Chương 710: Thiết chủy Cương nha muội


"Nó đến rồi! Xa thế mà vẫn phát hiện, đáng chết, không đối phó chúng mà làm phiền chúng ta để làm gì!" Lục bào lão đầu rên rỉ.
Tiểu nữ hài hóa thành tử sắc lưu quang, lướt đến chỗ Ngụy Tác.
"Người xấu... cùng bọn..."
Tiểu nữ hài đến gần, nói như thế.
"Là yêu thú! Không phải tu sĩ... yêu thú biết nói, trời ạ, là thượng cổ yêu thú gì đâya!" Lục bào lão đầu lại rên rỉ.
Hiện tại đến gần mới thấy tóc tiểu nữ hài cũng màu đen, mặt mũi và ngũ quan bình thường, chỉ là trên đầu có hai cái sừng ngắn màu vàng, rõ ràng không phải tu sĩ.
"Oành!"
Ngụy Tác phun ra vô số thủy linh nguyên khí, ngưng thành Thủy hoàng hư ảnh trên đầu, nuốt Thủy chúc yêu yêu đơn, cơ hồ đồng thời, thiên địa gầm lên, vô số quang văn sáng rự, Hoang cổ chiến thần bàn pháp tướng xuất hiện trên tần không khe nứt thứ bảy.
Tiểu nữ cắn được cả Luân hồi kinh luân như ăn mứt, khí tức cực kỳ cổ quái, Ngụy Tác không dám sơ ý, tế xuất Trấn thiên pháp tướng.
"A! Giá Cái gì thế!"
"A! Lẽ nào là ma thần từ Ma văn hung mạch xông ra!"
Ngụy Tác ẩn giấu thân hình, cả Tiết Siêu Nhiên và ba Kim đơn đại tu sĩ cũng không thể phát hiện, Trấn thiên pháp tướng đỉnh thiên lập địa đột nhiên xuất hiện trên không trung, uy nghiêm ngút trời thì mọi tu sĩ nhìn thấy đều kinh hãi khôn tả.
"Người xấu... cùng bọn..."
Như ma thần chân chính giáng lâm, Trấn thiên pháp tướng đỉnh thiên lập địa đứng giữa hư không phát ra uy áp vô tận, tiểu nữ hài không hề dừng lại, nghiến răng nghiến lợi lao tới chỗ Ngụy Tác.
"Thần huyền pháp tướng? Không đúng, không có khí tức của thần huyền đại năng... Không phải thần huyền pháp tướng, lẽ nào y là...?" Tiết Siêu Nhiên trọng thương văng đi nhưng không mất mạng, được ba đại tu sĩ Thiên Kiếm tông đón lên hoàng đồng đại thuyền. Thấy pháp tướng khổng lồ xuất hiện, y cũng thất thần kinh hô, tựa hồ đoán ra thân phận Ngụy Tác, có lẽ tin gã giết Lâm Thái Hư và mấy lão bất tử Huyền Phong môn đã được Thiên Kiếm tông biết.
"Trấn thiên pháp tướng mà cũng...!"
Trên tầng không khe thứ bảy, Ngụy Tác và Trấn thiên pháp tướng hòa làm một, động tác của tiểu nữ hài trở nên cực chậm, nhưng gã nín thở vì uy năng Trấn thiên pháp tướng phát ra chạm vào tiểu nữ hài, là tan biến.
"Thật ra là thứ quỷ quái gì!" Lục bào lão đầu sợ đến độ suýt ngất xỉu.
Trấn thiên pháp tướng vốn có vòng sáng sau lưng, chân đạp lên quang văn huyền ảo. Hai thứ này là pháp trận do linh khí của bản thể Trấn thiên pháp tướng ngưng thành, bao trùm hơn vạn trượng, dẫn động nguyên khí khó tưởng tượng nổi, nên uy năng của Trấn thiên pháp tướng mới không kém gì thần huyền pháp tướng. Nhưng tiểu nữ hài áp sát, quang văn Trấn thiên pháp tướng phát ra lại tan vỡ, pháp tướng rung lên khiến Ngụy Tác không thể thi triển công phạt chi thuật. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Xoẹt!!"
Chỉ búng tay, Ngụy Tác không kịp phản ứng, tiểu nữ hài áp sát Trấn thiên pháp tướng, chân nguyên kinh nhân của gã tan đi, Trấn thiên pháp tướng kêu vang, rồi như khi gã không đủ tu vi, nhanh chóng co lại.
"Là vòng tay của nó?!" Ngụy Tác kinh hãi chưa từng có.
Gã hiểu ra, mọi uy năng thuật pháp, kể cả chân nguyên, cách tiểu nữ hài ba trượng thì đều tan tành. Quanh nó như có một Hoang cổ cấm khu triệt để cách tuyệt thiên địa nguyên khí!
Tốc độ của nó đối với Trấn thiên pháp tướng thì chậm chứ đối với tu vi và thần thức Ngụy thì cực kỳ kinh nhân, gã vừa cầm lấy Trấn thiên pháp tướng đã khôi phục nguyên hình thì tiểu nữ hài đã đến trước măt gã. Ngay cả nguyên khí của gã cũng tan đi.
"Người xấu... cùng bọn!"
Tiểu nữ hài mài răng, vung tay bổ vào Ngụy Tác, hai kim hoàng sắc đoản giác lóe quang hoa, khí tức cực kỳ hoang cổ, như từ mười vạn năm trước xuyên việt về.
"Chát!" Chân nguyên của Ngụy Tác tan đi, không ngự không được nã, đành vung tay chống lại một đòn của tiểu nữ hài.
"Nhục thân còn hơn ta...!"
Sau tiếng nổ, Ngụy Tác lấp lánh ngân sắc thần quang bị đánh bật lùi, cả cánh tay tê rần, cực kỳ kinh hãi. Nhục thân của gã không kém gì thai thể huyền giai pháp bảo, khí lực sánh với cao giai cự thú, nhưng tiểu nữ hài dù là sức mạnh hay cường độ nhục thân có vẻ đều trên gã. Gã nhận rõ, lúc giao chiến, trên mình tiểu nữ hài rực tử quang, cánh tay trắng ngần đánh gã bật lùi không hề thương tích.
"A... Thiên long long khí..." Tiểu nữ hài tựa hồ không ngờ, tay còn lại nắm cánh tay và đấu với Ngụy Tác, nhíu mày tỏ vẻ đau đớn.
"Người xấu... cùng bọn..."
"Đợi đã, mỗ không cùng bọn với chúng." Tiểu nữ hài nói ra bốn chữ thiên long long khí, đoạn nghiến răng nghiến lợi áp sát thì Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày, nhãn quang lóe lên.
"Không phải cùng bọn?" Tiểu nữ hài hơi sững sờ.
Thân ảnh Ngụy Tác loáng lên, thừa cơ giãn khoảng cách với tiểu nữ hài thành mấy chục trượng. Không biết vì khí tức của tiểu nữ hài hay của hôi sắc thủ trạc mà đến gần là Ngụy Tác thấy khó chịu. Bị tiểu nữ hài áp sát trong vòng ba trương thì chân nguyên thoát khỏi thể nội là tan biến, không thể thi triển thuật pháp.
Tiểu nữ hài cho đến giờ không hề sử dụng thuật pháp, chỉ biết xáp lá cà, nhưng độn tốc cực kỳ kinh nhân, thậm chí không kém linh quang độn pháp Ngụy Tác vừa lấy được, nhục thân tuy chưa đến mức đả thương được gã nhưng bị nó cầm chân thì khó thoát, còn bị đán trúng liên hồi thì tất rất khó chịu, nó ăn được cả Luân hồi kinh luân thì răng cực sắc, Ngụy Tác cũng không chống nổi.
"Ta và họ không cùng bọn, không làm phiền ngươi." Ngụy Tác gật đầu, thể hiện rõ lập trường. Thượng cổ sinh vật này cực kỳ cổ quái, chưa biết chừng cả Tuyệt diệt kim đơn cũng vô dụng, gã không muốn liều mạng vô vị.
"Trời đất, cả ta cũng bị phát hiện?!" Lục bào lão đầu kêu lên thê thảm, vì ánh mắt tiểu nữ hài có hai cái sừng tên đầu nhìn chằm chằm vào ngực Ngụy Tác, chỗ gã để Dưỡng quỷ quán. Tựa hồ nó phát hiện ra lục bào lão đầu.
"Thượng cổ sinh vật... thật ra là gì mà mặc pháp y này." Ngụy Tác lướt qua pháp y của tiểu nữ hài, giá chất liệu và khí tức của pháp y thập phần cổ quái.
"Người xấu...!" Tiểu nữ hài đột nhiên nhìn lên nạp bảo thủ trạc và Trấn thiên pháp tướng, mắt sáng lên như thấy mọi thứ trong nạp bảo thủ trạc. "Ngon..." Tiểu nữ hài nuốt nước bọt.
"Trời đất, thật ra là cái gì? Tham ăn hơn Phệ linh thú?" Lục bào lão đầu rên rỉ, cơ hồ sợ đến ngất xỉu.
"Ta...!" Ngụy Tác đắng ngằm mồm miệng, tiểu nữ hài nuốt nước bọt, lao đến trước mặt gã bổ mạnh, định cướp nạp bảo thủ trạc và Trấn thiên pháp tướng.
"Chát!"
"Chát!"
"Chát!"
Ngụy Tác nhanh chóng thu Trấn thiên pháp tướng, liên tục ngạnh tiếp tiểu nữ. Một người lóe ngân sắc thần quang, một người lóe tử sắc quang hoa.
"..."
Nhục thân Ngụy Tác kém hơn tiểu nữ hài một chút, toàn thân tê rần, khớp xương cũng nhói lên.
"Cứng quá... Đau thật... Người xấu."
Gã tắt tiếng vì tiểu nữ lại kêu lên, xoa tay xoa chân, bỏ mặc gã, lao tới chỗ Tiết Siêu Nhiên và ba Thiên Kiếm tông đại tu sĩ trên hoàng đồng đại thuyền.
"Ông trời có mắt, nó còn có lương tri, không dùng răng cắn ngươi." Lục bào lão đầu thở phào.
"Cách cách!"
Tiểu nữ hài áp sát hoàng đồng đại thuyền, như không nén được quyến rũ, lại cắn một miếng Luân hồi kinh luân.
"Mọi đệ tử Thiên Kiếm tông nghe lệnh! Giết ma vật!" Thấy tiểu nữ hài bỏ qua Ngụy Tác mà lao đến hoàng đồng đại thuyền, Lưu Tương Thành kinh hãi quát to.
Đạo đạo thanh sắc kiếm quang không ngừng bốc lên trong Ma văn hung mạch.
Nhiều độn quang từ các khe nứt lướt đến khe thứ bảy.
Cùng lúc, mấy chục đạo quang hoa đổ vào tiểu nữ hài.
"Chát!" "Chát!" "Chát!"
Cái vòng trên tay tiểu nữ hài có uy năng cổ quái khó tưởng tượng nổi, quang hoa của tu sĩ Thiên Kiếm tông từ phía dưới đổ lên, cách ba trượng cũng tắt hết. Phi kiếm pháp bảo dù chém đến nơi cũng tan sạch linh quang, bị tiểu nữ hài phẩy tay hất rơi.
"A!"
Lưu Tương Thành và bọn Vạn Kiếm Tam kinh hãi, hoàng đồng đại thuyền tắt linh quang, bị tiểu nữ hài cắn một miếng, thai thể phá tổn.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #710


Báo Lỗi Truyện
Chương 710/1287