Chương 1011: Giả thần giả quỷ thương nghị.



Rất rõ ràng, thực lực những người tụ tập lại một chỗ là cường đại nhất đấy, kể cả bốn gã Chân Tiên Thiên Quân đã qua sáu lần lôi kiếp, bọn hắn tụ tập lại một chỗ, phảng phất như đang thương nghị cái gì.

Bất quá, hết thảy đều là sự tình không liên quan đến Chu Báo.

Sau khi Chu Báo dùng Vạn Giới Tiểu Na Di đưa bọn người Cơ Dạ Nguyệt ra, yêu hỏa trên thân lay động, bao trùm mười bốn người tinh lực tiều tụy này lại, khu động Tam Giới Tiểu Na Di, liên tục mấy lần, đưa mấy người tới một hoang đảo trên biển.

Tuy rằng phạm vi thế lực của Cổn Long Vương trải rộng toàn bộ Hải Vực, nhưng hiện tại xảy ra sự tình lớn như vậy, nghĩ đến tất cả thực lực Cổn Long Vương đều tập trung trên người đám phạm nhân đào tẩu, không còn tinh lực đi quản mấy tên tiểu nhân tìm đường sống như bọn hắn, dù sao địch nhân của hắn còn có Tứ Đại Thiên Quân, vô số Chân Tiên, mấy cường giả tu vi còn chưa đến Thông Huyền Bí Cảnh, Cổn Long Vương hắn căn bản không để vào mắt.

- Thất Thần Vực Ma Môn Đỗ Hải Đào và các vị sư đệ sư muội, đa tạ ân cứu giúp của tiền bối!

Bị đưa đến hoang đảo này, Đỗ Đại Ma Tướng hiển nhiên cũng không hồ đồ, dùng đại lễ đối với Chu Báo, mặt khác, mọi người cũng đều kịp phản ứng mà thi lễ với hắn.

Lúc này, yêu khí toàn thân Chu Báo lành lạnh, bao bọc trong một tầng hỏa vụ màu đen, khuôn mặt cũng bị tầng tầng lớp lớp hỏa vụ che khuất, dù nhãn lực của ngươi cường thịnh trở lại cũng không thể nhìn nhận ra hình tượng sau lớp hỏa vụ này, hơn nữa toàn thân hắn đều là yêu khí, cả đám tự nhiên không nhận ra.

- Các ngươi không cần cám ơn ta, ta cứu các ngươi cũng là nhận ủy thác của người!

Chu Báo thản nhiên nói.

- Nhận ủy thác của người?

Mọi người có chút khó hiểu, thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ các trưởng bối trong tông môn biết rõ chính mình gặp nạn, phải phiền đến vị tiền bối này đến đây nghĩ cách cứu giúp, vì vậy mà càng thêm cung kính với vị tiền bối này.

Trong lúc nghi hoặc khó hiểu, chỉ thấy Chu Báo quát khẽ một tiếng.

- Tiểu tử, còn không ra!

- Ha ha, tiền bối thật sự là lợi hại!

Thanh âm quen thuộc vang lên bên tai mọi người.

- Chu Báo, ngươi là Chu Báo?

Lúc nghe được thanh âm rõ ràng, mọi người đều chấn động, dĩ nhiên là do sự xuất hiện bất ngờ của Chu Báo, trước đó, bọn hắn bị Cẩm Hoa công tử và Lam Thủy Nhi liên thủ trấn áp, mất đi tất cả pháp khí, bị nhốt trong Long Uyên Ngục, vốn tưởng rằng không thể tiếp tục xuất đầu, không thể tưởng được nhanh như vậy được cứu ra mà không hiểu tại sao, mà cường giả thần bí cứu bọn hắn lại chính là Chu Báo.

Chu Báo cười hắc hắc, đi ra từ chỗ tối, hóa thành chính mình trước mắt mọi người, có chút thi lễ.

- Đa tạ tiền bối!

- Hừ, chuyện của ngươi ta đã xong xuôi rồi, kế tiếp là chuyện của mình ngươi!

- Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên!

Chu Báo mỉm cười nói, liền lúc đó, tâm niệm hơi đổi, nguyên thần thứ hai của hắn liền hóa thành một đạo hắc quang, biến mất không thấy gì nữa.

- Đỗ Đại Ma Tướng, các vị, nhiều ngày không gặp, các ngươi chịu khổ rồi!

- Hừ, Chu Báo, ra là ngươi, nếu ngươi không chọc giận Lam Thủy Nhi, chúng ta như thế nào lâm vào tình cảnh như vậy, hiện tại không rõ Ngọc sư đệ hạ lạc ở nơi nào, tất cả pháp bí pháp bảo trên người bọn ta đều không còn, ngươi phải cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng!

Nhìn thấy nguyên thần thứ hai Chu Báo biến mất, lại thấy Chu Báo hiện thân, một gã đàn ông vận kim bào mãnh liệt nhảy ra ngoài, bắt đầu trách Chu Báo, mà theo lời của hắn, có mấy người nhìn thấy sắc mặt Chu Báo cũng bắt đầu trở nên bất thiện.

- Con mẹ nhà ngươi ấy!

Chu Báo chửi nhỏ một tiếng, giơ ra một cước, một cước bôn lôi này, vị cường giả cửu phẩm Linh Tiêu Điện kia không thể tránh khỏi.

Bị Chu Báo một cước đạp bay, cốt cách toàn thân nổ một tiếng, ít nhất nát đi một nửa.

- Ngươi cái tên ngu xuẩn này, lệnh phong hải của Cổn Long Vương đã được ra từ khi chúng ta rời khỏi Trung Thổ Vực, cho dù ta không trêu chọc Lam Thủy Nhi, tất cả tinh quái trong Ngũ Long Hải Vực cũng đều đối phó với chúng ta đấy, ngươi nghĩ rằng chúng ta thật có thể thông suốt qua một phiến Hải Vực hay sao? Các ngươi bị Cẩm Hoa công tử bắt đấy, bị Lam Thủy Nhi bắt đấy, liên quan gì đến ta, nếu không phải nể tình đồng hành, ngươi cho rằng ta sẽ nhớ đến mà cứu các ngươi sao? Ngươi có biết hay không, vì khu động vị tiền bối kia ra tay mà ta đã phí hết bao nhiêu thủ đoạn, hao tổn một cái giá thật lớn, nếu không phải ta thì ngươi đã sớm chết già trong Long Uyên Ngục rồi, bây giờ còn dám trách ta, có tin ta hiện tại một cước dẫm chết ngươi không?

- Tốt rồi tốt rồi, Chu Báo, ngươi nói không sai, chuyện này là hắn không đúng, ta thay hắn xin lỗi ngươi!

Thấy Chu Báo vẫn tiến về phía trước, Đỗ Đại Ma Tướng liền ngăn Chu Báo lại.

- Tất cả mọi người đều là người một nhà, Triệu Trình bất quá chỉ nhanh mồm nhanh miệng, không lý giải tình huống, ngươi không cần phải chấp nhặt với hắn!

Lúc này, mấy người Linh Tiêu Điện khác cũng vọt đến bên cạnh Triệu Trình, một mực hộ thân hắn, nhìn vẻ mặt đáng sợ của Chu Báo, sợ hắn đột nhiên làm khó dễ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Chu Báo liếc nhìn Đỗ Đại Ma Tướng, nhẹ gật đầu, dừng thế đi của mình lại.

- Tốt, hôm nay ta cho Đỗ Đại Ma Tướng một cái mặt mũi, không chấp nhặt với ngươi, bất quá, họ Triệu kia, ta cảnh cáo ngươi, lần sau nếu ngươi lại nói năng lỗ mãng, nói chuyện không lịch sự, ta không ngại tiễn ngươi một đoạn đâu!

Triệu Trình kia nhìn Chu Báo với ánh mắt tràn đầy oán độc, tuy rằng còn muốn nói đôi lời ngoan cố, nhưng thấy ánh mắt âm vi dày đặc như vậy của Chu Báo, hắn một chữ cũng không dám nói ra.

- Tốt, chúng ta đã ra ngoài, mọi người liền thương nghị, bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ?

Đỗ Đại Ma Tướng thấy Chu Báo không động thủ nữa, âm thầm thở dài một hơi, bắt đầu nói sáng chuyện khác.

- Chu Báo, lúc này, nhờ phúc của ngươi, chúng ta mới có thể thoát ra khỏi Long Uyên Ngục, mọi người chúng ta đều thiếu nợ ngươi một cái thiên đại nhân tình, ngươi nói một chút, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?

- Ha ha, Đỗ Đại Ma Tướng quá khen, ta tuổi trẻ kiến thức nông cạn, bất quá là có một số ít bộ phận mà thôi, nào phải kiến thức gì, các ngươi ở trong Long Uyên Ngục không ít thời gian, đối với tình huống bên ngoài chỉ sợ không phải rất quen thuộc, như vây đi, hiện tại, ta giới thiệu thoáng một chút tình huống về phiến Hải Vực này cho các ngươi, về bước tiếp theo nên làm như thế nào, tất cả đều do Ma Tướng phân phó!

Chu Báo ôm quyền cười nói, lập tức nói đại khái một ít tình huống trong phiến Hải Vực, sau khi nói xong, nhìn Đỗ Đại Ma Tướng, bộ dáng như tùy ý ngươi phân phó, khiến Đỗ Đại Ma Tướng oán thầm không thôi.

- Nói như vây, chỉ sợ chúng ta đã thật sự gặp phiền toái!

Đỗ Đại Ma Tướng sờ sờ cằm, nhẹ nhàng trầm ngâm.

- Khổng thể tưởng được chuyện chúng ta qua biển lại đưa tới tiếng vọng và phiền toái lớn như vậy tại Hải Vực, Cổn Long Vương cũng phong hải nhanh như vây, tại sao lại trùng hợp như vậy, vì cái gì mà Cổn Long Vương kia lại đối phó chúng ta?

- Đại ca, những cái này đều không trọng yếu, quan trọng là chúng ta trở về như thế nào, từ phiến Hải Vực này, muốn trở lại Thất Thần Vực cũng không phải là một sự tình dễ dàng a!

Những người ở đây cũng không phải ngốc, chuyện tới nước này, nếu bàn về cái gì đi Tây Tam Vực, truy sát Diệp Thanh Thiên, quả thật là nực cười.

Toàn bộ pháp khí pháp bảo của mọi người đã bị tên gia hỏa Cẩm Hoa công tử tịch thu, kính dâng hơn phân nửa cho Cổn Long Vương, lưu lại gần một nửa cho mình, hiện tại, trên người bọn họ, liền một khối sắt cũng không có.

Có thể nói, hiện tại đám người này là những cường giả cửu phẩm nghèo nhất, người và ý chí đều uể oải, hiện tại ở loại tình huống này, còn ai nghĩ đến Tây Tam Vực xa xôi, ngay cả những người Linh Tiêu Điện hô hoán lúc trước cũng đều trầm mặc không thôi.

- Tuy phong hải rất lợi hại, nhưng hiện tại ở tình huống này, nếu chúng ta muốn trở lại Trung Thổ Vực, cũng không quá khó khăn!

Đỗ Đại Ma Tướng lắc đầu nói.

- Hiện, có lẽ Cổn Long Vương và thủ hạ của hắn không có thời gian quản chúng ta!

- Đúng vậy, đúng vậy, ngươi nhìn đầu óc ta thật sự là hồ đồ rồi, thoáng cái nhiều Chân Tiên thoát ra khỏi Long Uyên Ngục như vậy, bọn hắn đều là địch nhân Cổn Long Vương, tuy Cổn Long Vương cường đại, nhưng không có khả năng nhiều thủ hạ là nhân vật cấp Chân Tiên như vậy, phen này hắn thảm rồi, trong những Chân Tiên này còn có nhân vật cấp Thiên Quân, một đối một thì không nói làm gì, nhưng khiến hắn thoáng cái đối phó nhiều cừu nhân như vậy, chỉ sợ thật sự sẽ sứt đầu mẻ trán a!

- Cổn Long Vương không đối phó được nhiều người như vậy, hắn kết thù nhiều lắm, nhốt nhiều người như vậy vào Long Uyên Ngục, lực lượng Long Uyên Ngục đã vượt qua thực lực Cổn Long Vương hắn rất xa, đặc biệt là Tứ đại Thiên Quân kia, thực lực thậm chí có thể đánh đồng với Cổn Long Vương, mà thủ hạ mạnh nhất của Cổn Long Vương chỉ là Tứ kiếp Chân Tiên, như thế nào có thể là đối thủ của họ, chỉ sợ thực lực ngũ Long Vương Ngũ Long Hải Vực cộng lại, cũng chỉ có thể đủ để chống lại đám người Long Uyên Ngục này, nhưng tiếc là trong đám người này không có một đầu lĩnh chính thức nào phục chúng, nhân vật lĩnh quân, bằng không, lực lượng Hải Vực sẽ lập tức sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, thậm chí đều bị năm Long Vương đuổi hạ đài, đáng tiếc, đáng tiếc a!

Đỗ Đại Ma Tướng lắc lắc đầu nói, vẻ mặt lộ vẻ đáng tiếc.

- Ý ngươi là, đám người này sẽ bị tiêu diệt từng bộ phận?

Một gã Tuyết sơn Đại Luân Tự tò mò hỏi.

- Không có khả năng, tuy bọn hắn không đồng tâm, nhưng những năm gần đây, lực lượng tích lũy trong Long Uyên Ngục thật sự quá cường đại, cho dù không hợp thành một đại chỉnh thể, nhưng những tiểu chỉnh thể kia cũng không phải đơn giản đấy, tuy bọn hắn không có đầu lĩnh, nhưng cũng không phải là đồ đần, huống chi, còn có Tứ đại Thiên Quân hô phong hoán vũ, ta nhìn lúc này, Cổn Long Vương cũng là thúc thủ mà thôi!

Thời gian dần qua, con mắt Đỗ Đại Ma Tướng híp lên.

- Đây cũng là cơ hội của chúng ta!

- Cơ hội của chúng ta? Đúng, đây là cơ hội của chúng ta, chỉ cần Hải Vực này vừa loạn, chúng ta liền có thể chạy về, đến lúc đó, còn ai quản đến thuyền chúng ta?

Đệ Ma Tướng Ma Môn kêu lên.

- Cái loại không có tiền đồ!

Ánh mắt Đỗ Đại Ma Tướng quét ngang, hung hăng liếc nhìn hắn.

- Lúc này, chúng ta ra ngoài là để truy sát Diệp Thanh Thiên, coi như là không qua được Hải Vực, truy sát không thành, không có thành quả gì, ngược lại còn bị tổn hại, một thân bảo bối đều mất đi, ngươi nói chúng ta cứ như vậy mà trở về, còn có tiền đồ gì đáng nói, trở về như vậy chẳng phải là để ngươi ngoài cười nhạo hay sao?

- Nói cũng đúng!

Tên kia bị hắn mắng như vậy, co rụt đầu lại, phảng phất như nghĩ thông suốt, liên tục gật đầu, nhưng rất nhanh, trên mặt liền hiện ra vẻ chần chừ.

- Nhưng tất cả pháp khí pháp bảo của chúng ta đều bị Cẩm Hoa công tử thu lấy rồi, đối kháng với bọn họ như thế nào? Hắn là Tứ kiếp Chân Tiên a, dùng thực lực chúng ta so sánh với hắn, quả thực chính là một cái trên trời, một cái dưới đất, chẳng lẽ dùng điểm thực lực ấy của chúng ta đi liều mạng, coi như là chúng ta liên thủ, cũng không chịu nổi một đầu ngón tay của hắn a!

- Ngươi nói không sai, bằng thực lực của chúng ta, tự nhiên không thể liều mạng với bọn họ được, nếu không thì người chịu thiệt chính là chúng ta!!

Đỗ Đại Ma Tướng nhẹ hít một tiếng, sau đó, chuyển ánh mắt bất đắc dĩ lên người Chu Báo.

- Hiện giờ chỉ sợ phải làm phiền ngươi rồi.

- Không có vấn đề, ta nói rồi, toàn bộ do Đỗ Đại Ma Tướng an bài!

Chu Báo mỉm cười nói, một bộ dạng vân đạm phong thanh, trong nội tâm cũng âm thầm bội phục Đỗ Đại Ma Tướng này nhìn chuẩn.

Mặc kệ thế lực của Cổn Long Vương này thế nào, cường đại đến cỡ nào, hiện giờ Long Uyên Ngục thất thủ, bốn gã Thiên Quân có cùng cấp bậc với hắn, còn có nhiều cừu nhân Chân Tiên như vậy bị phóng xuất, chuyện bị quay như chong chóng không có gì phải nghi ngờ hiện, hiện giờ không phải chỉ có Hải vực của Cổn Long Vương muốn xảy ra phiền toái mà toàn bộ Ngũ Long Vực đều xuất hiện đại phiền toái, bởi vì đột nhiên xuất hiện nhiều Chân Tiên như vậy, lực lượng cân đối trong toàn bộ Hải vực đã bị phá vỡ, cho dù những Chân Tiên cường đại này không muốn tranh quyền đoạt lợi, nhưng những người nắm quyền cũng sẽ cho rằng họ muốn tranh quyền đoạt lợi, cũng sẽ âm thầm đề phòng, phí hết tâm cơ, những người cầm quyền đều có tính tình này cả, bất kể là người hay yêu.

Bởi như vậy, xung đột khó có thể tránh khỏi, Đỗ Đại Ma Tướng chính là nhìn thấu điểm này, cho nên mới nghĩ đến chuyện đục nước béo cò, nhưng hiện giờ, bọn hắn nghèo quá rồi, ngay cả tư cách xuống nước cũng không có, kết quả là, chỉ có thể cầu người thôi.

Nghe được Chu Báo đồng ý, Đỗ Đại Ma Tướng lập tức đại hỉ, cả đám này liền bắt đầu túm tụm lại trên hoang đảo.

Thông Thiên Đại Thánh - Chương #1011


Báo Lỗi Truyện
Chương 1011/1489