Chương 901: Chạm tới bước cuối cùng của Thần huyền.


Mặc lục sắc dược dịch chảy vào Tạo hóa ngọc trì.
Theo công thức, dùng Thảo chi, Thanh minh hoa, Mặc lan quả và Chân tiên cốt luyện chế thành dược dịch, màu sắc không hề thay đổi.
Chân tiên hài cốt trắng như thần ngọc, có vô số quang điểm lấp lánh như sao trời, không khác gì trước.
Ai nấy cực kỳ khẩn trương, dược dịch đổ vào Tạo hóa ngọc trì là trong động lặng ngắt như tờ, bọn Cơ Nhã và Hàn Vi Vi càng thắt lòng.
"Nhất định phải hữu dụng! Mẹ nó chứ, khó khăn lắm mới thành thần huyền, còn có ngần đấy đạo lữ như hoa như ngọc!" Ngụy Tác đột nhiên rống lên.
"Đúng là vớ vẩn." Linh Lung Thiên tắt tiếng.
"Lẽ nào vô dụng?" Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày, mặc lục sắc dược dịch đổ vào Tạo hóa ngọc trì, tựa hồ không có gì phản ứng.
"Đổi màu rồi!" Đột nhiên, Hàn Vi Vi kêu lên.
"Đổi màu?" Ngụy Tác vốn tưởng mình xong đời, nghe Hàn Vi Vi nói thế thì tròn mắt, hoàng sắc dược dịch trong Tạo hóa ngọc trì biến thành màu vàng tía.
"Thế nào? Dược lực có thay đổi không!" Mấy lão nhân si mê đan đạo phấn chấn hỏi Ngụy Tác.
"Hữu dụng! Hữu dụng! Hình như hữu dụng!" Ngụy Tác đột nhiên kinh hỉ cực độ kêu lên.
Gã nhận ra dược lực như mát lạnh đi tựa mưa xuân, tốc độ nhục thân mộc hóa chậm lại.
"Thật sự hữu dụng?!" Hàn Vi Vi run người kêu lên, cơ hồ không còn lực khí để đứng.
"Hữu dụng, hữu dụng, ha ha, lẽ nào nàng hi vọng là vô dụng, để chồng nàng chết đi." Ngụy Tác thập phần hưng phấn, dược lực càng lúc càng mãnh liệt, nhục thân mộc hóa tựa hồ ngừng lại.
"Ngươi!" Hàn Vi Vi rơi lệ.
"Đừng có đắc chí." Linh Lung Thiên trừng mắt nhìn Ngụy Tác, "Hữu hiệu hẳn đã rồi đắc ý."
"Được, được được, coi như ta sai. Mau lên, đừng có vô dụng, phải hữu dụng." Ngụy Tác như cầu thần bái phật.
"Hoàn toàn dừng rồi!" Chốc sau, Ngụy Tác run lên, nhận ra nhục thân mộc hóa bị dược lực hoàn toàn áp chế.
"Cách!"
Đột nhiên, Ngụy Tác cảm giác thấy trong thể nội, kinh mạc đã hoàn toàn mộc hóa đột nhiên vỡ ra, như gỗ mục vỡ nát, mọc lên mầm non, dấy lại sinh cơ, khí tức đã thay đổi.
"Hữu dụng, hữu dụng!" Ngụy Tác hưng phấn run người.
"Ngụy huynh đệ, có tác dụng thật chứ?" Diệp Tiêu Chính nắm tay kêu cách cách, cực kỳ kích động.
Ngụy Tác gật đầu, Tạo hóa ngọc trì lào xào.
"Cách... Cách..." Góc nhỏ nhất trong kinh mạch nghịch chuyển khỏi trạng thái nhục thân mộc hóa, những kinh mạch khác nghịch chuyển theo, rồi tất cả đều nghịch chuyển.
"Phương pháp này có thể nghịch chuyển nhục thân mộc hóa?! Xem ra quan trọng nhất là nguyên khí trong Chân tiên cốt, dược lực chỉ ngăn được chứ không thể nghịch chuyển."
Mấy lão nhân luyện dược thập phần hưng phấn, vì giải quyết nhục thân mộc hóa là việc mười mấy vạn năm nay, tu đạo giới trung không ai làm được.
"Lưu manh đáng chết!" Hàn Vi Vi rơi lệ. Cơ Nhã vỗ lưng nàng ta, nước mắt rơi theo.
"Chắc không đến nỗi..." Nửa canh giờ sau, Ngụy Tác lau mồ hôi lạnh trong Tạo hóa ngọc trì, bảo Cơ Nhã và Hàn Vi Vi. Nhục thân mộc hóa tiếp tục nghịch chuyển, dược lực không có vẻ gì sẽ khô kiệt.
"Đừng đắc chí thế được không!"
"Lúc này mà còn thế nữa!"
Ngụy Tác ở trong Tạo hóa ngọc trì lau mồ hôi lạnh, làm động tác thắng lợi một cách thập phần nham nhở, bị tất cả mắng.
"Ngụy Tác ta đây lại sống rồi!"
Sau nửa canh giờ, Ngụy Tác lặp lại động tác.
Nhục thân gã đã triệt để chuyển hóa xong, lấp lánh như mã não, khí tức huyền ảo khôn tả.
"Chát," "Chát," "Chát"...
Nội phủ gã tựa hồ có thần hà lấp lánh, sinh cơ và tinh khí từ cốt tủy chảy ra, thậm chí thấy thể nội như lòng động không đáy, bao nhiêu chân nguyên cũng không đầy, mỗi một bộ phận đều ngập sinh cơ, không có thần căn Nguyên thủy thần mộc thì dù bị đánh thủng nội phủ cũng không chết mà sẽ từ từ lành lại.
Thần huyền cảnh nhục thân hàm chứa linh khí kinh nhân, tựa hồ như bản thân tu thành thiên địa chí bảo, thành một nhánh linh dược kinh nhân, nhưng không phải gỗ mục như nhục thân mộc hóa mà sinh cơ dồi dào.
"Xoạt!"
Tạo hóa ngọc trì đột nhiên rung lên kịch liệt, rừng rực hào quang.
"Bước sau cùng đến Thần huyền bắt đầu!" Vừa làm động tác thắng lợi, Ngụy Tác nhìn Linh Lung Thiên rống lên.
Gã nhận ra từ lúc nhục thân mộc hóa, nguyên khí lưu động đặc biệt lại bắt đầu, vô số nguyên khí khó tưởng tượng nổi và nhục thân tinh khí lưu động theo một quỹ tích huyền ảo khôn tả, chảy vào tâm mạch khiếu vị.
Cơ hồ tích tắc đó, nhục thân Ngụy Tác khô đi nhanh, dược trì hình thành một vũng xoáy, dược lực tinh khí bị hút vào.
"Ta...!" Ngụy Tác tròn mắt, mấy làn thủy linh nguyên khí bốc lên khỏi đỉnh đầu.
Hai thần huyền pháp tướng như biến thành hai vì sao, như hai cá động không đáy, gã như bị hút thành xác khô.
"Chát!"
Không hề dừng lại, Linh Lung Thiên vung tay, cho ba nhánh Đăng thiên kim tang và nhánh ngó sen lấy từ Sơn hà thạch, tương đương với bát cấp thủy hệ yêu đan vào thủy linh nguyên khí trên đầu Ngụy Tác.
"Đây là linh dược gì mà thủy linh nguyên khí kinh nhân thế!"
"Hóa sinh thần huyền, hấp tụ nguyên khí quá lợi hại, chả trách phải chuẩn bị ngần ấy linh dược kinh nhân!" Các lão nhân có mặt cũng không biết linh dược trong Sơn hà thạch nên triệt để chấn kinh.
Nếu Ngụy Tác tu luyện bình thường, luyện hóa mấy nhánh này tất mất mấy ngày, nhưng hiện tại bước lên bước cuối cùng của thần huyền, thể nội nguyên khí có sức gột rửa kinh nhân nên chỉ tích tắc là ba nhánh Đăng thiên kim tang và linh dược sánh với bát cấp yêu đan bị gột rửa thành nguyên khí, hút vào thể nội.
"Chát"
Linh Lung Thiên lấy ra Tiểu diệp kim gia, Hỗn nguyên thanh qua, Thủy thần chi… tổng thể hơn năm mươi nhánh linh dược, đồng thời với hơn bốn mươi viên cao giai thủy hệ yêu đan.
Từng nhánh linh dược lóe sáng linh quang và một viên yêu đan sáng bóng lơ lửng trên đầu Ngụy Tác, bảo quang sáng rực.
Chỉ không đầy một tuần trà, toàn bộ bị luyện hóa thành linh khí.
"Chát" "Chát" "Chát"...
Linh Lung Thiên mở nhiều nạp bảo nang, mỗi một nạp bảo nang đựng hơn vạn viên thủy hệ yêu đan các loại, mấy nghìn viên dốc lên đỉnh đầu Ngụy Tác.
Từng làn nguyên khí bất lợi từ mình Ngụy Tác bắn ra, bị Thủy Linh Nhi thi pháp hất vào sườn núi.
Nơi này là núi hoang, không ai phát hiện, chướng khí càng lúc càng nồng hậu, càng lúc càng lan rộng. Nhiều cây cỏ vốn có thể chịu được chướng khí cũng khô cong.
"Ngần ấy còn chưa đủ... Chả trách thần huyền đại năng không ai không thần thông thông thiên, có thể vơ vét vô số, nhưng từ thần huyền trở lên, mỗi nhất trọng tu vi khó như lên trời. Đột phá Thần huyền nhất trọng tiêu hao ngần ấy... Thần huyền đại năng tu luyện thật quá kinh nhân..." Mọi lão nhân đều run lên.
"Chát!"..."Choang!"...
Liên tục sáu, bảy vạn viên phổ thông thủy hệ yêu đan trút xuống, thể nội Ngụy Tác đột nhiên vang lên thanh âm như các loại tiên âm cùng kêu vang.
"Pháp thân lại to lên, Trường hà thao thiên quyển cũng tiến giai!..."
Sợ trong núi bị nguyên khí va nhau quá kịch liệt, phá hoại bố trí, Ngụy Tác không phát ra thần huyền pháp thân, nhưng nhận ra sau khi hút ngần ấy linh khí kinh nhân thì hai thần huyền pháp thân tại khiếu vị chợt rung lên, lại càng ngưng luyện, uy năng Trường hà thao thiên quyển tăng nhanh.
Tinh khí trong thần huyền pháp thân như núi lửa bừng lên, trong đó còn có một dòng băng lạnh, chỉ cảm giác đó cũng khiến Ngụy Tác biết uy năng thuật pháp của mình còn hơn lúc tiến công sơn môn Thiên Kiếm tông.
"Còn chưa đủ?"
Nhưng hai thần huyền pháp thân cần nguyên khí quá kinh nhân, thậm chí cao hơn Ngụy Tác dự liệu. Dùng hết thủy hệ yêu đan mà vẫn như cái động không đáy. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Chát!"
Linh Lung Thiên lấy ra Thần hoàng thạch đan, linh lực dao động kinh nhân từ lỗ thạch đan chảy ra.
Từng dải hào quang màu đỏ, vàng như vô số sợi lông bay múa.
Dược lực Thần hoàng thạch đan nồng hậu mức ngưng thành hà quang.
"Đây là... Thần hoàng thạch đan! Trời đất! Thần dược cỡ này cũng có!" Một lão nhân đến lúc đó mới nhận ra Thần hoàng thạch đan, kêu ầm lên.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #901


Báo Lỗi Truyện
Chương 901/1287