Chương 310 : Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận


Kim quang lóe lên, Ngụy Tác mặt mũi nhăn nhó hiện rõ thân ảnh tại một "Đại điện".
Có điều nhìn rõ cảnh tượng, sắc mặt Ngụy Tác tức thì trở nên càng khó coi.
Gã đâu có ở trong đại điện, rõ ràng là một động quật khổng lồ.
Động quật này rộng cả trăm trượng, cao hơn sáu mươi trượng, đỉnh hình tròn, vách đá tứ phía lồi lõm, không có bất kỳ phù văn nào nhưng rực một lớn huỳnh quang sậm màu, trông thập phần quỷ dị. Ngụy Tác đứng ở chính giữa.
Trước và sau gã đều có một cửa động rông mấy trượng, đầy lam sắc và hồng sắc quang hoa, trông càng quỷ dị.
Trừ Ngụy Tác, động quật không có ai, chỉ có một con chim vào một con trùng.
Lúc trước gã rất muốn có Dương chi điểu của Hỏa Vân chân nhân thì giờ nó đang thập phần kinh hoàng bay lượng trên đầu gã, Phệ tâm trùng ẩn hình ngay dưới chân gã lúc pháp trận phát động.
Rõ ràng kim sắc quang trụ ban nãy là linh quang khi truyền tống pháp trận kích phát.
Ba thi thể tu sĩ treo đó chỉ là con mồi dẫn dụ tu sĩ khác động vào khiến truyền tống pháp trận kích phát.
Còn bố trí kiểu gì thì không thể đoán ra, nhưng dùng mỗi dẫn cho tu sĩ khác động vào để kích phát truyền tống pháp trận, chắc chắn không tốt lành gì.
Quan trọng nhất là truyền tống pháp trận này không đưa tu sĩ đến một chỗ.
Không đưa thêm người đi cùng Ngụy Tác mà chỉ là một con chim và một con trùng!
Hiện tại Dương chi điểu có thể cứu trị Hàn Vi Vi ở ngay trước mắt, với thực của gã, giết nó không thành vấn đề, nhưng Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi cũng không ở cạnh.
Nếu Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi và Hiên Viên lão tổ ở cùng một chỗ thì khá an toàn, còn nếu hai nàng cũng như gã, bị đẩy vào một nơi vô danh, đối diện với vô số cấm chế, thật gã không dám nghĩ đến.
Nếu Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi có gì sơ sảy trong Tiểu thiên giới, chuyến này sẽ khiến gã hối hận cả đời.
Biến sắc mấy lần, hít sâu một hơi đoạn Ngụy Tác buộc mình triệt để lãnh tĩnh, bắt đầu quan sát chung quanh. Tình hình này cuống lên cũng vô dụng, triệt để lãnh tĩnh mới có thể tìm được Cơ Nhã cùng Hàn Vi Vi.
Truyền tống pháp trận thông thường đều là khứ hồi nhưng gã nhìn quanh, không thấy bất kỳ phù văn nào, hoàn toàn không giống với có bố trí truyền tống pháp trận.
Lại hít sâu một hơi, Ngụy Tác toàn lực phát ra thần thức.
Vô hình uy áp tràn ra, bao trùm cả động quật, đổ xô tới động khẩu hai bên.
Dương chi điểu vốn thập phần kinh hoàng lượn trên Ngụy Tác, đôi mắt đầy linh tính chợt tỏ ra sợ hãi, tựa hồ lần đầu hiểu rõ thực lực của gã.
Toàn lực phát ra thần thức, Ngụy Tác phát hiện lối thoát của hai động quật đều là thông đạo, thần thức vươn xa nhất cũng không tới đáy, cũng không có linh khí dao động đặc biệt, trống trơn và lặng ngắt như tờ.
"Cơ Nhã!"
Ngụy Tác trầm ngâm một chốc, nghiến răng dồn chân nguyên, gầm vang. Với chân nguyên của gã mà gầm lên, dù trong bụng núi thì vang đi mấy dặm căn bản không thành vấn đề.
Kêu to xong, gã lại nín thở lắng nghe.
Trừ ẩn ẩn ước ước có hồi âm thì không nghe thấy tiếng Cơ Nhã.
"Cơ Nhã!" Ngụy Tác lại gầm vang.
Gọi liền ba lần, gã sầm mặt lấy ra viên linh cấp cao giai thanh bạch sắc châu tử lấy được ở Hải liệp đại hộ, kích phát một linh quang quang tráo bao lấy mình đoạn lấy tiếp ra Hắc thủy liên và phi kiếm cánh cửa.
Gã lấy Dưỡng quỷ quán từ nạp bảo nang ra, móc một Đan bình, nhỏ huyết dịch vào Dưỡng quỷ quán.
Bình đựng máu Hỏa địa long, lúc Ngụy Tác rời Hải Tiên thành đã nói khi có việc thập phần khẩn cấp sẽ dùng phương thức này triệu hoán lục bào lão đầu, nhỏ vào Dưỡng quỷ quán là lão sẽ cảm giác thấy.
"Việc gì hả?"
Quả nhiên, một giọt máu Hỏa địa long nhỏ vào, thân ảnh lục bào lão đầu từ Dưỡng quỷ quán bay ra, nhìn rõ thì lập tức thần sắc đại biến, "Ngụy Tác, đây là thượng cổ di tích nào? Chẳng phải ngươi đi cùng bọn Hiên Viên lão tổ hả, họ đâu?"
"Bọn ta vô tình chạm vào một truyền tống pháp trận cổ quái, bị truyền tống đến đây." Ngụy Tác nói lại ngay tình hình ở băng cốc có nhiều thanh sắc mộc trụ và việc chạm vào pháp trận, tình cảnh khi pháp trận kích phát cho lão nghe.
"Đều là kim quang tế trụ?" Lục bào lão đầu nghe thấy việc mặt đất rực kim quang tế trụ, liền rúng động, "Chắc là đại thiên ảo hóa diệu độn trận!"
"Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận? Lão đầu, ngươi biết pháp trận này? Đây là truyền tống pháp trận gì?" Ngụy Tác sáng mắt, nhét Dưỡng quỷ quán vào ngực áo, lục bào lão đầu hóa thành lục quang, chu vào tai gã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Thật ra không thể coi là truyền tống pháp trận, là là một pháp trận tương đương với thuấn di. Pháp trận này dùng một loại pháp tinh đặc biệt để bố trí. Tu sĩ thường bố trí tại động phủ, hoặc khi cùng tu sĩ khác đấu pháp sẽ bố trí trước, vạn nhất không địch nổi thì kích phát pháp trận rồi thuấn di đến chỗ xếp trước, an nhiên đào thoát, nhưng cự ly thuấn di xa nhất cũng chỉ ba trăm dặm." Lục bào lão đầu giải thích: "Pháp trận tối đa có thể sắp xếp một trăm thuấn di điểm, nên gọi là Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận, nếu uy năng mạnh hơn thì có thể thành một nghìn điểm, gọi là Đại thiên ảo hóa diệu độn trận, nhưng pháp trận này khi kích phát là từng ngân sắc quang trụ, có ngân sắc pháp liên rơi xuống, thập phần tráng quan. Bất quá dù là một trăm thuấn di điểm, cũng không rõ những người khác bị truyền tống đến đâu."
"Tức là bọn Cơ Nhã tối đa chỉ cách chúng ta ba trăm dặm?" Ngụy Tác hỏi ngay.
"Sáu trăm dặm." Vì tình huống khẩn cấp, lục bào lão đầu luôn thấy Cơ Nhã thuận mắt hơn Ngụy Tác, cho rằng nàng với gã là bông hoa nhài cắm bãi *** trâu, thậm chí bãi *** trâu này lại là loại hạng bét. Nên lão không rườm lời, chỉnh lại sai lầm của gã, "Pháp trận đưa được xa nhất là ba trăm dặm nhưng nếu họ bị đưa đến phía đối diện thì sẽ thành sáu trăm dặm."
"Đây là pháp y của các tu sĩ trên thanh sắc mộc trụ hả?" Lục bào lão đầu lại hỏi.
"Ở đây là cấm chế gì, ngươi nhận ra không?" Ngụy Tác gật đầu liếc nhìn, hỏi.
"Cấm chế ở đây thập phần quỷ dị, nhất thời ta không nhìn ra, thử xem rồi tính."
Ngụy Tác gật đầu, kiểm tra nhanh mọi thứ của hai tu sĩ.
Khi Tiểu thiên ảo hóa diệu độn trận phát động, gã không kịp kép Cơ Nhã, phát giác Cơ Nhã đã bị truyền tống đi trước, tích tắc bị đẩy đi, gã nghiến răng lấy hết toàn bộ mọi thứ của một tu sĩ.
Hiện tại không có ba tu sĩ Kim Đan kỳ làm lá chắn, một mình ở trong thượng cổ di tích toàn cấm chế, Ngụy Tác không thể thu lại những thứ này, phải xem thi thể hai tu sĩ có pháp khí nào thích hợp với hoàn cảnh hiện tại và tìm được Cơ Nhã không. Không rõ có phát hiện thêm manh mối về Tiểu thiên giới chăng.
Ngụy Tác nhấc pháp y có hổ đầu phù văn lên dồn chân nguyên vào.
"Gừ!"
Pháp y này vang lên tiếng hổ gầm như sấm, hồng sắc hỏa diễm hình thành một con hổ cỡ hai trượng.
Ngụy Tác chỉ tay, hỏa diễm cự hổ uy thế cực kỳ kinh nhân lao vào thông đạo đầy hồng lam sắc quang mang phía trước.
Đây là một tấm hỏa hệ pháp y đặc biệt, uy năng tựa hồ đạt đến linh cấp trung phẩm.
Ngụy Tác hiện tại mặc Thanh minh pháp y được Hiên Viên lão tổ cho, không chỉ đẳng cấp phòng ngự là linh giai thượng phẩm, lại có thể trực tiếp cải biến linh khí khí tức, khiến tu vi của gã dù đạt Kim Đan cảnh mà không cố ý để lộ thì đối phương sẽ cho rằng gã chỉ có tu vi Phân niệm cảnh nhất trọng.
Linh giai trung phẩm pháp y này không có nhiều tác dụng với gã nên bị nhét vào nạp bảo nang.
Gã lại kích phát tấm pháp y vàng sáng.
Tấm pháp y này thêu rải rác phù văn như sao trời, hoàng sắc quang hoa lấp lánh có ẩn chứa ngân sắc quang hoa, thập phần hoa lệ, là pháp y đẹp nhất gã từng thấy

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #310


Báo Lỗi Truyện
Chương 310/1287