Chương 1238: Đến Phong Bạo đảo.


"Các ngươi không chắc đối phó được Thích Già Lam đại nhân thì ta có thể cứu mạng!" Nữ vực ngoại thiên ma rú lên.
"Tiếp đi." Ngụy Tác và Linh Lung Thiên nhìn nhau, thản nhiên nói.
"Không vực này có một nơi Thích Già Lam đại nhân cũng không thể toàn lực xuất thủ, tại đó chúng ta sẽ giữ được mạng!" Nữ vực ngoại thiên ma do dự.
"Chết cười, ta tin ngươi sao đây?" Ngụy Tác cười lạnh: "Ngươi bảo có nơi khiến y không thể toàn lực xuất thủ, sao ta biết ngươi không đưa chúng ta đến trước mặt đại trưởng lão Thích Già Lam gì đó?"
"Ta..." Nữ vực ngoại thiên ma run lên không nói thành tiếng, biết với bọn Ngụy Tác, mình không đáng tin.
"Thích Già Lam đại nhân tu vi cao hơn Vũ Gia Ưng đại nhân nhiều! Nếu không có cách đối phó y thì các ngươi phải tin ta!" Nữ vực ngoại thiên ma kêu lên.
"Theo điển tịch, vực ngoại thiên ma giảo trá đa nghi, ngươi như thế thì bọn ta càng không tin." Ngụy Tác nhìn kỹ mỗi thay đổi của nữ vực ngoại thiên ma, "vì sao ngươi bảo bọn ta phải tin, theo đại trưởng lão của các ngươi phải đến ngay mới tốt, vì sao ngươi lại sợ y tới? So với ban nãy, ngươi diễn kịch còn tệ hơn."
"Thích Già Lam đại nhân là chúa tể không vực nay, thuộc huyết thống vương tộc, vốn tộc nhân bọn ta coi các sinh linh khác là đê tiện, nếu y tới mà thấy bọn ta bị sinh linh như thế làm nhục tất sẽ giết cả bọn ta. Thậm chí sẽ đưa bọn ta về, tước hết mọi thứ, biếm thành nô lệ, sống không bằng chết!" Nữ vực ngoại thiên ma vừa nói nhanh vừa run lên. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Các ngươi không có biện pháp đối phó y thì đi mau, y sẽ đến rất nhanh, phải tin ta thôi." Nữ vực ngoại thiên ma lại ré lên.
"Y sắp tới? Vì sao?" Bọn Ngụy Tác nhìn nhau, lạnh buốt cõi lòng, ít nhất qua sáng vẻ và lời lẽ của nữ vực ngoại thiên ma thì họ biết ả không nói dối.
"Thích Già Lam đại nhân bế quan tại Chân không tự, lúc bọn ta truy sát ại nhân thì đã nhận ra khí tức y tỉnh lại. Tộc nhân bọn ta khác các vị, đạt tới mức như Vũ Gia Ưng đại nhân thì có liên hệ tâm linh đặc biệt. Vũ Gia Ưng đại nhân hết, Thích Già Lam đại nhân khẳng định sẽ biết, sẽ tới ngay." Nữ vực ngoại thiên ma lại run rẩy.
"Ngươi định thế nào?" Linh Lung Thiên truyền âm.
"Ngươi thấy vội thì ta không lắm lời, ngươi muốn bọn ta tin thì đừng giấu giếm nữa, nói mau xem chỗ nào mà Thích Già Lam không thể toàn lực xuất thủ." Ngụy Tác mục quang lóe lên bảo nữ vực ngoại thiên ma, "Có lẽ bọn ta không giả bộ được, ngươi qua thần sắc bọn ta đã biết bọn ta không chắc đối phó được đại trưởng lão gì đó, nên cho ngươi biết dù chỉ thấy ngươi nói có phần nào đáng tin, ta sẽ chọn liều một lần, còn không thì ta sẽ giết các ngươi rồi tìm cách đào thoát sau."
Mắt nữ vực ngoại thiên ma sáng lên, với tu vi và cảnh giới của ả tất nhận ra Thanh Vũ đế liên là do đại năng để lại, dùng xong là hết. Phe Ngụy Tác không phải ai cũng là gian thương Linh Nhạc thành, qua thần sắc họ là ả nhận ra đại trưởng lão nằm ngoài tầm đối phó của họ.
"Nơi đó là Phong Bạo đảo! Cũng là nơi tiên tổ đến đây năm xưa, ở đó có khe nứt hư không cực lớn. Nguyên khí pháp tắc ở đó khác với không vực này, nguyên khí dao động quá kịch liệt sẽ dấy lên hư không phong bạo!" Nữ vực ngoại thiên ma vừa nói nhanh, mắt vừa ánh lên, "Nói đơn giản là tu sĩ như chúng ta ở đó mà toàn lực động thủ thì không sao nhưng nếu cỡ như Vũ Gia Ưng và Thích Già Lam đại nhân thi pháp thì sẽ bị uy năng như thiên kiếp gì đó phản ngược! Thích Già Lam đại nhân có muốn động thủ cũng phải áp chế tu vi."
"Sao ngươi biết?" Ngụy Tác giật giật chân mày.
"Nơi đó bọn ta vốn coi là rìa nối với thế giới của tiên tổ trước kia, tiên tổ vượt thái hư để tới thiên địa này, bọn ta cũng muốn liên hệ với tộc nhân khác nên chưa từng từ bỏ, ý định qua khe nứt hư không đó quay về thế giới cũ, hoặc để tộc nhân lợi hại hơn đến đây." Nữ vực ngoại thiên ma nhìn Ngụy Tác giải thích: "Chỉ tộc nhân như thế mới tìm được cách tới thiên địa của các ngươi, chinh phục được các đại năng ở đó. Ba vạn năm trước, có hai trưởng lão thử xuyên qua khe nứt hư không nhưng phát hiện chỉ cần nguyên khí dao động mạnh một chút là dẫn phát không gian pháp tắc, bạo phát hư không phong bạo đủ giết chết họ."
"Khe nứt hư không đó, tộc nhân coi là cánh cửa nối với thế giới của tổ tiên, cánh cửa ở chỗ bọn ta vẫn mở nhưng ở phía tiên tổ thì e đã đóng. Tộc nhân chưa đủ khả năng mở cánh cửa đó." Nữ vực ngoại thiên ma nhìn Ngụy Tác bổ sung, "e là chỉ nhân vật để lại thứ đã diệt Vũ Gia Ưng đại nhân mới không bị uy năng đó uy hiếp."
"Tu vi cỡ nào vào đó mới dẫn phát hư không phong bạo phản ngược?" Ngụy Tác trầm ngâm hỏi, "Nếu y không vào, chỉ phát uy năng, trực tiếp dẫn động hư không phong bạo thì không phải chúng ta đều xong đời sao?"
"Đúng." Hàn Vi Vi và Trưởng Tôn Tiểu Như gật đầu, nhớ đến lúc gã dẫn động thiên kiếp đối phó các Hoang tộc đại năng, cũng dùng chiêu số như thế.
"Cụ thể tu vi nào thì ta không rõ, nhưng hai trưởng lão đó vị trí như Vũ Gia Ưng đại nhân, họ cũng không khiến hư không phong bạo phản ngược, xem ra tu vi thấp hơn. Còn Thích Già Lam đại nhân không vào đó, chỉ phát uy năng tất không uy hiếp được chúng ta, khu vực đó sâu tới bốn mươi vạn dặm, cảm tri của Thích Già Lam đại nhân cũng phải vào trong mới phát hiện được chúng ta." Nữ vực ngoại thiên ma cực kỳ khẩn trương, "nhanh lên, không thì chúng ta chưa tới nơi đã bị Thích Già Lam đại nhân đuổi kịp."
"Mỗ thấy nên liều, các vị nghĩ sao?" Ngụy Tác mục quang lóe lên, hỏi Linh Lung Thiên và bọn Nguyên Âm lão tổ.
Linh Lung Thiên liếc gã, ra vẻ ngươi thừa lời.
"Tình hình này chỉ đành thế thôi." Bọn Nguyên Âm lão tổ gật đầu.
"Dù gì ở đây cũng còn linh khí để tu luyện, phải đi rồi." Hàn Vi Vi ấm ức.
Thiên địa linh khí ở đây dù gì cũng tương tự Hải Tiên thành, tạo cảm giác như hai đại lục trong man hoang hoang nguyên bị đẩy lên không vực, trong đó có thể có linh dược họ sử dụng được.
"Phong Bạo đảo trừ khe nứt hư không thì còn không ít lục địa, có không ít cây cối và tinh thú, chắc không thiếu thứ thích hợp cho tu luyện." Nữ vực ngoại thiên ma sợ Hàn Vi Vi lẩm bẩm cũng khiến bọn Ngụy Tác đổi ý nên nói.
"Ngươi tên Cổ Ti Lệ nhỉ." Ngụy Tác nheo mắt nhìn nữ vực ngoại thiên ma và Hoang Vũ thần quân, "Hoang Vũ thần quân, ngươi cũng thế, hiện đã chung một con thuyền, chúng ta toàn tâm toàn ý liên thủ thì ta sẽ coi các vị là bằng hữu, bất chấp xuất thân. Nhưng nếu ai có lòng riêng tư, mỗ sẽ không cho cơ hội nữa mà giết chết hoặc độ hóa như Trạm Đài Linh Lan."
"Ngươi chừa đường sống cho ta?" Hoang Vũ thần quân chưa kịp tỏ thái độ, nữ vực ngoại thiên ma đã kêu lên không dám tin.
"Sao lại không? Tuy vô số điển tịch cho rằng các ngươi không ra gì nhưng ít nhất các ngươi đã khai linh trí, không phải mù tịt như yêu thú, ít nhất các ngươi còn biết sợ. Chỉ là giao dịch giữa các gian thương thì các ngươi cũng nhận ra." Ngụy Tác bảo nữ vực ngoại thiên ma.
"Ta đảm bảo không dám hai lòng với đại nhân!" Nữ vực ngoại thiên ma ngẩn ra.
"Tại hạ theo Ngụy tiền bối!" Hoang Vũ thần quân đã đoán ra Ngụy Tác là ai, y đang lúc sa sút hơn ai hết, nên hành lễ luôn với gã.
"Đại nhân, chúng ta đi mau, không thì sẽ bị đuổi kịp." Nữ vực ngoại thiên ma cuống quít.
"Được! Đi nào!" Ngụy Tác không hề do dự, để nữ vực ngoại thiên ma chỉ hướng rồi dốc sức lao đi.

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #1238


Báo Lỗi Truyện
Chương 1238/1287