Chương 433: Sinh ý không lỗ


"Hả? Ngươi hiểu hộ sơn pháp trận của Tụ Tinh tông?"
"Căn cơ Tụ Tinh tông sâu hơn Đông Dao thắng địa, hộ sơn pháp trận là Tinh vẫn đại trận, phát động là vô số ngân quang từ không trung rơi xuống, mỗi dải uy lực ngang với kim đan hà quang của tu sĩ Kim đan tam trọng. Không có tu vi Kim đan ngũ trọng trở lên không thể chống nổi Tinh vẫn đại trận."
"Hộ sơn pháp trận của tông môn như Thiên Nhất môn, Lạc Nguyệt tông, các hạ có hiểu không?" Ngụy Tác lại hỏi Trường Phong chân nhân.
"Hộ sơn pháp trận Thiên Nhất môn là 'Quy nhất', của Lạc Nguyệt tông là 'Thực nguyệt', uy năng đều không dưới 'Tinh vẫn' pháp trận của Tụ Tinh tông, trận nhãn đều bố trí tại cấm địa, có trưởng lão trấn thủ, trừ bản môn tông chủ thì không ai vào được." Trường Phong chân nhân thở dốc, đáp.
Ngụy Tác hơi trầm ngâm.
Trường Phong chân nhân trả lời không khiến gã bất ngờ. Gã đã ở Hải Tiên tông khá lâu, biết thực lực tu sĩ của một tông môn và uy năng hộ sơn pháp trận khác nhau. Tuyệt đại đa số hộ sơn pháp trận do cao giai tu sĩ của một tông môn qua vô số đời bổ sung hoàn thiện, trong số này có tu sĩ Kim đan tam, tứ trọng trở lên, thậm chí Thần huyền cảnh. Hải Tiên tông chỉ có một Kim đan kỳ đại tu sĩ như Hiên Viên lão tổ, nhưng nhiều uy năng pháp trận, cấm chế hoàn toàn siêu việt thần thông của Kim đan tu sĩ, tuyệt đại bộ phận thì cả Hiên Viên lão tổ cũng không thể bố trí lại hay phá hoại.
Sơn môn một tông phái là cái mai rùa chắc chắn nhất, đánh bại tông môn đó và đánh lên sơn môn, diệt môn lại là việc khác. Pháp trận của nhiều tông môn thậm chí có thủ đoạn ngọc thạch câu phần.
Vì thế nhiều thượng cổ tông môn triệt để suy bại, thậm chí truyền thừa đoạn tuyệt, nhưng sơn môn vãn còn giữ lại được di tích.
Vì các tông môn đó có nhiều trận pháp, cấm chế đáng sợ, đừng nói tu sĩ tông môn khác, dù tu sĩ chính tông môn mình hủy hoại, cũng không hủy hoại được.
Đối với Ngụy Tác, Đổng Diệu Chân vẫn là mối uy hiếp lớn, xuát thân từ tầng lớp tu sĩ thấp nhất Linh Nhạc thành nên gã lại hiểu hơn ai hết cần phải trảm thảo trừ căn, gã cũng hiếu kỳ với môn công pháp của Đổng Diệu Chân, tấn công sơn môn khẳng định không xong, phải tính cách khác.
Gã định bức hỏi Trường Phong chân nhân những việc cần biết rồi giải quyết dứt điểm. Tuy kim đan của lão đã bị gã đoạt, tu vi và thực lực của lão không đáng sợ nhưng tu sĩ Kim đan kỳ vẫn là tu sĩ Kim đan kỳ, lão đào tẩu được thì chưa biết chừng sẽ rất phiền hà.
Ngẫm nghĩ một lúc gã lại đổi ý. Kim đan đại tu sĩ như Trường Phong chân nhân vốn mất tám mươi một trăm năm mới tu thành tất sẽ biết rộng, lục bào lão đầu của gã biết nhiều hơn Trường Phong chân nhân không rõ bao nhiêu lần, nhưng lão chỉ biết đến thượng cổ tu đạo giới, còn Trường Phong chân nhân biết đến những thứ của hiện tại, quan trọng nhất Trường Phong chân nhân còn ở Thiên Huyền đại lục nam bộ, là địa đầu xà nên hiểu quá rõ những thành trì gần đây. Ngụy Tác sẽ còn ở Thiên Huyền đại lục nên Trường Phong chân nhân trong mắt gã lại rất có giá trị.
"Trường Phong chân nhân, sảng khoái." Hơi trầm ngâm, Ngụy Tác bình tĩnh như thường hỏi Trường Phong chân nhân đạo: "Chi bằng chúng ta giao dịch?"
"Giao dịch?" Trường Phong chân nhân ngẩn người, "Giao dịch gì?"
"Mỗ đối phó Đông Dao thắng địa chỉ để trút giận, lúc trước các vị và Thiên Nhất môn chiếm Trân Bảo các, Lý Thiệu Hoa hại bọn mỗ suýt nữa chết trong truyền tống pháp trận. Quan trọng nhất, Cơ Nhã là đạo lữ của mỗ mà Đông Dao thắng địa đồn rằng nàng đã gả cho Đổng Thanh Yviệc này không chỉ liên quan đến danh tiết của Cơ Nhã mà đạo lữ của mình bị đồn là đạo lữ của tên vô dụng Đổng Thanh Y đó thì cục tức này ai nuốt được." Ngụy Tác bảo Trường Phong chân nhân, "Bất quá mỗ chỉ cần trút giận xong, láy được thứ cần lấy là xong, không bao giờ đuổi tận giết tuyệt. Kẻ nào giết mỗ, mỗ giết y, còn không có hứng đồ sát đê giai tu sĩ. Các hạ cũng biết, Thiên Nhất môn đáp ứng điều kiện là mỗ không đối phó họ. Các hạ nên biết, tu sĩ như mỗ, vì tu luyện, sẽ không bao giờ chỉ ở lại Thiên Huyền đại lục."
"Các hạ có ý gì?" Trường Phong chân nhân không hiểu, hỏi Ngụy Tác.
"Chỉ cần các hạ tận tâm tận lực giúp đỡ, xong việc mỗ không chỉ chừa đường sống cho các hạ mà còn trả lại kim đan." Ngụy Tác liếc xéo Trường Phong chân nhân, "Không mất bao năm, ít nhất các hạ cũng có thể khôi phục tu vi."
"Trả kim đan cho tại hạ?" Trường Phong chân nhân hít sâu một hơi, tỏ vẻ thê thảm, "Chắc các hạ sẽ đối phó Đổng Diệu Chân, Đông Dao thắng địa tất sẽ suy bại. Dù các hạ trả lại kim đan, tại hạ khôi phục tu vi cũng có tác dụng gì. Lẽ nào còn định bảo tại hạ cùng đối phó Đông Dao thắng địa?"
"Vô dụng? Không hẳn." Ngụy Tác cười lạnh: "Mỗ chỉ cần thứ cần có chứ không định đuổi tận giết tuyệt Đông Dao thắng địa, đương nhiên Đổng Diệu Chân không tiếp nhận điều kiện thì mỗ sẽ đối phó y. Nhưng dù mỗ giết y và quá nửa tu sĩ Đông Dao thắng địa, sơn môn Đông Dao thắng địa vẫn còn, các hạ lấy lại kim đan thì Đông Dao thắng địa vẫn còn Kim đan tu sĩ tọa trấn. Mỗ có thể cho các hạ vài thứ, Đông Dao thắng địa chưa hẳn không thể khôi phục nguyên khí."
"Tu sĩ Phân niệm cảnh chết hết, dù có một, hai đạo giai thượng phẩm pháp bảo, sao có thể ngăn được Đông Dao thắng địa suy vong." Trường Phong chân nhân vô lực cúi đầu.
"Một, hai pháp bảo thì không có nhưng nếu mỗ tuyên bố là bảo trợ các vị năm mươi năm thì sao?" Ngụy Tác nhạt giọng, "Trận chiến hôm nay đồn ra, chắc cả Thiên Huyền đại lục nam bộ không có bao nhiêu tu sĩ dám đối địch với mỗ. Lúc đó Tụ Tinh tông suy vong, các vị chiếm Thất Tinh thành, năm mươi năm liền không ai dám đối phó, chắc cũng khôi phục nguyên khí?"
"Các hạ sẽ công cáo thiên hạ là bảo trợ cho Đông Dao thắng địa năm mươi năm?!" Ngụy Tác dứt lời, Trường Phong chân nhân run lên, giọng nói cũng run rẩy, "Thật chứ?!"
Một, hai pháp bảo tất nhiên không cải biến được vận mệnh của một tông môn, không có nhiều cao giai tu sĩ thì không thể thực hiện sinh ý, không ngăn được các tu sĩ gây loạn trong thành trì, không thể cùng tông môn khác tranh đoạt thiên tài địa bảo, đệ tử cũng sẽ bị đàn áp, tài lộ bị cắt, nhiều mối kiếm linh thạch cũng bị tông môn khác tranh giành, không đủ nguồn lực cho tông môn đệ tử tu luyện hàng ngày. Nguồn: http://truyenyy.com
Nhưng một nhân vật khiến Kim đan kỳ đại tu sĩ cũng e dè thì khác.
Lời buông ra cũng có nghĩa ai đối phó đệ tử tông môn đó tương đương với đối địch cũng nhân vật này.
Sau trận này, Ngụy Tác khẳng định sẽ khiến cơ hồ mọi tông môn và tu sĩ Thiên Huyền đại lục đều không dám coi thường.
Trường Phong chân nhân vốn cho rằng Đông Dao thắng địa sẽ suy bại, dù Đổng Diệu Chân trực tiếp biến thành tu sĩ Kim đan lưỡng trọng cũng không thể thay đổi kết quả, đâm ra lão lòng lạnh tro tàn, quyết tâm tìm cái chết, nhưng giờ nghe thấy cơ vãn hồi nguy cơ tông môn diệt vong thì khác. Tu sĩ từ bé đã ở tông môn tu luyện như lão thì còn xem trọng tông môn hơn bản thân. Tông môn diệt vong trng tay mình thì lão thấy thẹn với lịch đại tổ sư.
"Mỗ xưa nay nói là giữ lời, tu sĩ chúng ta hành sự căn bản không cần đạo lý, tu vi cao là đạo lý. Các hạ đồng ý giao dịch, mỗ sẽ đến Thất Tinh thành nói là chúng ta đã đạt thành ước định, nhưng Đổng Diệu Chân vì tư lợi, mặc kệ lợi ích tông môn, bá chiếm Trân Bảo các đã đành, còn lừa dối thiên hạ, nói là Cơ Nhã đã gả vào Đông Dao thắng địa, y không biết hối cải nên từ giờ Đông Dao thắng địa do các hạ chưởng quản." Ngụy Tác bảo Trường Phong chân nhân, "Đông Dao thắng địa có tồn tại ở tu đạo giới hay không là do chọn lựa của Trường Phong chân nhân các hạ."
"Được! Ta đáp ứng yêu cầu! Nhưng có một điều kiện." Trường Phong chân nhân hít liền mấy hơi hạ quyết tâm rồi nghiến răng: "Nếu chúng ta hoàn thành giao dịch, các hạ có thứ mình cần, sẽ không nhúng vào việc Đông Dao thắng địa về sau. Đông Dao thắng địa vĩnh viễn không đối địch vứi các hạ nhưng người của các hạ cũng phải như vậy."
"Việc đó mỗ có thể đáp ứng." Ngụy Tác gật đầu với Trường Phong chân nhân, "Mỗ không có hứng bá chiếm một tông môn, quản lý những việc loạn xạ, chỉ cần sau này các vị đừng chạm đến mỗ là được."
"Được! Ta đáp ứng giao dịch." Trường Phong chân nhân dốc hết lực khí nói.
"Hảo tiểu tử, chỉ một câu khơi khơi là khiến một Kim đan tu sĩ chịu phục. Xong việc cứ phủi đít mà đi. Chỉ cần ngươi không chết, người ta sẽ vẫn sợ, không dám đối phó Đông Dao thắng địa, có tốn tí sức nào đâu. Ngươi còn sống thì tu vi càng cao, danh khí càng lớn, người ta đương nhiên càng không dám đối phó Đông Dao thắng địa. Sinh ý này không lỗ." Lục bào lão đầu lên tiếng trong tai Ngụy Tác.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #433


Báo Lỗi Truyện
Chương 433/1287