Chương 636: Đột kích!


"Cổ phù này phải nửa canh giờ mới tiêu tan uy năng?"
Ngụy Tác hít sâu một hơi, sắc mặt hơi khó coi, tuy chưa thấy uy năng cổ phù thế nào nhưng qua lục bào lão đầu thì dám khẳng định không phải không giải được mà lão không biết cách.
"Theo những gì ghi lại thì sau nửa canh giờ mới tan uy năng." Lý Hàn Lâm xám ngoét mặt mày gật đầu với Ngụy Tác.
"Chỉ đành tử thủ." Hàn Thiên Mặc khôi phục nét lạnh lùng, mắt lóe lên, "Đại quy mô thú triều thế này, nếu toàn bộ tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên đột vây, chưa nói sau rốt có bao nhiêu sống sót đến được thành trì an toàn mà số đạo hữu còn lại vốn chiếm tới hơn bảy phần, thấy tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng trở lên đi hết tất không còn sĩ khí, chưa biết chừng sẽ triệt để đại loạn, mong gì chống chọi nửa canh giờ. Chỉ còn cách tử thủ thành trì nửa canh giờ, rồi nhờ thượng cổ truyền tống pháp trận truyền tống đi, lúc đó truyền tống được bao nhiêu tu sĩ là do trời."
"Nửa canh giờ... Được lắm! Nếu trong hắc vụ có yêu thú... Căn bản không cần nửa canh giờ, một tuần hương là quét sạch ở đây..." Lục bào lão đầu cuống lên.
"Hàn đạo hữu là tán tu hay tông môn tu sĩ?" Ngụy Tác trầm ngâm quan sát Hàn Thiên Mặc. Gã đương nhiên biết tử thủ Bắc Linh thành cực kỳ hung hiểm, nhưng không còn lựa chọn hơn nữa. Gã cố ý hỏi vì hiểu rõ thú triều sắp tới, thành trì mà loạn thì chỉ trong tích tắc. Dù thủ đoạn cứng rắn nhưng muốn ước thúc cả thành trì cần phản ứng cực nhanh, cơ hồ đợt đầu của thú triều ập tới thì đã phải quyết đoán, bằng không có muốn ước thúc cũng không nổi, không thể khiến các tu sĩ ở lại góp sức.
Những tu sĩ ở mấy chục dặm ngoài Bắc Linh thành ngăn cản yêu thú, khiến trong thành có thời gian bố trí lên tới cả nghìn. Để ngần ấy tu sĩ không bỏ đi thì không phải chỉ hiểu thú triều là được mà cần thủ đoạn kinh nhân.
"Tại hạ vốn là tông môn tu sĩ, nhưng giờ cũng là tán tu." Gương mặt Hàn Thiên Mặc vốn lạnh lùng chợt nhăn nhó. "Tại hạ vốn là tu sĩ Hoàng Đạo tông, nhưng Hoàng Đạo tông cơ hồ toàn hủy trong thú triều lần trước."
"Hóa ra thử nhân thị tu sĩ Hoàng Đạo tông." Ngụy Tác và bọn Kỳ Long Sơn, nhẫn bất trụ nhìn nhau.
"Thiên Mặc đạo hữu là chân truyền đệ tử của Hoàng Đạo tông, trước khi gia nhập Hoàng Đạo thành thùi là Hàn gia tu sĩ ở Phong Lâm thành." Bạch mi lão giả Lý Hàn Lâm nhìn bọn Ngụy Tác, bổ sung: "Phong Lâm thành Hàn gia là tu sĩ thế gia, có kinh nghiệm về tổ chức số lượng tu sĩ không ít đi săn yêu thú, Phong Lâm thành bị hủy mấy chục năm trước vì thú triều. Thiên Mặc đạo hữu là tu sĩ Hàn gia duy nhất thoát nạn, trước sau đã trải qua hai thú triều, hôm nay thấy yêu thú tràn tới là đoán được Thiên khung bị nứt, qua mật độ yêu thú bốn phương tám hướng đổ tới mà biết quy mô thú triều thập phần kinh nhân, không thể thoát thân được, nhưng bọn tại hạ không ngờ Thiên khung nứt tới ba vết!"
"Hóa ra là người sống sót qua hai lần thú triều." Ngụy Tác nhìn Hàn Thiên Mặc. Gã biết tông môn tu sĩ không như mình, thấy tình thế không ổn là chạy, mà sẽ cố thủ sơn môn, nên thành ra tỷ lệ sống sót rất ít, Hàn Thiên Mặc qua được hai lần thú triều thì đích xác mạng lớn.
"Chư vị đạo hữu qua được cự li kinh nhân như thế, xuyên việt thú triều thì thần thông khẳng định hơn xa bọn tại hạ. Nếu chư vị đạo hữu tương trợ, xác suất giữ Bắc Linh thành trong nửa canh giờ rất cao. Bên dưới Bắc Linh thành là đá thiên nhiên, dù thổ độn yêu thú cũng không qua được, chúng ta chỉ cần phòng thủ trên không và trên mặt đất, giảm được không ít nguy cơ." Hàn Thiên Mặc sợ bọn Ngụy Tác đi nên nói.
"Kỳ huynh, các vị ở lại đây giúp mỗ bố trí, mố có pháp phù, chắc sử dụng được." Ngụy Tác không hề do dự, lấy từ nạp bảo thủ trạc ra hơn nghìn tấm phù lục, đưa cho Kỳ Long Sơn, đoạn bảo Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn Lâm: "Lưỡng vị đạo hữu có thể đưa mỗ đến truyền tống pháp trận xem qua uy năng cổ phù?"
"Đây là thượng cổ nạp bảo thủ trạc!"
"Ngần ấy pháp phù cơ hả!"
Ngụy Tác thuận tay lấy ra hơn nghìn pháp phù, Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn Lâm tỏ vẻ kinh hỉ. Tuy bọn gã chỉ có Kỳ Long Sơn là Kim đơn đại tu sĩ, nhưng Hàn Thiên Mặc và Lý Hàn đều biết họ không phải tu sĩ Phân niệm cảnh thông thường, và có vẻ Ngụy Tác là đầu lĩnh. Có nạp bảo thủ trạc và lấy ra đượcn gay hơn nghìn phù lục thì khẳng định là tu sĩ phi phàm. Một tiệm chuyên bán pháp phù cũng vị tất lấy ra được ngần ấy, quan trọng nhất là hành động của gã chứng tỏ sẽ ở lại giữ thành.
"Hàn đạo hữu ở đây chỉ huy, tại hạ dẫn đạo hữu đi." Thoáng tỏ vẻ kinh hỉ đoạn Lý Hàn Lâm mã thượng với gật đầu Ngụy Tác, đi trước dẫn đường.
Kì thực Ngụy Tác nói qua quít cho xong, bọn gã từng đi bằng thượng cổ truyền tống pháp trận này nên quá rõ vị trí.
Thoáng sau, Lý Hàn Lâm và Ngụy Tác đã đến phía trên thượng cổ truyền tống pháp trận.
Một màn sáng vàng nhạt bao lấy cả truyền tống pháp trận, lưu động không ít trường kiếm quang văn.
Quanh màn sáng còn hơn mười tu sĩ Vạn Linh tông.
"Hết rồi... Xong rồi... đúng là Trọng Huyền thần phù." Lục bào lão đầu cuống quít kêu lên. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Thật ra là cổ phù gì?" Lục bào lão đầu không chủ động nói nên Ngụy Tác hỏi Lý Hàn Lâm.
"Cổ phù này là vật đặc hữu của một thượng cổ tông môn, mỗi đệ tử nhập môn trở thành nội môn đệ tử đều được một tấm. Nếu gặp hung hiểm ở ngoài, không phải đối thủ của đối phương thì kích phát, đợi đồng môn đến cứu. Nếu đối phương có tu vi đủ để đột phá uy năng cổ phù thì cổ phù sẽ nổ tung, ngọc thạch câu phần, đối phương không lấy được gì." Lý Hàn Lâm giải thích với Ngụy Tác.
"Cổ phù này từ thượng cổ đã không giải được, đừng lãng phí thời gian." Lục bào lão đầu oa oa kêu trong tai Ngụy Tác.
Ngụy Tác không nói gì, gật đầu với Lý Hàn Lâm, thả hai Hắc minh cốt quân và Dương chi điểu, thanh loan ra.
"Dương Thanh, trấn thủ ở đây." Ngụy Tác bảo Dương chi điểu. Thượng cổ truyền tống pháp trận là chỗ để bọn gã có thể thoát thân, nếu Thiên khung của Thiên Huyền đại lục liên tục nứt vỡ thì dù thoát được cũng lành ít dữ nhiều, hơn nữa bọn gã còn đối thù lợi hại hơn yêu thú nhiều: Chân Võ và Huyền Phong môn.
Theo Ngụy Tác tưởng tượng, nếu có kẻ giết thân nhân, hoặc đạo lữ như Cơ Nhã, gã lại là Thần huyền cảnh đại tu sĩ thần thông nghịch thiên như Chân Võ tông chủ thì chỉ cần biết tung tích đối phương thì sẽ không tiếc giá nào, thậm chí lật tung cả thiên địa lên cũng phải giết bằng được.
Nếu có số lượng kinh nhân yêu thú ập tới thì thinh không cũng có, tu sĩ Vạn Linh tông trấn thủ ở đây chỉ tu vi Phân niệm lưỡng trọng, Ngụy Tác không yên tâm.
"Đây là Dương chi điểu... Đây là thượng cổ thần điểu, phượng tộc... thanh loan!"
"Hai pháp bảo gì mà khí tức mạnh thế nhỉ!"
Thấy Ngụy Tác thả Dương chi điểu, thanh loan và Hắc cốt minh quân, Lý Hàn Lâm rúng động.
Đối với tu sĩ như y, Hỗn nguyên ngân oa hoặc Hắc minh cốt quân thực lực tương đương với Kim đơn nhất trọng đã là phi phàm, nói gì đến thượng cổ thanh loan.
"Có yêu thú tấn công!"
Lý Hàn Lâm đột nhiên rùng minh.
Thinh không ngoài Bắc Linh thành lại có bạch quang chói lòa bay lên, nổ tung, hình thành một bạch sắc quang đoàn.
Từ bốn phương tám hướng, vô số đạo độn quang đổ về Bắc Linh thành.
"Phóng!"
Cùng lúc, Hàn Thiên Mặc đứng trên tường Bắc Linh thành quát to.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #636


Báo Lỗi Truyện
Chương 636/1287