Chương 1140: Cung điện cổ


Từng ngọn núi màu đen, màu đỏ đậm, màu vàng và màu huyền thiết sừng sững tạo cảm giác nặng nề, mỗi ngọn núi trông như viễn cổ tiên nhân đang tới.
Cánh hoa màu đen pha vàng từ trên không trút xuống, vang lên tiếng kim loại chạm đất.
Cảnh tượng thật khó hình dung, trên vách đá mấy nghìn trượng mọc toàn những đóa hoa hai màu, đến mùa hoa khô héo nên từng vạt cánh hoa rơi xuống, tỏa quang mang yêu dị.
Vào Thiên Trụy đại lục, có tu sĩ Đại Hỉ tông và Hoàng Đình tông nghênh đón, gã và nữ tu họ Đỗ chọn đường gần nhất đến Vạn Tiên sơn.
Gã chưa từng đến Ngọc Hành đại lục và Thiên Trụy đại lục, cảnh vật phong mạo Ngọc Hành đại lục không khác xa Thiên Huyền đại lục nhưng Thiên Trụy đại lục thì khác, chỗ nào cũng là khoáng sơn, thậm chí đâu đâu cũng thấy núi rừng và đống đá do vực ngoại loạn thạch và vực ngoại tinh thần rơi xuống.
Vạn Tiên sơn như một ma vực, cảnh sắc gã chưa bao giờ thấy.
Dù Vân Ảnh thần quân không cho biết, gã cũng nhận ra những đỉnh núi như tiên nhân đứng kia đều do vực ngoại vẫn thạch va vào đỉnh núi vốn có mà hình thành. Nên kim thiết khí tức trong núi rất nồng hậu, chả trách Thiên Trụy đại lục nổi tiếng vì các loại vẫn thiết tinh kim và thượng giai tinh thạch.
Ngụy Tác hút hai cánh hoa vừa vàng vừa đen lên.
Cánh hoa đã khô quắt lại nhưng vẫn lớn cỡ bàn tay, lạnh băng trong lòng tay, đường vân như cương ti, rõ ràng có hút không ít tinh kim.
"Đấy là Uẩn kim hoa, hái hoa có thể luyện được tinh kim cho vài loại pháp khí chỉ là phẩm giai không cao, một trăm đóa Uẩn kim hoa giá nửa viên hạ phẩm linh thạch." Thấy Ngụy Tác tựa hồ thích cánh hoa, nữ tu diễm lệ giải thích lấy lòng.
"Quả nhiên là thế." Ngụy Tác co tay búng cánh hoa lên không.
Kỳ thực gã không thích gì Uẩn kim hoa, chỉ là xuất thân tiểu gian thương Linh Nhạc thành nên thấy hoa là gã nghĩ ngay tới trong hoa có không ít tinh kim hữu dụng, có thể đem đổi linh thạch.
Hiện tại nữ tu diễm lệ giải thích đúng với những gì gã nghĩ. Trăm đóa hoa nửa viên linh thạch cũng không thấp, trong cốc rơi đầy hoa thì hái trăm đóa không khó, lúc gã ở tại Linh Nhạc thành thì thường một ngày không kiếm nổi một viên hạ phẩm linh thạch, vì đê giai yêu thú đáng giá vài viên mà mai phục cả ngày, có khi còn không được gì.
Nơi này cách Thiên khung Thiên Trụy đại lục mấy vạn dặm, đê giai tán tu không dám đi xa đến thế, còn tu sĩ đủ khả năng thì cần những thứ có giá trị hơn.
Biết rõ trong sâu man hoang có nhiều thứ quý, dễ dàng đổi được nhiều linh thạch nhưng không thể lấy, chỉ còn cách ở trong Thiên khung tìm những thứ giá trị không cao để mỗi năm kiếm được không bao nhiêu linh thạch, đấy là hiện trạng của đê giai tán tu như gã trước kia.
"Vù!" "Vù!" "Vù!" Ba đạo hồng quang xung thiên, lao về phía Ngụy Tác và nữ tu diễm lệ.
"Tham kiến Ngụy thần quân!"
Ba người từ Vạn Tiên sơn đều rất già, là lão bất tử của Hoàng Đình tông.
"Thiên Cửu thần quân đâu?" Ngụy Tác nhìn lão bất tử, gật đầu hỏi.
"Bản tông chủ lo lắng thần quân chưa tan giận nên không dám đến, hi vọng thần quân đại nhân đại lượng tha cho." Trong ba lão nhân, một người mặc áo trắng râu bạc, mặt nhăn nhúm cười khổ với Ngụy Tác. Lão biết gã hiểu rõ Thiên Cửu thần quân không dám đến, nói dối chỉ tổ khiến gã nổi giận.
"Đưa hết những thứ trong này đến đây." Ngụy Tác tạm thời bỏ qua Thiên Cửu thần quân, đưa ký sự ngọc phù cho lão nhân.
Trên đường đến Hoàng Đình tông, nữ tu diễm lệ đã đưa danh sách cho gã, Hoàng Đình tông truyền thừa lâu nhất trong mấy đại lục tông, tới ba, bốn vạn năm truyền thừa, tích lũy đích xác bất phàm, pháp bảo và pháp khí chống lại thiên kiếp có tới chín món, quan trọng nhất là có một môn vô thượng cổ kinh Hoàng đình ngũ hoàng kinh dùng để tu luyện ngũ tạng, đề thăng năng lực điều động nguyên khí và uy năng thuật pháp. Cổ kinh này cũng cực kỳ kinh nhân, hoàn toàn không kém Tiên căn ngũ mật nên gã phải lấy cho được.
Về tiên giai linh dược và nguyên liệu luyện khí tốt của Hoàng Đình tông thì mặc kệ dùng được hay không, gã cứ ghi lại đã. Nguồn: http://truyenyy.com
Ngụy Tác đưa ký sự ngọc phù cho ba lão bất tử, cả ba đều nhăn nhó, hiểu rõ Thiên Cửu thần quân và Hoàng Đình tông lần này tuy thoát tội chết nhưng phải trả giá không nhỏ, ngọc phù tất đòi hỏi khoon cùng.
"Thần quân yên tâm, tại hạ sẽ làm ngay." Thanh sắc ma y lão bất tử vội hành lễ với Ngụy Tác, cầm ngọc phù đi ngay.
"Cho ta biết tình hình ở đó thế nào?" Ngụy Tác hỏi hai lão nhân.
"Việc này nói ra rất dài. Hoàng Đình tông và hai vạn năm đến đây khai thác khoáng mạch tinh kim thì phát hiện có cung điện của thượng cổ tu sĩ để lại, hai vạn năm này bản tông tìm mọi cách đi vào nhưng cấm chế quá mạnh, mãi hơn một nghìn năm trước, địa mạch biến động, cổ cung mới tổn hủy một số cấm chế thì mới vào được. Vào trong, bản tông lại phát hiện cổ cung trống trơn, chỉ phong ấn một thượng cổ hóa hình đại yêu." Bạch bào lão nhân giải thích, càng tỏ vẻ nhăn nhó khôn tả, rõ ràng để vào được đây, Hoàng Đình tông trả giá không ít, nhưng sau cùng không được gì mà còn phải cho gã biết.
"Phong ấn cách nào? Hóa hình đại yêu trong đó thế nào?" Ngụy Tác hít sâu một hơi, trong lòng không còn bình tĩnh.
"Phong ấn hóa hình đại yêu là một khối lục sắc tinh thạch đặc biệt, không có phù văn hay pháp trận, Hoàng Đình tông trong nghìn năm nay đã đọc hết điển tịch, cũng không biết là tinh thạch gì." Bạch bào lão nhân bảo Ngụy Tác, "Hóa hình đại yêu là một nữ tu diễm lệ trông chỉ trên ba mươi, mu bàn tay có vảy như hồng bảo thạch, lưng mọc kim sắc song dực, tuyệt đối không phải tu sĩ, trừ ra thì mi tâm có phù văn hoa trắng phát quang. Ngực hóa hình đại yêu bị kỳ hình hung binh đâm xuyên..."
"Cái gì! Hóa hình đại yêu đó chết rồi à!" Ngụy Tác vốn đã kích động, đã nghe Linh Lung Thiên tả kỹ ngoại hình Hoang tộc, hiện tại nghe lão nhân miêu tả, tuy không biết là chi nào của Linh tộc nhưng rõ ràng đó không phải là Hoang tộc! Thấy Linh tộc bị kỳ hình hung binh đâm xuyên thì gã run lên biến sắc, quát to cắt lời lão nhân.
"Ngụy thần quân... hóa hình đại yêu đó có khi chưa chết." Thấy Ngụy Tác biến sắc, nữ tu và hai lão nhân nhợt nhạt mặt mày, thập phần kinh hãi, bạch bào lão nhân run run nói.
"Còn chưa chết? Là ý gì hả?" Ngụy Tác không nén được, muốn lên xem.
"Hình như còn sinh cơ. Chỉ là bọn tại hạ không biết hóa hình đại yêu đấy là gì hay làm cách nào phá được tinh thạch, hoặc phá rồi thì có hậu quả gì, nên bọn tại hạ mới không dám động tới, nghiên cứu cả nghìn năm." Lão bất tử Hoàng Đình tông nói nhanh.
"Còn sinh cơ?" Ngụy Tác bảo hai lão nhân, "Mau đưa mỗ đến!"
"Thần quân mau đi theo bọn tại hạ." Hai lão bất tử đi trước dẫn đường, đến một ngọn núi lớn trong Vạn Tiên sơn.
Ngọn núi nhìn từ xa như thượng cổ man hoang chiến thần xõa tóc.
Bề ngoài ngọn núi như một nam tử cao lón cầm đại chùy và chiến phủ, đỉnh núi mọc toàn dây leo đen ngòm, leo xuống tận lưng núi.
Kinh nhân nhất là đến cách không xa, Ngụy Tác thấy đỉnh núi có bảy sơn động, như thất khiếu cả người.
"Phù!" Hai lão nhân tiếp tục đi trong khe núi, quang hoa lóe lên, đóng lại một cấm chế, âm phong từ trong núi thổi ra. Thông đạo mở theo lòng núi chếch xuống hơn vạn trượng thì một cổ cung điện xuất hiện tại trong tầm mắt Ngụy Tác!

Thông Thiên Chi Lộ - Chương #1140


Báo Lỗi Truyện
Chương 1140/1287