Chương 875: Đại thành khi thiên kinh


Nhìn rõ đường văn vàng nhạt phát quang hoa rồi thu lại, như thẻ sắp tan hẳn vào tảng đá, thần thức Ngụy Tác liên tiến vào.
"Chuyện đó..."
Gã cực kỳ chấn kinh vì hình ảnh trong tảng đá vốn phát ra thần quang chói lòa như thể kính sợ khí tức Bất hủ đế mộc mà ẩn đi.
Hình ảnh bên trong rực rỡ sắc màu, gã cảm nhận rõ như thế!
"Đây là sao?"
Biến hóa của tảng đá và vẻ chấn kinh của Ngụy Tác khiến ai cũng biết có việc không tầm thường xảy ra, Linh Lung Thiên hơi ngẩn ra, mắt lóe kim quang nhìn rõ.
"Đại thành khi thiên kinh!"
Chỉ thoáng liếc, Linh Lung Thiên kêu thành tiếng.
Có vẻ Linh Lung Thiên cũng biết lai lịch những hình ảnh này nhưng Ngụy Tác không vội bàn chuyện với nó mà lấy kí sự thanh phù ra ghi lại.
Tảng đá cực kỳ huyền diệu, thần thức gã tiếp xúc vói hình ảnh thì mọi hình ảnh như tìm được truyền thừa nên mờ đi rồi tan biến vào tảng đá.
Không đầy nửa tuần hương, Ngụy Tác đã ghi lại toàn bộ, thở hắt ra. Lúc đó hình ảnh đã mờ đến độ không nhìn rõ, chắc chỉ nửa tuần hương nữa là tan hết.
"Là một thiên cổ kinh?!" Ngụy Tác còn đang chấn kinh, liên tục xem qua tưng hình ảnh, không ngờ đây lại là pháp quyết bảo mệnh.
Cổ kinh là độn pháp có thể cắt mấy trăm sợi tóc hóa thành các hóa thân, nhắm bốn phương tám hướng bỏ chạy.
Thuật pháp này cũng như "Thiên kiếm độn", "Vạn ảnh độn", khác ở chỗ hóa thân của "Đại thành khi thiên kinh" có khí tức y hệt nhục thân thật sự, giữ được trong mấy tuần trà. Theo cổ kinh chú giải, thuật pháp này giấu được cả ông trời nên mới có hai chữ "Khi thiên", thuật pháp này thậm chí có thể đêm ra chống lại thiên kiếp, tách thành phân thân chia sẻ bớt uy năng của thiên kiếp.
Vốn tại long trủng, bạch sắc viễn cổ thiên long sau rốt cho gã thấy cảnh tượng một Thần huyền ngũ trọng đích đại năng bị trời ganh ghét, sau cùng bị thiên kiếp tiêu diệt. Sau đó nhục thân và kim đơn của gã to thêm, lại tu thành song kim đơn, nếu đột phá đến song thần huyền, nguyên khí dấy lên thiên địa nguyên khí biến động còn hơn cả Thần huyền ngũ trọng đại năng trong ý thức của bạch sắc viễn cổ thiên long, gã đoán rằng bản thân chỉ cần Thần huyền tứ trọng là sẽ dẫn động thiên kiếp sớm.
Sau này bàn luận với Linh Lung Thiên, Ngụy Tác biết từ thời đại của nó, nhiều đại năng thần thông nghịch thiên, Thần huyền ngũ trọng, Chân tiên nhất trọng sẽ dẫn động thiên kiếp, thậm chí có những nhân vật kinh thiên, tại Thần huyền tam trọng, tứ trọng đã dẫn động thiên kiếp.
Theo kế hoạch của gã, sau khi thành công đột phá thần huyền sẽ không ngừng chuẩn bị các loại để độ kiếp, dù qua lời Linh Lung Thiên hayều bạch sắc viễn cổ thiên long thì gã đều cảm tri rõ thiên kiếp đáng sợ cỡ nào.
Qua các điển tịch, Ngụy Tác biết xưa nay có không biết bao nhiêu cao thủ vô địch tu đạo giới nhưng vì thiên địa bất dung mà chết trong thiên kiếp.
Hiện tại Ngụy Tác phòng thủ thì có Vô thủy kiếm kinh, công kích có Liệt khuyết tàn nguyệt và Đại đề tu di, cộng với Đại thừa pháp âm thì công thủ toàn diện, có thêm "Đại thành khi thiên kinh" đối với Ngụy Tác còn hữu dụng hơn một đạo công kích cường pháp.
"Thần huyền nhất trọng mới có thể sử dụng..." Ngụy Tác đọc được chú giải trong kinh văn, nhưng không hề thất vọng, hiện tại đã có Động Hư bộ pháp để bỏ chạy, gã lại hiểu rõ với chân nguyên của song kim đơn thì không cần đạt Thần huyền nhất trọng, chỉ cần Kim đơn ngũ trọng hậu kỳ điên phong, là có thể sử dụng đạo thuật pháp này. Với tu vi hiện tại của gã thì không còn xa nữa.
"Ngươi biết thiên cổ kinh này?" Ngụy Tác hỏi Linh Lung Thiên.
"Đây là thần thông của Đại Thành đại đế."
"Đại Thành đại đế?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu hít hơi lạnh.
"Không cần quá kinh hỉ, Đại Thành đại đế cách thời đại của ta không xa, là đỉnh cấp nhân vật trong các đế tôn, không được như Bất Hủ đại đế." Linh Lung Thiên liếc Ngụy Tác, "Tuy ta không biết sao y lại để lại một tảng đá ở đây nhưng Đại thành khi thiên kinh chỉ là một môn bình thường trong thần thông của y chứ không phải truyền thừa tối lợi hại."
"Cương nha muội lớn lối quá!" Ngụy Tác trợn tròng trắng, suýt cho nó một cước.
Linh Lung Thiên đã giải thích kỹ, thời viễn cổ, tu sĩ được xưng là đại đế đều một mình có thể độc chiến hai đế thiên cấp tu sĩ, tức là một mình thắng được hai cao thủ trên cấp chân tiên tu vi. Nhưng đến thời đại của nó, tức là bảy, tám vạn năm trước, đại đế chỉ là đỉnh cấp nhân vật trong các đế tôn, nhưng có điều đế tôn đó chính là chân tiên đại năng! Một cường giả đấu được với hai chân tiên lẽ nào còn không đáng sợ!
Đối với tu đạo giới hiện tại, đừng nói một đánh hai, dù chỉ một chân tiên cũng đã không thể kinh nhân hơn được nữa rồi.
Cổ đế thi chỉ còn một nửa chân tiên tu vi mà đánh cho ba thần huyền đại năng tan tác, Linh Lung Thiên khi đó cũng nhợt nhạt mặt mày.
Thấy gã trợn tròng trắng, Linh Lung Thiên hầm hừ ra vẻ ngươi không có kiến thức, ta thấy không ít cao thủ cỡ Đại Thành đại đế rồi, "Ngươi biết cái gì, Đại Thành đại đế cũng đi đúng theo con đường của Bất Hủ đại đế, lợi hại nhất của y là Đại thành trảm đạo kinh, có thể cắt một phần nhục thân hóa thành một món thần binh lợi hại trong mấy ngày, uy năng cực kỳ đáng sợ. Y còn Đại thành hóa hủ kinh để giả chết, biến mình thành một khúc gỗ mục thật sự, tu sĩ cùng cấp không có thần thông đặc biệt tất không thể cảm tri ra. Khi ấy rất có thể bị y đánh lén. Đại thành trảm đạo kinh và Đại thành hóa hủ kinh mới là truyền thừa cao nhất của y."
"Lợi hại thế hả?" Ngụy Tác trợn tròng trắng. Hai môn cường pháp này khiến gã không hiểu nổi.
"Đại Thành đại đế thật ra là ai?" Lục bào lão đầu ngẩn ra, từ cấp thần huyền trở lên, trước Linh Lung Thiên thì lão hoàn toàn là học trò. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Là một tán tu của Thiên Huyền đại lục, bất quá thích vân du tứ phương, hành tung phiêu hốt. Là nhân vật đỉnh nhọn tu đạo giới." Linh Lung Thiên đáp.
"Cũng là Thiên Huyền đại lục..." Ngụy Tác và lục bào lão đầu nhất thời buồn bã, chỉ Thiên Huyền đại lục trong mười mấy vạn năm đã xuất hiện ngần ấy đại năng thần thông kinh nhân, vậy cả tu đạo giới, ngoài bảy Thiên khung nữa sẽ có tổng cộng bao nhiêu cao thủ kinh nhân? Tu vi càng cao, tiếp xúc càng nhiều càng thấy mình ếch ngồi đáy giếng.
"Tuy là đế cấp nhân vật, cùng tu Bất hủ đại đạo, Đại Thành đại đế thật sự là vãn bối của Bất Hủ đại đế, thành tựu kém xa, cảm tri được khí tức của Bất Hủ đại đế nên thần quang trong tảng đá mới vì kính sợ mà tan đi cho ta lấy được thiên cổ kinh." Ngụy Tác thoáng nhớ lại thì hiêu ngay vì sao vô tình lấy ra Bất hủ đế mộc thì tảng đá lại biến hóa.
Lớp vân màu vàng kỳ dị trên tảng đá đã tan, tảng đá trở lại màu xanh như cũ, trông không khác gì đá thường, thần thức dồn vào cũng trống trơn.
"Chát!"
Ngụy Tác thử phát động thuật pháp xung kích tảng đá, ai cũng thấy tảng đá không còn phản ngược uy năng, nhưng thuật pháp xung kích lên nhưng tảng đá vẫn trơ trơ, như một món pháp bảo, rõ ràng được "Đại Thành đại đế" thay đổi chất liệu.
"Lấy được không?"
Tiếp đó Vũ Hoàng chân nhân kinh ngạc vì Ngụy Tác dùng chân nguyên bao lấy tảng dá cao như thân người, cho vào nạp bảo thủ trạc.
"Tảng đá này có thể sử dụng như pháp thuẫn, lực phòng ngự bán tiên giai. Vốn do các hạ phát hiện thì các hạ lấy đi, coi như pháp thuẫn. Đạo thuật pháp này cũng nhờ các hạ nên mới lấy được nhưng thần huyền mới có thể thi triển, nếu các hạ đột phá thần huyền, mỗ sẽ truyền cho." Phát một đạo Đại thừa pháp âm thăm dò, trấn áp tảng đá xong thì Ngụy Tác đưa cho Vũ Hoàng chân nhân.
Tảng đá này khiến gã tắt tiếng, Đại Thành đại đế quả nhiên đi theo lộ số của Bất Hủ đại đế, gã thử dồn chân nguyên vào thì có thể khống chế tảng đá như với pháp thuẫn, nhưng biến một tảng đá thường thành bán tiên giai pháp thuẫn thật sự khiến gã cho rằng các đế cấp nhân vật quá biến thái, gã còn cách rất, rất xa.
"Đa tạ Ngụy đạo hữu." Vũ Hoàng chân nhân không nói gì, thu tảng đá lại, lòng đầy cảm khái, hai bên vốn đối địch nhưng giờ lại như chí giao, hơn hẳn bằng hữu bề ngoài, chủ yếu vì Ngụy Tác làm gì cũng đích xác thập phần lỗi lạc, ân oán phân minh.
"Những vật này rất có ích với các hạ." Ngụy Tác lấy một nạp bảo nang đưa cho Vũ Hoàng chân nhân.
"Thiên long huyết hóa thạch...!" Vũ Hoàng chân nhân ngẩn người, không ngờ Ngụy Tác cho lão bảo vật để tăng gia thọ nguyên thế này.
"Hi vọng đạo hữu sẽ gặp tế ngộ bất phàm, chúng ta chia tay, có duyên sẽ gặp lại." Ngụy Tác cáo từ, Thiên long huyết hóa thạch này vốn gã dành cho Lý Tả Ý nhưng hiện y không còn cần tới, Vũ Hoàng chân nhân hiện cũng như bằng hữu nên gã đem tặng, gã sẽ tới Thiên Kiếm tông, không muốn Vô Kỵ thiên cung nhúng vào.
"Thiên Kiếm tông, mỗ xem các ngươi có thủ đoạn gì." Chi tay Vũ Hoàng chân nhân ở sơn môn Vô Kỵ thiên cung, Ngụy Tác thầm cười lạnh.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #875


Báo Lỗi Truyện
Chương 875/1287