Chương 976: Vận mệnh của Thiên khung


"Cứu tông chủ!"
Nhiều tu sĩ Công Đức tông hãi hùng kêu lên, phát ra đạo đạo uy năng ngăn đỡ Ngụy Tác.
Tuy thế không ai tin là đỡ được Liệt khuyết tàn nguyệt vì Công Đức tông tông chủ cũng không thể.
Sự thực là thế, chỉ gần đạt Thần huyền lưỡng trọng trung kỳ nhưng Ngụy Tác phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt khiến thinh không chuyển màu đen bầm, hoàn toàn tương đương với hai tu sĩ Thần huyền tam trọng trung kỳ hợp lực.
"Oành!"
Công Đức tông cơ hồ tan hết uy năng, dù nhiều đại tu sĩ xuất thủ nhưng Công Đức tông tông chủ vẫn rống lên, bị đánh văng, kim sắc ba la hoa sau lưng tàn đi, khiếu vị rỏ máu.
"Chặn ta thì chết!"
Ngụy Tác quát to, chặn trước một nhũ bạch sắc đạo tôn.
"A!"
Cùng lúc, một đệ tử Đăng Tiên tông vừa phát ra một đạo tử sắc thần quang công kích Ngụy Tác liên kêu thê thảm, thân thể bị uy năng vô hình đánh nát thành máu trên không.
"Phù!"
Khí tức của Ngụy Tác rung lên, vượt mức Thần huyền lưỡng trọng trung kỳ.
"A!"
"A!"
Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ gầm lên, nhưng không dám đến gần Ngụy Tác, trơ mắt nhìn gã áp sát một nhũ bạch sắc đạo tôn khác.
"A, mau lên! Uy năng pháp trận sắp cạn, mau lên, tiểu tử! Mặc kệ chúng, chặn thêm mấy đạo tôn để nâng cao tu vi, khi đó chúng đều không phải đối thủ!" Lục bào lão đầu kêu lên, nhìn nhũ bạch sắc đạo tôn như chí tôn tiên đơn, lão càng hưng phấn.
"Cấm chế quả nhiên sắp tan uy năng."
Ngụy Tác mục quang quét vào, nhiều tinh trụ trong sơn cốc đã nứt, linh quang tan dần, nhũ bạch sắc đạo tôn dần ít đi.
"Oành!"
Hư không rung lên, phía trên sơn cốc, vô số thiên địa nguyên khí hình thành một quang nhân cao mấy trăm trượng bổ vào Trạm Đài Linh Lan trên bạch sắc ngọc đài, dấy động vô số cuồng phong thổi tung cát đá, mấy chục nhũ bạch sắc đạo tôn vì nguyên khí chấn động kinh nhân mà đổi quỹ tích, bắn đi bốn phương tám hướng.
Khí tức hùng hồn từ Trạm Đài Linh Lan bừng lên, thần huyền dị hương lan đi mấy trăm dặm.
Trạm Đài Linh Lan đột phá thần huyền thành công!
"Chát!"
Tích tắc triệt để đột phá, Trạm Đài Linh Lan nhắm Ngụy Tác phát ra chín mươi chín ngọn thác lưu quang do tinh quang tổ thành, ngọn nào cũng có khí tức kinh nhân, hư không bị uốn cong, khiến thần thức và cảm tri cong theo.
"Ta giúp ngươi đối phó y, ngươi cứ chặn các đạo tôn."
Linh Lung Thiên nheo mắt, từ sau lưng Ngụy Tác lướt ra, rực hôi sắc quang hoa áp sát Trạm Đài Linh Lan, dòng thác lưu quang tan vỡ.
Nhũ bạch sắc đạo tôn vô dụng với nó nên nó không chặn mà đi theo Ngụy Tác, tận giờ mới xuất hiện.
"Thực lực người này sánh với thần huyền!"
Thấy thần uy của Trạm Đài Linh Lan tan tành trước Linh Lung Thiên, mọi tu sĩ Công Đức tông và Đăng Tiên tông, kể cả Trạm Đài Linh Lan vừa đột phá đến thần huyền đều biến sắc.
"Phù!"
Ngụy Tác không hề dừng lại, phát ra hai làn Liệt khuyết tàn nguyệt, oanh kích Công Đức tông tông chủ và Đăng Tiên tông tông chủ, không để hai người xuất thủ công kích Linh Lung Thiên, đồng gã lại chặn trước một nhũ bạch sắc đạo tôn.
"Oành!"
"Oành!"
Quanh Đăng Tiên tông tông chủ và Công Đức tông tông chủ có không ít đại tu sĩ tụ lại, nhưng Ngụy Tác tung đòn thì tất cả tuy chặn lại nhưng không dám trả đòn.
"Chúng ta tốn công lại làm nền cho y! A!"
Cả hai toán đều thấy Ngụy Tác lại cắt đường một nhũ bạch sắc đạo tôn, khí tức lại bừng lên.
Trạm Đài Linh Lan nhợt nhạt mặt mày, phát ra đạo đạo thần uy cũng không ngắn được Linh Lung Thiên.
Vù!
Đột nhiên, Trạm Đài Linh Lan nghiến răng, mấy đạo quang hoa giáng vào sơn cốc.
"Chát!"
Ai nấy rùng mình, Ngụy Tác cũng dừng truy kích nhũ bạch sắc đạo tôn lướt ngang hư không.
Khí tức kinh nhân cực độ lan khắp hư không.
"Cách!"
"Cách!"
"Cách!"
Quang tự, tinh trong sơn cốc tan tành, nhũ bạch sắc tinh quang từ Thiên khung tan đi, biến thành hư quang!
"A!"
Năm, sáu tu sĩ Đăng Tiên tông bị hư quang quét trúng, hóa thành tro.
"A!"
Ai nấy cuống cuồng trốn chạy khỏi sơn cốc.
"Hoang thần chiết hư!"
Thân ảnh Trạm Đài Linh Lan cùng Hư không kim hồ biến mất, đoạn quát to, thân thể như co lại một nửa, thần huyền nguyên khí và thần quang hình thành một tấm kính dài, bẻ cong hư quang về phía Linh Lung Thiên và Ngụy Tác.
"Xoẹt!!"
Hư không chấn động, Ngụy Tác cực kỳ ngưng trọng đột nhiên xuất hiện cạnh Linh Lung Thiên đang lùi lại, lại phát động Động Hư bộ pháp.
Hoang tộc đại năng Hư Không đạo nhân đạo pháp cực kỳ kinh nhân, có thể dẫn đạo hư không đưa uy năng của Thiên khung đang tan biến chuyển hướng vào gã và Linh Lung Thiên.
Khí tức uy năng của Thiên khung thậm chí hoàn toàn siêu việt cổ đế thi, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không ngăn được.
"A!" Lục bào lão đầu kêu lên, từ cực độ hưng phấn biến thành cực độ hoảng sợ.
Khí tức hủy diệt nhất thiết lan tràn, Ngụy Tác cùng Linh Lung Thiên vượt hơn ba mươi dặm, nhưng uy áp vẫn ép đến sau lưng.
Ít nhất có bốn, năm cao thủ Công Đức tông và Đăng Tiên tông tan biến trong hư quang.
Đột nhiên, khi tức đó tan biến, như một món pháp bảo mất đi chân nguyên dồn vào.
"Cách!"
Thiên khung đột nhiên vang lên tiếng nổ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Mọi tu sĩ thoát chết nhìn lại, vạt Thiên khung đó xuất hiện một vết nứt!
Thiên khung lại có một vết nứt!
Một vết nứt này khiến tất cả chấn động, từ từ lan đi, ban đầu chỉ rộng mấy trượng nhưng rồi găm sâu xuống đất, vươn tới mây cao, đến chỗ ngoài tầm mắt tất cả.
"Chát!"
Ai nấy cứng người như bị giữ lại trên không, tâm thần chấn động. Quang hoa từ vết nứt phát ra, hình thành từng bức tranh.
Vẫn là cửu trọng hoàn đảo kim bích huy hoàng, tụ tập số lượng chí bảo khó tưởng tượng nổi.
Một kim sắc thiên thần có khí tức bao khắp thiên địa, cửu thiên thập địa duy ngã độc tôn đứng sững.
Y phất tay, hơn nghìn ngân y cường giả còn lại hóa thành thần văn, biến thành từng viên kim sắc lôi hoàn, tụ lại thành kim sắc trường kiếm khó tưởng tượng nổi chém vào bạch y tu sĩ không hiểu vì lý do gì vẫn tiến bước.
Hư không triệt để tan vỡ.
Như có vô số thiên địa tinh thần tan biến, bạch y tu sĩ từ hư không bước ra, tuy trên mình có vô số vết thương nhưng thản nhiên đến trươc mặt kim sắc thiên thần.
"Ầm, ầm, ầm..."
Tich tác đó không biết hai người phát ra bao nhiêu đòn, bao nhiêu thần uy va nhau, hủy diệt bao nhiêu hư không.
"Chát!"
Không ai ngăn được bạch y tu sĩ, bạch y tu sĩ đột nhiên vả mạnh lên mặt kim sắc thiên thần.
Kim sắc thiên thần cửu thiên thập địa, duy ngã độc tôn bị bạch y tu sĩ bạt tai văng đi!
Bạch y tu sĩ khẽ liếc, tựa hồ vừa đập chết một con muỗi.
"A!"
Kim sắc thiên thần tựa hồ gầm lên, vô lượng thần quang cùng các loại thần vực không ai nhìn rõ trấn áp xuống.
"Chát!"
Kim sắc thiên thần lại lãnh một bạt tai.
"Ngươi muốn thành thần của thiên địa nhưng tiếc là thế giới này không có thần, ta không phải, ngươi càng không."
"Ngươi coi người ta là chó, có biết thiên địa cũng coi ngươi như thế? Nhân thế ngắn ngủi, muốn đấu với thiên địa mà dựa vào tu vi, tự cho mình là thần, buồn cười thật!"
"Thế gian nếu có thần, ta sẽ trự diệt đi!"
Ý chí không thể ngăn cản đột nhiên xung kích vào óc Ngụy Tác. Bạch y tu sĩ cho kim sắc thiên thần biết không được khinh thường vận mệnh của ai, không cho phép thần khống chế.
Chấn động khôn tả lan khắp lòng Ngụy Tác, là niềm kính sợ đột nhiên với bạch y tu sĩ, không vì kính sợ đại thần thông mà vì kính trọng ý chí của y!
"Diệt! Diệt! Diệt! Diệt! Diệt! Diệt!"
Hủy thiên diệt địa!
Kim sắc thiên thần bị đánh như đánh chó.
Trong vô tận hư không, từng vì sao bị kéo xuống, thiên địa tan vỡ, vô số sinh linh đồ thán, vô số vẫn thạch, lưu hỏa, tinh thần nguyên khí, hủy diệt tất cả.
Bạch y tu sĩ bay lên, vô số thần thông, quang hoa tan đi, thiên địa sắp hủy diệt xuất hiện một Thiên khung.
"Ngươi định cứu cả thiên địa nhưng chân nguyên và tu vi không chịu nổi tổn hao này. Ngươi tưởng mình có thể cứu thế hả?"
"Thiên địa vạn vật đều là đồ chơi của cường giả, thế mà không rũ bỏ được thì ngươi sẽ bại trong tay ta!"
Kim sắc thiên thần cười vang, phát ra vô số kim sắc chuyển luân, Thiên khung hóa thành bảy mảnh.
"Chát!"
Đột nhiên vô số từ bi quang điểm từ cực bắc chi địa phát ra, chảy vào Thiên khung.
Bảy mảnh Thiên khung đột nhiên cố định, ngưng kết lại, hình thành bảy bạch sắc quang tráo bao lấy Thần châu đại lục.
Vô số tinh thần nguyên khí, dòng chảy vẫn thạch và vực ngoại yêu thú trút xuống, bên ngoài bảy bạch sắc quang tráo là vùng hoang vu núi non hiểm trở, mỗi nhất tích tắc lại biến hóa như thương hải tang điền. Bảy bạch sắc quang trơ trơ bao lấy bảy thần châu đại lục.
Hình ảnh tan đi, ý chí và khí tức nghịch thiên của bạch y tu sĩ còn chấn động trong thể nội Ngụy Tác khiến gã rúng động.
"Cách!"
Lại vang lên tiếng nổ.
Trên mảng Thiên khung đó có thêm một vết nứt thông thiên tiếp địa.
"Cách!"
Vết thứ ba... Vết thứ tư...
Cảnh tượng không thể hình dung nổi.
Từng vết nứt lan khắp Thiên khung từ tuyên cổ đến giờ vẫn trơ trơ.
Thiên khung ngoài xa lại nổ vang.
Từng mảnh Thiên khung không ngừng tan biến.
Thiên khung triệt để tan vỡ!

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #976


Báo Lỗi Truyện
Chương 976/1287