Chương 170: Tiêu hao chiến!


"Không nhiều lắm! Đừng kích phát bất kỳ pháp phù nào, dùng pháp khí không dễ bị tổn hại công kích!"
Hoàng Thiên Nhai gầm vang, kim sắc thiền trượng từ tay Kim Hoàn đầu đà bắn ra. Mấy cái vòng vàng trên thiền trượng được kích phát, va vào nhau hình thành âm ba nhìn rõ bằng mắt thường trên không, khiến năm, sáu con Phi thiên viên đi đầu sững lại.
Hơn hai mươi đạo quang hoa giáng vào mình năm, sáu con Phi thiên viên, hất văng chúng đi.
Cũng như Phi hỏa phệ cốt nghĩ, hơn ba mươi con Phi thiên viên cơ hồ cũng sa vào cuồng nộ, tiếng rít chói lói vang lên, từng lưỡi lửa từ trong miệng phun ra.
Phi thiên viên kích phát ra lưỡi lửa đều cỡ cánh tay, cách thân thể ba thước lại tách thành mũi xoa, như tia chớp ngoằn ngoèo bắn tới.
Hơn mười tấm pháp thuẫn do tu sĩ kích phát xoay lại như nắp đậy trên đỉnh đầu, chặn đứng công kích của Phi thiên viên.
Hoàng Thiên Nhai mặt lóe thanh quang, thanh hắc sắc âm khí lại phun trào, hình thành quỷ trảo chụp lấy một con Phi thiên viên. Phi thiên viên giãy giụa kịch liệt, hỏa quang và thanh hắc sắc âm khí cuộn trào, nhưng rồi không chống nổi, bị quỷ trảo hút xuống đất.
"Phóng!"
"Phóng!"
Hai đợt pháp khí phát ra rất có hiệu suất, hơn bốn mươi con Phi thiên viên cơ hồ bị Tứ Hải đường quét sạch.
Nhưng không có cả cơ hội để thở, một loạt bóng đen từ bốn phương tám hướng lao tới.
"Kim giáp phong!"
"Lang đầu biên bức!"
Kim giáp phong, lớn cỡ con ong vàng bằng nắm tay, tam cấp cao giai yêu thú, vỏ ngoài kiên cố dị thường.
Lang đầu biên bức, tứ cấp đê giai phong hệ yêu thú, Ngụy Tác từng gặp mấy con.
Quy mô loạt thứ hai này cộng lại có tới hơn hai trăm con yêu thú.
"Mỗi người khống chế một đạo băng hệ phù lục!" Hoàng Thiên Nhai biến sắc, lại kêu to. Số lượng lớn thế nào, nếu không dùng pháp khí có phạm vi lớn áp chế thì phòng ngự pháp thuẫn sẽ tổn thất một nửa trở lên.
Hơn mười tu sĩ đứng chính giữa chọn một tấm giữa đống pháp phù trong tay mà kích phát.
Uy năng hơn mười tấm băng hệ pháp phù chập lại, không trung ngưng kết thành vô số băng tinh, Kim giáp phong và Lang đầu biên bức bay vào cơ hồ bị đông cứng quá nửa.
"Giết!"
Hoàng Thiên Nhai gầm vang, pháp khí các màu lại tràn ra như gió quét lá khô, thổi tung Kim giáp phong và Lang đầu biên bức.
"Bên trái, mỗi người khống chế một tấm lôi hệ pháp phù!"
Uy năng băng hệ thuật pháp sắp tan, được Hoàng Thiên Nhai chỉ huy, hlại có thêm năn, sáu tấm lôi hệ pháp phù kích phát, trên đầu họ lấp lánh thiểm điện võng.
Hiệu suất một tu sĩ giết yêu thú và cả một đội cùng giết khác xa nhau.
Hai đợt pháp phù phối hợp với pháp khí xuất ra, lớp thứ hai gồm Kim giáp phong và Lang đầu biên bức cơ hồ bị thanh lý sạch sẽ.
"Mau lên, bên phái phụ trách dưới đất, phát thổ hệ pháp phù ngăn cản yêu thú! Tiếp đó phát ra hỏa hệ pháp phù công kích. Bên phải phụ trách trên không, khống chế băng hệ pháp phù!" Sắc mặt Hoàng Thiên Nhai và các tu sĩ Tứ Hải đường càng khó coi.
Yêu thú vẫn liên miên đổ về, không chỉ trên không trung có yêu thú mà dưới đất cũng như nước triều dâng tràn.
Tu sĩ Tứ Hải đường chưa từng thấy cảnh này liền theo lời Hoàng Thiên Nhai chỉ huy, liều mạng kích phát phù lục.
Từng tấm thổ hệ pháp phù được kích phát, vòng ngoài các tu sĩ dựng đứng một bức tường đất dày, vô số thạch trụ, mũi đá nhọn hoắt còn có từng vạt cát mềm.
Trên đỉnh đầu, từng tấm pháp thuẫn nối nhau, hàn khí kinh nhân tràn ra, các loại pháp khí không bị băng hệ nguyên khí ảnh hưởng, liên miên từ khe pháp thuẫn tràn ra.
Một loạt hỏa hệ pháp phù được kích phát, trong bức tường đất phía ngoài cùng với lớp thạch trụ hình thành chướng ngại hơn hai mươi trượng, xuất hiện từng đạo hỏa tường, hỏa trụ, và cả hỏa vân hỏa vũ trút xuống như biển lửa.
Toán yêu thú lao vào đầu tiên đều bị thiêu cháy đen, hơn hai mươi tu sĩ ở vòng ngoài cùng cố duy trì linh quang quang tráo, đồng thời kích phát thuật pháp cùng pháp khí, oanh kích yêu thú trong biển lửa.
Số lượng và chủng loại yêu thú quá nhiều, hỏa hệ yêu thú không e dè hỏa hệ pháp phù công kích, thế như chẻ tre vượt qua biển lửa.
Bất quá vì bên trong Thiên khung, yêu thú ngũ cấp trở lên rất hiếm nên trong số yêu thú đến đây, cực hiếm ngũ cấp yêu thú. Yêu thú xông tới hầu như bị chặn lại trong lớp chướng ngại dày hơn hai mươi trượng.
Nhưng yêu thú tràn tới quá đông, cơ hồ tích tắc sau, tường bao và phòng ốc của Cổ Hòe trang đã bị yêu thú xô đổ quá nửa, quanh trang viện toàn là bóng đen lúc nhúc, không cần Hoàng Thiên Nhai chỉ huy, tu sĩ phụ trách phía dưới đất liên tục kích phát pháp phù, vá lại những chỗ thủng của chướng ngại phía ngoài. Tu sĩ phụ trách tầng không cũng liên tục kích phát pháp phù cùng thuật pháp có phạm vi rộng .
Hơn bốn mươi tu sĩ Tứ Hải đường , kém nhất cũng là Thần hải cảnh tứ trọng, cộng số pháp phù lại cũng được sáu bảy trăm tấm, trong tay hơn mười tu sĩ Chu thiên cảnh cầm một mớ dày. Nhưng cứ ném ra hai mươi tấm một lần, tốc độ tiêu hao pháp phù thập phần kinh nhân.
"Thực hỏa bảo thạch tích!"
"Thạch giáp liêu nha thú!"
Một tu sĩ ré lên, trong đàn yêu thú tràn tới có thêm hai loại này.
Tứ cấp trung giai Thực hỏa bảo thạch tích là yêu thú toàn thân phủ vảy đỏ rực như hồng bảo thạch, có thể nuốt hỏa sát chi khí, rồi nén lại trước khi phun ra. Tứ cấp đê giai Thạch giáp liêu nha thú trông giống như dã trư, thổ hệ nguyên khí có thể hình thành nham thạch khải giáp dày dặn quanh mình, lại thêm khí lực kinh nhân, lúc chạy không khác gì cái cối xay đá khổng lồ dang di động.
Hai loại yêu thú vừa gia nhập vây công, hỏa khí bị nuốt gọn nhanh chóng, Thạch giáp liêu nha thú trực tiếp va đập, cơ hồ chỉ sau tích tắc, bức tường đất phía ngoài bị đánh đổ.
"Đừng kích phát hỏa hệ phù lục! Giết Thạch giáp liêu nha thú trước!"
Hoàng Thiên Nhai kinh hãi gầm lên, cướp lấy một tấm bạch sắc phù lục kích phát ra. Phía trước mười mấy con Thạch giáp liêu nha thú đang thẳng tiến kết thành một tấm thảm băng trắng ngần, đàn Thạch giáp liêu nha đứng không vững, va nhau ngã nhào.
"A!"
Tu sĩ vòng ngoài cùng thi pháp, oanh kích Thực hỏa bảo thạch tích và Thạch giáp liêu nha thú.
"Dừng lại! Không còn thú triều nữa!"
Đột nhiên, một tu sĩ kinh hỉ tột bậc kêu lên, núi rừng không còn rung động, không còn yêu thú lao tới như thủy triều nữa.
"Pháp phù của ta hết rồi!"
"Của ta cũng hết rồi!"
Nhưng chỉ chốc sau, tiếng kêu kinh hãi tột bậc lại vang lên.
Với tốc độ tiêu hao kinh nhân, các tu sĩ Chu thiên cảnh lần lượt hết sạch pháp phù và pháp khí chỉ dùng một lần. Rừng núi ngoài xa không còn yêu thú mới xông tới, còn trong mấy dặm quanh Cổ Hòe trang chu dày đặc yêu thú, phải tới hơn nghìn con. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Chát! Chát! Chát! Chát!"
Gần nửa tu sĩ hao tận pháp phù, hỏa lực khống chế đại phạm vi sơ hở, các loại yêu thú lao đến gần các tu sĩ ở vòng ngoài, bắt đầu chính thức xáp lá cà.
Chỉ mới chạm mặt, linh quang của hai tu sĩ đã bị đánh tan, thét lên thê thảm rơi xuống.
"Không xong!"
Hoàng Thiên Nhai liên tục ré lên, tụ tập pháp thuẫn ở phía trên như mai rùa, mặc cho yêu thú trên không trung xung kích, toàn bộ tu sĩ dốc sức giết yêu thú lao tới.
Chỉ cần Thiết dũng trận bị phá, mọi người đều không còn đất chôn.
Khi pháp phù hao tận, chỉ còn cách công kích yêu thú xông tới bằng các loại pháp khí. Khải giáp, lợi trảo, uy năng thuật pháp kích phát đều hình thành xung kích với các loại pháp khí và pháp thuẫn.
Mỗi mấy chục đạo quang hoa bắn ra, giết chết mấy chục yêu thú thì cũng có bảy, tám món bị đánh tan hoặc tan hết linh quang rơi xuống.
Tình hình này là so kè tiêu hao.
Nếu có thể giết hết yêu thú trước khi pháp khí cùng pháp thuẫn tổn hao hết, tu sĩ Tứ Hải đường sẽ chiến thắng, còn khi pháp khí cùng pháp thuẫn đã hao sạch nhưng còn yêu thú thì kết quả của họ sẽ thập phần thê thảm.
...
"Pháp phù của chúng hết rồi."
Thấy quang hoa và các loại tiếng nổ ở Cổ Hòe trang tan đi không ít, bọn Ngụy Tác hiểu ngay.
Từ xa nhìn lại, thấy rõ mấy pháp khí tiến công và hộ thuẫn bị yêu thú đánh rơi xuống.
Chừng mấy tuần hương sau, pháp khí tiến công và hộ thuẫn tan đi quá nửa, yêu thú vẫn còn rất nhiều.
"Ầm, ầm, ầm!"
Chốc sau, toàn Cổ Hòe trang sáng rực các loại quang hoa, mọi tu sĩ đều kích phát các loại thuật pháp uy lực cao cường.
Ngụy Tác cho rằng không đầy một hai tuần hương nữa, Cổ Hòe trang sẽ không thể chống chọi được, đây chỉ là hồi quang phản chiếu, thuật pháp càng có uy lực thì tiêu hao chân nguyên càng kịch liệt.
Nhưng gã bất ngờ là một tuần hương sau, các loại quang hoa và tiếng nổ tựa hồ không giảm đi bao nhiêu.
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #170


Báo Lỗi Truyện
Chương 170/1287