Chương 1015: Cẩm Hoa Công Tử.



Nếu như Ngọc Nam Thiên thực ở chỗ này, hơn nữa hắn lại cũng đủ thông minh, hiện tại ta xuất thủ. Có lẽ hắn ở chỗ này, thế nhưng hắn là một tên ngu ngốc, không biết nắm bắt cơ hội. Vậy thì phiền phức, xem ra vẫn là nghĩ biện pháp để dẫn Cẩm Hoa Công Tử rời đi tốt hơn. Ta đã luyện thành Thái Cổ Thực Long Thu đệ nhị nguyên thần, ở đáy biển này vận động so với Trung Thổ kém hơn, chỉ cần đưa hắn dẫn rời đi. Ta liền có đủ thời gian xử lý hắn.

Nghĩ tới đây, Chu Báo đem Thiên Xà Liễm Tức Thuật chậm rãi thu hồi, cố ý để lộ ra một tia khí tức.

Cẩm Hoa Công Tử là tứ kiếp Chân Tiên, đối với khí tức trong biển đương nhiên là mẫn cảm vô cùng, khí tức của Chu Báo vừa mới lộ ra. đã bị hắn nhận thấy được.

- Ai?

Hắn mạnh mẽ xoay đầu, hướng chỗ Chu Báo ẩn thân nhìn lại, mà Chu Báo phảng phất như một con tôm bị chấn kinh, mạnh mẽ bắn ra, thoáng cái biến mất trong nước.

- Đuổi theo!

Không kịp suy nghĩ nhiều, Cẩm Hoa Công Tử phảng phất như một con cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, mạnh mẽ hướng phía Chu Báo biến mất vọt tới. Cùng hắn xuất động còn có tên nhất kiếp Chân Tiên kia. Về phần các tinh quái khác phản ứng rõ ràng chậm hơn nhiều. Thế nhưng thế nhưng cũng đều phản ứng lại, đi theo phía sau hai người.

- Quả nhiên đuổi theo!

Thấy đám Cẩm Hoa Công Tử đuổi theo, Chu Báo mỉm cười, nhẹ nhàng thôi động một chút Thất Khiếu Thăng Tiên Lô của mình. Một cổ uy áp hoàn toàn thuộc về tiên khí tản mát ra. Tuy rằng Thất Khiếu Thăng Tiên Lô của hắn và tiên khí của Ngọc Nam Thiên cũng không phải một loại. Thế nhưng Cẩm Hoa Công Tử cũng tốt, tên Chân Tiên kia cũng được, còn có những tinh quái phía sau bọn họ cũng vậy, thật đúng không có mấy người từng thấy qua tiên khí chân chính, đâu thể phân ra giữa tiên khí và tiên khí có gì khác nhau.

Sợi khí tức này vừa phát ra, tuy rằng là chợt lóe liền mất, lại càng thêm khiến Cẩm Hoa Công Tử xác nhận mục tiêu của mình.

- Đúng rồi, chính là loại cảm giác này, tên đáng chết này, đã là nỏ mạnh hết đà, dĩ nhiên còn dám cưỡng ép thôi động tiên khí, hừ, hắn kiên trì không được lâu!

Cẩm Hoa Công Tử cảm ứng được khí tức tiên khí, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, tốc độ dưới chân đột nhiên tăng nhanh, là tứ kiếp Chân Tiên, thực lực vượt xa quá nhất kiếp Chân Tiên phía sau hắn. Tốc độ này ở đây không co ai so được với hắn, Chu Báo chạy ở phía trước, hắn đuổi ở phía sau dần dần, khoảng cách với thủ hạ cũng giãn ra. Dưới tiên khí mê hoặc, Cẩm Hoa Công Tử không hề cảm giác được, hoặc giả, hắn cũng không thèm để ý.

Hắn đối với thực lực của chính mình cũng có đủ tự tin, trên người tuy rằng không có tiên khí, thế nhưng nhiều năm như vậy, cũng tích góp được một vài kiện Thuần Dương pháp khí, đặc biệt từ đám người đến từ Thất Thần Vực cũng đạt được chỗ tốt thật lớn. Hơn nữa tu vi bản thân hắn cùng Ngọc Nam Thiên chính là một trời một vực. Đó là trong tay Ngọc Nam Thiên có tiên khí cũng không đặt trong mắt hắn.

Do đó, hắn thập phần yên tâm đuổi theo.

Đuổi theo khoảng một thời thần, hai người đã đem mấy người phía sau bỏ cách khá xa. Khi chạy về phía trước còn cố ý đi vòng vèo, rẽ sang đủ hướng, cứ như vậy, rất dễ dàng đem Cẩm Hoa Công Tử ở phía sau làm đầu óc choáng váng. Rất nhanh liền chỉ có một mình Cẩm Hoa Công Tử đuổi phía sau hắn.

- Chính là ở đây, hẳn là không sai!

Phía trước, một cái rãnh biển thật lớn, tốc độ Chu Báo bắt đầu chậm lại, bởi vì nơi này chính là chiến trường hắn lựa chọn.

- Chạy a, sao không chạy, tiểu tử, không còn khí lực sao?

Thấy Chu Báo không hề tiếp tục chạy về phía trước, Cẩm Hoa Công Tử trong lòng âm thầm thở ra một hơi. Ngày hôm nay Chu Báo biểu hiện ra sức bền khiến hắn có chút kinh ngạc, bất quá thấy tốc độ của Chu Báo dần dần chậm lại, hắn tự nhiên cho rằng Chu Báo khí lực đã dùng hết.

Chu Báo không có đáp lời, chỉ là chậm rãi hướng về rãnh biển thật lớn kia tới gần.

- Thế nào tiểu tử, ngươi còn muốn chạy đến trong rãnh biển a, ngươi nhảy a, nếu như ngươi nhảy xuống, ta sẽ không đuổi theo ngươi. Ta thật muốn xem, tiên khí của ngươi đến tột cùng còn có thể chi trì bao lâu, có thể ngăn cản Hắc Ti Trùng ăn mòn.

Đúng, Hắc Ti Trùng, rãnh biển này đầy Hắc Ti Trùng, trên thực tế từ dưới rãnh biển mười trượng liền tràn đầy Hắc Ti Trùng. Nguồn: http://truyenyy.com

Một con Hắc Ti Trùng uy hiếp thậm chí còn không bằng một con kiến, thế nhưng khi số lượng Hắc Ti Trùng đến trình độ nhất định, nó sẽ trở thành ác mộng, ác mộng chân chính.

Hắc Ti Trùng có thể hút sinh vật phù du, còn có thể hút nguyên khí. Hầu như trong thiên địa toàn bộ nguyên khí đều có thể bị bọn nó hấp thu, bao gồm nội khí, chân nguyên, pháp lực do Tu Luyện Giả tu luyện ra. Thậm chí còn có sinh mệnh lực, mặc kệ là sinh vật gì, ngươi chỉ cần gặp phải một đám Hắc Ti Trùng. Không lâu sau, ngươi sẽ bị biến thành một cỗ thi thể, không có bất kỳ ngoại lệ nào.

Tu Luyện Giả cường đại cũng như vậy, cho dù ngươi tu luyện đến Chân Tiên cảnh giới, ở trước mặt Hắc Ti Trùng đủ nhiều cũng chỉ có đường chạy. Bởi vì bất luận nguyên khí công kích gì đối với Hắc Ti Trùng cũng không có tác dụng. Muốn giết chết chúng, chỉ có thể áp dụng cách trực tiếp nhất, đơn giản nhất là công kích vật lý, đem bọn nó cắt thành mảnh nhỏ. Mà rãnh biển trước mặt này là nơi Hắc Ti Trùng tụ tập trong hải vực. Không ai biết rãnh biển này sâu bao nhiêu, cũng không biết bên trong có bao nhiêu Hắc Ti Trùng. Bất quá, tất cả mọi người biết đã từng có một gã Thiên Quân cấp bậc Chân Tiên thăm dò rãnh biển này. Mười ngày sau, thi thể hắn trồi lên mặt nước, ngay cả nguyên thần cũng không thoát được. Cũng may hắn còn chút chân linh bám vào Yêu Tiên Bảng, sau đó chuyển thế đầu thai, lại không tiếng động.

Do đó, trong phiến hải vực này, tất cả mọi người biết, khi không có việc gì, chớ nên đến gần rãnh biển này. Bởi vì trong đó có Hắc Ti Trùng. Số lượng cũng rất nhiều. Hơn nữa, cứ cách một đoạn thời gian, trong rãnh biển này sẽ phun trào trùng triều, một lượng lớn Hắc Ti Trùng sẽ theo nước biển lao ra khỏi mặt nước, vận khí không tốt, vừa lúc gặp phải trùng triều phun trào, liền ráng chịu.

Do đó, phiến hải vực phương viên nghìn dặm này không có người đến, thập phần an tĩnh, hoang vắng.

Đây cũng là nguyên nhân Chu Báo lựa chọn ở đây.

- Ta sẽ không nhảy xuống, bất quá, ta chuẩn bị chờ ngươi chết, liền đem thân thể ngươi ném xuống!

Chu Báo tại mười trượng trước rãnh biển, dừng bước, chậm rãi xoay người lại, vẻ mặt mỉm cười nhìn Cẩm Hoa Công Tử.

Cẩm Hoa Công Tử, đã lâu không gặp a!

- Là ngươi?

Thấy rõ dáng dấp của Chu Báo, Cẩm Hoa Công Tử trong lòng căng thẳng.

- Dĩ nhiên là ngươi, ngươi, ngươi cũng có tiên khí.

- Ha hả, đến lúc này, công tử dĩ nhiên còn có tâm tư nghĩ đến tiên khí, thật đúng là khiến kẻ khác cảm thấy kinh ngạc đấy. Thấy lợi tối mắt, cùng lắm cũng chỉ như vậy thôi!

Nghe được Cẩm Hoa Công Tử còn nghĩ đến sự tình tiên khí, Chu Báo trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói cái gì cho tốt.

- Buồn cười, không phải vì tiên khí, ta sao phải truy đuổi ngươi lâu như vậy a?

Cẩm Hoa Công Tử cười lạnh. Ánh mắt có chút cảnh giác nhìn bốn phía, sau đó nói.

- Xem ra ngươi đối với bản thân thực sự rất tự tin a. Đem bản công tử dẫn tới đây, e là cũng vì đối phó ta sao? Bất quá, ngươi cho là ngươi dụ ta tới, là có thể đối phó bản công tử sao? Ngươi bất quá là một cửu phẩm mà thôi, bản công tử chính là tứ kiếp Chân Tiên, chúng ta cách biệt như trời và đất. Lẽ nào ngươi cho là một kiện tiên khí liền có thể đem bản công tử chế phục? Quả thực chính là chuyện cười.

- Có phải chuyện cười hay không, động thủ liền biết!

Chu Báo cười lạnh một tiếng, cũng không cùng Cẩm Hoa Công Tử nhiều lời vô ích, thân hình liền biến mất.

- Xuyên toa hư không, đây là con bài chưa lật của ngươi?

Cẩm Hoa Công Tử thấy Chu Báo biến mất, cảm thấy một cổ quyền phong thật lớn đánh tới trước mặt mình, chỉ là cười ngạt.

Ầm!

- Ách!

Chu Báo mạnh mẽ hừ một tiếng, thân hình vội vàng thối lui vội vàng thối lui, cho tới bây giờ lực phản chấn thật lớn khiến khí huyết của hắn nhộn nhạo một trận.

- Quyền pháp thật mạnh, trách không được ngươi tự tin như vậy. bất quá, giữa ta và ngươi, cảnh giới hơn kém thật sự quá lớn. Vận dụng tiên khí của ngươi đi thôi. Bằng không, ngươi căn bản là không thắng được ta!

Cẩm Hoa Công Tử liên tiếp thối hai bước, nét mặt cũng lộ vẻ ngoài ý muốn, một quyền này của Chu Báo tuy rằng không có thương tổn đến hắn. Thế nhưng cực lực lại khiến hắn cảm thấy khiếp sợ. Đây căn bản là không phải lực lượng mà kẻ chưa đến Thông Huyền cảnh giới có thể có được. Lực lượng như vậy chí ít là Tán Tiên đỉnh phong mới có được.

- Muốn thắng ngươi, cũng không nhất định phải vận dụng tiên khí!

Chu Báo cười lạnh, ngũ chỉ hư bắt, ngũ đạo kim sắc diễm từ xung quanh Cẩm Hoa Công Tử bốc lên, trong nháy mắt liền phá thần quang hộ thể của hắn.

Đại Tiêu Dong Thuật!

Cẩm Hoa Công Tử thần sắc biến đổi, nhìn ngũ đạo kim sắc quang nấu chảy không gian. Tựa như không dám sơ ý, hoa quang quanh thân co rụt lại, thân hình cũng biến mất.

- Không tốt!

Chu Báo trong lòng căng thẳng, còn không đợi hắn kịp phản ứng, một cổ áp lực thật lớn như Thái Sơn áp đỉnh đè thẳng xuống đầu hắn.

- Phốc!

Một tiếng quái dị vang lên, tâm thần Chu Báo mãnh liệt chấn động, thân thể lại quỷ dị thoát ra ngoài hơn mười trượng.

- A?

Cẩm Hoa Công Tử kinh dị một tiếng, vừa rồi hắn vốn tưởng cho dù không đem Chu Báo đè chết, chí ít cũng có thể khiến hắn trọng thương. Thế nhưng nghĩ không ra hắn dĩ nhiên phảng phất như cá trạch trơn tuột, trên tay vừa trượt liền để Chu Báo thoát ra. Còn không đợi hắn kịp phản ứng, quyền đầu của Chu Báo đã tới.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Thời gian vài lần hô hấp, Chu Báo và Cẩm Hoa Công Tử ở trong phiến hải vực này quyền cước tương giao, cả hai cũng không có vận dụng bất cứ pháp bảo, thuật pháp gì, mà hoàn toàn dựa vào thực lực tự thân tiến hành cận thân nhục bác, ngươi tới ta đi, đánh rất náo nhiệt...

- Tốt, tốt, tốt, ngươi thật khá, tiểu tử, thực lực cửu phẩm, chiến lực Tán Tiên đỉnh phong, dĩ nhiên có thể cùng ta duy trì lâu như vậy, không tệ, không tệ!

Lần này, ngay cả Cẩm Hoa Công Tử cũng phải bội phục Chu Báo, ở trong biển cùng mình cận thân nhục bác, nhiều hiệp như vậy, dĩ nhiên mới chỉ rơi hạ phong, bản thân muốn đánh bại hắn, e rằng còn phải tổn hao công phu thật lớn, cái này thật quá ngoài ý liệu của hắn.

Chu Báo được tán dương, thế nhưng tuyệt không dễ chịu.

Cẩm Hoa Công Tử thực lực quá mạnh mẽ, tứ kiếp Tán Tiên cũng không phải cái bình hoa. Trên lực lượng nhục thân, Cẩm Hoa Công Tử chỉ hơn chứ không có kém hắn, thậm chí còn hơn rất nhiều. Trên nhục thân cường kỹ cũng là như vậy. Dù sao cũng là tứ kiếp Tán Tiên, trải qua bốn lần thiên lôi đoán thể, cường độ nông nỗi đã đến một trình độ mà Chu Báo không dám tưởng tượng.

Cũng may hắn mới luyện thành chân thân, cường độ và lực lượng so với trước cường đại hơn chục lần, bằng không, thật đúng là đỡ không nổi.

Chỉ là, cứ như vậy hơn mười hiệp qua đi, hắn vẫn chịu không nổi, vô luận là ở quyền pháp, hay là trên lực lượng, Cẩm Hoa Công Tử đều thắng hắn không chỉ một bậc.

Nếu như không phải quyền ý của hắn thần diệu, vài lần tại ranh giới chỉ mành treo chuông, hóa giải nguy cơ, hiện tại e rằng đa trúng không ít quyền.

Hắn có quyền ý, Cẩm Hoa Công Tử cũng có quyền ý, tuy rằng không so được với Chu Báo biến thái, thế nhưng nhân gia quyền ý viên mãn thành thục. So với quyền ý không viên mãn của Chu Báo, có ưu thế rất lớn. Phải biết rằng, ở đây là đáy biển a. Cho dù Chu Báo vận dụng Hắc Nhật Quyền Ý, ở trong vô tận hải vực, cũng bị tiêu diệt. Quyền ý của Cẩm Hoa Công Tử này cũng thập phần quỷ dị, dĩ nhiên là một dòng xoáy thật lớn. Ở trong biển thi triển càng thêm uy lực vô song. Cái gọi là thiên thời địa lợi nhân hoà, tại quyền pháp, Cẩm Hoa Công Tử chiếm địa lợi, nên Chu Báo liền rơi xuống hạ phong.

Cảm giác được cứ tiếp tục như vậy cũng không phải biệp pháp hay, Chu Báo thu quyền ý, thân hình co lại, tam đạo Đại Tiêu Dong Thuật lại đánh ra.

- Tiểu tử, ở đây là đáy biển, thần thông này của ngươi tuy rằng lợi hại, thế nhưng uy lực cũng sẽ giảm xuống vài phần, ngươi cho là có thể đả thương ta sao?

- Ta chỉ là muốn kéo dài thời gian mà thôi!

Chu Báo cười lạnh, ngón tay hướng Cẩm Hoa Công Tử điểm một cái, vô số hắc hồng kiếm khí giao nhau liền bắn ra, hình thành một đoàn phong bạo, thẳng hướng Cẩm Hoa Công Tử đánh qua.

Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm, Kiếm Nhận Phong Bạo!

- Đến hay!

Thấy Chu Báo thi triển ra kiếm khí sắc bén. Cẩm Hoa Công Tử hơi híp mắt lại, quyền ý cuồn cuộn nổi lên dòng xoáy thật lớn, cùng Kiếm Nhận Phong Bạo va chạm một cái.

Xoát xoát xoát xoát xoát!

Hoa hoa hoa hoa hoa hoa!

Kiếm Nhận Phong Bạo cùng quyền ý dòng xoáy chạm vào nhau, từng đợt thủy lưu bốc lên, triệt tiêu lẫn nhau, mà Chu Báo cũng không dừng tay, tâm niệm vừa động, một sợi sát khí nhàn nhạt từ trên người hắn hiện lên. Nước biển xung quanh dưới cổ sát khí quỷ dị dĩ nhiên đều lui về phía sau. Ở đáy biện này, xung quanh Chu Báo dĩ nhiên hình thành một khu vực không nước phương viên mười trượng, Lưỡng Nghi Thông Thiên Kiếm từ sau đầu Chu Báo hiện ra, vô cùng kiếm khí bắn ra.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1015


Báo Lỗi Truyện
Chương 1015/1489