Chương 935: Pháp bảo bay ra


"Sao hả?" Ngụy Tác truyền âm hỏi Linh Lung Thiên, khẩn trương hẳn.
Khiến Linh Lung Thiên biến sắc, tuyệt đối không phải phàm phẩm. Khí tức pháp trận còn đáng sợ hơn khí tức ngoài Luân hồi tháp, hai đống mảnh vỡ hắc sắc ngọc thạch trừ thần huyền khí tức còn có hai làn khí tức khác nữa.
Mỗi mảnh hắc sắc ngọc thạch đều có quang văn lưu động, dệt thành nguyên khí đặc biệt khiến mỗi mảnh ngọc thạch tựa hồ không thuộc về cõi đời.
Trong thạch điện mênh mông có hai đống ngói ngọc vỡ, hai đóa hắc sắc ngọc liên lớn cỡ người lớn, là thứ do thần văn luyện chế thành, không biết là gì, nếu giá trị kinh nhân, e rằng lúc nào cũng có thể bùng nổ đại chiến.
"Đây là Hạo thiên trấn ma liên, pháp khí này để phong ấn yêu thú lợi hại. Là thứ từ thời đại của ta, tu sĩ này là nhân vật từ thời đại đó." Linh Lung Thiên nhìn quanh, "Có thể có yêu thú lợi hại ẩn trong Luân hồi tháp."
"Để phong ấn yêu thú mà hỏng rồi, yêu thú sẽ thoát ra?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, thần huyền đại năng phong ấn hai con yêu thú tại đây rất có thể để trấn thủ Luân hồi tháp, qua khí tức trong mảnh hắc sắc ngọc thạch thì thực lực của chúng cực kỳ kinh nhân.
"Có gì xuất hiện chưa?" Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm hỏi Linh Lung Thiên, thần thức gã toàn lực rải ra bao trùm mấy trăm dặm nhưng không hề cảm tri thấy có khí tức yêu thú.
"Không." Linh Lung Thiên hơi nhíu mày, toàn lực cảm tri cũng chỉ thấy trừ toán tu sĩ mói vào thì không còn vật sống.
"Chư vị có nhận ra lai lịch vật này?" Lôi Sất thần quân uy nghiêm như đế vương hỏi.
"Chắc là pháp khí lợi hại, chỉ là đã triệt để phá tổn, không còn gì uy hiếp nữa." Vũ Hóa Ứng Thiên lắc đầu, hút một hắc sắc ngọc phiến.
Vũ Hóa Ứng Thiên làm vậy không bị ai phản đối, y chỉ lấy một mảnh nhỏ hơn nữa lấy đầu tiên kiểu này phi thường nguy hiểm, ai cũng mong y làm vật thí nghiệm…
"Cương nha muội, xem ra chúng đều không biết." Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm cho Linh Lung Thiên.
"Không biết là tốt nhất, nếu có yêu thú ẩn thân, chỉ có chúng ta phát hiện còn chúng không biết thì chúng ta càng có lợi." Linh Lung Thiên truyền âm.
"Cương nha muội không ngờ người cũng âm hiểm lắm."
"Ở chỗ này mà ngươi còn lảm nhảm thì đúng là đầu đất." Linh Lung Thiên ấm ức cực độ, chỉ muốn cho một cước lên mặt Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Quan hệ gì đâu, tốt nhất chúng đừng chọc vào ta, không thì ta tìm chỗ thả cổ đế thi rồi chạy." Ngụy Tác truyền âm.
"..." Linh Lung Thiên tắt tiếng, có cổ đế thi là Ngụy Tác như có chỗ dựa, đắc ý khôn cùng. Đối với Vũ Hóa Ứng Thiên, Linh Lung Thiên càng lúc càng thấy nên cẩn thận, y không phải loại sơ ý, nhiều khi xông lên tuyến đầu vì y đã nắm chắc, cảnh giới ở mức cao hơn mọi tu sĩ có mặt.
"Hai vật này đã nát, chúng ta chia theo ước định, chư vị không có vấn đề gì chứ?" Thấy Vũ Hóa Ứng Thiên hút hắc sắc ngọc phiến lên không hề gì, Hoàng Phủ gia chủ lạnh giọng.
"Được, chúng ta lấy hai vật này." Cực Âm tổ sư thập phần giảo trá, lấy ngay hai mảnh vỡ.
Hai mảnh lão cầm tuy chỉ hai phần mười nhưng là hai mảnh hoàn chỉnh nhất. Tu sĩ tại trường không ai ngốc, kiểu thu lợi này ai cũng biết nhưng thứ đó đã vỡ, to hơn cũng không khác gì nên bọn Hoàng Phủ gia chủ chỉ cười lạnh, không nhiều lời mà chia những mảnh khác.
"Tiểu tử, mảnh của hai chúng ta to nhất, thế nào, lão tổ ta không tệ chứ." Cực Âm thần quân đắc ý, đưa cho Ngụy Tác diện tiền đoạn truyền âm.
"Lão tặc này mà thấy thứ khiến lão động lòng thì dù giao rồi cũng sẽ tìm cách đối phó chúng ta đoạt lại." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên lẩm bẩm nhưng ngoài mặt bình tĩnh như thường, thu hắc sắc tàn phiến vào túi. Vật này tuy vô dụng nhưng bên trong còn thần văn hoàn chỉnh, tương lai tu vi Ngụy Tác đạt cảnh giới nhất định, sẽ từ đó tham ngộ được đạo lý.
"Đi thôi!"
Thu mảnh hắc sắc ngọc thạch lại, chúng nhân tìm khắp gian thạch điện, không thấy có gì liền lui đi, tiến về cổ điện.
"Sao hả?"
Đột nhiên, Linh Lung Thiên cảm giác thấy thần sắc Ngụy Tác biến hóa, nó đã toàn lực cảm tri cũng không thấy gì dị thường.
"Địa Mẫu cổ kinh vô dụng ở đây." Ngụy Tác hơi lạnh giọng truyền âm đáp.
Rời khỏi thạch điện, gã dùng Địa Mẫu cổ kinh nối thông địa mạch dể thử xem có cảm tri được khí tức đặc biệt không nhưng thầm cả kinh vì hoang sơn trong Luân hồi tháp tựa hồ không có địa mạch, hình như do chính thần huyền đại năng tạo ra, có thần huyền khí tức lộ ra, cũng như Luân hồi tháp ở ngoài, vì đã hỏng nên thần uy tan mất. Địa Mẫu cổ kinh không thể sử dụng quanh hoang sơn này chứng tỏ không phải chỗ có lợi cho đấu pháp.
"Địa Mẫu cổ kinh vô dụng? Động thủ thì nên ra ngoài." Linh Lung Thiên truyền âm.
Cổ điện chìm trong sương xám, tựa hồ đã sập một góc, không có thần huy kinh nhân hay khí tức đặc biệt toát ra, chỉ là không nhìn rõ nên có phần thần bí.
Ai nấy thập phần cẩn thận, Vũ Hóa Ứng Thiên cũng không vào trước mà đi cùng mọi người, cả toán cơ hồ xếp thành một hàng.
"Chát!"
Từng lúc rời thạch điện, chúng nhân vừa đi được mấy trăm trượng, cách đỉnh núi rất xa thì đột nhiên cổ điện vang lên âm thanh như tiếng tim đập.
"Xoẹt!!"
Ai nấy nín thở, thần kinh căng ra thì cổ điện trên núi đột nhiên rung lên, rực tinh quang.
Tinh quang bắn khỏi Luân hồi tháp, những thứ giống hệt mà Vũ Hóa Ứng Thiên và Vũ Hóa Nhược Tinh không dám ngạnh tiếp dấy lên thần văn, như nhiều tiểu thiên địa chập lại.
Nền cổ điện sáng lên quang hoa, tựa hồ định bay lên.
"Cấm chế tuy đã phá tổn nhưng thần uy chưa tan hết, mau liên thủ trấn áp, không thì cổ điện tuy không truyền tống đến chỗ định sẵn nhưng sẽ đi mất, chúng ta sẽ tay trắng!" Vũ Hóa Ứng Thiên vốn thản nhiên nhất cũng biến sắc, quát to.
Đồng thời, một ngọn bút lông do hắc sắc thần văn ngưng thành hiện ra, từ hư không vạch lên mọt đường, trấn áp cổ điện.
"Được lắm! Tiểu tử!"
Cực Âm thần quân biến sắc, mắng ra một câu không có phong phạm thần huyền bá chủ tí nào. Vũ Hóa Ứng Thiên vạch ra khe nứt hắc sắc ép lên quang hoa từ cổ điện bắn ra nhưng thêm tinh quang lại từ cổ điện bắn lên, bao trùm trăm dặm trong tích tắc, đổ vào tất cả. Uy năng ngút trời ép cho thân thể Cực Âm thần quân gần như bất động, giờ thì ai xuất thủ trấn áp cổ điện cũng vậy, tất cả đều phải bị lôi vào vòng, còn không toàn lực xuất thủ thì không ai thoát được.
"Phù!"
Lão bất tử Hoàng Phủ thế gia lúc trước bị Ngụy Tác đả thương vẫn chưa lành, không chịu nổi uy áp mà thổ huyết.
"Toàn lực xuất thủ, không thì chúng ta đều chết ở đây!"
Vũ Hóa Nhược Tinh nhợt nhạt quát to, hai dải thần quang từ đỉnh đầu bừng lên, nhắm tinh quang đang ấn xuống mà phát hắc bạch lưỡng sắc thái cực đồ.
"Xoẹt!!"
Kim sắc thần văn từ ngón tay Lôi Sất thần quân bắn ra, tuy chỉ mỏng manh nhưng hư không mờ đi một khoảng trước mặt, như thể không khí và ánh sáng đều bị uy năng trấn áp, thần uy còn hơn hẳn hắc bạch thái cực đồ có thể hút hết thảy của Vũ Hóa Nhược Tinh.
"Cách!"
Cực Âm thần quân nãy giờ âm trầm, nhăn nhó, phát ra một viên hoàng sắc đơn châu, quang hoa kinh nhân, quanh mình có hơn nghìn quang phù do nguyên khí ngưng thành, tuy chỉ cỡ nắm tay nhưng như một vì sao vạch ngang tầng không.
"Vù!"
Hoàng Phủ Sát Thần vẫn như bức tượng bạch sắc ngọc thạch băng lãnh, đối diện uy năng ngút trời mà vẫn lạnh tanh, nhưng mọi thứ trong vòng vài trượng quanh y hóa thành tro, mấy chữ cổ chói lòa từ trán bắn lên, hình thành một dải sáng, khí tức như tinh vực tử khí trầm trầm.
"Sinh tử thư quả nhiên uy năng kinh nhân cực độ!" Ngụy Tác mục quang lóe lên, không động dụng thực lực chân chính mà tế xuất cổ đồ, phát ra thần quang sáng lòa.
Nếu mọi thứ vẫn không chống nổi, Linh Lung Thiên ít nhất còn hôi sắc thủ trạc chặn được một chốc để gã phát ra toàn bộ chiến lực. Vũ Hóa Ứng Thiên và Lôi Sất thần quân tuy kinh hãi nhưng không loạn chứng tỏ uy năng liên thủ đủ ngăn chặn, gã và Linh Lung Thiên có thể tiếp tục ẩn tàng thực lực.
"Oành!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trong Luân hồi tháp, các loại uy năng xung kích vào nhau, hình thành quang diễm khó tưởng tượng nổi và sóng xung kích kinh nhân.
"Gian thương ngươi quá mạo hiểm!" Linh Lung Thiên bất mãn, tinh quang bị chặn lại rồi tan đi.
"Cách!"
Đồng thời, quang hoa dưới nền điện tan đi, trong vết nứt có mấy trăm dải thần quang uốn éo như du lòng lao ra!
"Pháp bảo bay ra!"
Cơ hồ mọi người sáng mắt lên, cũng dốc thuật pháp chụp vào thần quang chói lòa!

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #935


Báo Lỗi Truyện
Chương 935/1287