Chương 664: Ta muốn gặp lại y


"Cái gì, ngươi không sợ Huyền Phong môn! Nếu ngươi để ta liệu thương, khôi phục như trước, thần phục Đông Hoang tông và Huyền Phong môn thì ta đảm bảo an toàn. Gia nhập Đông Hoang tông có lợi lộc vô tận!" Nam tử mặc nguyệt bạch sắc pháp y nhợt nhạt mặt mày kêu lên.
"Thôi vậy, loại tôm tép như ngươi, nói ra thì cũng không biết ta và Huyền Phong môn, Chân Võ có ắc mớ gì." Thấy nam tử trẻ tuổi định dùng Huyền Phong môn dọa mình, Ngụy Tác tựa hồ định báo danh hiệu nhưng thoáng nghĩ nén lại, đá bắn y đi, ném hai hắc sắc đại mộc hạp cạnh người y, "Mau đi hái, hái về thì ta tha cho ngươi đi."
"Ngươi...!" Nam tử trẻ tuổi bị Ngụy Tác chọc giận suýt thổ huyết, "Ngươi... ta hái loại quả đó còn sống được sao! Ngươi còn bảo để ta đi... Ngươi... quá vô sỉ !"
"Thế nào." Ngụy Tác liếc tu sĩ trẻ tuổi đang điên cuồng, chỉ muốn cắn gã, "Ban nãy các ngươi bảo ta đi hái đã nói chỉ cần nhanh một chút, hái xong là cắt huyết nhục đi thì vẫn sống."
"Mau hái đi!"
Ngụy Tác lại đá tu sĩ trẻ tuổi.
"A!"
Tu sĩ trẻ tuổi này thật sự cắn chân Ngụy Tác nhưng kêu lên thảm thiết, răng gãy mấy cái mà chân gã như cục sắt, không hề hấn gì.
"Mau hái, ta nói rồi, chỉ cần ngươi hái về ta sẽ để ngươi đi." Ngụy Tác lạnh nhạt giục tu sĩ trẻ tuổi.
"Ngươi..." Tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông lại hộc máu, "Ta bị thương không thể động dụng chân nguyên, bò còn không nổi thì hái thế nào."
"Không sao, ta chữa được."
Ngụy Tác tỏ vẻ rất dễ thỏa thuận, lấy ra Huyết tinh thạch, dồn chân nguyên vào nhỏ ra một giọt huyết hồng sắc dược dịch lên vết thương của tu sĩ trẻ tuổi.
Hiện tại thi thể yêu thú cực kỳ phong phú, Huyết tinh thạch sẽ sinh ra vô cùng dược dịch, cơ hồ không cần tiếc.
"Huyết tinh thạch!"
Tu sĩ trẻ tuổi của Đông Hoang tông rúng động, nhận ra tinh thạch kỳ dị chói lòa hồng quang trong tay Ngụy Tác.
Thoáng sau, mọi vết thương trên mình y được chữa lành với tốc độ kinh nhân, chân nguyên lại khôi phục lưu động.
Tu sĩ trẻ tuổi này tuy thể nội chân nguyên vẫn lưu động, chuẩn bị thi pháp liều mạng với Ngụy Tác thì đột nhiên cảm thấy trán lạnh buốt, hàn ý thấu xương lan khắp toàn thân.
"Phệ tâm trùng! Đây là Phệ tâm trùng!" Tu sĩ trẻ tuổi này đột nhiên nhớ ra, kêu lên.
"Thừa lời, hái đi." Ngụy Tác lại tung cước, "Không thì ta để Phệ tâm trùng hút sạch não tủy ngươi."
"Ngươi... quá vô sỉ !" Tu sĩ trẻ tuổi này tuy khỏi năm phần thương thế nhưng lại giận dữ thổ huyết. Trị thương xong bắt y đi hái quả thì khác gì vỗ béo lợn rồi giết thịt. "Nạp bảo nang của bọn ta bị các ngươi lấy rồi, không còn linh dược liệu thương, ta hái quả thì sống thế nào được."
"Được, có lý, Đỗ đạo hữu, cho họ mấy bình Bách thảo sinh cơ tán." Ngụy Tác gật đầu, nói với Đỗ Duy.
Mấy bích ngọc đơn bình đựng Bách thảo sinh cơ tán được ném cho tu sĩ trẻ tuổi. Nghĩ đến việc tu sĩ Đông Hoang tông cướp đồ của tu sĩ sống sót rồi bức họ hái quả thì bọn Đỗ Duy phẫn nộ khôn tả, không hề đồng tình với y.
"Ngươi... Ngươi..." Ban nãy dù trọng thương nhưng vẫn ngông cuồng, dùng Huyền Phong môn đe dọa Ngụy Tác, giờ tu sĩ trẻ tuổi uất ức không để đâu cho hết, lại hộc máu, tóm Bách thảo sinh cơ tán rồi kêu lên, "Đưa đao cho ta!"
Tu sĩ trẻ tuổi này chỉ muốn cắn rồi nuốt Ngụy Tác nhưng y không phải đối thủ, trên trán lại là Phệ tâm trùng, quan trọng hơn có cắn Ngụy Tác cũng vô dụng...
Không hái quả sẽ bị hút não tủy, hái thì chưa biết chừng còn sống sót.
Tu sĩ trẻ tuổi sắp phát cuồng quyết định đi hái quả.
"Đưa đao cho y." Ngụy Tác bình tĩnh như thường, gật đầu với bọn Đỗ Duy. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Một thanh ngân bạch sắc tiểu đao, chưa đạt cả bán linh giai được ném cho tu sĩ trẻ tuổi.
"A!"
Y đón lấy, điên cuồng kêu lên, không ngoái lại mà dùng toàn tốc lao đến cây kết quả đỏ mà Ngụy Tác chỉ.
Cách tàng cây hơn hai mươi trượng, Ngụy Tác lệnh cho Phệ tâm trùng ly rời khỏi tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông. Y lão thẳng đến tàng cây, với tốc độ nhanh nhất chụp hai quả, cho vào hắc sắc thiết mộc mộc hạp.
Rời khỏi tàng cây mười trượng, tu sĩ trẻ tuổi Đông Hoang tông rú lên, liên tục vung đao cắt nhanh huyết nhục.
Thoáng sau, y triệt để biến thành huyết nhân, huyết nhục cắt xuống đã cương ngạnh, như hủ mộc.
Ngụy Tác không hề dao động, mục quang bình tĩnh, lạnh lùng.
Gã hiểu nếu tu vi và thần thông cuarm ình không bằng toán tu sĩ Đông Hoang tông, hiện tại chính gã mới phải cắt thịt.
"Ngươi xin tha mạng trước, ta không giết ngươi, lấy hai thiết mộc mộc hạp lại đây." Ngụy Tác vung tay, bắn ra thanh quang, phong ấn chân nguyên tu sĩ Đông Hoang tông đang run rẩy rồi nói.
Tu sĩ Đông Hoang tông đó như được đại xá, vội đến trước tu sĩ trẻ tuổi toàn thân máu thịt bầy nhầy lấy hai hắc sắc thiết mộc mộc hạp về.
"Ngươi hiểu gì về loại quả này không?" Ngụy Tác hỏi tu sĩ Đông Hoang tông còn lại, thần thức tra xét hai hắc sắc thiết mộc mộc hạp, cảm giác hai quả cây phát ra nguyên khí cuồn cuộn như liệt diễm nhưng bị hắc sắc thiết mộc mộc hạp ngăn cản.
"Không biết." Tu sĩ Đông Hoang tông nói đoạn thì run lên sợ hãi, vội bổ sung, "Bất quá tông chủ có thể sẽ biết."
"Đông Hoang tông hiện ở đâu? Tông môn các ngươi có thu gom loại quả này không?" Ngụy Tác không thu hai hắc sắc thiết mộc mộc hạp, mục quang lóe lên.
"Đông Hoang tông hiện tại đặt sơn môn tại Kê Lung sơn, thu được cụ thể bao nhiêu quả này thì bọn vãn bối không biết nhưng Đông Hoang tông phái tám toán tu sĩ đi, chắc không hái được bao nhiêu." Giá danh tu sĩ Đông Hoang tông đảm chiến tâm kinh đích thuyết Y run rẩy đáp.
Tu sĩ trẻ tuổi vẫn kêu lên thê thảm, xen với tiếng chửi rủa, gần như cắt hết huyết nhục xuống.
"Kê Lung sơn ở đâu?" Ngụy Tác lại hỏi.
"Kê Lung sơn là dãy núi thấp nằm giữa Chân Minh thành và U Minh thành. Có mọc Kê lung độc chướng thảo phát ra chướng khí, có nhiều sơn cốc phủ dày độc chướng." Chu Vũ Các sau lưng Ngụy Tác giải thích.
"Kê Lung sơn thường có tu sĩ Huyền Phong môn có mặt không? Quanh Chân Minh thành có tu sĩ Huyền Phong mônchằng?" Ngụy Tác gật đầu, hỏi tiếp.
"Lúc bọn vãn bối đi, không có tu sĩ Huyền Phong môn ở lại, mấy vạn dặm quanh Chân Minh thành chắc không có. Nhiều tu sĩ Huyền Phong môn hình như có việc khác nhưng cụ thể thì chỉ tông chủ biết."
"A!"
Tu sĩ trẻ tuổi gầm lên, rơi thanh đao xuống, cắt hết lớp huyết nhục bên ngoài, như một bộ xương phủ lớp đỏ, bắt đầu bôi Bách thảo sinh cơ tán.
Tu sĩ trẻ tuổi này sinh cơ rất mạnh, chưa chết ngay được.
Ngụy Tác mặc kệ, mục quang nhìn sang chỗ khác. Tu sĩ trẻ tuổi này dù không chết cũng không ít nhất cả tháng mới khôi phục, trong phế khư thành trì đầy yêu thú này thì đừng mong sống sót.
Gã nhìn vào phế khư, xuất hiện thân ảnh một toán tu sĩ.
Trương chưởng quỹ và Tiền chưởng quỹ quay về.
"Quý đạo hữu, Đỗ đạo hữu... chuyện gì vậy!"
"Phượng lân thanh ưng, là Đông Hoang tông?"
Liếc quanh bọn Ngụy Tác, bọn Trương chưởng quỹ biến sắc, tỏ vẻ kinh hãi.
"Toán tu sĩ Đông Hoang tông định cướp đồ rồi giết bọn tại hạ nhưng không địch nổi thần thông của Quý đạo hữu..."
"Cái gì!"
Chốc sau, bọn Trương chưởng quỹ đến trước mặt bọn Ngụy Tác, nghe Đỗ Duy giải thích, Trương chưởng quỹ run lên, nhìn Ngụy Tác với thần sắc không dám tin.
"Quý tiền bối khẳng định là đại năng thần thông kinh nhân, thật ra thân phận thế nào?" Hạ Ngữ Băng không nén được, lấy hết dũng khí hỏi.
"Tên thật của mỗ là Ngụy Tác." Ngụy Tác không giấu, bảo bọn Hạ Ngữ Băng.
"Ngụy Tác... Bá Khí chân nhân Ngụy Tác? Người bị Chân Võ thiếu chủ..." Hạ Ngữ Băng dừng lời, tỏ ra không dám tin.
"Xem ra các vị đã nghe đồn. Chuyện mỗ bị Hứa Thiên Ảo bắt là lời đồn y loan ra để đối phó mỗ." Ngụy Tác mỉm cười.
"Quý... Ngụy tiền bối... Tiền..." Tiền chưởng quỹ và Khổng chưởng quỹ ngẩn ra, há miệng không biết nên nói gì.
"Lúc trước mỗ thương thế trầm trọng, thần thông chưa khôi phục, có thù oán với Huyền Phong môn, Chân Võ nên không dám lộ thân phận, xin chư vị đạo hữu bỏ quá. Cũng xin đa tạ chư vị đạo hữu cứu mệnh, không thì tại hạ đã mất mạng." Ngụy Tác khiêm hòa nhìn bọn Tiền chưởng quỹ: "Các vị đừng đa lễ, cứ gọi mỗ là đạo hữu, coi như Quý đạo hữu lúc trước là được."
"Chuyện đó..." Cả toán sững ra, Tiền chưởng quỹ cười khổ, "Ngụy đạo hữu, từ một Chu thiên cảnh tu sĩ, trực tiếp biến thành Kim đơn đại tu sĩ, nhất thời không ai thích ứng kịp."
"Có một việc, nếu nói ra chắc chư vị còn choáng váng nữa." Ngụy Tác lắc đầu: "Cả Thiên Huyền đại lục bắc bộ, e rằng đã là địa bàn của yêu thú."
"Cái gì!" Bọn Tiền chưởng quỹ run lên nín thở.
"Ngụy đạo hữu tin lời họ là thật?" Hạ Ngữ Băng hít sâu một hơi: "U Minh cung U đế và thần huyền đại năng của Bắc Minh tông đều chết, thật khó mà tin được. Trước đó không có tin đồn, hà huống thần huyền đại năng thần thông kinh nhân, ai giết được?"
"Có phải không thì đến Đông Hoang tông là biết." Ngụy Tác nhìn Hạ Ngữ Băng gật đầu.
"Tiền bối định đến Đông Hoang tông..." Hạ Ngữ Băng nín thở, "Tiền bối đến Đông Hoang tông, rất có thể có tu sĩ Huyền Phong môn."
"Tu sĩ Huyền Phong môn... Lâm Thái Hư, ta cũng muốn gặp y." Ngụy Tác hơi nheo mắt, nhìn về ngoài xa lắc Chân Minh thành.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #664


Báo Lỗi Truyện
Chương 664/1287