó liền trở nên kinh ngạc.

- Nguyên lai các ngươi thật sự biết nhau, ta còn tưởng rằng hắn lừa gạt ta đấy!

Thanh âm của Chu Báo vang lên bên tai hắn, thân hình cũng vọt ra từ trong hư không hắc ám.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1077


Báo Lỗi Truyện
Chương 1077/1489