Chương 212: Hoàng Yên Nhi


Ngụy Tác ngoái nhìn, trên hai cây tử mộc chi cạnh đó, một thanh niên gầy khô mặc hỗn kim sắc pháp y và một tu sĩ mặt rỗ chằng rỗ chịt mặc lục sắc pháp y đang bàn luận.
Hai tu sĩ đô này đều có tu vi Chu thiên cảnh tam trọng, đều tỏ ra ganh tị, thấy Ngụy Tác ngoái lại thì tu sĩ mặt rỗ vòng tay chào: "Vị huynh đài này cũng đến tham gia chiêu đồ đại hội, định gia nhập Huyền Phong môn chăng?"
Ngụy Tác bình tĩnh lắc đầu: "Tại hạ chỉ vô tình đến Mê Vân thành chiêm ngưỡng phong thái đại tông môn mà thôi. Đối với gia nhập Huyền Phong môn, thì không hề."
"Xem ra huynh đài và bọn tại hạ chí đồng đạo hợp." Tu sĩ mặt rỗ tựa hồ trời sinh hoạt bát, nói xong thì liếc thanh niên gầy khô mặc hỗn kim sắc pháp y tỏ vẻ bất lực, "Chỉ là vị hảo hữu này của tại hạ không nghĩ thông, chỉ muốn gia nhập Huyền Phong môn."
"Gia nhập Huyền Phong môn có gì xấu sao?" Thấy tu sĩ mặt rỗ lắc đầu, Ngụy Tác có phần hiếu kỳ.
"Thế nào, huynh đài không hiểu hả?" Tu sĩ mặt rỗ cười khổ: "Thế này, số lượng đệ tử Huyền Phong môn chiêu thu nhiều nhất trong mười đại tông môn Thiên Huyền đại lục. Nhưng tổng số đệ tử Huyền Phong môn lại không nhiều nhất trong thập đại tông môn. Nguyên nhân thế nào, chắc huynh đài đã hiểu."
"Ý huynh đài là gia nhập Huyền Phong môn thì không hề nhàn hạ mà rèn luyện môn nhân đệ tử phi thường nghiêm khắc, rất có khả năng sẽ mất mạng?" Ngụy Tác máy động.
"Đích xác như thế." Tu sĩ mặt rỗ vỗ đùi: "Rèn luyện của Huyền Phong môn được coi là nghiêm khắc nhất Thiên Huyền đại lục. Ví như kiểm nghiệm mức độ trung thành của đệ tử mới nhập môn thì thường phái đi thực hiện những nhiệm vụ phi thường nguy hiểm, mọi đệ tử đạt tu vi Chu thiên cảnh nhất trọng đều không được mang theo bất kỳ linh thạch nào, chỉ mang theo pháp khí, đơn dược hồi phục chân nguyên, do một vài trưởng lão đưa ra bên ngoài Thiên khung sinh sống một tháng. Chỉ khi sống sót một tháng bên ngoài Thiên khung, lại săn được số lượng yêu đơn nhất định, mới chính thức trở thành nội môn đệ tử Huyền Phong môn. Nếu qua được một tháng mà không đủ số lượng và chất lượng yêu đơn thì cũng không thể qua được, còn phải tiếp tục thông qua rèn luyện khác. Nên nội môn đệ tử Huyền Phong môn trông vào đều được đều được đãi ngộ tột bậc, thật ra là đổi bằng tính mạng. Tu vi như chúng ta, gia nhập Huyền Phong môn sẽ được sắp xếp hàng loại rèn luyện, sau đó mới thành đệ tử Huyền Phong. Như tiểu tử này nhập môn bốn năm, tu luyện địa cấp công pháp, địa cấp thuật pháp, khẳng định phải cửu tử nhất sinh, không rõ lập được công lao kinh nhân gì cho Huyền Phong môn."
"Trác huynh, không cần phí sức khuyên can nữa." Nghe tu sĩ mặt rỗ nói vậy, Ngụy Tác chưa kịp nói gì thì thanh niên gầy khô mặc hỗn kim sắc pháp y đã nhận ra dụng ý, khẽ thở dài: "Huynh định nói gì, tiểu đệ hiểu hết. Đích xác tự thân tu hành, có lẽ càng an toàn nhưng tán tu như chúng ta, muốn trở thành Kim đơn cảnh khó khăn vô vàn, so với cả đời nhạt nhẽo thì chi bằng gia nhập Huyền Phong môn, biết đâu lại có thành tựu. Gia nhập môn phái như Huyền Phong môn, không lo bị các đại phái chọc giận. Lợi hại thế nào, tiểu đệ đã cân nhắc, đã quyết định rồi."
"Mặc hiền đệ đã quyết tâm thì mỗ không nói thêm gì." Tu sĩ mặt rỗ cũng hiền lành, thấy thanh niên gầy khô nói vậy thì thở dài, không muốn nói thêm với Ngụy Tác.
Đúng lúc đó Huyền Phong môn Tân Ngũ Nguyệt đã quay lại lâu các trong Thần vương kim chu, một nam tử trẻ tuổi trạc với y bước ra.
Đệ tử Huyền Phong môn này thân hình đĩnh bạt, sắc mặt như bạch ngọc, tướng mạo tựa hồ còn anh tuấn hơn Tân Ngũ Nguyệt, mặc lam sắc pháp y, chất liệu mềm mại, còn cả vô số ngân sắc phù văn, tạo cho người ta cảm giác như bầu trời sao.
Y cười lạnh, không nói thêm gì, lắc mình lướt khỏi bạch sắc linh quang quang tráo quanh Thần vương kim chu.
Ánh mắt Ngụy Tác hơi lạnh lại, Vọng khí thuật được thôi độn, đệ tử Huyền Phong môn ttoàn thân phát ra lãnh ngạo khí tức, ngay cả phong thái nhếch môi cũng cao hơn Tân Ngũ Nguyệt, tu luyện không chỉ địa cấp đê giai công pháp, tu vi cũng đạt tới Chu thiên cảnh đệ ngũ trọng hậu kỳ, xem ra không còn lâu nữa sẽ đột phá Phân niệm cảnh.
"Tuyết rơi rồi!"
Đột nhiên có người kinh hô.
Ánh mắt Ngụy Tác rời khỏi nam tử, quả nhiên thấy thinh không thoáng đãng đầy băng hàn khí tức, trăm trượng quanh đệ tử Huyền Phong môn rải đầy bạch sắc tuyết hoa.
Trong khoảnh khắc, toàn bộ hoa tuyết và băng hàn khí tức ngưng tụ với tốc độ kinh nhân, hình thành bạch sắc băng kiếm dài hơn năm mươi trượng trước mặt đệ tử Huyền Phong môn!
Y lạnh lùng chỉ tay, bạch sắc băng kiếm chém mạnh xuống.
"Chà!"
Ngụy Tác kêu thầm, bạch sắc cự kiếm chém xuống, không chỉ không khí phía dưới bị đông kết thành mũi băng mà lực xung kích ép cho thinh không nổ tanh tách, sơn cốc rung chuyển. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Uy lực thuật pháp này tựa hồ gần đạt đến linh giai trung phẩm pháp bảo.
"Thiên sương kiếm! Đây là thiên cấp thuật pháp của Huyền Phong môn! Tiểu tử này may mắn thật, tu luyện được thuật pháp cỡ này!"
Uy lực của thuật pháp này khiến cả tu sĩ mặt rỗ cũng kinh hô lên, còn ánh mắt thanh niên gầy khô quyết tâm gia nhập Huyền Phong môn càng nóng bỏng, phảng phất như có hai ngọn lửa cháy lên.
Thực lực đệ tử tinh anh của tông môn cỡ này quả nhiên hơn nhiều tông môn bình thường
Xem ra, với tu vi cùng thực lực của Ngụy Tác đối với đệ tử tinh anh của đại tông môn không có bất kỳ ưu thế gì.
Chém ra nhát kiếm có uy thế như vậy, đệ tử Huyền Phong môn phất tay áo, lẳng lặng quay lại lâu các Thần vương kim chu.
Tiếp đó, tình cảnh chấn động tột bậc xuất hiện.
Một vị lão giả trong ba lão giả ngồi trên đầu thuyền đưa tay, khoang Thần vương kim chu tách đôi, đáy khoang dấy lên lao lung hình vuông vàng rực.
Trong lao lung có hắc vân đặc biệt sôi trào, không nhìn rõ hư thực, nhưng cùng với lọ thuốc của lão giả bắn vào, như va vào vật gì vậy, chát một tiếng, rải ra hoàng sắc dược phấn. Hắc vân đột nhiên phun trào, bên trong như có vật gì đang ngủ say, co quắp lại, chợt đứng dậy.
Trong hắc vân lại là yêu thú đặc biệt có ngoại hình trông như con quạ đen, nhưng trên đỉnh đầu lại mọc ra một cái sừng!
"Hắc yểm ma nha!"
Nhìn rõ hình dáng yêu thú, tuyệt đại đa số tu sĩ tại trường đều kêu lên kinh ngạc.
Ngụy Tác cũng hít một hơi lạnh.
Hắc yểm ma nha! Lục cấp đê giai yêu thú! Không chỉ có thể phát ra hắc khí, ẩn tàng thân ảnh, mà hắc khí còn có thể tê liệt pháp khí, làm tan đi uy năng của tu sĩ.
Huyền Phong môn đưa ra yêu thú này làm gì?
Hắc yểm ma nha tựa hồ bị dược vật gì đó chế trụ, giờ chợt tỉnh lại, thấy có nhiều tu sĩ đứng xem thì nổi giận va đập vào kim sắc lao lung.
Mỗi thanh lan can của kim sắc lao lung đều lớn cỡ đùi người lớn, Hắc yểm ma nha va vào thì sáng lên phù văn, cộng thêm Thần vương kim chu ở trên rực lên kim quang trấn áp, thành ra Hắc yểm ma nha không thể thoát được nhưng mỗi lần va chạm đều phát ra tiếng nổ khiến người khác rùng mình.
Khi mục quang của mọi người bị lục cấp đê giai yêu thú sánh ngang Phân niệm cảnh nhất trọng hấp dẫn thì một thân ảnh đẹp đẽ xuất hiện trong thị tuyến.
Nhất thời tuyệt đại đa số tu sĩ đều hơi ngừng thở.
Đệ tử Huyền Phong môn lộ diện lần này là một tuyệt sắc thiếu nữ!
Thiếu nữ mặc pháp y màu lục nhạt, da tráng như tuyết, ngực vun eo thon, gương mặt trái xoan đẹp đẽ vương nụ cười mơ hồ, khó quên nhất là mái tóc xanh của nàng ta mềm mại khôn tả, trông như lụa là đang phát quang. Tất cả tạo cho nàng ta nét thanh linh hiếm có.
Nàng ta đứng trên không, khác nào tiên tử trên trời hạ phàm, tạo cho người ta cảm giác đẹp đẽ đếnn ghẹt thở.
"Là Thủy Linh Nhi hả!"
Nhất thời nhiều tu sĩ trẻ tuổi đều buột ra tiếng hỏi.
"Khóe môi nàng ta có nốt ruồi, không phải Thủy Linh Nhi, là sư muội của Thủy Linh Nhi: Hoàng Yên Nhi." Một tu sĩ khác lên tiếng.
"Hả?"
Nghe vậy, Ngụy Tác nhìn kỹ thì nhận ra thiếu nữ tuyệt sắc lướt khỏi bạch sắc linh quang quang tráo này có một nốt ruồi mỹ nhân.
Nốt ruồi này trên khóe môi nàng ta, như mây khói nhàn nhạt bao quanh núi sông, không những không ảnh hưởng đến dung nhan mỹ lệ mà tạo cho nàng ta khí tức thông tuệ đặc biệt.
Cùng lúc đó lão giả Huyền Phong môn ở trên đầu thuyền lại vung tay, lái lồng vàng rực bốc lên, bay ra khỏi bạch sắc linh quang quang tráo, kim quang lóe sáng, cái lồng được mở ra.
"Trời ạ! Huyền Phong môn định để nàng ta một mình đối phó lục cấp yêu thú!"
Linh Chi cốc xông xao tiếng kinh hô.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #212


Báo Lỗi Truyện
Chương 212/1287