Chương 989: Lý do đơn giản


"Trung thiên tử lôi tông có tới hai thần huyền đại năng, Ngọc Hành đại lục có nhiều linh thạch nhất, thần huyền đại năng quả nhiên không ít..."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên liên tục nhắm hướng Toái Ngọc cổ vực, dọc dường gã không hề khách khí, không ngừng bức hỏi sáu Kim đơn đại tu sĩ.
Qua lời sáu Kim đơn đại tu sĩ, Ngụy Tác biết không ít tin tức hữu dụng.
Hóa ra phe Ngọc Hành đại lục chỉ có hoàng sam thanh niên và cung trang quý phụ là người Bích Tỳ tông, còn lại bạch phát lão ẩu là tu sĩ Minh Thổ tông, ba người kia là tán tu được chiêu lãm.
Thiên Huyền đại lục tu đạo giới hiện tại đã tan rã, nguyên nhân lớn nhất vì thế cân bằng giữa các đại tông môn không còn, tu đạo giới của đại lục mất sạch quy củ, đối với tu sĩ Ngọc Hành đại lục thì đó là một cục thịt thơm, nhiều tu sĩ muốn đến phát tài còn nhiều đại thế lực đến chia phần. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trừ Trung thiên tử lôi tông và Bích Tỳ tông, Minh Thổ tông, Ngọc Hành đại lục còn hai siêu cấp đại tông môn là Vạn Hoàng cung và Đông Lai bí cảnh, hai tông môn này đều có thần huyền đại năng, chỉ là họ đều thập phần phiêu diêu, môn nhân đệ tử cực hiếm xuất hiện ở thế gian nên những cao thủ nổi danh trong hàng ngũ Kim đơn đại tu sĩ của đại lục này cũng không biết cụ thể.
Qua bạch phát lão ẩu, Ngụy Tác biết Minh Thổ giáo có hai thần huyền đại năng lần này không phải Minh Thổ giáo tông chủ đến mà là sư huynh của y - một thần huyền đại năng khác.
Đủ thấy thực lực chỉnh thể của siêu cấp đại tông môn Ngọc Hành đại lục vượt trên Thiên Huyền đại lục, khó trách Thiên Huyền đại lục vừa loạn, Ngọc Hành đại lục đã vội xâm nhập.
Huyền Phong môn và Chân Võ liên minh với Trung thiên tử lôi tông, Bích Tỳ tông, Minh Thổ tông, điều kiện là nếu Thiên Huyền đại lục tây bộ có linh mạch hóa sinh thì cùng hưởng linh mạch, sau đó chiếm hết đại lục mà phân chia, phía nam Thiên Huyền đại lục do tam đại tông môn Ngọc Hành đại lục chiếm, phía bắc thuộc về Chân Võ tông và Huyền Phong môn.
Huyền Phong môn và Chân Võ cùng tam đại tông môn Ngọc Hành đại lục trao đổi nhiều điển tịch, năm Hoàng thiên thần tướng của hoàng sam thanh niên là do cao thủ luyện khí của Bích Tỳ tông dung hợp pháp trận, cấm chế của Huyền Phong môn rồi Bích Tỳ tông tông chủ dồn thần văn vào luyện chế thành.
Ngụy Tác thậm chí bức hỏi công pháp cùng thuật pháp của sáu Kim đơn đại tu sĩ này.
Công pháp cùng thuật pháp của các tu sĩ khác đối với gã không là gì nhưng "Minh thần hoang nguyên" của bạch phát lão ẩu thuộcMinh Thổ tông đích xác là vô thượng cường pháp, không chỉ hình thành ảo cảnh mà còn có ma âm nhiễu loạn thần thức, với tu vi của gã thi triển thì ảo cảnh bao trùm trăm dặm.
Tuy đạo thuật pháp này không có uy năng trực tiếp công kích, không tạo tiên cơ như Đại thừa pháp âm nhưng khi cần giải quyết nhanh đối thủ thì lại hữu dụng, sánh với "Hoàng Thiên diệt thức nhãn" của Hoàng Thiên đạo. Một đối thủ Thần huyền tam trọng thi triển thuật này, đối với Ngụy Tác cũng không dễ đối phó.
"Cương nha muội, đến đó ngươi đừng lộ diện, cả hai chúng ta đồng thời xuất hiện,dễ bị nhận ra lắm." Ngụy Tác thập phần thủ tín, thấy không hỏi được nữa thì ném sáu Kim đơn đại tu sĩ vào một chỗ, thi triển cấm chế khiến họ không thể đi khỏi trong mấy ngày. Thực lực Ngọc Hành đại lục tu đạo giới khiến gã quyết định hành sự kín đáo. Song thần huyền của gã là lợi khí đánh lừa tốt nhất, đối phương không biết rõ thân phận mà coi gã là Thần huyền tu sĩ thông thường, khi đối địch tất nếm đòn.
"Không ngờ ta tỉnh lại trong một thời đại thế này." Linh Lung Thiên hiểu ý Ngụy Tác ý, gật đầu lẩm bẩm.
"Không ngờ ta cũng may mắn kinh qua thời đại này, còn thành khí linh của một món tiên khí chân chính." Lục bào lão đầu thập phần cảm thán.
Bỏ lại Kim đơn tu sĩ Ngọc Hành đại lục, Ngụy Tác hít sâu một hơi, nhìn kỹ miền hoang vu đoạn liên tục phát động Động Hư bộ pháp, nhắm hướng Toái Ngọc cổ vực.
Gã hiểu Linh Lung Thiên và lục bào lão đầu vì sao lại cảm thán như thế.
Thiên khung sụp đổ, thời đại tu đạo giới chấn động nhất trong mười vạn năm nay đã mở màn, dù Thiên khung sáu đại lục kia không sập thì nguyên hỗn loạn của Thiên Huyền đại lục sẽ có không biết bao nhiêu tu sĩ và tông môn rơi rụng, nguồn lực dư ra tụ vào vài tông môn và một số người, cộng thêm Thiên khung không còn, yêu thú tràn vào, linh khí hóa sinh, tu đạo giới có thêm không biết bao nhiêu nguồn thu... Thời đại này không thể bình phàm, sẽ có đại năng siêu phàm xuất hiện.
Đối với Ngụy Tác, gã không nghĩ quá xa, thật ra suy nghĩ rất giản đơn... Thiên Huyền đại lục là quê gã, là chỗ gã và phụ mẫu sống từ bé nên không để người ngoài vào tự tung tự tác... Chỗ có linh khí kinh nhân tụ lại, gã cũng muốn cướp, dù không hình thành linh khí linh mạch thì bày vài Tụ linh trận, để bọn Cơ Nhã tu luyện cũng khiến tu vi đề thăng nhanh, hà huống Ngọc Thiên có Phong Ngô Thương là bằng hữu. Còn Lệ Nhược Hải và Tâm Hữu Lan của Linh Thú cung, Linh Thú cung được gã nhắc trước nên tất không bị diệt trong trường biến cố này, mà đang bố trí ở nơi nào đó của Thiên Huyền đại lục... Trước kia gã là tiểu tán tu Linh Nhạc thành, đương nhiên không đáng gì nhưng hiện tại... Muốn phân chia Thiên Huyền đại lục thì phải hỏi gã đã.
"Thiên địa linh khí lại đến mức này, khi viễn cổ Thiên khung hóa sinh, linh mạch chưa đoạn tuyệt thì chỉ sơn môn đại giáo trong truyền thuyết mới có thiên địa linh khí như thế!"
"Có vẻ thiên địa linh khí quanh Toái Ngọc cổ vực còn gấp đôi!"
Càng đi về Toái Ngọc cổ vực, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu càng chấn kinh.
Thiên địa linh khí càng lúc càng nồng hậu, khiến Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu nhận ra Toái Ngọc cổ vực đích xác là trung tâm dòng linh khí tụ lại.
Cách Toái Ngọc cổ vực chừng bốn, năm vạn dặm, nồng độ thiên địa linh khí gấp hơn mười lần Hải Tiên thành khi xưa, cây cỏ trong hoang nguyên thậm chí lấp lánh linh quang, như thiên địa linh dược sắp hóa sinh. Như không phải tu đạo giới bây giờ mà là linh địa của đại tông môn của viễn cổ tu đạo giới trong truyền thuyết.
Theo cảm tri của Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, linh khí quanh Toái Ngọc cổ vực còn gấy đôi khu vực này, tu luyện ở đó thì sĩ Thần hải cảnh phổ thông tu trong một ngày cũng hấp nạp lượng linh khí của mười hạ phẩm linh thạch trở lên. Dù tu đạo giới bây giờ không ai bố trí được Tụ linh trận của lục bào lão đầu nhưng Tỏa khí trận của tông môn cỡ Cổ Kiếm tông đã khiến tiến cảnh của tu sĩ trong đó thập phần kinh nhân.
"Xem ra chưa xảy ra đại chiến."
Lại thêm hơn hai vạn dặm, Ngụy Tác hơi chậm lại, mỗi lần thi triển Động Hư bộ pháp đều thập phần cẩn thận, cảm tri kỹ.
Linh khí h nồng độ biến không khác gì họ dự liệu nhưng phía Toái Ngọc cổ vực không có quang diễm và tiếng đấu pháp kinh thiên động địa, cũng không có nguyên khí dao động quá mạnh, cõ vẻ đại chiến chưa bắt đầu.
"Chuyện gì hả?" Ngụy Tác đi tiếp, cách Toái Ngọc cổ vực không đầy năm nghìn dặm thì cùng Linh Lung Thiên, lục bào lão đầu trở nên kinh nghi bất định.
Đang lúc yên bình, quanh Toái Ngọc cổ vực không có bao nhiêu yêu thú, tu sĩ triệt để chiếm thượng phong. Toái Ngọc cổ vực và một số vùng bên ngoài có linh quang lóe sáng, rõ ràng đông đảo tu sĩ tụ tập.
Thinh không ngoài xa liên tục xuất hiện độn quang, tựa hồ nhắm hướng Toái Ngọc cổ vực.
Theo lời sáu Kim đơn tu sĩ Ngọc Hành đại lục và tình thế hiện tại, bên ngoài Toái Ngọc cổ vực có một khu vực tụ tập tu sĩ Ngọc Hành đại lục, còn Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên ở trong cổ vực, nhưng nếu hai bên sắp bạo phát đại chiến thf phe Ngọc Hành đại lục khẳng định sẽ cắt đứt thinh không, không để viện quân Ngọc Thiên tông và Tây Tiên nguyên không ngừng đổ tới.
"Xem tình hình đã, ngươi giả làm tu sĩ khác đường với ta."
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên tách ra, theo hai hướng đến Toái Ngọc cổ vực.
"Toàn là tu sĩ Thiên Huyền đại lục?"
Ngụy Tác che đi tu vi chân chính, cách Toái Ngọc cổ vực không đầy hai nghìn dặm thì nhìn rõ những người tới đều là tu sĩ Thiên Huyền đại lục.
Toái Ngọc cổ vực xuất hiện năm, sáu linh quang quang tráo, bao trùm năm, sáu trăm dặm, che kiens mấy ngọn núi, mấy trăm tu sĩ lướt đi ngoài linh quang quang tráo. Tu sĩ Thiên Huyền đại lục đổ tới không vào trong linh quang lung tráo mà đến một sơn cốc.
Trên đỉnh núi đối diện sơn cốc có một lục sắc linh quang quang tráo linh khí xung thiên, không rõ có bao nhiêu tu sĩ Ngọc Hành đại lục.
Trong sơn cốc do mấy đỉnh núi thấp vây lại mà thành, quang hoa lấp lóe, tựa hồ tụ tập số lượng kinh nhân tu sĩ.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #989


Báo Lỗi Truyện
Chương 989/1287