Chương 546: Thế cục Cửu Châu.



Trầm Khắc xuân phong đắc ý, "Hắc hắc" cười, trừng mắt nhìn Dương Lăng hỏi: "Thế nào? Ngươi so sánh với ta, ai tiến bộ nhanh hơn?"

Dương Lăng "Hanh" một tiếng: "Chỉ là ngũ phẩm linh đài mà thôi, hơn nữa mới vừa mở, có cái gì đáng giá mà nói khoác?" Mặc dù nói như vậy, hắn trong lòng xác thực có chút vị chua. Mở linh đài, cùng với chưa mở linh đài, bản chất có khác nhau.

Thế nhưng Dương Lăng đường tu hành không giống người thường, tuy nói ngày sau thành tựu bất khả hạn lượng, uy năng bất khả tư nghị, nhưng quá trình cũng không nhanh được, hắn chỉ có thể ĐẢ, từng bước một tu luyện. Vì thế nếu so với Trầm Khắc, tốc độ tu luyện phải hạ xuống không nhanh.

Trầm Khắc rốt cục tìm được một phương diện áp được Dương Lăng này, đắc ý dào dạt mà nói khoác một phen. Nhưng khi hắn thấy Dương Lăng chỉ trợn mắt trắng không nói lời nào, đành phải xấu hổ mà dừng lại, hỏi: "Dương huynh, ngươi vừa bế quan là hai năm liền, đi ra tới đây, chớ không phải là hỏi tình thế bên ngoài sao?"

Dương Lăng gật đầu: "Đúng, ngươi thân là chưởng giáo, nhất định đối với chuyện ngoại sự mười phần rõ ràng."

Trầm Khắc biểu tình chỉnh chu lại: "Hai năm nay, Vạn Pháp Môn cũng không phát sinh chuyện gì, nhưng bên ngoài có thể hình dung là long trời lở đất. Trong đó có ba chuyện, đáng giá nhất để chúng ta quan tâm. Chuyện thứ nhất, Thiên Ngoại Thiên hình như chỉ trong một đêm liền nổi lên thành lập thế lực đáng sợ. Thiên Chú Thần Tôn, Huyết Ảnh Đại Đế, mấy người một nhóm nhân vật tuyệt đỉnh, tìm Thiên Ngoại Thiên nương tựa, thế lực không ở dưới Thái Huyền Môn."

"Chuyện thứ hai, là Thái Huyền Môn. Thái Huyền Môn quan bế sơn môn tam tái, hôm nay biểu diễn ra thực lực, ngay cả Vạn Pháp Môn cũng không bằng!" Trầm Khắc cười khổ, "Trong Thái Huyền Môn, cư nhiên có ba tòa kim phẩm linh đài, trong đó đào tạo ra đại lượng tu sĩ, gần trăm tên Tiên Tôn. Thực sự là khó có thể tưởng tượng, Thái Huyền Môn ẩn dấu thâm sâu như vậy!"

Dương Lăng tâm tình hơi bị trầm xuống, nhíu mày nói: "Ta tuy biết Thái Huyền Môn ẩn dấu lực lượng, nhưng là nghĩ không ra cư nhiên cường đại như vậy!"

"Chuyện thứ ba, Huyền Thiên Yêu Thánh tụ tập thiên hạ yêu vật, cùng Tứ Hải long tộc liên thủ, chiếm cứ Sâm La Châu cùng hơn phân nửa phạm vi Đại Hoang Châu. Hai nơi này, đã không cho phép tu sĩ tiến nhập, nếu có người nào xông vào, cách sát vật luận (giết chết không cần nói gì ND), thập phần bá đạo." Dương Lăng thở dài một tiếng: "Xem ra yêu tộc cũng muốn cùng đại kiếp nạn tranh giành!"

Kế tiếp, còn có rất nhiều tin tức, tỷ như Cổ Nguyên Châu bỗng nhiên xuất hiện một mảnh Ma Vực kết giới. Phàm người tiến nhập Ma Vực kết giới, chưa từng trở ra, trong đó bao quát vài tên Tiên Tôn.

Vốn Cổ Nguyên Châu kết giới bị phá, rất nhiều tu sĩ đi tới đó tìm vận khí, xem có thể hay không tìm được vài món pháp khí. Nhưng không lâu, bắt đầu từ năm ngoái, Ma Vực kết giới bỗng nhiên sản sinh, bao phủ hơn phân nửa Cổ Nguyên Châu.

Song song, Cửu Tiêu tu sĩ cùng nhau thành lập "Cửu Tiêu Môn ", toàn lực đối kháng Thái Huyền Môn. Về phần Thái Huyền Môn thành lập "Đạo Đức Minh" đã giải tán, Linh Châu bắt đầu hướng ra phía ngoài truyền giáo, Thái Hư Môn cùng Thái Dịch Môn, Thái Cực Môn, kết thành "Tam Thái Minh" v…v...

Nói xong lời cuối cùng, Trầm Khắc phân tích nói: "Thái Huyền Môn, Thiên Ngoại Thiên, Tam Thái Minh, Cửu Tiêu Môn, yêu tộc cùng long tộc, cùng với Phật Môn, Ma Môn, hôm nay đã sơ bộ phân chia biên giới. Ta sở liệu nếu không sai, bước tiếp theo, là sát phạt tranh đấu."

Dương Lăng: "Vạn Pháp Môn đứng ở bên nào?"

Trầm Khắc "Hắc hắc" thản nhiên cười: "Dưới đại kiếp nạn, người người cảm thấy bất an, các phái không có bằng hữu cùng địch nhân!" Hắn ngữ khí vừa chuyển, "Bất quá ngươi có thể yên tâm, Vạn Pháp Môn không có khả năng cùng Thái Huyền, Thiên Ngoại Thiên làm bằng hữu."

Nói chuyện một lúc, Dương Lăng liền phản hồi Cửu Dương Tháp. Bất quá, hắn mới trở lại, thì Hương Nhị tiên tử tìm đến. Hai năm nay, Hương Nhị tiên tử vẫn sinh hoạt tại Nhất Nguyên Cảnh. Dương Lăng tuy rằng cho nàng tự do, thế nhưng nàng hôm nay tu vi quá kém, một khi đi ra ngoài, nói không chừng lại bị người nào đó bắt giữ.

Cho nên, Hương Nhị tiên tử tạm thời lưu lại Nhất Nguyên Cảnh. Dương Lăng rất thủ tín, không hề câu thúc tự do của nàng, hơn nữa sai người tới nơi phong cảnh tú lệ tại Nhất Nguyên Cảnh, kiến tạo một tòa cung điện, gọi là Hương Nhị Cung.

Hương Nhị tiên tử dịu dàng thi lễ: "Dương đạo hữu, Hương Nhị đến đây cầu xin một ít chân kim." Lúc nàng mở miệng, thần tình cực kỳ xấu hổ. Dù sao, chân ngũ hành rất trân quý, nàng cứ như vậy hướng Dương Lăng đòi lấy, nghĩ cũng không nên.

Nhưng Dương Lăng lại sảng khoái đáp ứng: "Nguyên lai tiên tử muốn ngưng tụ Đạo Tôn chân hình, xin chúc mừng." Rất hào phóng xuất ra năm loại chân ngũ hành, giao cho Hương Nhị.

Hương Nhị thi lễ thật sâu: "Đa tạ Dương đạo hữu, ngày sau Hương Nhị nhất định hồi báo."

Dương Lăng cười: "Không cần khách khí, ngươi trước đây cũng giúp qua ta."

Hương Nhị vừa cất bước, Dương Lăng chợt thấy Tam Tài Cảnh rung động khác thường, liền đi tới Tam Tài Cảnh quan khán., Động Huyền Phái, Diệp Hoàn Chân Thần Anh biến thành nghìn trượng cao, đạp bộ không trung, đắc ý "Ha ha" cười to.

"Xích Tinh Tử sư huynh! Nguyệt Cô Hàn sư huynh! Tiểu đệ đi trước một bước, các huynh chớ nên đố kỵ ta đó!" Diệp Hoàn Chân kiêu ngạo cười to, khiến cho Nguyệt Cô Hàn, Xích Tinh Tử mất cả mặt mũi. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

Không ngờ, chính vào lúc này, hốt nhiên có một đạo quang khí phóng lên cao, cư nhiên lại có một người ngưng tụ Thần Anh! Khi Thần Anh đối phương hiện ra, mọi người mới nhìn ra cư nhiên là Ngưu Đại Bằng. Ngưu Đại Bằng, có thể nói là trưởng thành trể, càng là sau này, hắn tu luyện lại càng thông thuận, hôm nay cư nhiên ngưng tụ ra Thần Anh.

Khi Dương Lăng thấy một màn như vậy, cười nói: "Chúc mừng Đại Bằng!"

Ngưu Đại Bằng thu lại Thần Anh, vội vã nghênh đón: "Sư huynh!" Nhiều năm như vậy trôi qua, hắn vẫn như cũ xưng Dương Lăng là sư huynh.

Dương Lăng hung hăng vỗ vai hắn vài cái, cười nói: "Tốt! Đại Bằng, ngươi trong vòng mười năm tới, thời gian ngươi ngưng tụ chân hình thì tới tìm ta." Dương Lăng nói thế, là ý tứ muốn cung cấp chân ngũ hành.

Ngưu Đại Bằng hàm hậu cười: "Sư huynh, ngươi không nói, ta cũng đi tìm ngươi."

Dương Lăng cười to, sau đó bỗng nhiên sầm nét mặt, quay đầu quát to lên: "Diệp Hoàn Chân!"

Diệp Hoàn Chân đã cuống quít chạy tới, thoáng cái gục dưới gối Dương Lăng, cả tiếng nói: "Lão sư, muốn chết đồ nhi a!"

Dương Lăng dở khóc dở cười, thân thủ đưa hắn đứng lên, trách mắng: "Ngươi khoe khoang cái gì? Không có hình dạng người tu hành, kết thành Thần Anh đã rất giỏi sao? Đến đây, cùng vi sư đi mấy chiêu, ta cũng muốn nhìn ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!"

Diệp Hoàn Chân co rụt đầu lại, cười gượng nói: "Đệ tử không dám, trăm triệu lần không dám!" Hắn đối với Dương Lăng cái lão sư này, là thập phần hiểu rõ, đừng nói mới ngưng tụ Thần Anh, dù là ngày sau mở ra linh đài, cũng không dám động thủ.

Dương Lăng cười nhạt: "Ngươi cũng không nên kiêu ngạo, mấy sư đệ của ngươi, mỗi người tư chất không ở dưới ngươi, hơi có giải đãi lười biếng, sẽ bị người vượt qua đó!"

Diệp Hoàn Chân ngạo nghễ nói: "Sư phụ cứ xem đệ tử, một đám nước mũi hài tử này, là tuyệt nhiên đuổi không kịp đệ tử!"

Dương Lăng trên mặt tuy rằng nghiêm túc, kỳ thực nội tâm có chút vui mừng. Diệp Hoàn Chân mới ngưng kết ra Thần Anh, nhưng trên người đạo lực đã đạt được mười hai vạn đấu, đã có tư cách cùng cửu phẩm linh đài Tiên Tôn đấu một trận.

Thần Anh Đạo Tôn giống nhau, bất quá trên nghìn đấu đạo lực, Diệp Hoàn Chân so với bọn hắn cường nhiều hơn một trăm lần! Dương Lăng không khỏi không thích.

Đương nhiên, nếu là Dương Lăng ngày sau khi ngưng tụ Thần Anh, thực lực tất nhiên viễn siêu Diệp Hoàn Chân. Nhưng Diệp Hoàn Chân không có thái cổ chân thân, có thực lực bực này, là thập phần khó có được.

Dương Lăng đang khi nói chuyện, thì Xích Tinh Tử đã mang theo Hoàng Thạch, Hồng Thiên Kiều chín vị Thiên Tiên hóa thân đến đây. Mới qua một ít thời gian, mà mấy người đều đã luyện thần viên mãn, kết thành Long Hổ Kim Đan.

Làm cho đỏ mắt chính là, chín người này toàn bộ đều là Thiên Phẩm Kim Đan!

Lúc Dương Lăng bế quan, Bảo Bảo, Ngọc Dung thường xuyên đến đây chỉ điểm, truyền xuống chín loại phương pháp luyện thần. Chín loại luyện thần thuật này, đều là Dương Lăng từ trong tam đại đạo tìm hiểu đi ra, không phải chuyện đùa. Một đám đệ tử của Dương Lăng đều đến đây bái kiến. Vài năm thời gian, chư đệ tử tu vi đều thập phần thần tốc. Dương Lăng trước đây thu nhận Diệp Hoàn Chân cùng chín tên đệ tử, tu vi kém cõi nhất, cũng đã kết thành đạo thai, ngưng tụ ra nguyên cương.

Xích Tinh Tử, Nguyệt Cô Hàn là chân cương Đạo Quân, Thạch Long, Thạch Phượng, cùng với Lộng Ngọc, cũng đều kết thành đạo thai, sản sinh nguyên cương.

Dương Lăng biết, ngày sau Động Huyền Phái muốn phát triển, không thể tách rời một nhóm đệ tử này. Động Huyền Phái đệ tử tuy nhiều, nhưng bực này tinh anh đệ tử, mới là hi vọng của thời gian tới.

Một cái môn phái, thực lực một vị linh đài đại năng, có thể so với toàn bộ mọi người trong môn phái cường đại hơn. Vì thế lực lượng hạch tâm của môn phái, vĩnh viễn là một nhóm người có tư chất cao siêu nhất.

Dương Lăng thấy đệ tử mỗi người đều bất phàm, trong lòng vui mừng. Mà khi muốn nói thì, một đạo tinh quang rơi xuống trong lòng Dương Lăng, hóa thành tiểu cô nương đẹp như tinh điêu ngọc mài, nàng "Khanh khách" cười ôm lấy cái cổ Dương Lăng, mở miệng đã gọi là "Cha ", đó cũng chính là tinh linh tiểu cô nương, Dương Tư Tư.

Trong cơ thể Tư Tư, chảy dòng máu của Dương Lăng, mặc dù không phải thân sinh, thì cũng cùng thân sinh không sai biệt lắm, vì thế Dương Tư Tư cùng Dương Lăng thân cận nhất. Bảo Bảo có lúc cũng tu luyện, Dương Lăng cũng đang bế quan, vì thế chuyện tình chiếu khán tiểu nha đầu, đều do Tiểu Hồ Ly đảm nhiệm.

Nhưng lúc này xem ra, hiển nhiên bản thân Tiểu Hồ Ly đi chỗ nào đi chơi rồi, lưu lại Tư Tư một mình nơi đây chạy loạn.

Nghĩ vậy, Dương Lăng phất tay đuổi đám đệ tử này đi, lệnh bọn họ tự đi tu luyện, sau đó thần thức đảo qua, phát hiện ra phương vị chỗ Tiểu Hồ Ly.

Thanh Khâu Sơn, trên ngọn núi một tòa xanh um tươi tốt, có một mảnh đất trống trải, sinh trưởng rất nhiều hoa hoa thảo thảo, cảnh sắc rất khác biệt. Lúc này, Tiểu Hồ Ly vẻ mặt nghiêm túc mà đứng ở trước mặt một đám nam hài nữ hài niên kỷ không lớn, đang giảng giải đạo tu luyện.

Dương Lăng tinh tế vừa nghe, nàng giảng cư nhiên là Cửu Chuyển Kim Thân Bí Quyết, chỉ là nói ra không hết ý, lạc đề cách xa vạn dặm. Dương Lăng vừa nghe xong, liền hít một ngụm lãnh khí, như vậy truyền thụ đạo pháp, không hại chết người ta mới lạ!

Ngay lập tức trong lúc đó, Dương Lăng đi tới bên người Linh Lung, một bả che miệng nàng, sau đó tay áo vung lên, một đám tiểu hài tử ký ức trong đầu đều bị Dương Lăng xua tan, chính là "Tiêu Thanh Giảm Ảnh" thuật.

Linh Lung vui vẻ: "Đại ca a, huynh xuất quan rồi sao?" Nàng rất sôi nổi, thập phần hài lòng.

Dương Lăng kéo Linh Lung, thoáng cái độn rời khỏi hiện trường. Sau một khắc, đều xuất hiện tại trong Nhất Nguyên Cảnh.

"Linh Lung, pháp không thể khinh truyện, dù là muốn truyền, cũng phải chăm chú một chút, nếu không hại người hại mình." Dương Lăng nói rằng.

Linh Lung rất chăm chú gật đầu: "Vâng, đại ca."

Dương Lăng cười nói: "Linh Lung, vài năm nay tu hành của ngươi rất có tiến bộ, ân, không tệ! Đã luyện thần viên mãn, bất quá còn phải tiếp tục nỗ lực." Nhìn ra Tiểu Hồ Ly tu hành khá nhanh, Dương Lăng âm thầm hoan hỉ.

Linh Lung lúc này nhìn Dương Lăng, nói rằng: "Đại ca, một đời này, huynh sẽ không rời bỏ Linh Lung chứ?"

Dương Lăng ngẩn ngơ, kỳ quái hỏi: "Vì sao hỏi như vậy?"

Linh Lung giơ tay nhỏ bé lên, lòng bàn tay nàng, có một đoàn quang ảnh biến ảo, Linh Lung nhẹ giọng nói: "Đại ca không phải đã từng hỏi qua thân thế Linh Lung sao? Đáp án liền ở bên trong."

Quang ảnh biến ảo, phóng ra một luồng ánh sáng, tại không trung chiếu rọi ra một cái hình ảnh.

Thôn Thiên - Chương #546


Báo Lỗi Truyện
Chương 546/751