Chương 335: Nữ hoàng


Hỏa sát khí tức hùng hậu vừa tràn vào, Dương chi điểu co rúm sợ hãi trong ngực Ngụy Tác phấn chấn hẳn.
Dương chi điểu phản ứng như thế, Ngụy Tác máy động, thần sắc không hề thay đổi.
Tích tắc sau, một dải hắc hồng sắc quang diễm lao vào, hai tu sĩ nhếch nhác chạy thục mạng tới.
Hai tu sĩ này một bao trong hắc hồng sắc quang diễm hình linh chi, một có linh khí ngưng kết thành vô số hắc sắc khô lâu đầu, chính thị Hỏa Vân chân nhân và Âm Thi tông Trần lão quái.
Thấy hai người như vừa trải qua đấu pháp kịch liệt, quang diễm rung rinh, cắm đầu chạy, Diệp Linh đang ở trên bình đài trong bạch sắc linh quang quang tráo cũng ngạc nhiên.
Trần lão quái tuy nhiên tu vi thấp hơn y một bậc nhưng vẫn là sư huynh. Y biết rõ cả Hỏa Vân chân nhân, hai người này mà Đan đả độc đấu vị tất là đối thủ của y nhưng liên thủ tất thực lực cao hơn.
Nhưng cả hai đến giờ còn cuống cuồng vì bị thứ gì đó cực kỳ đáng sợ truy đuổi thì thật khó tin!
Hỏa Vân chân nhân và Trần lão quái lao vào đại điện, thấy có mấy tu sĩ thì thoáng kinh hãi rồi hớn hở, nhất là Trần lão quái cuống cuồng gọi: "Diệp sư đệ, Âm sư muội, không ngờ hai người ở đây, tốt quá!"
Cả Hỏa Vân chân nhân luôn khắc bạc, không muốn gần ai, nhìn thấy Ngụy Tác thì sắc mặt xanh lét cũng tỏ ra hoan hỉ.
"Trần sư huynh, thật ra là việc gì, các vị bị ai truy sát?" Âm Lệ Hoa và lão quái lạnh lùng của Âm Thi tông hình như quan hệ không tệ, nên hỏi.
"Bọn ta truy sát hai con nhân hình yêu thú toàn thân vảy bạc đến đây, hai con nhân hình yêu thú đặc biệt đó là lục cấp cao giai, uy lực thuật pháp tương đương với tu sĩ Kim Đan nhất trọng." Trần lão quái và Hỏa Vân chân nhân lướt đến cạnh Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác, Cơ Nhã mới dừng lại, nhăn nhó giải thích: "Nhưng vào đây rồi thì lại đến thêm hai con ngân lân yêu thú. Nếu chỉ bốn con thì với tốc độ Ly Hỏa phảng của Hỏa Vân đạo hữu, an nhiên đào thoát là đương nhiên nhưng không ngờ, lại xuất hiện một con ẩn hình yêu thú! Thực lực của nó quá kinh nhân, độn tốc cực nhanh! Nếu không nhờ lão phu có Đồng nguyên cương thi thì chắc đã chết trong tay nó, Đồng nguyên thi bị nó diệt!"
Nói đến đây, Trần lão quái và Hỏa Vân chân nhân nhìn rõ ngân sắc yêu thú băng phong trong tử hắc sắc thủy tinh trụ kinh người nằm giữa bạch sắc quang tráo, cả hai đều kinh hãi.
Trần lão quái nói đến ẩn hình yêu thú, Âm Lệ Hoa biến hẳn sắc mặt hỏi: "Trần sư huynh, ẩn hình yêu thú có phải là yêu thú có hộ thể lam quang mình người đầu cóc?"
"Không sai, bị thuật pháp của sư huynh đánh trúng thì hiện rõ nguyên hình như thế." Trần lão quái rùng mình hỏi Âm Lệ Hoa: "Âm sư muội, các vị đã gặp nó?"
"Trước đây muội gặp nó ở chỗ khác, thực lực thậm chí cao hơn tu sĩ Kim Đan lưỡng trọng." Âm Lệ Hoa nhợt nhạt mặt mày gật đầu: "Yêu Tán Tán của Hỏa Hoàng cung bị nó dọa cho chạy cong đuôi, muội và Ngụy trưởng lão liên thủ mới may mắn thoát khỏi yêu thú này."
"Ngụy trưởng lão?" Trần lão quái kinh ngạc nhìn Ngụy Tác.
"Ngụy trưởng lão là thiên tài tu sĩ của Hải Tiên tông đích, hơn hai mươi tuổi đã là thiên giai công pháp, tu vi Phân niệm tứ trọng. Tại Hải liệp đại hội một mình diệt thiên tài tu sĩ Âu Nhiên Mạnh của Minh Nguyên tông, phá liên pháp của Tử Vi tông khiến Tử Tinh chân nhân và Lý Minh Hà nhận thua sớm, hiện tại thanh danh như mặt trời chính ngọ." Hỏa Vân chân nhân giải. Đoạn truyền âm cho Ngụy Tác, "Ước định của chúng ta vẫn giữ!"
Hỏa Vân chân nhân bồi thêm câu này, hiển nhiên không biết Âm Lệ Hoa và gã cùng phe, đang xung đột với Diệp Linh mà chỉ thấy có tới ba Kim Đan tu sĩ của Âm Thi tông, Diệp Linh còn là tu sĩ Kim Đan lưỡng trọng, thì vội lôi kéo Ngụy Tác để tránh quá lép vế.
"Được!" Ngụy Tác bình tĩnh như thường truyền âm đáp, Dương chi điểu cũng không dám vọng động, tựa hồ thấy ở bên gã càng an toàn nên vẫn co rúm trong ngực gã, không về với Hỏa Vân chân nhân.
"Thiên giai công pháp tu vi Phân niệm tứ trọng? Giết Âu Nhiên Mạnh?" Hỏa Vân chân nhân nói vậy, Trần lão quái và Diệp Linh đều chấn động. Trần lão quái gật đầu, cảm giác thực lực tăng cường không ít mà thở phào còn Diệp Linh mắt lóe hàn mang, sát cơ với Ngụy Tác càng rõ.
"Trần sư huynh, các vị gặp ẩn hình yêu thú có phải mất một tay?" Âm Lệ Hoa thập phần khẩn trương nhìn ra cửa đại điện hỏi.
Trần lão quái vội lắc đầu, "Lúc yêu thú đó hiện thân thì không mất tay?"
"Lẽ nào yêu thú mà các vị gặp, bị các vị đánh gãy một tay?" Hỏa Vân chân nhân lại càng nhăn nhó. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác, Cơ Nhã nhìn nhau gật đầu, trong lòng buốt lạnh.
Cả ba không biết cáp mô đầu yêu thú có thể luyện hóa kim Đan của tu sĩ, có khả năng tự chữa lành kinh nhân, mà cho rằng không chỉ có một con. Nếu hai con như thế cùng tới, cộng thêm một vài con ngân lân yêu thú thực lực ngang ngửa tu sĩ Kim Đan kỳ thì mọi tu sĩ liên thủ cũng vị tất sống sót rời khỏi được Đạo Huyền điện.
Diệp Linh không thấy cáp mô đầu yêu thú lợi hại thế nào nên tuy chấn kinh nhưng không coi là gì, còn Trần lão quái từng thấy nó, qua sắc mặt Âm Lệ Hoa và Ngụy Tác, Cơ Nhã thì thần sắc lão vốn xanh lét lại càng không còn hột máu nào.
"Trần sư huynh, yêu thú không phải đuổi theo các vị sao, hà cớ vẫn chưa vào điện?" Âm Lệ Hoa hơi run giọng hỏi.
Như để hồi đáp Âm Lệ Hoa, yêu khí kinh nhân từ bốn khung cửa cùng tràn vào.
Từng tia ngân quang cũng dấy lên theo.
Liên tục có ngân sắc thân ảnh xuất hiện tại bốn khung cửa.
"Nhiều thế hả?!"
Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng thấy số ngân sắc thân ảnh, bọn Ngụy Tác suýt nữa thất thần kêu lên.
Sáu con!
Mới xuất hiện đã là sáu con ngân lân yêu thú!
Ba trong bốn khung cửa có hai con ngân lân nhân hình yêu thú.
Hai con ngân lân yêu thú này một thư một hùng, một hùng tráng cao lớn, một hơi yêu kiều nhưng ngực nhô cao. Trừ toàn thân vảy bạc, miệng dài và hai cái răng nanh nhọn thì chúng không khác gì tu sĩ.
Nhìn từ xa như có sáu ngân giáp tu sĩ đang cười mỉm đứng ở cửa nhìn chúng nhân.
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, Âm Lệ Hoa đã thấy một thi thể, giờ thấy yêu thú cùng loại sống nhăn thì càng kinh hãi. Trong bạch sắc linh quang quang tráo, Diệp Linh trên tử hắc sắc bình đài cũng biến sắc.
Chỉ từ khí tức chúng phát ra, y biết Trần lão quái và Hỏa Vân chân nhân không hề nói quá, ngân lân yêu thú y chưa từng nghe nói tới này đích xác có thực lực lục cấp cao giai.
"Hùng tính yêu thú có tốc độ trên không trung khá nhanh nhưng không biết độn địa, thư tính yêu thú lại biết!" Trần lão quái lạnh buốt người nhắc nhở.
Trần lão quái chưa dứt lời, ngân quang lóe lên, một khung cửa khác lại xuất hiện hai ngân sắc thân ảnh.
Bọn Ngụy Tác lại hít một hơi lạnh.
Hai con ngân lân yêu thú mới hiện thân cũng một thư một hùng, thư tính yêu thú tóc dài quét đất, lớp vảy bạc cực kỳ mềm mại, ngũ quan càng nhu hòa, thân hình cực kỳ tuyệt mỹ, nhìn xa không giống yêu thú, mà là một nữ tu diễm lệ mặc ngân sắc pháp y bó sát.
Sự thực dù nhìn kỹ, bỏ qua hai cái răng nanh thì ngân lân yêu thú này cực kỳ có mị lực dã tính, hoàn toàn giống một mỹ nữ, khiến phổ thông nam tu trông thấy là xung động.
Ngân lân yêu thú này có khí tức hoàn toàn vượt trội, rõ ràng là trưởng lão yêu thú đã tiến giai, thực lực cao cường hơn, uy thế như nữ hoàng.
Hùng tính yêu thú trước mặt và nó không phải là một đôi, mà là con cùng Trần lão quái, Hỏa Vân chân nhân giao thủ, yêu thú này đang tỏ vẻ oán độc, vai trái máu thịt bầy nhầy, tựa hồ bị lợi khí cắt.
Yêu thú như nữ hoàng quyến rũ hiện rõ thân ảnh thì không dừng lại, ngân sắc quang diễm từ mình nó rực lên.
Uy áp kinh nhân từ mình nó phát ra khiến mọi tu sĩ tại trường biến sắc.
Cùng lúc, bảy con ngân lân yêu thú hơi ngẩng đầu phun yêu Đan ra!

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #335


Báo Lỗi Truyện
Chương 335/1287