Chương 919: Đoạt được cổ đồ


"Hoang tộc là gì? Sao ta không biết?" Hoa y thanh niên nhíu mày, nhìn Ngụy Tác.
"Lẽ nào y thật sự không biết Hoang tộc?" Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, hoa y thanh niên không phải giả đò.
"Mỗ chỉ đọc được Hoang tộc toàn thân màu lam, ngoài ra không biết gì nữa." Ngụy Tác bảo hoa y thanh niên, "Hoang tộc dính đến bí ẩn cực lớn, định diệt cả tu đạo giới, nên phát giác các hạ có cánh tay cụt như thế thì hỏi lai lịch."
"Vậy hả?" Thanh niên mặc pháp y sắc sỡ tỏ vẻ chế nhạo, "Siêu cấp đại tông môn nào không muốn thống trị cả tu đạo giới, chiếm hết nguồn lực, còn vượt lên cả tu đạo giới mà thành vạn cổ đại đế là việc mỗi người có đại thần thông đều muốn, Hoang tộc có thực lực kinh thiên thì muốn thế cũng bình thường, ngươi bám theo ta, chắc định kiếm lợi, tham đồ công pháp hả?"
"Nếu ncác hạ cho mỗ biết lấy được lam sắc đoạn tí từ đâu thì đảm bảo không đến làm phiền nữa." Ngụy Tác bảo đối phương.
"Khẩu khí lớn thật." Thanh niên mỉm cười, chắp tay sau lưng nhìn Ngụy Tác, ra vẻ khí độ cao thủ, "Thế này đi, cho ta biết Kim đan tu sĩ có cánh tay cụt tương tự trông cụ thể thế nào, bạch sắc thủy ấn là thế nào thì ta cho ngươi biết lấy được lam sắc đoạn tí từ đâu."
"Được!" Ngụy Tác không thừa lời, ngưng thành quang hoa hình tu sĩ trẻ tuổi thần bí Lâm Phong Hoa và Thủy Lân vương ấn.
"Tu sĩ này ở Vân Linh đại lục?" Thanh niên nheo mắt, nhìn Lâm Phong Hoa và Thủy Lân vương ấn.
"Không sai." Ngụy Tác gật đầu, "Hiện tại nên trả lời câu hỏi của mỗ."
" Ta thấy các ngươi nên nói rõ lai lịch." Thanh niên mỉm cười, không định đáp lời Ngụy Tác.
"Định nói lung tung hả?" Sắc mặt Ngụy Tác âm trầm hẳn.
"Thế thì sao?" Hoa y thanh niên mỉm cười, hoàn toàn coi thường Ngụy Tác và Linh Lung Thiên, Long Mộc Tinh.
"Vậy bắt ngươi đã."
Ngụy Tác không hề cử động, bình tĩnh nói, nhưng từ trên chín tầng trời như có vô số thần phật tụng kinh.
Hoa y thanh niên biến sắc, tan hết thần sắc khinh thị, đồng thời run lên, bắn ra vô số ngũ sắc quang tinh, như thần thiết bị đặt vào lò lửa rồi bị chiếc búa nung đỏ gõ vào.
"Chát!"
Mắt hoa y thanh niên bắn ra lưỡng đạo thần quang, thay đổi từ hữu hình thành vô hình, trực tiếp giáng vào Ngụy Tác và Linh Lung Thiên.
Ngụy Tác run lên, óc như bị thần kiếm chém trúng, đầu như nứt ra.
"Xoẹt!!"
Hoa y thanh niên đột nhiên bừng lên khí tức rùng mình, thần quang sáng hơn pháp y của y hình thành nước triều bao trùm thiên địa.
"Đoạt!"
Một cổ tự quang hoa chói lòa từ Ngụy Tác bắn lên, khí tức của hoa y thanh niên tan đi, hiện rõ chân thân là một bức cổ họa rực rỡ nát một nửa, bay về phía Ngụy Tác.
Thanh niên tỏ ra không dám tin, Ngụy Tác bước tới, xuất hiện cách y không xa, cầm lấy cổ họa.
"Chát!"
Hoa y thanh niên hãi hùng, mắt bắn ra lưỡng đạo thần quang, như hai thanh vô hình thần kiếm, chém vào óc Ngụy Tác. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Cùng lúc, thân ảnh hoa y thanh niên tan vào hư không bỏ chạy.
"Cách mé trái ngươi ba trăm trượng..."
Ngụy Tác còn lắc lư lại bước tới, một đạo thanh sắc thần quang tụ thành kiếm khí chém ra.
Vù!
Ngũ sắc quang tinh từ thinh không hư vô bắn ra. "A!" Hoa y thanh niên bị uy năng ép phải hiển hiện thân ảnh.
Ngụy Tác lấy ra hắc sắc tàn ngọc có thể kích phát hắc sắc thần văn cấm chế, mắt hoa y thanh niên lại bắn ra lưỡng đạo thần quang, khiến gã lắc lư trên không, nhất thời không thể khống chế chân nguyên.
Linh Lung Thiên đuổi tới, hoa y thanh niên không dám dừng lại, thừa cơ chạy đi mấy chục dặm.
"Đứng lại!"
Ngụy Tác lại phát động Đại thừa pháp âm, thần uy trực tiếp ép lên thanh niên.
"Chát!"
Mũi miệng y đều phun ra vô số ngũ sắc quang tinh. Nhưng bị hất đi hơn trăm trượng thì mắt y lại bắn ra lưỡng đạo thần quang.
Ngụy Tác hơi lắc người, linh quang tắt hết, lắc lắc lư lư rơi xuống.
Linh Lung Thiên ở phía sau lướt tới, đón lấy Ngụy Tác.
Sắc mặt Ngụy Tác cực kỳ khó coi, móc ra mấy viên linh đan uống vào, thoáng sao, độn quang của hoa y thanh niên đã biến mất.
"Y lại biết thuật pháp như thế!"
Long Mộc Tinh bị hạ cấm chế ở sau lưng, không dám chạy, run run rẩy rẩy đi theo, Ngụy Tác mới hơi hồi phục, rực linh quang đứng trên không trung, sắc mặt cực kỳ khó coi bảo Linh Lung Thiên.
Qua lúc hoa y thanh niên thi pháp, nguyên khí dao động cho thấy chỉ tu vi Kim đan tứ trọng trung kỳ.
Tu vi này đối với Ngụy Tác không đáng gì.
Nhưng y thi triển thần thức công phạt chi pháp mà Ngụy Tác vẫn thèm muốn!
Thần thức công phạt chi pháp của y cực kỳ kinh nhân, gầnn hư không cần điều động chân nguyên cũng có thể trực tiếp kích phát.
Thần thức của y tạo cho Ngụy Tác cảm giác như biển lớn, không kém gì gã.
Kim đan tứ trọng trung kỳ mà có thần thức gần như thần thức hiện tại của gã!
"Đây là cường pháp Hoang tộc truyền thừa, khẳng định y được Hoang tộc truyền thừa." Sắc mặt Linh Lung Thiên cực kỳ khó coi, nó bị thanh niên giáng cho một đạo thần thức công phạt chi pháp, thần thức tổn thương không nhẹ, óc như nứt ra.
Thần thức công phạt chi pháp cỡ này cùng cấp với Như Lai thần mang của Đông Hoang tông tổ sư, trừ Như Lai thần mang ra, mấy nghìn năm này không có siêu cấp đại tông môn hoặc đại năng lợi hại nào có truyền thừa như thế, khẳng định do Hoang tộc truyền thừa.
Thanh niên này cũng như Ngụy Tác, không lấy được thiên địa chí bảo thì cũng có thuật pháp tôi luyện nhục thân, ban đầu Ngụy Tác phát động Đại thừa pháp âm vì e dè giết y nên chỉ kích phát gần nửa uy năng, nhưng sau đó dốc toàn lực mà thanh niên vẫn con có thể phát ra thần thức công phạt chi pháp, chạy mất.
Ngụy Tác có song thần huyền chiến lực kinh thiên, cộng thêm Linh Lung Thiên, đối diện một Thần huyền tam trọng tu sĩ cũng không ngại mà bị một tu sĩ Kim đan tứ trọng chạy mất, tất nhiên kinh nộ dị thường.
"Chả trách Linh Lung Thiên e dè Hoang tộc như thế..."
Ngụy Tác hít sâu một hơi, thần thức thụ thương nghiêm trọng, cần nửa ngày mới khỏi.
Dù là Hư Không đạo nhân truyền thừa, hay là thanh niên được một Hoang tộc đại năng khác truyền thừa, thần thông đều khiến gã hiểu hơn Hoang tộc đáng sợ thế nào.
"Đi thôi!"
Trong Ngưng Thúy thành lúc này có tu sĩ cảm tri được đấu pháp, độn quang tới xem, Ngụy Tác nghiến răng, lướt ra hoang nguyên.
Lướt đi nghìn dặm, xác định không có tu sĩ bám theo, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên mới đáp xuống một sơn cốc băng phong.
"Những tu sĩ này hình như không hiểu gì về Hoang tộc. Các tu sĩ được truyền thừa cũng không biết nhau." Đáp xuống, Ngụy Tác nhíu mày.
"Đúng thế, thanh niên đó nghe ngóng về Lâm Phong Hoa, tựa hồ thèm muốn đồ của họ Lâm." Linh Lung Thiên nhíu mày trầm ngâm: "Có vẻ thanh niên này được truyền thừa vì liên quan đến lam sắc đoạn tí, chắc y cho rằng Lâm Phong Hoa cũng thu được nhiều lợi ích giống mình nên định đối phó Lâm Phong Hoa, cướp đoạt đồ của đối phương."
"Tức là dù còn Hoang tộc đại năng tại thế thì cũng tản mát, Hoang tộc cũng điêu linh." Ngụy Tác giãn sắc mặt hơn.
"Khả năng còn chút bí ẩn nữa, ta không thấy giản đơn như vậy." Linh Lung Thiên nghiến răng, hít sâu một hơi, từ từ nói, "Nhất định phải bắt sống y."
"Y không dễ đối phó, với thần thức của y... lần tới phát hiện y thì giữ khoảng cách hai trăm dặm trở lên, dùng Duy ngã tâm kiếm đối địch mới nắm chắc phần thắng."
"Lần này y chạy mất... y đã biết ngươi có thần huyền tu vi, không phải đối thủ của chúng ta, chưa biết chừng sẽ chạy sang đại lục khác ẩn thân."
Bàn thêm một lúc, Ngụy Tác lấy ra cổ đồ có được từ Cổ hoàng đoạt binh thuật.
Đây là một quyển tranh rực rỡ do chất tơ lạ lùng luyện chế thành, thêu vô số đồ văn hồ điệp đủ màu, toát lên khí tức cực kỳ thương tang, so ra pháp y của thanh niên còn mới, chắc do y tự luyện.
Bức tranh có hai vết rách, trong đó dấy lên khí tức càng đáng sợ hơn.
Hai làn khí tức này do pháp bảo cùng thuật pháp phá họa quyển để lại, tồn tại lâu như thế chứng tỏ uy năng giáng vào bức tranh khi xưa kinh nhân cỡ nào, đạt mức lạc ấn vào thiên địa.
"Chát!"
Ngụy Tác thử dồn chân nguyên vào, họa quyển rất dễ kích phát, thần uy bừng lên, khí tức rùng mình dấy lên, một biển thần quang như do hơn vạn màu sắc tụ lại bừng bừng.
Ngọn băng sơn đen xì trước mặt tan đi.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #919


Báo Lỗi Truyện
Chương 919/1287