Chương 226: Nguy ngập trước mắt.


Trong màn bạch sắc mê, phía trên một tảng đó đột nhiên rực sáng hồng sắc quang hoa, tiếng ca phiêu diêu thần bí từ trong hồng sắc quang hoa phát ra.
Ngụy Tác hướng về phía hồng sắc quang hoa hỏi: "Vị đạo hữu nào ở đó?"
Tiếng ca chợt tan biến, hồng sắc quang hoa bay ra khỏi bạch sắc mê vụ, không phải tu sĩ mà là một vật kỳ lạ lơ lửng trên không.
Trong vật này có một quả cầu tròn lớn cỡ nắm tay, trên quả cầu mọc ra vô số sợi lông đỏ rực còn nhỏ hơn sợi tóc, tung bay trên không. Hồng sắc quang hoa từ mớ lông này phát ra.
"Xoạt!"
Trên đỉnh lớp lông đỏ ánh lên những tia sáng lấp lánh, ngưng thành một hồng sắc viên cầu, bắn vào Ngụy Tác.
Chát một tiếng, gã sử dụng Xích giáp thuẫn đã tơi tả ra đỡ, tấm thuẫn thêm một vết lún.
"Đây là yêu thú gì?"
Ngụy Tác biến sắc, liên tục phát ra hai linh quang quang tráo. Lực công kích của yêu thú này cao hơn bán linh giai, gần như đạt đến linh giai hạ phẩm pháp bảo.
"Nơi này quá quái dị, ta chưa thấy yêu thú này!"
Lục bào lão đầu cũng kêu lên kinh ngạc, Ngụy Tác kích phát Lục dương thần hỏa xoa, sáu dải quang hoa chói lòa. Lục dương thần hỏa xoa hóa thành một dải kim sắc hỏa quang, xung kích vào yêu thú kỳ lạ mọc lông đỏ.
"Cả Lục dương thần hỏa xoa cũng không giết được, lẽ nào là yêu thú ngũ cấp cao giai trở lên?"
Ngụy Tác cùng Cơ Nhã đầy chấn kinh vì yêu thú đặc biệt bị đánh văng, nhưng trên mình chỉ bị đốt mất một ít lông đỏ, không hề thụ thương.
"Chạy mau!"
Lục bào lão đầu kinh hô, quanh đó dấy lên mấy chục dải hồng sắc quang hoa.
Trong thủy vực toàn đá ngầm này, tựa hồ là nơi yêu thú kỳ lạ có thể phát ra tiếng ca mê hoặc tụ tập. Với thực lực của Ngụy Tác cùng Cơ Nhã, tuyệt đối không chống nổi mấy chục con yêu thú ngũ cấp cao giai trở lên vây công.
Tình cảnh càng khiến họ kinh hãi xuất hiện. Nguồn: http://truyenyy.com
Ầm!
Như thể mặt đất chấn động, mấy chục dặm mặt nước đều chấn động.
Một ngọn sóng ngút trời đổ tới, một bóng đen mang theo yêu khí kinh thiên xé mặt nước, đá nhọn chặn đường đều bị nghiền nát.
Bóng đen cực kỳ khổng lồ, thể hình còn gấp Hỏa yêu long mấy chục lần! So với nó, bọn Ngụy Tác nhỏ như con kiến.
"A!"
Yêu thú giống hình châu chấu này tựa ngọn núi nhỏ ép xuống, cái đầu bèn bẹt tựa tấm lưỡi, đột nhiên há rộng cái miệng kinh nhân, tạo thành lực hút vô tận. Cả tu vi như Ngụy Tác hiện tại cũng không cách nào chống nổi, gã hú lên vang vang, kích phát Huyết độn bảo phù. Một đạo huyết quang xẹt ngang bên trái phía dưới yêu thú, trước khi hấp lực tràn.
Lướt đi mấy trăm trượng trong tích tắc, Ngụy Tác nhợt nhạt mặt mày ngoái nhìn, bạch sắc vụ khí trong vòng mấy trăm trượng bị hút thành một quả cầu trắng ngần, yêu thú kỳ lạ cũng hoàn toàn không chống nổi, bị yêu thú khổng lồ nuốt chửng.
Nuốt chửng bạch sắc viên cầu, na yêu thú ra vẻ no nê, há miệng phun ra bạch sắc vụ khí vô cùng vô tận.
Trong tích tắc nuốt chửng mấy chục con ngũ cấp yêu thú!
Đây là thực lực gì hả?
Thấy cảnh tượng này, Ngụy Tác lý nào còn dám dừng lại, sởn hai ốc lao đi.
Ầm!
Sau lưng vang lên tiếng nước đập kinh thiên, không rõ yêu thú khổng lồ đó làm gì.
Ngụy Tác toàn lực thôi động chân nguyên điều khiển phi độn pháp bảo hình lá liễu, cũng may nó không đuổi theo.
"Đất liền?"
Lướt đi hồi lâu, trước mắt đột nhiên xuất hiện một bóng đen khổng lồ.
Ngụy Tác kinh hỉ vạn phần điều khiển phi độn pháp bảo đáp xuống nhưng rồi nét thất vọng ánh lên trong mắt, đất liền chỉ là hảo đảo mấy chục dặm.
Cơ Nhã nhanh chóng tìm khắp hải đảo, đoạn lặng lẽ lắc đầu với Ngụy Tác. Trê nđảo không có linh dược để giải cứu Hàn Vi Vi.
Ngụy Tác lạnh buốt cõi lòng, liên tục điều khiển phi độn pháp bảo đưa gã cùng Hàn Vi Vi lướt đi.
Không rõ lướt đi được bao lâu, trong bạch sắc linh vụ đột nhiên lại vang lên tiếng xé sóng nước.
"Lại có yêu thú khổng lồ nào?"
Sắc mặt nhăn nhó, Ngụy Tác dừng lại, trong bạch sắc linh vụ xuất hiện một bóng đen.
"Thuyền?"
Ngụy Tác dụi mắt, rồi lại dụi thêm lần nữa.
Chính xác, xuất hiện trước mắt gã mà một hắc sắc đại thuyền cuồn cuộn thủy hệ linh khí.
Còn thuyền dài chừng mười mấy trượng, cao chừng ba trượng, làm toàn bằng gỗ, lướt sóng với tốc độ không kém gì bạch ngọc hạc của Ngụy Tác. Ở đầu thuyền có một bóng đen, trông xa như một tu sĩ nhưng thật ra là tượng gỗ chạm đầy phù văn kỳ dị, chỉ một tay về phía trước.
Ngay lúc gã kinh hỉ vạn phần ngừng lại trên không, một tu sĩ trên thuyền thò ra nửa người, mắt ánh lên kinh ngạc nhìn họ.
Tu sĩ cao lớn chừng hơn ba mươi tuổi cơ hồ ở trần, cơ nhục vồng lên, chỉ có mấy mảnh giáp đồng đỏ che trước ngực và bụng, bên dưới mặc quần đen, cách ăn mặc khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền đại lục.
"Lưỡng vị tiền bối, xin hỏi có việc gì chăng?" Tu sĩ thập phần thô kệch này có tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng, cảm giác được khí tức của Ngụy Tác cao thâm hơn mình nhiều thì thần sắc lạnh lại, nhìn Ngụy Tác cùng Cơ Nhã và Hàn Vi Vi còn hôn mê, lên tiếng hỏi với vẻ do dự.
Tu sĩ lên tiếng, có năm, sáu bóng người xuất hiện trên thuyền, trong đó người đứng đầu là một lão giả còn có tu vi cao hơn Ngụy Tác - Chu thiên cảnh ngũ trọng.
Lão giả mặt mũi thanh tú này ăn vận khác hẳn tu sĩ Thiên Huyền đại lục, mặc hắc sắc trường bào dài quét sàn thuyền, đầu đội mũ có chóp, toàn thân toát lên phiêu dật khí tức, đứng ở đầu thuyền có cảm giác siêu nhiên như sắp cưỡi gió bay đi.
"Tại hạ Quý Lý, là tu sĩ Thiên Huyền đại lục. Hai ngày trước truyền tống pháp trận có vấn đề, nên bị truyền đến đây." Ngụy Tác hít sâu một hơi, từ từ đáp xuống độ cao ngang với con thuyền, hỏi: "Bọn tại hạ bị khốn ở đây hai ngày, không rõ thủy vực này là ở đâu?"
"Tu sĩ Thiên Huyền đại lục?!"
Mọi tu sĩ trên thuyền đều xuất hiện thần sắc chấn kinh. Lão giả có tu vi cao nhất bước ra, nói với ngữ khí kinh ngạc đáp: "Tại hạ Ho,a Vi Dung, tu sĩ Vân Linh đại lục, nơi này là Chập Khí hải bên ngoài Thiên khung bắc bộ Vân Linh đại lục, cách Thiên Huyền đại lục ít nhất cũng hai ba chục vạn dặm."
"Vân Linh đại lục! Chúng ta tới tận Vân Linh đại lục ở bắc bộ bên ngoài Thiên khung!"
Ngụy Tác biến sắc. Lục bào lão đầu cũng kêu to, "Phía bắc Vân Linh đại lục là một hải vực khổng lồ bao phủ mấy chục vạn dặm, là Tịch Diệt hải, nối với Tịch Hàn đại. Lẽ nào Chập Khí hải này là một phần của Tịch Diệt hải?"
"Chập Khí hải này là một phần của Tịch Diệt hải?" Ngụy Tác lại hít sâu một hơi, cố nén chấn động, hỏi.
Hoa Vi Dung gật đầu: "Chập Khí hải là một hải vực ở tây bộ Tịch Diệt hải."
"Đa tạ tiền bối chỉ dẫn." Ngụy Tác khách khí với lão giả hiền hòa, đoạn hỏi: "Tại hạ có một đồng bạn đang cơn nguy ngập, cần linh dược cứu trị, không rõ tu sĩ thành trì gần đây nhất ở đâu, muốn đến thì lộ trình thế nào?"
Không cần gã nói, tu sĩ trên thuyền đều nhận ra Hàn Vi Vi đang nguy ngập, lão giả tỏ vẻ ngưng trọng ngoái lại phía sau nói nhanh: "Thành trì gần đây nhất là Hải Tiên thành, bọn lão phu đều từ Hải Tiên thành xuất phát, với tốc độ của pháp thuyền này thì mất ba ngày."
"Ba ngày?" Mắt Cơ Nhã sầm lại, lạnh lùng khôn tả, Ngụy Tác cùng chìm hẳn cõi lòng.
"Vị đồng bạn của huynh đài không thể chịu nổi lâu thế hả?" Hoa Vi Dung quan sát sắc mặt nói, "Không rõ cần linh dược gì?"
"Kê huyết đằng, Kim tiền hoa, yêu đơn Trường xuân trùng, Địa phục linh, Khổ nha đảm, Thùy bồng thảo." Cơ Nhã nói từng chữ một. Thần sắc nàng cho thấy Hàn Vi Vi quan trọng như thế nào với nàng.
"Những linh dược này quá hiếm." Hoa Vi Dung nhăn nhó, lắc đầu: "Bọn tại hạ đều không có linh dược này."
Cơ Nhã cúi đầu, im lặng nhìn Hàn Vi Vi, tựa hồ biết trước câu trả lời.
"Đông Dao thắng địa!"
Niềm phẫn nộ xen lẫn đau đớn khôn cùng dâng lên trong lòng Ngụy Tác.
"Hiện tại còn một phương pháp, thành công được nửa phần khiến nàng ta không chết ngay." Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai gã.
Gã cứng người, mắt lại ánh lên.
"Không phải ngươi vẫn còn một cánh Huyền minh băng liên và một con Nhân diện hàn băng thù hả? Hòa tan dược lực Huyền minh băng liên và yêu đơn Nhân diện hàn băng thù rồi dồn vào thể nội nàng ta, hai luồng dược lực huyền minh băng hàn này có thể đông kết kinh mạch, khiến nàng ta đoạn tuyệt toàn bộ sinh cơ. Nhưng ta biết một phương pháp, mỗi ngày dồn nhiều chân nguyên vào thì có thể duy trì trạng thái giả tử, lâu nhất được mấy năm. Một vị chủ nhân trước kia của ta dùng cách này cứu đạo lữ song tu, nên ta mới biết. Bất quá lúc đó ông ta sử dụng Băng minh đơn, dược lực dễ khống chế, ta đoán rằng dược lực ngang với một cánh Huyền minh băng liên và một viên yêu đơn Nhân diện hàn băng thù, xác suất thành công chừng nửa phần." Lục bào lão đầu nói.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #226


Báo Lỗi Truyện
Chương 226/1287