Chương 168: Nhìn cái gì hả.


"Mẹ ngươi gọi ngươi về nhà?" Trên một tòa lầu cao trong trang, Kim Hoàn đầu đà thấy thế thì cười lạnh, hỏi Hoàng Thiên Nhai mặc tử sắc mãng bào, "Hoàng huynh, hai tên này rõ ràng có vấn đề, sao lại không lưu lại."
"Địch bất động, ta bất động." Hoàng Thiên Nhai cười lạnh: "Dĩ bất biến ứng vạn biến, mới không trúng quỷ kế của đối phương, tự nhiên đưa hai con yêu thú đến, chưa biết chừng chúng sẽ thừa lúc chúng ta giữ hai người đó lại mà giở trò, chúng ta ngần này người, chỉ cần không loạn thì đối phương cũng bó tay. Kim Hoàn đầu đà, huynh đệ sai người đưa hai con yêu thú vào đây kiểm tra xem có gì không đã rồi tính."
Hai tu sĩ đưa Vô ảnh thử và Trúc tiết ma trùng đến ngoài Cổ Hòe trang, Ngụy Tác cùng Nam Cung Vũ Tinh đứng trên lưng bạch ngọc hạc trông rất khó coi lướt đi cách đó bảy trăm dặm.
Nam Cung Vũ Tinh khẩn trương, sắc mặt tựa hồ hơi đỏ, tay cầm một cây gậy trúc chừng hai thước. Cây gậy trúc bình thường, chỉ là đầu gậy bọc một mảnh vải bố mềm hút nước khá tốt.
Ngụy Tác điều khiển bạch ngọc hạc kích phát tốc độ đến cực điểm, vừa lao nhanh vừa vòng sang phía Cổ Hòe trang.
...
Đồng thời, Hàn Vi Vi đang thận trọng mai phục trên một cây cổ thụ cao nhất trong rừng.
Khu rừng này cách Cổ Hòe trang chừng ba dặm, lại mọc trên dốc núi, nên từ vị trí của nàng ta có thể nhìn rõ nhất cử nhất động bên ngoài Cổ Hòe trang.
Hai tu sĩ mang hai con ngũ cấp yêu thú đến ngoài Cổ Hòe trang, tay cầm một đạo hỏa hồng sắc phù lục, cơ hồ thấy không ổn là bỏ chạy. Nhưng rồi cả hai ung dung đi khỏi, nàng ta thu phù lục lại, lấy hồ lô rực thanh quang ra kích phát.
Chân nguyên dồn vào, ất mộc chân khí xanh biếc nhanh chóng bao kín hai trượng quanh nàng ta. Hồ lô này rõ ràng là Thanh hoàng hồ lô của Ngụy Tác.
"Vù!"
Nửa canh giờ sau, một bóng đen từ mé trái Hàn Vi Vi lao đi với tốc độ kinh nhân khiến nàng ta giật mình.
"Vù! Vù!"
Bóng đem mới tan biến thì mấy bóng khác từ trong rưng nhanh chóng lao ra.
Tốc độ mấy bóng này tuy chậm hơn nhưng vẫn là hình dáng như khỉ vượn, trên lưng có đôi cánh thị đỏ rực, rất đặc biệt.
"Bắt đầu rồi!"
Thần sắc hưng phấn lóe lên, Hàn Vi Vi hơi khẩn trương nhìn trời đêm sau lưng, lẩm bẩm: "Sao y còn chưa tới. Lẽ nào dọc đường còn cùng Nam Cung Vũ Tinh tình cảm này nọ?"
...
Trong Cổ Hòe trang, tám tu sĩ vây lấy hai con ngũ cấp yêu thú.
Tám tu sĩ này, trừ Kim Hoàn đầu đà và Hoàng Thiên Nhai có tu vi Chu thiên cảnh tam trọng, còn lại đều là tu sĩ Chu thiên cảnh nhất trọng hoặc lưỡng trọng.
Hai con ngũ cấp yêu thú bị xẻ ra thê thảm.
"Quả nhiên có điều cổ quái!"
Trúc tiết ma trùng xanh biếc không có gì nhưng trong bụng Vô ảnh thử lại nhét một tấm thanh sắc ngọc phù.
"Đây là ngọc phù gì hả?"
Kim Hoàn đầu đà cầm ngọc phù, xem xét hồi lâu vẫn không thấy gì.
Ngọc phù không hề có linh khí, không thể là mai phục âm hiểm gì nhưng phù văn xiên xẹo bên ngoài tựa hồ có huyền ảo.
Kim Hoàn đầu đà không nhận ra gì, đưa cho Hoàng Thiên Nhai, Hoàng Thiên Nhai nhìn một lúc, nhíu mày đưa cho một tu sĩ mặc bạch sắc pháp y, tám tu sĩ nhìn một lượt thì một hồng y tu sĩ mới nhận ra đôi chút hư thực, sắc mặt cực kỳ quái dị, "Hình như không phải phù văn, chỉ là mấy chữ viết như giun bò."
"Nhìn... nhĩ... muội yêu?"
Bọn Kim Hoàn đầu đà cơ hồ dị khẩu đồng thanh đọc được, mắt đều tỏ ra không tin nổi.
Ầm!
Một đạo hỏa quang đột nhiên nổ tung tại tường bao bé trái Cổ Hòe trang.
"Chuyện gì hả?"
Tám tu sĩ đều cả kinh, cùng nhảy xuống. Trên tường có hai tu sĩ, bên trái là một thanh bào trung niên tu sĩ, trước mặt lơ lửng cây chủy thủ hỏa diễm liễu nhiễu, bên phải là một tu sĩ lưng còng như con khỉ gầy, cầm một cái ấn đen hình vuông.
"Là lưỡng cấp hạ giai Thực hủ điêu."
Thấy tam tu sĩ lao tới, hai tu sĩ kia vội giải thích.
Bọn Kim Hoàn đầu đà nhìn thấy dưới tường có một con chim to lông màu xanh biếc.
Ở ngoài gặp đê giai yêu thú đi qua là bình thường. Nhưng Kim Hoàn đầu đà thở phào hất mái tóc một cách tiêu sái, định dặn dò phải cẩn thận thì quanh đó có mười mấy bóng đen lao tới.
"Thực hủ điêu!"
"Hắc phong kiêu!"
Trong mười mấy bóng đen, trừ năm, sau con là nhị cấp yêu thú Thực hủ điêu như mấy con nằm dưới chân tường thì còn tán, chín con ngoại hình như miêu đầu ưng, toàn thân rực hắc khí. Yêu thú này là tam cấp thượng giai Hắc phong kiêu.
"Hôm nay có thu hoạch bất ngờ."
Thấy mười mấy bóng đen, hai tu sĩ đứng trên tường đều tỏ ra kinh hỉ, thanh sam trung niên tu sĩ cười cười, kích phát hoàng sắc linh quang quang tráo, đoạn vung tay, hỏa hồng chủy thủ hỏa diễm liễu nhiễu trước mặt bắn ra, vù một tiếng chém vào con Hắc phong kiêu bay đầu tiên.
"À!"
Nhưng y hơi ngẩn ra vì hắc khí bên ngoài mấy con Hắc phong kiêu ngưng thành hắc sắc phong nhận với tốc độ kinh nhân.
Hắc phong kiêu tựa hồ đang cuồng nộ, mấy tu sĩ này cũng đã gặp Hắc phong kiêu hai lần nhưng dù giết mấy con thì số còn lại phát ra phong nhận cũng không đáng sợ như mấy con này.
Phong nhận dày đặc xé không khí xẹt tới, tu sĩ còng lưng chưa kịp kích phát bất kỳ pháp khí phòng ngự nào thong thảo dồn chân nguyên vào cái ấn đen vuông vắn.
Chân nguyên được dồn vào, cái ấn đen lớn vụt lên, biến thành lớn hơn cả sư tử đá bày ngoài cửa tiệm, che kín cả y và thanh sam trung niên tu sĩ.
"Chát, chát, chát, chát!"
Phong nhận dày đặc xung kích vài cái ấn, kêu lên ong ong nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào.
"Đi!" Cùng tiếng thét đầy đặn trung khí của tu sĩ còng lưng, cái ấn đen giáng xuống khiến hai con Hắc phong kiêu khí thế hung hung xung xông tới vỡ xương lách cách, rớt từ trên không xuống, cùng lúc đó, thanh bào tu sĩ vung chủy thủ hỏa diễm liễu nhiễu chém gục một con khác.
Thu cái ấn lại, tu sĩ lưng còng lại ném ra, còn thanh bào tu sĩ tắc dùng hỏa diễm chủy thủ giết Thực hủ điêu và Hắc phong kiêu đã tránh thoát, chỉ sau mười mấy tích tắc, mười mấy yêu thú này bị giết sạch.
Tu sĩ lưng còng không thèm thi triển cả pháp khí phòng ngự, còn thanh bào tu sĩ thấy lợi lộc thì lướt tới, cùng đồng bạn giết đàn Thực hủ điêu và Hắc phong kiêu định phát động công kích, rõ ràng cả hai đều có kinh nghiệm giết yêu thú hoặc liên thủ phối hợp.
"Đến thêm mấy con thì tốt quá."
Nhìn Thực hủ điêu và Hắc phong kiêu rơi xuống, thanh bào tu sĩ tỏ vẻ chưa đã.
"Cái gì kia!"
Cùng lúc, mấy tu sĩ phòng thủ ngoài trang viện cùng hô lên kinh hãi.
Bọn Kim Hoàn đầu đà ngẩng nhìn, một tia kim quang như sao băng với tốc độ cực kỳ kinh nhân đích lao về phía Cổ Hòe trang, phía sau là dày đặc chừng ba bốn mươi dải lửa đỏ rực.
Phía sau kim quang và dải lửa đỏ rực là hơn bốn mươi bóng đen xé không khí bay tới.
Kim quang và dải lửa thì nhất thời không ai nhìn rõ, thoáng sau hơn bốn mươi bóng đen hiện rõ, đều giống như khỉ nhưng lưng có đôi cánh thịt đỏ rực.
"Tứ cấp đê giai Phi thiên viên!"
Nhìn rõ, Hoàng Thiên Nhai và bọn Kim Hoàn đầu đà đều kinh ngạc.
Thoáng sau, cả kim quang và dải lửa cũng được nhìn rõ, kim quang là một con chim lấp lánh lôi quang, phía sau là một đàn kiến đỏ dài cả thước rực hỏa sát khí tức.
"Thiểm điện điểu?"
"Phi hỏa phệ cốt nghĩ!"
Nhìn rõ mọi yêu thú, toàn bộ tu sĩ Tứ Hải đường đều biến sắc.
Thiểm điện điểu chỉ là nhị cấp cao giai yêu thú, đặc điểm duy nhất là tốc độ cực kỳ kinh nhân, chúng tựa hồ không cần hô hấp, không có cả lỗ mũi, có thể vào những nơi dày đặc độc khí, nên được các tông môn dùng để truyền tin hoặc vào nơi có độc khí để hái linh dược.
Như Di Thiên cốc lúc vẫn bị phong tỏa, có tu sĩ và tông môn định lợi dụng Thiểm điện điểu vào hái linh dược, có điều trí tuệ của Thiểm điện điểu không cao, chỉ nhận biết được vài loại linh dược, trong cốc đâu đâu cũng là Hủ thần cực quang mà Thiểm điện điểu không cách nào chống nổi, Mười con vào đến chín con mất mạng trong đó, sau này không ai thử cách này nữa. Thiểm điện vì quá hiếm, tốc độ quá nhanh, rất khó bắt được nên mỗi con đều có giá chừng hai vạn linh thạch.
Thiểm điện điểu uy hiếp không lớn, nhưng Phi hỏa phệ cốt nghĩ là ngũ cấp đê giai yêu thú chính tông. Hỏa hệ yêu thú này không chỉ tốc độ nhanh khoái, tuyệt đại đa số bán linh giai pháp bảo không thể theo kịp, khi Phi hỏa phệ cốt nghĩ công kích tu sĩ, lập tức chui vào thể nôi, vào trong xương cốt, trừ phi tu sĩ nhanh chóng gỡ đốt xương đó ra, bằng không Phi hỏa phệ cốt nghĩ cứ thế tin bước, chẳng mấy chốc xương cốt toàn thân sẽ không còn.
"Đối phương rất có khả năng thị là tu sĩ biết ngự thú chi thuật!"
Biến sắc liên hồi, Hoàng Thiên Nhai vốn là túi khôn thường ngày chợt quát to, "Các huynh đệ mau lui vào trong trang phòng thủ!"
"Chân Thiểm điện tựa hồ có vật gì đó!"
Hai, ba chục tu sĩ mai phục ngoài trang đều biến sắc nhảy lùi vào trong, thanh bào tu sĩ đứng trên tường tinh mắt kêu to.
Hoàng Thiên Nhai và bọn Kim Hoàn đầu đà ngẩng lên, quả nhiên thấy chân Thiểm điện điểu chụp một vật gì như tấm vải bố. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Huyền âm ma trảo!"
Mắt lóe lên liên tục, Hoàng Thiên Nhai chụp lên không, thanh hắc sắc âm khí tràn ra, phun trào sáu bảy mươi trượng, hình thành quỷ trảo chụp Thiểm điện điểu chỉ lớn cỡ chim bồ câu kéo xuống.
Lúc rơi xuống, Thiểm điện điểu đã tan hết lôi quang, toàn thân đen xì, bị âm khí của hắc sắc quỷ trảo thượng xâm nhập vào mà vong mạng.
Thiểm điện điểu quắp một tấm vải bố trắng cực kỳ bình thường, xòe ra thì khiến bọn Hoàng Thiên Nhai giận đến mức nhảy choi choi vì trên đó có mấy chữ xiên xẹo, "Nhìn nhĩ muội yêu!"
Mọi người vào đây ủng hộ để truyện ra nhanh hơn nào

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #168


Báo Lỗi Truyện
Chương 168/1287