Chương 944: Kêu rã họng cũng vô dụng


Ngụy Tác phát ra chiến lực tương đương với hai thần huyền đại năng đồng thời xuất thủ, Vũ Hóa Nhược Tinh không chống nổi.
Dù là đối phương là thần huyền, Vũ Hóa Nhược Tinh có trọng bảo, uy năng thuật pháp cũng cực kỳ kinh nhân, nên y không coi ra gì nhưng không ngờ đối phương có song thần huyền, là tu sĩ theo lời đồn vốn đã chết!
"Ngươi dám giết ta, ca ca sẽ không tha ngươi!"
Vũ Hóa Nhược Tinh có thần thiết liên hoa chiến y hộ thân, tuy trọng thương nhưng không mất mạng, vẫn hộc máu và phun nguyên khí, đồng thời gầm lên.
"Tỉnh lại đi, kêu rã họng cũng vô dụng."
Ngụy Tác vốn không thích thiên tài tu sĩ đánh lén mình từ trước, lại phát ra Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, đoạn phát động Động Hư bộ pháp, lao nhanh đến cái lọ còn lơ lửng trên không.
"Phù!"
Nhục thân Vũ Hóa Nhược Tinh tan vỡ, thần thiết liên hoa pháp y bị tách khỏi nguyên khí.
"Thế nào, tưởng có chiến y chống được bí pháp thì nuốt sống ta? Hiện tại đỡ nữa đi."
Ngụy Tác phát Đại thừa pháp âm, trấn áp Vũ Hóa Nhược Tinh đang dốc thần huyền nguyên khí để bỏ chạy.
"A!"
Vũ Hóa Nhược Tinh kêu lên thảm thiết, thân thể và nguyên khí bị đánh tan.
"Chát!"
Ngụy Tác lo cho đồ trên mình y nên không động dụng Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, Huyền sát âm khí quét tới lấy mạng y đoạn chụp ngân sắc liên hoa trường thương, ngân sắc liên hoa chiến y và nạp bảo nang.
"Gian thương, vận khí của ngươi không tệ, Hỗn độn thanh ngưu bảo giác ở đây." Linh Lung Thiên hơi đổi giọng.
Cái lọ và Sinh tử thư đều trước mắt, tuyệt đại bộ phận pháp bảo mà Vũ Hóa thế gia lấy được từ Luân hồi tháp đều trong nạp bảo nang của Vũ Hóa Nhược Tinh, thu hoạch thật quá kinh nhân.
"Xem giúp ta xem có cấm chế không." Ngụy Tác đưa nạp bảo nang và chiến y cho Linh Lung Thiên.
Vũ Hóa thế gia tích lũy thậm chí hơn nhiều Thiên Kiếm tông, Vũ Hóa Nhược Tinh chết, dù Vũ Hóa Ứng Thiên không cảm ứng thấy thì Vũ Hóa thế gia cũng biết.
Chỉ khi lấy được tiên binh gã mới yên tâm.
Không có gì bất ngờ, toàn lực rải thần thức ra, tâm thần tập trung chưa từng có lên cái lọ, Ngụy Tác cuốn chân nguyên thu lấy rồi tiện tay lấy cả Sinh tử thư nằm dưới cát bụi lên.
Lấy được hai thứ này, Ngụy Tác yên lòng hẳn, thở hắt ra.
Dù Vũ Hóa thế gia biết Vũ Hóa Nhược Tinh chết, dù Vũ Hóa thế gia có truyền thừa pháp khí hơn cả Vũ Hóa Ứng Thiên thì cũng không kịp mang tới, chỉ mình Vũ Hóa Ứng Thiên thì với hai thứ này, gã không sợ gì.
"Phù!"
Ngụy Tác và Linh Lung Thiên không biết là trong hoang sơn bất cách Luân hồi tháp hơn vạn dặm, Vũ Hóa Ứng Thiên xếp bằng trong động quật đột nhiên phun ra một ngụm máu quấn quít hắc bạch lưỡng sắc thần quang.
Y mở bằng mắt, hơi phất tay kích phát hồng sắc tinh thạch trông như viên đá trứng ngỗng.
Quang hoa lóe lên, cảnh tượng Vũ Hóa Nhược Tinh mất mạng xuất hiện.
Ngụy Tác lướt trên hư không, lam hắc sắc nguyên khí cuốn lấy thần thiết liên hoa pháp y của Vũ Hóa Nhược Tinh. Hình ảnh gã vẫn y hết hoa y thanh niên.
"Ta sẽ giết ngươi!"
Sắc mặt Vũ Hóa Ứng Thiên vốn bình thản chợt méo đi như muốn ăn tươi nuốt sống kẻ khác, có điều y không rời đi được.
Thân thể y gãy thành bảy khúc, mỗi khúc đều còn thần uy cổ đế thi để lại, hắc sắc huyết mạch thần văn ngăn cản nguyên khí, không để nhục thân thuận lợi nối lại. Hắc bạch lưỡng sắc thần huy không ngừng lập lòe quanh mình.
...
Cái lọ lấp lánh và Sinh tử thư đều trong tay Ngụy Tác, đô phát ra khí tức và tiên quang khôn tả khiến gã không rời mắt được, vốn định gom sạch rồi chạy mà cũng sững ra.
Cái lọ chỉ chừng một thước, có thể cầm trong tay, thân hơi phồng, cổ khép lại, đường nét cực đẹp, không có nắp đậy nhưng ở miệng có gân như gân hoa sen, chạm vào là chảy ra thanh sắc hỗn độn nguyên khí.
Cái lọ không hiểu do băng tinh thạch trong veo nào đó luyện chế thành, bên trong dày mỏng không đều, nhiều chỗ mỏng như cánh ve, tạo thành ánh sáng trong veo như một giọt lệ ngậm trên thân lọ.
Đáy lọ có hai chữ cỗ rất to, lấp lánh vô số thần văn quang huy, như pháp trận, lại như tên của cái lọ.
"Đinh"
Ngụy Tác khẽ gõ lên, cái lọ phát ra âm thanh linh động dị thường như suối trong tuôn chảy.
Sinh tử thư như một mảnh ngói ngọc vỡ, thai thể khác nào bạch ngọc nhưng có tử quang nhàn nhạt chảy ra. Một mặt có hàng chữ cổ, có những mép đã vỡ, một mặt trơn bóng.
Khí tức bàng bạc đang tan nhanh khiến Ngụy Tác cảm ứng được, đích xác là khí tức chân tiên cấp, Linh Lung Thiên đoán không sai, chắc thần uy của cổ đế thi khiến vật này nhận ra nguy hiểm, bừng lên đế tôn uy năng.
"Oành!"
Ngụy Tác thử thôi động cái lọ, tinh quang phát ra quét tới, một ngọn núi cách hai trăm dặm tan biến thành vô hình.
"Đích xác là cực đạo tiên binh!"
Ngụy Tác cực kỳ kích động, không có phong phạm cao thủ tí nào, kêu lên với Linh Lung Thiên.
Thôi động cái lọ, gã cảm như đẩy núi, chỉ kích phát một nửa thần uy, còn không lợi hại như thần uy Thần huyền tam trọng Mộ Dung Tú liều mạng phát ra sau cùng, dù vậy, với tu vi hiện tại thôi động tiên binh này thì uy năng có thể đấu với Vũ Hóa Ứng Thiên. Sau này tu vi tăng trưởng, cái lọ càng có thần uy.
Theo cảm ngộ, khi đạt Thần huyền lưỡng trọng hậu kỳ thì gã có thể kích phát uy năng của tiên binh này, phát ra thần uy ngang với Thần huyền ngũ trọng đại năng!
"Hừ!" Linh Lung Thiên không đả kích gã mà nhìn quanh, đề phòng cổ đế thi đột nhiên quay lại.
"Chát!"
Ngụy Tác thử kích phát Sinh tử thư, chữ ánh sáng bay ra, vạch ngang hư không.
"Hừ...!"
Ngụy Tác run lên, ngân quang lóe sáng, mặt nhợt đi, mắng chửi.
"Tu sĩ Hoàng Phủ thế gia đó không hiểu luyện thuật pháp quỷ quái gi, tu sĩ mà điều khiển vật này thì nát xác ngay."
Sinh tử thư vì đã phá tổn, uy năng cực kỳ cổ quái, kích phát thần uy thì có một phần tiết ra, còn lại tác động lên tu sĩ thi pháp, không vì nhục thân Ngụy Tác siêu phàm thì vừa rồi đã tan nát.
Bất quá với tu vi hiện tại của Ngụy Tác kích phát thần uy của nó, uy năng còn hơn cái bình màu một chút.
Còn có qua đó tìm được đế tôn truyền thừa từ thời đại Linh Lung Thiên hay không, Ngụy Tác hiện tại không đủ thời gian suy xét.
"Hai con cổ yêu thú này chắc là đồ tốt!"
Ngụy Tác thu Sinh tử thư, đỡ cái bình màu, quét thần thức vào, hớn hở thu luôn thi thể cổ yêu thú.
Hai con cổ yêu thú này tuy bị đánh thành mấy khúc nhưng không quá nát, yêu thú thần huyền cấp toàn thân là bảo vật, quan trọng nhất là nửa thân trên của chúng còn nguyên, thậm chí có thể đem nuôi dưỡng Phệ tâm trùng.
Chiến lực của chúng sánh với thần huyền, Ngụy Tác rất trông chờ vào Phệ tâm trùng, cứ thế này, tương lai Phệ tâm trùng sẽ tiến giai đế thần huyền chiến lực cũng nên.
Thu hai thi thể yêu thú lại, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên bay vòng quanh Luân hồi tháp, không ngừng gom pháp bảo, nạp bảo nang, thậm chí manh vỡ thi thể tu sĩ, kim đơn, pháp bảo dưới đất lên.
Không đầy nửa tuần hương, mọi thứ có giá trị mọi tu sĩ đánh rơi quanh Luân hồi tháp đều bị Ngụy Tác và Linh Lung Thiên gom sạch, Ngụy Tác phát động Động Hư bộ pháp khuất bóng vào thinh không đầy rẫy khí tức đáng sợ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
...
"Cái gì, có tiên khí xuất thế, lọt vào tay Vũ Hóa thế gia!"
"Hoàng Phủ thế gia và Đại Hàn cung, Vũ Hóa thế gia ngầm liên thủ, nhân cơ hội tìm bảo vật mà diệt Chân Lôi tông? Chân Lôi tông tông chủ Lôi Sất thần quân đã chết?"
"Chân Lôi tông mất thần huyền đại năng rồi..."
Một ngày sau, tin tức kinh thiên động địa lan khắp Tịch Hàn đại lục, Chân Lôi tông thần huyền đại năng mất mạng, tiên khí xuất thế lọt vào tay Vũ Hóa thế gia.
"Đại Hàn cung cung chủ cũng chết, cả Hoàng Phủ gia chủ..."
Không lâu sau, một tin khác lan đi với tốc độ càng kinh nhân, rằng Đại Hàn cung cung chủ Mộ Dung Tú và Hoàng Phủ gia chủ, nhân vật đỉnh nhọn của lưỡng đại thế lực đều mất mạng. Tin đồn ra nhưng hai nhân vật đỉnh nhọn của Đại Hàn cung và Hoàng Phủ thế gia không hiện thân càng chứng tỏ tin tức là thật.
"Tin lúc trước khẳng định do Cực Âm lão quỷ truyền ra! Tin sau khẳng định do thanh niên đó truyền ra! Không thì Cực Âm lão đạo không thể biết cụ thể bao nhiêu người chết!"
Trong một bạch ngọc các lâu bay trên không, Vũ Hóa Ứng Thiên xếp bằng, thân thể cơ hồ sắp nối liền, hắc sắc huyết mạch thần văn bị luyện hóa chỉ còn không đầy một phần ba.
"Truyền tin ra, tiên khí lọt vào tay thanh niên đó, ngã Vũ Hóa thế gia cũng treo thưởng, nói là đệ đệ của cũng bị y đánh lén mất mạng, vì muốn xem tiên khí có lọt vào tay thanh niên đó không mà chết trong tay y, không thì Vũ Hóa thế gia sẽ thành cái đích cho thiên hạ nhòm vào, thậm chí bị siêu cấp thế lực và đại năng của đại lục nhắm vào!"
Phía dưới Vũ Hóa Ứng Thiên là ba mươi tu sĩ, toàn bộ là những nhân vật trọng yếu của Vũ Hóa thế gia, Vũ Hóa Ứng Thiên hạ lệnh, sắc mặt cực kỳ âm trầm, gần như gầm lên.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #944


Báo Lỗi Truyện
Chương 944/1287