Chương 847: Phát cuồng vì không hiểu nổi


Từng vòng kim sắc phật quang thấu vào Bất diệt tịnh bình, hàm chứa vô số cổ phạn văn nhưng đến gần Ngụy Tác và Linh Lung Thiên thì đều bị chấn tan, rồi sức mạnh vô hình ép ngược lại, hất vào hư không của kim sắc quang tráo.
Ngụy Tác tu luyện dừng Tiên căn ngũ mật, Tiên căn ngũ mật đã đến bước cuối, một trái Đề hồ thánh quả còn lại một phần mười dược dịch, lơ lửng trên đầu, chỉ cần gã muốn là lúc nào cũng có thể ngưng kết tiên linh căn, kết thành song kim đơn. Gã nhìn kim sắc phật quang, nhãn quang không ngừng lóe lên, quan sát nhiều quỹ tích cổ phạn văn để suy đoán huyền diệu của Phổ độ thần quang.
Nửa ngày qua đi, Ngụy Tác lắc đầu, Phổ độ thần quang quả khác với phổ thông đạo pháp, nguyên khí kết hợp với thần thức chi lực, tựa hồ chỉ tu sĩ tu xá lợi công pháp mới có thể thi triển, với tu vi và thần thông của gã không thể nhận ra ảo diệu.
"Chắc chúng tưởng chúng ta sắp bị chúng độ hóa rồi."
"Đạo thuật pháp xem ra tổn hao rất lớn."
Từ Bất diệt tịnh bình, Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn rõ Trạm Đài Linh Lan, Minh Đức và hai lão bất tử Công Đức tông. Minh Đức và hai lão bất tử trông càng hư nhược nhưng mục quang cả ba càng hưng phấn, chờ đợi.
Lại thêm nửa ngày, Minh Đức đột nhiên gọi, "Ngụy Tác... Ngụy Tác..."
"Đúng là đáng ghét." Linh Lung Thiên bực mình, "gọi mà nghe buồn nôn quá."
"Y muốn xem chúng ta bị độ hóa chưa mà thôi." Ngụy Tác cười lạnh, lấy ra một viên thủy hệ yêu đơn luyện hóa.
"Không phản ứng, chưa bị triệt để độ hóa." Minh Đức hơi thất vọng, nhưng lại phấn chấn, "Còn hai ngày thôi."
Hại hai ngày bình tĩnh qua đi, Minh Đức và hai lão bất tử Công Đức tông sắp đến đáo cực hạn, nhất là hai lão bất tử đã còng xuống, như sắp ngất xỉu.
"Sất!"
Minh Đức và hai lão bất tử đột nhiên ngừng tụng kinh, cùng phát ra một ân, kim sắc phật quang biến thành cực kỳ chói lòa như pháp chung đang gõ, phạn văn cổ tự ngưng thành quang ti.
"Thi pháp đã hoàn thành, phổ độ tịnh quang cũng hoàn chỉnh phát ra!"
Minh Đức và hai lão bất tử gần như hiện rõ thần sắc cuồng nhiệt. Đạo vô thượng bí thuật này mất mười ngày mới có thể coi là hoàn toàn phát ra.
"Một đạo thuật pháp mất mười ngay mới kích phát được... Tiếc là vô dụng." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên con đang trong nguy hiểm nhưng thấy Minh Đức và hai lão bất tử như thế thì suýt bật cười.
"Ngụy Tác... Ngụy Tác..." Minh Đức như gọi hồn, chứa đầy mong chờ.
"Không làm gì tất chúng hoài nghi."
Ngụy Tác bảo Linh Lung Thiên đoạn bừng lên bạch sắc quang hoa, hình thành một dải sáng trắng, linh khí kinh nhân phát ra. Thủy linh nguyên khí trên đầu gã bao lại, luyện hóa toàn bộ dược dịch Đề hồ thánh quả rồi dồn xuống.
Bạch sắc quang hoa khuếch đại hẳn, đồng thời hơn một vạn khiếu vị trên mình sáng lên, linh căn hư ảnh lại hóa ra, rồi quay tít.
"Cách!"
Bạch sắc quang hoa cùng linh căn hư ảnh đột nhiên vỡ vụn, hình thành dải sáng màu trắng sữa như thủy tinh đoạn thu vào thể nội Ngụy Tác.
"Chát!" Nhũ bạch sắc linh căn hư ảnh lại hóa ra, linh khí liễu nhiễu!
Khí tức trên mình Ngụy Tác biến đổi hẳn, là tiên linh khí tức chưa từng có.
"Tiên linh căn đã thành!"
Ngụy Tác hơi run lên, thần sắc kinh hỉ hiện rõ trong mắt.
Vốn gã là tu sĩ có năm linh căn rưỡi, hơn một vạn khiếu vị khi bình thường cảm ngộ cũng như một tiểu thế giới, có biến hóa khác nào thiên địa sơ khai, phong vũ lôi điện cũng hình thành.
Giờ đây trong hơn một vạn khiếu vị đó như thiên địa triệt để sinh thành, có đủ sông hồ núi non, cảm ngộ thì như đang cảm ngộ bản nguyên, cảm ngộ thiên địa nguyên khí diễn hóa thành thế gian vạn vật.
Cảm tri với thiên địa nguyên khí của gã càng mẫn duệ, ngay cả ánh nắng rọi xuống thì gã cũng "nhìn" thấy thái dương chân hỏa. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tiên linh căn, thậm chí siêu việt cả thiên linh căn đã được gã tu luyện thành công!
"Oành!"
Cùng lúc, khiếu vị của Ngụy Tác đột nhiên mở ra!
"Đây là dược lực đặc biệt của Đề hồ thánh quả! Đề hồ thánh quả không hề có linh khí kinh nhân, mà dược lực đặc biệt có thể khiến thiên địa nguyên khí chuyển hóa thành linh khí tối tinh thuần!" Ngụy Tác cực kỳ chấn kinh, đạt đến bước cuối của Tiên căn ngũ mật thì gã thi triển pháp quyết, thể nội như tự nhiên hóa sinh một dòng chảy, cuồn cuộn thiên địa nguyên khí từ hư không, sao trời, thiên địa đổ vào thể nội gã.
Tiên căn ngũ mật khiến Linh Lung Thiên cực kỳ ngạc nhiên, hóa ra sáu, bảy vạn năm nay tu đạo giới vẫn có những nhân vật kiệt xuất, đạo bí thuật này trong tích tắc có thể tụ lại vô số thiên địa nguyên khí, Ngụy Tác triệt để cảm ngộ rõ dược lực Đề hồ thánh quả trừ có thể thấm vào nhục thân, triệt để cải biến thể chất, khiến ngũ linh căn hình thành tiên linh căn thì giúp cho bước cuối của Tiên căn ngũ mật tụ lại thiên địa nguyên khí kinh nhân, hóa thành linh khí tinh thuần!
Chả trách tu luyện Tiên căn ngũ mật, nhất định cần Đề hồ thánh quả! Chả trách Đề hồ thánh quả có một chữ thánh!
"Ngay cả thần thức cũng hơi tăng tiến...!" Ngụy Tác chấn kinh khôn tả, gã thậm chí cảm thấy dược lực Đề hồ thánh quả tăng cường được thần thức giúp cho cảm tri càng mẫn duệ.
"Ầm!"
Hơn một vạn khiếu vị được dược lực và thiên địa nguyên khí dung hợp, hóa thành chân nguyên kinh đào hãi lãng.
Bất diệt tịnh bình bị khí tức của gã xung kích, rung lên kịch liệt.
"Sao lại không hề phản ứng?" Minh Đức, hai lão bất tử Công Đức tông và Trạm Đài Linh Lan tỏ vẻ kinh nghi bất định, Minh Đức gọi tên Ngụy Tác mấy lần mà không có phản ứng.
"Là lần tâm thần giãy giụa sau cùng, ý thức còn lại của y và đời sau của hóa hình đại yêu kháng cự! Mỗ có đọc được ở điển tịch như thế... Bị độ hóa thì ý thức còn lại của tu sĩ sẽ giãy giạu trong lần cuối cùng, nhục thân và chân nguyên rung động kịch liệt." Thấy Bất diệt tịnh bình rung lên, Minh Đức kích động nói liên hồi.
"Lão phu cũng đọc được như thế, y sắp bị chúng ta khống chế!" Thanh Thiên đạo nhân vốn mệt đến độ không đứng nổi cũng kích động vạn phần, mỗi nếp nhăn trên mặt tựa hồ phát quang.
"Thứ lỗi, là bị bọn ta khống chế, không phải các vị." Minh Đức cười ha hả, đột nhiên nói.
"Sao hả?" Khổ Hàn chân nhân và Thanh Thiên đạo nhân biến sắc.
"Hiện tại không phải thời đại của các lão bất tử." Trạm Đài Linh Lan mỉm cười lướt tới, hai dải quang văn cắt qua thân thể hai lão bất tử.
"Phù!"
Lmắt tóe lên, hai lão bất tử gần đạt cực hạn, đang lúc hư nhược nhất không thể chống nổi, bị cắt làm đôi. Trạm Đài Linh Lan cuốn chân nguyên hất cả hai vào một hắc sắc tinh kim tiểu hạp.
"Hai tên này độc ác thật, lại hại đồng đảng, không chịu chia phần." Linh Lung Thiên thầm kêu lên. Nó nhận ra hắc sắc tinh kim tiểu hạp Trạm Đài Linh Lan đang dùng không phải phàm phẩm, là thượng cổ nạp hư hạp, tương đương với nạp bảo nang cực kỳ cao giai, không gian trong đó cực kỳ kinh nhân, như một hư không, nó không nhận ra trong đó có gì hay ho.
"Mau lên, tối đa không đầy một tuần trà nữa thì cả hai sẽ do chúng ta khống chế. Y có quá nhiều vô thượng bí thuật... Các hạ được Hư Không đạo nhân truyền thừa, tại hạ được Công Đức tông hoàn chỉnh truyền thừa, cộng thêm các vô thượng bí thuật của y, chúng ta liên thủ thì cả Vân Linh này không ai so được, không, kể cả Thiên Huyền đại lục, Tịch Hàn đại lục... Cả tu đạo giới, lớp trẻ không ai so được với chúng ta." Bất diệt tịnh bình không ngừng rung lên, nhãn thần Minh Đức cực kỳ hỏa nhiệt.
"Y cũng như một bảo khố, bí tàng." Trạm Đài Linh Lan vẫn thập phần bình tĩnh, nhãn quang lóe lên nhìn Bất diệt tịnh bình, rõ ràng cũng kích động vạn phần.
"Oành!"
Thể nội Ngụy Tác cả dòng chân nguyên từ hơn một vạn khiếu vị chảy ra, mang theo nguyên khí, sinh mệnh tinh hoa vào tâm mạch.
Thủy tinh hà quang kinh nhân từ tâm mạch gã ánh lên.
Sát na sau, đơn hà chói lòa, cả Bất diệt tịnh bình sôi trào, phát ra vạn tầng sóng vỗ.
Như vô số thần mã tung vó, vô tận vẫn thạch va nhau, vô số thiểm điện xé thinh không.'
Tong mấy chục dặm đều nghe rõ.
"Sao lại có thanh âm kinh nhân thế này?" Minh Đức trợn tròn mắt. "Ngụy Tác... Ngụy Tác..." Y lại gọi.
"Sao lại như thế? Hình như không ổn." Trạm Đài Linh Lan kinh nghi bất định.
"Không thể nào đích, Phổ độ thần quang trực tiếp xóa đi thần thức, không thể chống nổi." Minh Đức kêu lên.
"Ầm!"
Tâm mạch khiếu của Ngụy Tác đột nhiên rung lên, thể nội chân nguyên và linh khí cơ hồ ngưng tụ tại đó.
Tiên linh căn hư ảnh lại hóa ra, tiên linh khí tức liễu nhiễu, thân thể Ngụy Tác gần như trong suốt, huyết nhục, nội phủ, xương cốt và kinh mạch đều lấp lánh ngân quang như thần thiết, da cũng sáng bóng khôn tả.
Lại một viên kim đơn sinh ra trong tâm mạch khiếu vị!
Thiên địa nguyên khí, bị kim đơn hóa sinh tự nhiên dẫn động, thinh không chợt phong vân biến sắc, vân khí ràn rạt, hình thành một dải lớn rủ xuống.
"Kết đơn dị tượng?"
"Sao lại như thế?"
"Thật ra là việc gì?" Minh Đức và Trạm Đài Linh Lan suýt nữa dứt đứt tóc, gần như phát cuồng vì nghĩ mãi không ra là nguyên nhân gì.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #847


Báo Lỗi Truyện
Chương 847/1287