Chương 459: Tất cả cùng chú ý


Tằng lão quái và Thiên La chân nhân đã có khí thế và uy áp thập phần kinh nhân, người này vừa xuất hiện là cả hai bị ép xuống ngay.
Thân hình người này không cao lớn lắm nhưng tạo cảm giác cao hơn hẳn mọi tu sĩ tại trường.
Rõ ràng là chủ nhân Cực Lạc cung, Cực Lạc chân nhân.
"Cung hỉ Cực Lạc chân nhân." Quá nửa Kim đan tu sĩ trong điện đều thận trọng, không nói năng gì, gần nửa còn lại lên tiếng chúc mừng, nịnh nọt.
Ngụy Tác bình tĩnh như thường quan sát Cực Lạc chân nhân.
Qua linh khí hóa hình của Cực Lạc chân nhân thì biết công pháp tu luyện không phải thiên cấp thì ít nhất cũng là địa cấp cao giai. Rõ ràng ông ta có tế ngộ kinh nhân chứ không phải vì tu luyện công pháp cấp thấp mà đạt tới Kim đan đệ tứ trọng. Công pháp cỡ đó mà đạt Kim đan tứ trọng thì kim đan uy năng khẳng định cực kỳ đáng sợ.
"Ngần này đạo hữu đến Cực Lạc cung thật khiến bản cung vinh hạnh lây." Cực Lạc chân nhân uể oải nhìn quanh, không chú ý đến Ngụy Tác mà đứng giữa các nữ tu diễm lệ bưng đủ loại đủ đồ chúc mừng, như ngàn sao nâng vầng trăng, đến ngồi trên bảo tọa lớn kinh nhân giữa điện.
"Kỳ đạo hữu, Thanh Bình đạo hữu, trước đây tại hạ định đưa tin dến cho hai vị, giờ lưỡng vị đạo hữu có mặt thì tại hạ cần thương lượng." Ngồi xuống thuần kim bảo tọa, Cực Lạc chân nhân đột nhiên nhìn hai tu sĩ, nói.
Hai tu sĩ đó là kim đan phu phụ có xích mích với Hắc Lang chân: Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
"Cực Lạc chân nhân, xin cứ nói." Không chỉ Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, ngay cả Kim đan tu sĩ khác trong điện cũng hơi biến sắc, biết sắp có việc xảy ra.
"Có tu sĩ họ Lục đắc tội với hai vị, nhưng có chút quan hệ với tại hạ, y không biết tu sĩ bị y giết có quan hệ với hai vị, biết thì đời nào y dám. Y đến gặp nhờ tại hạ xin hộ, không biết lưỡng vị đạo hữu có nể mặt tại hạ mà bỏ qua cho y?" Cực Lạc chân nhân hỏi Kỳ Long Sơn và Thanh Bình.
Kỳ Long Sơn và Thanh Bình đều sầm mặt, hiển nhiên tu sĩ bị tu sĩ họ Lục giết chết có quan hệ khá sâu với họ.
Mắt ánh lên một lúc, Kỳ Long Sơn nghiến răng, gật đầu, "Cực Lạc chân nhân đã lên tiếng xin hộ, bọn lão phu sẽ tha cho y."
"Tại hạ xin đa tạ." Cực Lạc chân nhân mỉm cười.
Tuy nói năng thập phần khách khí nhưng chỉ một câu là xóa được mối thù giết người cướp của, đối phương lại không phải Kim đan tu sĩ tầm thường, rõ ràng uy thế đang phơi bày.
"Được rồi, xong việc nhỏ khiến các vị không vui, tiếp theo là việc tại hạ nạp thiếp. Từ nay nàng ta là thị thiếp của tại hạ, sau này nếu thị chư vị đạo gặp mà có xung đột thì xin hạ thủ lưu tình." Không rườm lời, rời ánh mắt khỏi Kỳ Long Sơn và Thanh Bình, Cực Lạc chân nhân nói luôn.
Cực Lạc chân nhân nói thế, Ngụy Tác lạnh buốt trong lòng, tiếng đàn lại vang lên.
Lại một hàng nữ tu từ ngoài quảng trường thong thả đi vào, một nữ tử che mặt bằng sa đỏ, đội mũ phượng, mặc áo cũng màu đỏ đi giữa.
"À!"
Liếc ngang nữ tu diễm lệ đó, Ngụy Tác rúng động.
N nữ tu diễm lệ này tuy thập phần yểu điệu, tạo cho người ta cảm giác quốc sắc thiên hương nhưng nhỏ thó, không phải Nam Cung Vũ Tinh.
Nhưng một thị nữ cầm một đóa bách hợp hồng ngọc đứng cạnh, eo lại đeo truyền tấn ngọc phù hình con cá!
Nữ tu này rất gầy, không phải Nam Cung Vũ Tinh.
Lần này mà Cực Lạc chân nhân định nạp Nam Cung Vũ Tinh làm thiếp thì gã tất không tỏ ra thần sắc có gì dao động, nhưng giờ gã vốn vì Nam Cung Vũ Tinh mà đến lại tỏ vẻ kinh nghi bất định.
"Quý đạo hữu, xin hãy khắc chế." Ngụy Tác phản ứng như vậy lại khiến Hắc Lang chân nhân cho rằng thị thiếp này là Nam Cung Vũ Tinh, sợ gã gây loạn nên truyền âm nhắc nhở.
Ngụy Tác không nói gì, mặt mũi lạnh tanh nhìn các nữ tu khác nhưng không thấy thân ảnh quen thuộc.
"Nữ tu này tên Thuần Vu Uất, chư vị đạo hữu xin làm chứng, tại hạ nạp làm thị thiếp."
Không có nghi lễ gì phiền hà, nữ tu mặc áo đỏ được dẫn đến chỗ Cực Lạc chân nhân, ông ta chỉ cởi lớp sa đỏ xuống.
Nữ tu đó mặt trái xoan, tuy không diễm lệ kinh nhân như Cơ Nhã song da tựa mỡ đông, trắng nõn nà, ôn nhu nhã nhặn, nhan sắc đẹp một kiểu khác.
Mời tu sĩ tại trường cùng uống chén rượu xong, Cực Lạc chân nhân cực kỳ bá khí kéo nữ tu ngồi xuống cạnh mình.
Nghi thức nạp thiếp diễ ra giản đan cực độ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Bốn mươi tu sĩ Kim đan kỳ có mặt, không ít người cũng như Ngụy Tác, đều tỏ vẻ lạ lùng, không ít người từng chứng kiến Cực Lạc chân nhân nạp thiếp, biết chỉ giản đan như thế nên không hề bất ngờ.
"Lần này chư vị nể mặt mà đến đây đông đảo. Bất quá vì thế càng có nhiều thứ tốt, tại hạ không lãng phí thời gian của chư vị đạo hữu nữa. Nếu chư vị đạo không có ý kiến gì thì bây giờ giao dịch hội bắt đầu?" Cực Lạc chân nhân uể oải nói.
"Cực Lạc chân nhân quá khách khí, bất quá tại hạ nóng lòng rồi, thôi để tại hạ bắt đầu được chăng?" Một giọng nói cực nặng âm mũi vang lên.
Tu sĩ lên tiếng là tử bào tu sĩ trong ba người thu hút chú ý của Ngụy Tác lúc trước.
Tử bào tu sĩ này tu vi Kim đan lưỡng trọng, tử sắc linh khí trên đầu hình thành hình côn bằng khổng lồ. Ngụy Tác đã được Hắc Lang chân nhân và Lữ Kỳ chi biết, y là một tán tu ở Thiên Huyền đại lục đông bộ, ngoại hiệu Thôn Hà chân nhân, khá nổi tiếng trong các tu sĩ Kim đan kỳ trung.
"Tại hạ chỉ là chủ nhà lên tiếng mời, còn lại chư vị cứ theo quy củ giao dịch hội." Cực Lạc chân nhân tuy có vẻ cao cấp hơn mọi tu sĩ một bậc nhưng lại tỏ ra không khó tính lắm, gật đầu bảo.
"Cực Lạc chân nhân nói vậy, tại hạ không rườm lời nữa." Thôn Hà chân nhân mặt mũi thập phần uy nghiêm không hề khách khí, đứng dậy, vỗ nhẹ lên nạp bảo nang.
Hoàng sắc quang hoa lóe lên, trong tay có thêm một tinh thạch đan bình trong suốt.
Trong tinh thạch đan bình lớn cỡ bình hoa thông thường có một dải thúy lục sắc quang hoa lập lòe, nhìn kỹ thì là một cọng rễ trông như hải mã, hình như vẫn còn sống, tung tăng trong đan bình.
"Tráng dương chi!" Mấy Kim đan tu sĩ hơi biến sắc, nói ra tên vật đó.
"Đúng thế, là Tráng dương chi, chắc phải một nghìn năm trăm năm trở lên." Nghe Kim đan tu sĩ nói tên vật đó, Thôn Hà chân nhân đắc ý gật đầu, nhìn quanh, "Công hiệu vật này thì không cần tại hạ nói ra, tại hạ muốn đổi một viên thất cấp cao giai phong hệ yêu đan."
"Thôn Hà chân nhân, tại hạ có một viên yêu đan như thế, không biết có hợp không?" Nhìn thấy thứ trong tinh thạch đan bình, Ngụy Tác mắt lóe lên, nhưng lập tức một lam y tu sĩ mặt mũi âm trầm búng tay, một đạo thanh quang bay đến chỗ Thôn Hà chân nhân.
"Hả?" Thôn Hà chân nhân hoan hỉ đón lấy thanh quang rồi gật đầu."Thánh cổ thanh cầu yêu đan này rất được." Đoạn ném tinh thạch đan bình cho lam y tu sĩ.
Ngụy Tác liếc lam y tu sĩ, phát hiện Thiên La chân nhân tu vi Kim đan tam trọng ngồi cạnh đó.
Không phát hiện tung tích Nam Cung Vũ Tinh, Ngụy Tác trầm tĩnh lại, truyền âm hỏi Hắc Lang chân nhân: "Chân nhân, giao dịch hội này mà muốn mua tranh thì có quy củ gì không?"
"Để tránh tranh đoạt vô vị, muốn trả giá thì theo quy củ giao dịch hội cứ dùng cùng loại nhưng cao cấp hơn, ví như Thôn Hà chân nhân cần thất cấp cao giai phong hệ yêu đan thì chỉ có thể dùng phong hệ yêu thú nội đan bát cấp đê giai trở lên trao đổi, không thể dùng bảo vật khác." Hắc Lang chân nhân truyền âm: "Giao dịch hội kiểu này, trừ phi quyết tâm lấy vật gì đó thì không nên tranh giá, bằng không tu sĩ bị tranh mua không vui, chưa biết chừng về sau sẽ phiền hà."
"Vị đạo hữu này lạ mặt lắm, không biết tu hành ở đâu, đến giao dịch hội định đổi thứ gì?" Thôn Hà chân nhân và lam y tu sĩ hoàn thành giao dịch thuận lợi, một giọng nói đột nhiên vang lên.
Người lên tiếng là Cực Lạc chân nhân.
Mục quang y đầy thâm ý nhìn vào Ngụy Tác cạnh Hắc Lang chân nhân.
Nhất thời, mọi Kim đan tu sĩ đều dồn ánh mắt vào gã.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #459


Báo Lỗi Truyện
Chương 459/1287