Chương 364: Lại một khí linh!


"Lý đạo hữu, đây là những thứ khác mà đạo hữu cần, xem thử xem có vấn đề gì không." Nửa canh giờ sau, thanh sam nho sĩ đi vào, đưa một nạp bảo nang cho Ngụy Tác, "Cũng đã sắp xếp xong thân phận mà đạo hữu muốn cố ý lộ ra, là tán tu Kim Phong tán nhân ở Dao Quang thành. Tán tu đó mấy năm trước đã đạt tu vi Phân niệm ngũ trọng, lập động phủ ở ngoài Dao Quang thành nhưng tin tức chính xác cho biết mấy năm rồi y chưa về động phủ. Nếu tin này đồn ra, nói người chuẩn bị kết đan là y thì mọi tu sĩ không hoài nghi, phát hiện ra sơ hở gì."
"Không thành vấn đề." Tính lại nạp bảo nang xong, Ngụy Tác gật đầu với thanh sam nho sĩ, "Đa tạ Vương chưởng quỹ, kết đan bất thành thì thôi, nếu thành thì tại hạ sẽ nói là nợ Vương gia thương hành một món nhân tình lớn."
"Có câu này của Lý đạo hữu là đủ, Lý đạo hữu có cần tại hạ cùng tham gia phách mại hội chăng?" Thanh sam nho sĩ hớn hởn. Nếu Ngụy Tác kết đan thành công mà nói vậy, khác nào cho người ta biết Vương gia thương hành có một tu sĩ Kim đan kỳ làm chỗ dựa,
Dù có đối đầu lợi hại định đối phó Vương gia thương hành thì cũng phải cân nhắc.
"Không phiền Vương chưởng quỹ. Có việc gì tại hạ sẽ tìm. Chỉ là không biết có thể cho tại hạ danh sách vật đấu giá chăng?" Ngụy Tác hỏi thanh sam nho sĩ còn đang hớn hở.
"Không hề gì." Thanh sam nho sĩ lấy từ nạp bảo nang ra một quyển lụa đưa cho Ngụy Tác, "Tại hạ sẽ sai đệ tử đắc lực đứng ngoài quý tân thất, có gì cứ bảo họ tìm tại hạ là được."
"Được." Thanh sam nho sĩ đi khỏi, Ngụy Tác mở quyển tơ trắng ra xem danh sách vật phẩm của phách mại hội.
"Đế xà ấu noãn... Hà lạc kim thư... Kim lưu đạo đan..."
"Vương gia thương hành quả nhiên là phường thị lớn nhất duyên hải Vân Linh đại lục, đại hình phách mại hội có khá nhiều thứ rất được!"
Món đầu tiên là Đế xà ấu noãn, cũng khiến lục bào lão đầu và Ngụy Tác hít một hơi lạnh.
Đế xà, thất cấp đê giai thủy hệ yêu thú, trưởng thành thì thực lực còn cao hơn tu sĩ Kim đan nhất trọng.
Vương gia thương hành đưa vật này lên đầu vì muốn gây ấn tượng.
"A! A! Đồ tốt. Ngụy Tác, còn cả Thâm thủy quỳnh ngọc, có thể bồi bổ nhiều cho Hắc thủy liên. A! Cả Bảo chúc quả, linh dược quan trọng cho Dương chi điểu kết đan!" Lục bào lão đầu kêu liên tiếp trong tai Ngụy Tác.
"Ba món dị bảo, thật ra là thứ gì nhỉ?"
Ngụy Tác liếc một lượt, thấy cuối danh sách là "ba dị bảo bí ẩn".
"Dị bảo bí ẩn... Không biết trong số này có thứ gì tốt không."
Ngụy Tác không biết là khi gã nhìn đến mấy chữ dị bảo bí ẩn thì trong một quý tân bao sương đối diện, một thanh niên cũng nhìn đến mấy chữ này, lẩm bẩm.
Thanh niên này chỉ chừng hai mươi tuổi, mặt mũi như ngọc, mày kiếm mắt sao, mặc bạch bào ánh lên bạch quang nhu hòa, trông cực kỳ tiêu sái.
Y đang nghịch một chiếc bạch sắc ngọc ấn.
Phù văn trên bạch sắc ngọc ấn cực kỳ cổ kính, huyền ảo, chính giữa là hình kỳ lân, phát ra thủy linh khí tức kinh nhân cực độ, linh quang ràn rạt gột rửa cho thanh niên khí vũ bất phàm này, tăng cường nhục thân cho y.
Pháp ấn này, qua linh khí và linh quang thì ít nhất cũng là pháp bảo đạo giai trung phẩm trở lên.
Cử chỉ thanh niên này toát lên khí tức cực kỳ tôn quý, tựa hồ coi tu sĩ khác chỉ là đồ chơi.
"À! Bắt đầu rồi? Nữ tu này trông khá lắm."
Tu sĩ trẻ tuổi đặt quyển tơ xuống, hơi ngẩng lên nhìn ra, tỏ rõ dục vọng chiếm hữu.
Giữa phách mại hội trường bên dưới từ từ đi ra một nữ tu mặc tử hồng sắc pháp bào. Nữ tu chừng hai mươi bảy, hai mươi tám, thân hình đầy đặn cao ráo, tóc vấn cao, ngực nhô lên lộ ra nửa vòng cung trắng ngần, mặt trái xoan kiểu cổ điển, đích xác xinh đẹp vô ngần.
"Chủ nhân, thể chất nữ tu này không có ích gì cho chủ nhân tu luyện, giao hợp với nàng ta thì linh khí sẽ tưới nhuần cho nàng ta, mình không có lợi gì."
Tu sĩ trẻ tuổi vừa nói xong thì bạch sắc ngọc ấn rực bạch sắc linh quang, ngưng thành hình kỳ lân, cực kỳ lão thành nói.
Khí linh!
Bạch sắc kỳ lân cũng là khí linh cực kỳ hiếm có, chỉ những pháp bảo đặc biệt đạo giai thượng phẩm trở lên ở thời thượng cổ mới có!
Bạch sắc kỳ lân phát ra vương giả khí tức uy nghiêm, rõ ràng là một cao giai khí linh.
"Lân vương nghiêm túc quá. Dù chơi bời mấy ngày, tổn thất chút linh khí thì cũng hồi phục được, không cần khẩn trương như thế." Thanh niên mỉm cười bảo bạch sắc kỳ lân.
"Chủ nhân đã tính rồi thì thôi." Bạch sắc kỳ lân gật đầu, trực tiếp như lưu thủy, "Đế xà ấu noãn có thể dùng để luyện chế ma linh, cứ mua. Cả Thâm thủy quỳnh ngọc, rất hữu dụng với công pháp của chủ nhân thì nên mua."
"Món bảo bối tiếp theo là Đế xà ấu noãn. Giá khởi điểm năm vạn hạ phẩm linh thạch."
Không cần giới thiệu nhiều, hai đệ tử Vương gia thương hành dừng đĩa ngọc đựng Đế xà ấu noãn ra.
"Đế xà ấu noãn! Đây là thất cấp yêu thú, vật này cũng đưa ra phách mại hội được, Vương gia thương hành quả nhiên bất phàm!"
"Có cách nuôi dưỡng thì coi như có thêm một hộ vệ Kim đan kỳ!"
Cả phách mại hội trường đã kín, trừ vài khách quý thì không ai biết sẽ bán những gì nên Đế xà ấu noãn vừa xuất hiện đúng như Ngụy Tác tưởng tượng, có thể chấn kinh toàn trường.
"Trứng đã lớn thế này. Chả trách đế xà thành niên dài tới hơn mười trượng, có thể làm vật cưỡi. Đế xà thì nghe nói thời thượng cổ có nhiều đại năng dùng để kéo pháp xa hoặc pháp bảo cỡ lớn."
Ngụy Tác và lục bào lão đầu thấy quả trứng này màu vàng đậm, được che vải bố đỏ, sinh khí hùng hồn quay tít xung quanh. Sinh cơ và khí huyết còn hơn tu sĩ Phân niệm kỳ.
"Sáu vạn hạ phẩm linh thạch!"
"Tám vạn hạ phẩm linh thạch!"
Nữ tu cao ráo đầy đặn chủ trì phách mại hội vừa dứt lời đã có tu sĩ liên tục ra giá.
Đối với Đế xà ấu noãn, Ngụy Tác không có hứng thú lắm.
Không tính gã không có nô thú pháp quyết co thể khống chế hai trở lên yêu thú, dù có thì yêu thú cỡ này mà bồi dưỡng cùng tiêu hao cực nhiều lực khí, linh thạch. Chi bằng dồn lực khí và linh thạch này cho Phệ tâm trùng. Phệ tâm trùng tiến giai nhiều lần thì cũng không kém gì, hơn nữa chỉ mỗi việc giúp Dương chi điểu lại kết đan cũng đủ nhức óc rồi. Giúp nó kết đan không chỉ thực hiện lời hứa mà thiên phú cảm tri nguy hiểm của nó đích xác cực kỳ hữu dụng.
"Hai mươi vạn hạ phẩm linh thạch!"
Trong một quý tân thất cạnh Ngụy Tác, một lam y trung niên tu sĩ mắt lóe sáng ra giá.
"Ba mươi vạn hạ phẩm linh thạch." Trong một quý tân thất khác, một thân ảnh nữ tử không chịu kém.
Ba mươi vạn hạ phẩm linh thạch, cái giá này cho một quả trứng thật sự cực kỳ kinh nhân.
Những đúng lúc đó, trong một quý tân bao sương vang lên, "Năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch!"
"Được lắm!" Giọng nói vang lên, toàn trường chấn động, Ngụy Tác cũng cả kinh, nhìn về bao sương đó.
Bao sương đó là của thanh niên cầm bạch sắc ngọc thạch tiểu ấn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Chủ nhân, không cần trả cao thế, bốn mươi vạn hạ phẩm linh thạch là được rồi." Bạch sắc kỳ lân lơ lửng trước mắt, nhíu mày.
"Không sao, hiện tại chỉ cần tu vi và thực lực tăng trưởng nhanh, một chút linh thạch có là gì. Dù gì tu vi và thực lực tăng trưởng nhanh thì ta càng kiếm được nhiều linh thạch." Bạch bào thanh niên cọ cọ bạch sắc tiểu ấn, mỉm cười. "Nếu tiếc linh thạch, bốn mươi vạn hạ phẩm linh thạch, chỉ dùng để luyện chế một món pháp khí tiêu hao thì cũng có lấy lại được đâu."
"Chủ nhân anh minh, bất quá là khí linh, tại hạ vẫn nên đưa ra kiến nghị." Bạch sắc kỳ lân gật đầu.
"Tất nhiên." Bạch bào thanh niên mỉm cười, xoay xoay cái vòng bạc có nhiều khe trên cổ tay, bạch quang ánh lên, một linh thạch đại được lấy ra đặt sang bên.
Vòng tay y cực kỳ cổ kính, tựa hồ là pháp bảo kiểu nạp bảo nang từ thời thượng cổ!

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #364


Báo Lỗi Truyện
Chương 364/1287