Chương 204: Không tha con nào


"A!"
Trong tòa lầu chín tầng yên lặng đột vang lên tiếng thét xé lòng.
"Mau phong tỏa toàn Kim phủ!"
Chừng nửa tuần hương sau, bên trong lại vang lên tiếng gầm chói lói.
Là giọng Kim Liệt Dương, rõ ràng các tu sĩ lợi hại của Kim phủ trúng kế điều hổ ly sơn của Ngụy Tác đã quay về.
Tiếng thét chói lói đầu tiên vang lên ở tòa lầu chín tầng, Ngụy Tác đã đứng trong gian thạch thất đóng kín, đệ tử Thần hải cảnh ngũ trọng đứng ở cửa tê dại toàn thân, bất động nhưng khí tức thập phần bình ổn, tính mạng không có gì đáng ngại.
Trong gian thạch thất bày rất nhiều giá và rương chứa pháp phù, pháp khí, tinh kim khoáng thạch, cùng pháp khí chưa hoàn thành luyện chế. Trong mấy cái rương chưa mở chứa đầy linh thạch quyến rũ.
Tu sĩ Chu thiên cảnh khác đứng trong kho này tất đã hưng phấn sáng rực mắt, nhưng khóe môi gã lại nở nụ cười khổ.
Gã đã có kinh nghiệm đếm linh thạch, không cần đếm kỹ cũng biết cái rương duy nhất trong phòng đựng linh thạc chỉ chừng tám vạn hạ phẩm linh thạch. Còn thiếu quá nhiều con số hai mươi vạn gã cần.
Phẩm cấp của pháp phù cùng pháp khí này không cao, đối với tu sĩ Thần hải cảnh ngận còn có sức hấp dẫn chứ với tu sĩ không thiếu linh giai pháp bảo như gã thì không tác dụng gì.
Bất quá đành phải lắc đầu, Ngụy Tác không hề dừng lại, thu hết linh thạch vào nạp bảo nang, rồi lấy nạp bảo nang của Kim Thân Hiên thu dọn bằng hết pháp phù, pháp khí và tinh kim khoáng thạch, kể cả pháp khí của luyện chế xong cũng không bỏ qua, tuy vô dụng với gã nhưng còn đáng giá chút linh thạch.
Nhà kho đầy lèn nhanh chóng trống trơn.
Đoạn thân ảnh gã loáng lên lướt đi.
...
Chưa đầy một tuần trà sau khi Kim Liệt Dương gầm lên "Mau phong tỏa toàn Kim phủ" thì ầm một tiếng, hành lang gần biệt viện của Trương Ngũ Nha đột nhiên nổ tung từ phía dưới lòng đất, hành lang cũng đổ sụp. Trong ánh lôi quang và hoa lửa, bùn đất và mạt đá tứ tán, Kim Liệt Dương và Kim Tuyền Cơ mặt mũi đầy bụi gầm vang lao lên.
Bên ngoài cả hai bao trùm xích hồng sắc quang tráo, vô số sợi chỉ đen từ phía dưới điên cuồng lao vào quang tráo tạo thành tiếng tanh tách. Trong tay Kim Liệt Dương cầm pháp bảo như một cái trống đỏ, gõ lần nào cũng phát ra năm sáu lưỡi lửa cỡ cánh tay, Kim Tuyền Cơ cầm kim sắc đoản tiên, liên tục phát ra hoàng sắc lôi cầu.
"Hắc trùng này thật ta là sao hả!"
Uy năng pháp bảo của cả hai đều là bán linh giai trở lên, nhưng cả hai đều cực kỳ kinh hãi xanh lét mặt mày vì hắc sắc tiểu trùng đột nhiên từ trong quả cầu như hồng bảo thạch tựa hồ không hề sợ, dù bị lôi cầu giáng trúng, lưỡi lửa quét trúng thì chúng nhanh chóng khôi phục nguyên khí, lại lao bổ tới.
Nghe thấy tiếng nổ, tu sĩ Kim gia đều lướt tới.
"Hắc trùng này có thể phá hoại pháp khí!"
Thấy Kim Liệt Dương và Kim Tuyền Cơ bị hắc trùng vây công, không thể ngơi tay, các tu sĩ này đều thi triển thuật pháp cùng pháp khí, gia nhập vòng chiến. Nhưng họ liên tục kinh hô, loạn xà ngầu vì mấy pháp khí mới phát ra đã tan hết linh quang rơi xuống.
"Đại ca! Phụ thân!"
Một tu sĩ lướt tới cực nhanh, y chỉ chừng chưa đầy ba mươi, nhưng tu vi còn cao hơn Kim Tuyền Cơ, là Kim Tuyền Thông.
Ngụy Tác trước đó đã được Nghiêm Hành cho biết trong số con của Kim Liệt Dương có hai người thiên tư cực cao, một là Kim Tuyền Thông Chu thiên cảnh lưỡng trọng, còn lại là Kim Tuyền Mân tu vi Chu thiên cảnh tam trọng đang du lịch chưa về.
Tu sĩ trẻ tuổi định đối phó gã xanh lét mặt mày, lướt đến cách Kim Liệt Dương và Kim Tuyền Cơ không xa, gằn giọng: "Kẻ đó đã lẻn vào kho của chúng ta!"
"Cái gì!" Kim Liệt Dương kêu lên: "Hắn lấy đi cái gì?"
"Toàn bộ đều lấy."
"Cái gì!" Kim Liệt Dương suýt thổ huyết, ngừng lại một chút, nhìn đàn hắc sắc tiểu trùng bay múa, gương mặt cơ hồ méo đi, "Giết hết dị trùng! Đàn dị trùng lợi hại như thế, khẳng định y phải bỏ ra nhiều tâm huyết nuôi dưỡng! Không tha con nào, dù không bắt được y thì cũng phải khiến y tổn thất!"
"Giết!" Bọn Kim Tuyền Thông đỏ mắt, điên cuồng giết đàn Hắc toản trùng.
...
Bình thường mà người Kim gia coi Hắc toản trùng là dị trùng gã nuôi thì gã không còn gì vui hơn nhưng lúc này gã không cười nổi. Cách Kim phủ mấy trăm trượng, gã vào trong một con ngõ, trước mặt là một trung niên tu sĩ mặc áo da xanh.
Trong tay gã là một thanh niên hôn mê bất tỉnh, chính thị Vương Đồng của Diệu Ngọc phường từng đưa gã đến ngoài Kim phủ rồi giúp gã tìm được một hỏa kế trong khách sạn có thân hình tương tự với gã.
Hóa ra Ngụy Tác cuỗm sạch kho Kim phủ, nhân lúc cả phủ vào tổ đường, chưa kịp phản ứng thì nhanh chóng chạy khỏi. Lúc qua một chỗ gã phát hiện Vương Đồng hôn mê bất tỉnh bị một Kim phủ tu sĩ canh gác. Không cần nghĩ gã cũng biết Kim phủ nhận ra trúng kế điều hổ ly sơn thì qua tu sĩ thay gã đến Ngưng thúy nhai là tóm cổ Vương Đồng đến đây.
Tại Kim phủ gặp được Vương Đồng, Ngụy Tác liền thấy trù trừ.
Ẩn hình pháp y chỉ che được cho một người, đưa thêm một phàm nhân trốn chạy sẽ khó hơn nhiều, tốc độ thoát khỏi Kim phủ khẳng định chậm hơn, kỷ suất bị phát hiện đại tăng.
Trong tích tắc gã đã dấy lên ý định bỏ mặc Vương Đồng bởi y quả thật không thân thích gì, dễ bị tra ra, chỉ vì mấy viên linh thạch mới giúp gã nhưng hơi do dự một chốc, gã vẫn xuất thủ đánh lén Kim phủ tu sĩ cứu Vương Đồng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Vương Đồng bị gã liên lụy, hơn nữa gã không chắc khi người Kim gia thịnh nộ lại không trút giận lên phàm nhân bị coi như kiến cỏ này.
Cũng như trước, vẫn theo thủ đoạn cũ chế trụ Kim phủ tu sĩ canh gác Vương Đồng, Ngụy Tác phát hiện Vương Đồng chỉ bị phong tỏa chân nguyên nên mới hôn mê, không có gì đáng ngại. Vốn Ngụy Tác định cứu tỉnh Vương Đồng nhưng để chạy trốn dễ hơn nên gã cứ để y hôn mê.
Để tránh Kim phủ tu sĩ, Ngụy Tác tốn gấp mấy lần thời gian mới đưa được Vương Đồng thoát khỏi Kim phủ.
Nhưng mới vào trong con ngõ, điều gã lo lắng nhất đã thật sự xảy ra.
Một thanh bào trung niên tu sĩ đột nhiên xuất hiện ở đầu kia chặn đường.
Vọng khí thuật quét qua, trung niên tu sĩ khí thế bất phàm, trên tấm áo bào bằng da xanh có mấy đọa hỏa diễm phù văn bắt mắt này cũng là tu sĩ Chu thiên cảnh tứ trọng.
"Vị huynh đài này, chặn tại hạ lại có việc gì chăng?" Ngụy Tác thấy mục quang tu sĩ này tựa hồ nhìn mình chăm chăm thì hỏi thẳng.
"Tại hạ tên Lưu Thiếu Nguyên, là người Lưu gia." Thanh bào tu sĩ nhìn về phía Kim phủ còn đang rực quang hoa và nổ ầm ầm, mặt mũi lạnh tanh bảo Ngụy Tác: "Hiện tại Kim phủ xuất hiện biến cố, huynh đài xách một phàm nhân hôn mê, quả thật có phần khả nghi. Bị tại hạ bắt gặp thì không hiểu huynh đài có thể giải thích chăng. Kim gia dù gì cũng ở Tê Phượng thành, nếu có người động can qua với Kim gia thì bọn tại hạ không cách nào bỏ qua."
"Ngươi Lưu gia?" Ngụy Tác mắt lóe hàn quang, mặt mũi lạnh tanh nói, "Tại hạ chỉ có thể nói phàm nhân này là bằng hữu, tuyệt đối không gây bất lợi cho y, nhưng việc khác thì mỗ không muốn đa sự, các hạ đừng cản."
"Chỉ với câu này của ngươi mà bảo mỗ không chặn nữa thì hình như không ổn lắm?" Lưu Thiếu Nguyên cười lạnh, tỏ ra quyết không đồng ý.
"Coi như mỗ nợ Lưu gia một món nhân tình, bỏ qua cho mỗ được không?" Ngụy Tác liếc Lưu Thiếu Nguyên, chân nguyên phát ra, chưa cần thần hải quang hoa rực lên thì khí tức đã xuất hiện.
"Địa cấp trung giai công pháp!" Lưu Thiếu Nguyên tức thì biến sắc, ánh mắt lóe lên, tựa hồ do dự có nên chặn Ngụy Tác không, nhưng chỉ tích tắc sau nét mặt hắn đã trở nên kiên định, lắc đầu: "Mỗ mong ngươi đứng lại đã, đợi khi bọn mỗ hiểu rõ chuyện gì rồi tính."
"Vậy thì đừng trách mỗ!"
Ngụy Tác nghiến răng, linh quang quang tráo xuất hiện, cùng lúc đó, sáu dải quang hoa sáng chói tràn ra!
Lục dương thần hỏa xoa được lấy ra.
Gã đã phát giác một tú sĩ tựa hồ tu vi không kém gì mình đang áp sát, vì thế mà Lưu Thiếu Nguyên đột nhiên trở nên cứng cỏi.
Giờ mà bị hai tu sĩ liên thủ vây công, thu hút Kim phủ tu sĩ là chuyện nhỏ, tối nghiêm trọng là không cách nào nhanh chóng thoát khỏi đây, động thủ trong thành sẽ khiến tu sĩ của Lưu gia và Trương gia nắm giữ ngôi thành vây giết!
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #204


Báo Lỗi Truyện
Chương 204/1287