Chương 817: Đại đạo bất hủ


"Văn tự này là loại thông dụng ở thượng cổ Tịch Hàn đại lục, Thượng thanh linh bảo kinh, chắc do thượng cổ đại năng truyền lại." Lục bào lão đầu nhận ra nên nói ngay, "Đây là liên pháp chi thuật."
"Liên pháp chi thuật?" Ngụy Tác cả kinh, nhớ đến hai lão bất tử tại Chập Khí hải đã thi triển liên pháp chi thuật, mỗi đòn đều uy năng thập phần kinh nhân, sánh với thần huyền.
"Thứ này đối với siêu cấp đại tông môn cũng giá trị phi phàm." Lục bào lão đầu cả kinh, "Tối đa đủ cho ba mươi hai tu sĩ liên pháp, có điều tu vi không thể chênh nhau quá lưỡng giai. Chỉ có thể thi triển Thượng thanh linh quang giới."
"Chỉ có thể thi triển Thượng thanh linh quang giới? Thượng thanh linh quang giới là thuật pháp gì?" Ngụy Tác hơi ngẩn ra.
"Là một môn thuật pháp phòng ngự thuộc loại linh quang." Lục bào lão đầu đáp: "Đợi ta phiên dịch kinh văn xong thì ngươi tự xem."
"Phòng ngự thuật pháp thuộc loại linh quang?" Ngụy Tác gật đầu. Kinh văn chỉ là thuật pháp liên thủ phòng ngự, xem ra hai lão bất tử xuất thủ phi thường kinh nhân thi triển liên pháp không phải thuật này.
"Lừa đảo, tùy tiện phát lưỡng đạo thuật pháp khác nhau vào vật này." Cùng lúc, Linh Lung Thiên đưa hôi sắc hủ mộc đến trước mặt Ngụy Tác.
"Dùng thuật pháp đánh vào?" Ngụy Tác lấy làm lạ, biết Linh Lung Thiên có dụng ý nên không nhiều lời, phát ra Kim xà lôi quyết giáng vào hôi sắc hủ mộc.
Sau tiếng nổ, hôi sắc hủ mộc bị đánh bay, va lên tường, Ngụy Tác dồn chân nguyên cuốn về.
Hôi sắc hủ mộc không có quang hoa, phù văn, trừ những vết lỗ chỗ như bị trúng cắn thì không có gì tổn hại.
"Thôi vậy, tu vi hiện tại của ngươi kém quá, không thử được, để thỏ huynh đệ xuất thủ xem sao." Linh Lung Thiên lắc đầu, nhớ ra hiện tại Ngụy Tác chỉ là tu sĩ Chu thiên cảnh.
"Ngươi hoài nghi nó là gì?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu cả kinh. Bảo Lý Tả Ý dùng Liệt khuyết tàn nguyệt tung đòn, trạng thái của y tựa hồ còn hơn trước, ra đòn thì huyền giai thai thể pháp bảo vị tất chịu nổi, mảnh gỗ này có lai lịch kinh nhân gì?
"Rất có thể là Bất hủ đế mộc xuất hiện khi Bất Hủ đại đế và Đơn Dương đại đế luận đạo." Linh Lung Thiên nhíu mày.
"Thỏ huynh đệ, ra ngoài trông chừng giùm ta." Liệt khuyết tàn nguyệt quá kinh nhân nên Ngụy Tác vừa bảo Lý Tả Ý ra hậu sơn vừa nói với Linh Lung Thiên: "Vật này trông như gỗ mục, mà lại là Bất hủ đế mộc? Bất Hủ đại đế và Đơn Dương đại đế là đại năng thế nào? Trước kia ta chỉ nghe nói với các ngươi thì chân tiên đại năng được gọi là đế tôn, trên tu vi chân tiên được gọi là đế thiên, đại đế là xưng hô gì?"
"Trước thời đại của ta, đỉnh cấp nhân vật trong các đế thiên có thể một mình đấu với hai hai đế thiên cấp đại năng mới được gọi là đại đế. Nhưng đến thời đại của ta, đại đế chỉ là đỉnh cấp nhân vật trong các đế tôn, đại đế không lợi hại như đế thiên. Bất quá Bất Hủ đại đế và Đơn Dương đại đế đều là nhân vật trước thời của ta, cũng như Thông Thiên đại đế, là đại đế chân chính, nhân vật như thế thì khi có Thiên khung đến giờ không có mấy người." Linh Lung Thiên mắt lóe kim quang: "Tại thời đại của ta có đồn rằng, Đơn Dương đại đế sáng tạo Đại đơn chân kinh, thành tựu tu vi vô thượng, hoành không xuất thế thời, lúc đó Bất Hủ đại đế đã già rồi, Đơn Dương đại đế tìm đến Bất Hủ đại đế luận đạo, hòng đánh bại Bất Hủ đại đế, Đơn Dương đại đế chỉ một chỉ hất ngọn núi lên hư không, hóa thành thần hỏa cháy liền mấy ngày để thể hiện vô thượng thần thông, Bất Hủ đại đế khước chỉ lấy một mảnh gỗ mục hóa thành một nhánh Bất hủ đế mộc, Đơn Dương đại đế biết thần thông không bằng mà đi mất. Đồn rằng Bất hủ đế mộc do đệ tử Bất Hủ đại đế truyền thừa, nguyên khí khó xâm tập, các loại uy năng thuật pháp khó mà phá hoại, chỉ thai thể thần binh đế tôn cấp luyện chế va vào mới làm hư hỏng được."
"Lợi dụng vô thượng thần thông biến phổ thông hủ mộc hóa thành thai thể thần binh đế tôn cấp?" Ngụy Tác hít một hơi lạnh. Gã đã thấy Lôi vương đế tôn kiếm, biết thần binh đế tôn cấp đều là tiên khí.
"Được rồi, để thỏ huynh đệ thử." Linh Lung Thiên cũng kính sợ đại đế cấp nên đến sơn cốc thì bảo Ngụy Tác.
"Chát!"
Lý Tả Ý luôn nghe lời, vung tay phát ra hôi sắc loan nguyệt ấn lên hôi sắc hủ mộc, hất văng đi không biết bao nhiêu trượng, va vào hộ sơn cấm chế của Âm Thi tông mới rơi xuống.
Ngụy Tác hút lấy hôi sắc hủ mộc, vẫn không hề tổn hại, không có dấu vết gì bị vô thượng cường pháp oanh kích.
"Chắc là Bất hủ đế mộc của Bất Hủ đại đế, tiếc là vật như thế cũng chỉ còn lại mảnh này." Linh Lung Thiên thở dài.
"Vật này có tác dụng gì? Có thần diệu đặc biệt hả?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu cùng khó tưởng tượng nổi, mảnh gỗ mục này chợt tạo cho họ cảm giác kinh nhân như vạn cổ bất hóa.
"Bất hủ đế mộc dọa được Đơn Dương đại đế vì đại đạo vô ngân, một mảnh gỗ mục có thể hóa thành một món pháp bảo kinh nhân. Lúc giao chiến ta thấy có người dùng vật này, ngươi thử dồn chân nguyên thử xem... Bất hủ đế mộc có khả năng ngầm chứa truyền thừa của Bất Hủ đại đế." Linh Lung Thiên nói.
"Ngầm chứa truyền thừa?" Ngụy Tác ấm ức. Gã có một khúc cổ hương của Thông Thiên đại đế, theo Linh Lung Thiên nói là, nhân vật như Thông Thiên đại đế và Bất Hủ đại đế, tu đạo giới từ cổ chí kim chỉ có vài người, một chí cũng đấu được với hai chân tiên trở lên. Nhân vật cỡ đó truyền thừa không hiểu sẽ đến mức nào, nhưng gã có nó mà không biết được ảo diệu.
Bất quá bực thì bực nhưng vật này có uy năng gì thì cần phải thử rõ.
Tiếp đó, Ngụy Tác cẩn thận dồn chân nguyên vào.
"Xoạt!" Chân nguyên cơ hồ vừa dồn vào là mảnh hủ mộc được kích phát, bắn đi gần nghìn trượng.
"Nhanh thế hả?"
Ngụy Tác cả kinh, lại thử nhiều lần, càng kinh ngạc vì mảnh như gỗ mục này kích phát cơ hồ không hề tiêu hao bao nhiêu chân nguyên, nhưng tốc độ kích phát cực kỳ kinh nhân, tâm niệm vừa động thì như thuấn di, với thần thức của gã phối hợp cùng bí thuật chốt chặt mà mảnh gỗ mục này có thể đánh trúng bất cứ vật nào trong vòng vạn trượng. Tốc độ đó dù với tu vi hiện tại của gã cũng khó mà tránh, chỉ còn cách dùng pháp khí đón đỡ.
Uy năng công kích này đạt huyền giai thượng phẩm.
Chả trách lão bất tử có vật này dám vào Chập Khí hải giết Ngụy Tác, dù không liên quan đến truyền thừa của Bất Hủ đại đế thì cũng một món trọng bảo kinh nhân, nếu lão bất tử sở hữu nó để lộ tất bị không ít người ngầm cướp đoạt.
Mảnh vỡ đã thế thì Bất hủ đế mộc hoàn chỉnh còn thế nào, chả trách năm xưa Bất Hủ đại đế chỉ với vật này cũng khiến một kinh thiên đại năng rút lui.
"Đây là Trấn địa tinh, đây là Thái âm chân bảo thạch, gian thương, lần này ngươi lấy được không ít đồ tốt. Còn một thứ thì ta không biết."
Linh Lung Thiên nghiên cứu cẩn thận ba thứ đoạn hầm hừ.
Trong ba vật còn lại, ngân quang đoản côn chỉ cỡ ngón tay nhưng rất nặng, khí lực của Ngụy Tác hiện tại chạt vật mới nhắc lên được, có vẻ bằng tinh kim, kim thiết khí tức nồng hậu, song cùng ràn rạt thổ nguyên khí tức và hỏa sát khí tức, trừ ba loại khí tức thập phần nồng hậu đó ra tựa hồ còn nhiều khí tức khác. Bất kỳ tu sĩ nào thấy thế đều lấy làm lạ, nguyên khí tương xung, dù bố trí pháp trận kinh nhân cũng khó ngưng ngần ấy nguyên khí vào một món.
Bạch sắc tinh thể cỡ nắm tay phát ra khí tức thần huyền đại năng, rõ ràng do chân nguyên thần huyền đại năng luyện chế, bề ngoài trong veo biểu như thủy tinh, bên trong có gợn trắng kiểu thần văn, thần thức của Ngụy Tác không vào được.
Viên nguyệt nha bảo thạch màu vàng nhạt, như ngưng nhũ, có phần mềm mại nhưng không cắt đứt, không có nguyên khí dao động, không giống pháp bảo và pháp khí, nhưng có linh vận khôn tả lưu động. Như khi luyện chế được thai thể tinh kim Bất diệt tịnh bình, thoạt nhìn đã thấy bất phàm.
"Trấn địa tinh là tinh kim đoản côn? Thái âm chân bảo thạch là khối màu trắng, còn khối vàng nhạt?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu căn bản không nhận ra nên hỏi, "Có tác dụng gì?"
"Không phải ngươi định tự lập động phủ hả? Trấn địa tinh có thể nối thông địa khí, trấn áp địa mạch, thứ này vốn tự nhiên hóa sinh ở địa mạch, cơ hồ tất thảy pháp trận trấn áp địa mạch đều cần vật này để bố trí. Chỉ cần ngươi tìm được cách bố trí pháp trận trấn áp địa mạch là xong, dù bên ngoài trời có sập thì trong động phủ của ngươi vẫn như thường." Linh Lung Thiên chỉ vào ngân sắc tinh kim đoản côn.
"Thứ có thể bố trí pháp trận trấn áp địa mạch?" Ngụy Tác và lục bào lão đầu tròn mắt. cả hai đều đọc được cách bố trí pháp trận đó không khó kiếm, nhiều tông môn đều có. Nếu Ngụy Tác nhớ không lầm, Hải Tiên tông cũng có, lúc gã xung kích kim đơn từng đọc được. Bố trí được pháp trận này dù nghìn dãy núi bên ngoài sụp đổ thì trừ phi địa mạch, địa để hỏa phế tan vỡ, trong vòng mấy nghìn dặm không còn gì thì chỗ có pháp trận trấn áp cũng sẽ nguyên lành như hòn đảo giữa đại dương. Pháp trận trấn áp địa mạch là thứ các tông môn đều muốn bố trí nhưng nguyên liệu cực hiếm, từ cổ chí kim chỉ vài ba tông môn có pháp trận này ở chỗ quan trọng như nơi tàng kinh.
Có vật này rất có lợi khi tự lập động phủ không thì động phủ bố trí tốt đến đâu mà trúng uy năng quá mạnh thì cũng vô dụng.
Đẳng cấp đối thủ của Ngụy Tác đã khác. Tiểu Dạ sơn động phủ của gã đối phó Kim đơn tu sĩ còn được nhưng gặp thần huyền đại năng thì vài đạo thuật pháp là sụp đổ.
"Thái âm chân bảo thạch có thể dẫn tụ thái âm nguyên khí, đối với tu sĩ tu luyện thái âm công pháp thì là chí bảo." Linh Lung Thiên ngó lơ Ngụy Tác và lục bào lão đầu, chỉ vào khối bạch sắc tinh thạch.
"Dẫn tụ thái âm nguyên khí, tiếc là chúng ta không ai tu luyện công pháp này..." Ngụy Tác và lục bào lão đầu tiếc rẻ, thái âm nguyên khí là một loại tinh thần nguyên khí, bình thường trong tinh quang ban đêm đều có, tu sĩ tu luyện thái âm nguyên khí đêm nào cũng hấp nạp.
"Hiện tại vô dụng cũng không sao, tương lai dùng để đổi bảo vật khác, hoặc chiêu lãm tu sĩ luyện thái âm công pháp." Ngụy Tác tính trước.
Hoàng sắc nguyệt nha bảo thạch không ai biết là gì, Ngụy Tác không hề lãng phí thời gian, thu lại.
Đợi Âm Lệ Hoa xử lý xong, gã cùng nàng ta, Linh Lung Thiên, Lý Tả Ý lén rời Âm Thi tông.
Đê che giấu hành tung, Âm Lệ Hoa thậm chí lục tục an bài mấy trăm tu sĩ Âm Thi tông rời tông môn, cả toán lẫn vào trong đó, Lý Tả Ý vốn khí tức nội liễm, bọn Ngụy Tác sử dụng mọi thứ có thể che đi khí tức lấy được của các lão bất tử nên không ai biết.
...
Lại qua sáu, bảy này, ba tu sĩ thập phần phổ thông từ một thành trì giữa Hải Tiên thành và Âm Thi tông đi vào Chập Khí hải. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vân Linh đại lục càng sôi lên vì số đại tu sĩ chế dưới tay Ngụy Tác càng lúc càng nhiều, ba tu sĩ không bị chú ý này là Ngụy Tác, Linh Lung Thiên và Minh Đức.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #817


Báo Lỗi Truyện
Chương 817/1287