Chương 293: Đấy là bá khí lộ ra ngoài


"Ha ha!" Hiên Viên lão tổ cười ha hả, hiện tại ông ta càng lúc càng thấy tìm được Ngụy Tác là việc thông minh nhất của mình.
Trên lam sắc quang mạc, Doãn Đạo Tiền xanh lét mặt mày.
Y nghiến răng hạ quyết tâm, đột nhiên lại lấy ra một món pháp bảo.
Pháp bảo này tròn xoe như cây nến đỏ, dồn chân nguyên vào, tức thì pháp bảo này đột rực hỏa vân, bay lên không trút xuống mưa lửa.
"Không phải chứ?"
Tu sĩ trên mặt biển trợn tròn mắt.
Doãn Đạo Tiền không ngớt dồn chân nguyên, hỏa vân càng rơi càng nhiều, mưa lửa trút xuống từng giọt như dầu sôi, chạm vào đầu là cháy rực.
Ngọn nến đỏ nhạt dần, rõ ràng pháp bảo này cũng là pháp khí tiêu hao như bạch ngọc hồ lô đựng Hủ thi thủy mà Ngụy Tác lấy được, khác nhau ở chỗ pháp bảo này dùng Đan dịch của hỏa hệ yêu thú nào đó luyện chế thành.
Vừa kích phát pháp bảo này, Doãn Đạo Tiền vừa bảo Chương Vô Cực khống chế thuấn di pháp bảo lướt đi, chỉ tích tắc là khắp tầng không đã bao trùm hỏa vân.
Y lại phương pháp đốt cả ngọn núi bức Ngụy Tác hiện thân.
"Con bà nó chứ!"
Hỏa vũ rơi xuống, Ngụy Tác lén kích phát Tích hỏa pháp châu, gã lập tức phát hiện Tích hỏa pháp châu không cách nào chặn nổi Đan hỏa, sợ Hắc thủy liên tổn hại nên gã đành tế xuất một pháp bảo như viên minh châu xanh nhạt, hình thành một thanh bạch sắc quang tráo.
Pháp bảo này, là pháp bảo phòng ngự gã lấy được của một tu sĩ, đẳng cấp linh quang đạt đến linh cấp cao giai.
Nhưng thân ảnh gã vẫn hiện ra trong biển lửa.
"Ngươi không trốn được nữa hả?" Thấy bạch sắc quang tráo xuất hiện trong biển lửa, Doãn Đạo Tiền cười lạnh.
Bạch quang lóe lên, ba người Tử Vi tông còn lại chỉ cách Ngụy Tác một trăm bảy tám mươi trượng.
"Tam vị lão đại, tại hạ dù gì cũng biết thiên cấp công pháp, biết cả thiên cấp thuật pháp. Chi bằng tại hạ cho các vị biết thiên cấp công pháp cùng thuật pháp. Các vị chừa cho đường sống, được chăng?" Ngụy Tác đột nhiên nói.
Trực tiếp đầu hàng?
Mọi tu sĩ trên mặt biển vừa thấy Ngụy Tác gặp rắc rối, liền tròn mắt.
"Giờ ngươi mới nói vậy, không thấy muộn quá hả?" Doãn Đạo Tiền cười lạnh, rõ ràng động lòng dừng lại chứ không vội động thủ.
"Không muộn, không muộn, tại hạ chỉ đùa thôi, các vị tưởng thật hả?" Ngụy Tác cười hắc hắc, vừa nói vậy thì lục sắc quang hoa lóe lên, tế xuất một món phi độn pháp khí hình lá trúc không rõ lấy được của ai, bay lùi thật nhanh.
Đồng thời, gã nghiêm mặt gầm lên: "Các vị nếu ngoan ngoàn quỳ xuống, dập đầu trăm cái, gia nhập Hải Tiên tông thì tại hạ sẽ chừa cho đường sống, thế nào?"
Đoạn gã lẩm bẩm, "Lão tổ bảo ta khoa trương một chút, ta nói mình âm hiểm quen rồi, không biết cách. Bất quá hiện tại chắc cũng ổn?"
Tu sĩ lùn mập họ Kỳ dùng Độc thần thuật, cực kỳ chuẩn xác, cả cường độ to nhỏ cũng mô phỏng được.
Ngụy Tác nói thế, tu sĩ trên mặt biển tức thì toát mồ hôi, thiếu chút nữa kêu lên nhĩ muội yêu, lẽ nào gầm to và kêu gào thì là bá khí? Xem dáng vẻ kìa, quả thật nhăn nhở.
"Ngươi muốn chết!"
Bị Ngụy Tác đùa cợt, Doãn Đạo Tiền giận đến mức mặt mày méo mó.
Bạch quang lóe lên, bọn Doãn Đạo Tiền lại cách Ngụy Tác còn hơn một trăm bốn mươi trượng.
"Nhĩ muội yêu!"
Lần này tu sĩ chưa kịp hỏi, cùng kêu lên. Hóa ra kim quang lóe lên, Ngụy Tác lại chém thanh phi kiếm có cá tính dị thường ra.
"Nếm một kiếm của ta rồi tính."
Kim quang lóe lên, phi kiếm mỗi lần xuất trường đều khiến nhiều tu sĩ kêu lên, chém vào ba tu sĩ Tử Vi tông.
Bạch quang lại lóe lên, bọn Doãn Đạo Tiền tránh thoát, lại rút ngắn thêm mấy chục trượng.
"Chậm một chút, các vị không muốn biết nguyên nhân vì sao tại hạ tu luyện thiên cấp công pháp mà nhanh chóng tu luyện đến Phân niệm cảnh tứ trọng hả?" Chém hụt, Ngụy Tác đột nhiên lại nói, "Kỳ thực tại hạ có thể cho các vị biết một phương pháp, tuy phương pháp này tại hạ chưa dùng nhưng dám khẳng định các vị cứ theo đó mà tu luyện, tốc độ nhất định đề thăng gấp trăm."
"À!" Nghe thế, bọn Doãn Đạo Tiền bất giác sững người.
Tốc độ tu luyện tăng gấp trăm lần là dụ hoặc không chống nổi với bất kỳ tu sĩ nào. Nguồn: http://truyenyy.com
"Chỉ cần bỏ đi những thứ không dùng trên mình, không cần hấp thu linh khí, tự nhiên tốc độ tu luyện sẽ nhanh." Ngụy Tác nghiêm túc nói nói, "Chỉ cần các vị cắt nhỏ ra, tốc độ tu luyện sẽ tăng gấp trăm."
"Chà!"
Tu sĩ trên mặt biển đang hào hứng lắng nghe, thấy Ngụy Tác nói vậy thì thiếu chút nữa ngất xỉu.
"Ngươi tưởng ta ngu hả!" Doãn Đạo Tiền gầm lên, bạch quang lóe sáng, cự ly cách Ngụy Tác không đầy năm mươi trượng, thanh sắc phong nhận còn lớn hơn người gã lóe lên đến ngay trước mặt.
Ngụy Tác lại phát ra một hoàng sắc quang tráo.
Hoàng sắc quang tráo và thanh bạch sắc quang tráo bị phong nhận chém tan, tiếp đó phong giáng vào Hắc thủy liên mới bị ngăn lại.
Với chân nguyên tu vi sánh với tu sĩ Kim Đan kỳ của Doãn Đạo Tiền hiện tại, thi triển thanh sắc phong nhận, uy năng tựa hồ đạt tới đạo giai hạ phẩm pháp bảo, Ngụy Tác chật vật mới ngăn được.
Ngụy Tác dùng phi kiếm chém liên tục nhưng không theo kịp tốc độ thuấn di của ba người, không thể tạo thành uy hiếp thực chất.
Rõ ràng cứ đánh tiếp, Ngụy Tác căn bản không thoát được, cũng không có sức trả đòn, chỉ biết phòng thủ.
Mọi tu sĩ trên mặt biển đều thấy Ngụy Tác sa vào cảnh hung hiểm tột bậc, với Tử Vi tông thì gã không khác gì người chết.
"Tiểu tử có bá khí lắm, giọng cũng to! Bất quá các ngươi vừa hỏi ta có dám kêu chí không, ta kêu rồi còn các ngươi không dám dùng thuấn di pháp bảo?" Ngụy Tác không hề sợ hãi, còn buông ra một câu không đầu không đuôi.
Nói xong, Ngụy Tác trực tiếp thu thanh phi kiếm như cánh cửa lại.
Nhiều tu sĩ thấy phi kiếm bay về trước mặt Ngụy Tác thì lại kêu "Nhĩ muội yêu" đồng thời phải thừa nhận, có lúc phi kiếm to cũng hữu dụng, ví như hiện tại phi kiếm này chặn trước mặt gã, coi như một tấm thuẫn bài. Bất quá tu sĩ tại trường đều không cho rằng bọn Doãn Đạo Tiền sẽ bị Ngụy Tác khích tướng, không dùng thuấn di pháp bảo.
Phi kiếm của gã có uy lực biến thái, không dễ đón đỡ.
Quả nhiên, bọn Doãn Đạo Tiền cười lạnh, cố ý đả kích Ngụy, bạch quang càng lóe lên.
Chuyên tâm điều khiển pháp bảo này, Chương Vô Cực thậm chí còn kêu lên: "Ban nãy ngươi kêu chí, giờ bọn ta cũng thế."
"Quả nhiên không dám, bất quá các ngươi tin không, dù có thuấn di pháp bảo, các ngươi cũng không phải đối thủ của ta?"
Ngụy Tác không hề sợ hãi, mà cười hắc hắc, "Các ngươi ba người cậy đông ha? Xem ai đông hơn."
Ngụy Tác liên tục kích phát pháp phù.
Quang hoa lóe lên, trước mặt gã lóe lên một đàn yêu thú hung thần ác sát, đổ về phía bọn Doãn Đạo Tiền.
"Mấy tấm Ảo quang phù nát cũng dám đem ra dọa người?"
Thấy cao giai yêu thú tràn đến, bọn Doãn Đạo Tiền không kinh hãi.
Đột nhiên, họ và mọi tu sĩ trên mặt biển không ngờ là con hồ điệp khổng lồ, màu sắc dị thường đó chợt phun ra ào ào.
Vô số dịch thể sặc sỡ từ miệng nó phun ra, nhanh chóng ngưng kết trên không, biến thành từng sợi dây cực kỳ bền dai.
"Đây là tiên cổ! Pháp vương thái điệp!"
Mãi đến khi hồ điệp phun dịch thể, ngưng kết dây nhợ khắp nơi, hình thành một tấm lưới lớn quanh bọn Doãn Đạo Tiền, chu vi năm, sáu mươi trượng quanh đó không còn chỗ trống thì bọn y và mọi tu sĩ trên mặt biển mới kịp phản ứng.
Ngụy Tác lấy Ảo quang phù ra che mắt, lén cho thêm một con Pháp vương thái điệp.
"Nào, nếm thêm một kiếm của ta!"
Bạch quang lóe lên, bọn Doãn Đạo Tiền lại thuấn di, nhưng còn chậm hơn bạch ngọc hạc trước kia của Ngụy Tác vì bị chặn đường. Kim hoàng quang hoa lóe lên, Ngụy Tác vung phi kiếm chém vào ba người.
Thanh sắc quang tráo bên ngoài bọn Doãn Đạo Tiền bị phi kiếm đâm thủng.
Chương Vô Cực và Doãn Đạo Tiền, một tế xuất pháp bảo phòng ngự như cái bát gỗ màu xanh, một tế xuất pháp bảo phòng ngự như đóa tam sắc ngọc thạch hải đường.
Hai món pháp bảo này, một phát ra quang hoa cỡ con chim bồ câu, một phát ra tam sắc quang hoa như hơn trăm cánh hải đường, chăn phi kiếm của Ngụy Tác đích. Hai món pháp bảo phòng ngự này cũng là cực phẩm trong số linh cấp cao giai.
"Thế nào, ngươi tưởng bằng vào Pháp vương thái điệp hạn chế thuấn di pháp bảo, thì có thể đối phó bọn ta hả?" Chặn một đòn của Ngụy Tác xong, Doãn Đạo Tiền gầm lên. "Thứ này ngăn được ta bao lâu!"
Cùng tiếng gầm, phong nhận khổng lồ chém ra, cắt đứt một mớ dây thừng nối nhau trước mặt.
"Giọng càng lúc càng to, định so bá khí với ta hả? Để các ngươi biết thế nào là bá khí."
Ngụy Tác nói xong thì cũng gầm lên, thanh âm còn lớn hơn Doãn Đạo Tiền: "Các ngươi tưởng ta chặn lại bao lâu? Một chút là đủ giết các ngươi rồi. Có tin không, tin không. Hiện tại mau đầu hàng thì còn cơ hội! Không thì đừng trách ta độc ác!

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #293


Báo Lỗi Truyện
Chương 293/1287