Chương 210: Tam trọng Chân Lực.



Giết Lộc Lực Đạo Quân, bắt Tử Quang Đạo Quân, Tâm Ma Kết Giới lại vây khốn những người còn lại, trước Tử Quang động vẫn còn đứng Dương Lăng cùng Ngọc Kiều Kiều.

Ngọc Kiều Kiều liếc mắt quét nhìn Tâm Ma Kết Giới, trong kết giới, người người như điên như dại, đều bị dẫn phát tâm ma, đang giãy dụa hấp hối, vì vậy mà không đành lòng, thấp giọng hỏi: "Dương đại ca, huynh thật muốn giết bọn họ sao?"

Dương Lăng trầm ngâm chốc lát, hỏi lại: "Ngươi có nghĩ là muốn giết bọn hắn không?"

Ngọc Kiều Kiều lắc đầu: "Chưa nói tới nỗi hận trước đây, nhưng từ nay về sau, ta cùng với Tử Quang Kiếm Phái không có cái gì liên quan."

Dương Lăng khẽ gật đầu: "Ta đem những người này xóa đi ký ức, đưa vào dược viên để tài bồi linh dược." Dương Lăng nói xong, ngũ ma đầu trực tiếp đem Tâm Ma Kết Giới thu hút vào trong Ma Vực. Tán kết giới, hơn một nghìn danh Tử Quang Kiếm Phái đệ tử nhất thời bị Kim Quang nhất tẩy, thân thể cùng nguyên thần đều tinh lọc xong, ký ức cũng bị xóa đi."Luyện nhân" đối với Dương Lăng mà nói, so với luyện đan còn muốn giản đơn hơn, tẩy luyện qua hơn một nghìn người, tối đa chỉ ba ngày thời gian.

Thái Dịch đồng tử giống như kẻ buôn người, luyện ra người nào thì mang người ấy nhập vào Thái Dịch Đỉnh, đem giao cho Kim Nhất, Kim Nhị ba mươi danh "người bản xứ" huấn luyện làm sao nuôi trồng thảo dược.

Thu đông đảo đệ tử Tử Quang Kiếm Phái, Dương Lăng hỏi: "Ngươi còn có cái đông tây gì muốn lấy đi không?"

Ngọc Kiều Kiều lắc đầu: "Không có Dương đại ca, chúng ta đi thôi."

Dương Lăng gật đầu, hai người giá khởi độn quang, hướng về phía đông phi hành.

Trên đường phi hành, Dương Lăng một mực suy tư làm sao an bài nơi đi cho Ngọc Kiều Kiều.

"Ta cùng với nàng tiền sinh có duyên, kiếp này nếu gặp phải, nói cái gì cũng phải giúp nàng." Nghĩ tới đây, Dương Lăng án hạ độn quang, nhìn kỹ Ngọc Kiều Kiều: "Ngọc đạo hữu..."

Dương Lăng gọi "Ngọc đạo hữu" vừa ra khỏi miệng, Ngọc Kiều Kiều trong lòng đau xót, nghĩ thầm: "Hắn chỉ đem ta trở thành một người xa lạ sao?"

"Dương đại ca mời nói." Đè tâm tình xuống, Ngọc Kiều Kiều gật đầu.

"Tại hạ có một nơi, nơi đó thích hợp thanh tu. Ngọc đạo hữu nếu như nguyện ý, có thể tạm thời đi tới nơi nào đó tu hành. Đợi ta làm xong chuyện trong tay, mới an bài Ngọc đạo hữu..."

Ngọc Kiều Kiều lại lắc đầu, buồn bã nói: "Không cần đâu, Dương đại ca, tiểu muội còn có chuyện chưa xong, cho nên Dương đại ca có ý tốt, tiểu muội xin tâm lĩnh."

Dương Lăng giật mình, không biết nói cái gì nữa.

Ngọc Kiều Kiều đối với Dương Lăng cúi người hành lễ: "Đa tạ đại ân Dương đại ca cứu giúp, tiểu muội... Tiểu muội đi."

"Chờ một chút!" Dương Lăng trầm ngâm chốc lát, "Trong Đại trạch hung hiểm, ta tặng ngươi vài món gì đó phòng thân." Vung tay áo, trước mặt hiện ra một gã kiều mị nữ tử, chính là Xích Luyện Tiên Tử do Vạn Độc Chú Linh hóa thành. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Nô tỳ bái kiến chủ nhân." Xích Luyện Tiên Tử bái lạy xuống đất.

"Xích Luyện, ngày sau ngươi phụ trách an toàn cho Ngọc đạo hữu, hãy nghe lời của nàng phân phó." Dương Lăng lệnh nói.

"Nô tỳ đã hiểu, xin chủ nhân yên tâm." Xích Luyện Tiên Tử đứng lên, cười cười đứng phía sau Ngọc Kiều Kiều.

Ngọc Kiều Kiều trông thấy ngẩn ngơ, hiếu kỳ hỏi: "Dương đại ca, nàng là..."

"Nàng là Xích Luyện Tiên Tử, chú linh biến hóa mà thành, thủ đoạn phóng độc thiên hạ đệ nhất." Dương Lăng không phải nói mạnh miệng, Vạn Độc Chú Linh hóa thành * hình người, kỳ độc thủ đoạn xác thực thiên hạ đệ nhất.

Ngọc Kiều Kiều cho rằng không tiện, lắc đầu: "Ta không thể nhận, Dương đại ca nên để nàng ở lại bên người."

Dương Lăng thở dài một tiếng: "Ngọc... Ngọc muội muội, chuyện kiếp trước tuy rằng phát sinh ở khiếp trước, nhưng ngươi và ta đều đã biết, trãi qua chuyện này sẽ không như là hư huyễn. Một đời đó, ngươi ta cùng nhau trãi qua cực khổ, một đời này, ta sao không vì ngươi làm chút chuyện chứ? Ngươi nếu như cứ thoái thác..."

"Dương đại ca! Tiểu muội nhận lấy." Ngọc Kiều Kiều vừa nghĩ tới kiếp trước xảy ra, hai mắt lập tức lại rơi lệ.

Dương Lăng cười, ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt Ngọc Kiều Kiều: "Người trong nhân gian, so với tinh tú trên bầu trời còn muốn nhiều hơn, nhưng ngươi cùng ta hết lần này tới lần khác gặp gở, đây là duyên phận. Ngươi đừng khóc nữa, trước đây cực khổ, chúng ta cũng sẽ không trãi qua, hơn nữa đều đã là người tu hành, hẳn là nghĩ phải thỏa mãn."

Ngọc Kiều Kiều gật đầu: "Dương đại ca, ngày sau tiểu muội làm sao tìm huynh đây?"

Dương Lăng đưa tay chỉ Xích Luyện Tiên Tử: "Nàng từng thời khắc đều biết ta ở địa phương nào, ngươi chỉ cần hỏi nàng là được."

Lúc này, một đạo hắc quang rơi xuống đất, hiện ra Thi Nô. Thi Nô dung quang toả sáng, vẻ mặt thỏa mãn, hai tay đem chuôi Tử Anh Kiếm dâng lên: "Chủ nhân, Tử Quang Đạo Quân đã bị tiểu nô giết chết."

Dương Lăng trong tâm nói bị ngươi "Ăn" là không sai biệt lắm, tiếp nhận Tử Anh Kiếm, trước thu hút vào trong Kim Quang luyện điệu cấm chế, sau đó đem Tử Anh Kiếm giao cho trong tay Ngọc Kiều Kiều.

Tử Anh Kiếm là trung phẩm Đạo Khí, Tử Quang Đạo Quân ngày trước chính là bằng vào kiếm này mới có thành tựu hôm nay. Ngọc Kiều Kiều trong lòng ấm áp vui vẻ, nghĩ thầm: "Dương đại ca tùy tiện đưa ta Đạo Khí, trong lòng hắn đã có ta a."

Dương Lăng lại xuất ra tặng trên nghìn mai đan dược, sáu đạo Du Long Kiếm Phù các loại, ra tay rất hào phóng, khiến Ngọc Kiều Kiều cảm động không gì sánh được, chỉ cảm thấy cái người này vẫn như cũ giống kiếp trước vậy đối với mình rất tốt, lần thứ hai nước mắt chảy ròng.

Dương Lăng đem đông tây đều thu nhập trong bách bảo nang, giao cho trong tay Ngọc Kiều Kiều, ôn nhu nói: "Ngươi xong xuôi sự tình, nếu có tiện, có thể đi tới Thái Dịch Môn tìm ta. Nếu như gặp phải chuyện gì không thể xử lý, cũng có thể khiến Xích Luyện thông tri với ta, ta là có thể lập tức tới liền."

Ngọc Kiều Kiều rưng rưng gật đầu: "Dương đại ca, ngươi cũng phải bảo trọng."

Dương Lăng cười: "Chúng ta là người tu hành, phải thoải mái một chút. Ngọc muội muội, sau này còn gặp lại." Xoay người một bước ra, người đã đi xa.

Ngọc Kiều Kiều đáng yêu đứng ở tại chỗ, một lúc lâu cũng chưa động đậy.

Dương Lăng đi ra hơn mười vạn dặm, hỏi Thi Nô: "Tử Quang Đạo Quân đã chết?"

"Chủ nhân, tiểu nô hút khô nguyên dương hắn rồi, chém nát thân thể hắn, hắn chết đến không thể chết lại." Thi Nô đắc ý nói.

Dương Lăng lắc đầu: "Giang sơn dễ đổi, đánh chết cái nết không chừa! Đi thôi."

*( Giang sơn dịch cải, bản tính nan di : Giang sơn dễ đổi, đánh chết cái nết không chừa ND)

Thi Nô cười giòn ứng đáp một tiếng, rồi trở lại ở chỗ sâu trong Ma Vực tu luyện.

Mỗi ngày hái thuốc tu luyện, bất tri bất giác vừa hơn nửa năm, lúc này, Dương Lăng ly khai Thái Dịch Môn đã có một năm thời gian. Ngay ngày hôm nay, Dương Lăng hoàn toàn đả thông đệ nhị trọng kinh lạc, bắt đầu đả thông đệ tam trọng kinh lạc. Trong cơ thể Chân Lực uy lực cũng cường đại lên mấy lần, sinh ra đệ tam trọng Chân Lực.

Trong nháy mắt Dương Lăng đả thông kinh lạc, tự nhiên mà lại cảm ứng được đệ tam trọng kinh lạc. Dương Lăng phát hiện, đệ tam trọng kinh lạc so với đệ nhị trọng còn muốn khó đả thông hơn, kinh lạc số lượng càng nhiều, lại càng nhỏ. Tam trọng Chân Lực nhất thành, Dương Lăng lập tức có thể tỉnh lại ký ức Tử Điện Kiếm.

Dương Lăng thực lực đã đệ tam trọng, khiến Tử Điện Kiếm khôi phục được một hai phần lực lượng, uy lực so với trước không chỉ tăng cường gấp đôi, một kiếm chém ra, là vạn đạo tử quang chém đi ra ngoài, uy thế kinh thiên.

Đi đã nửa năm, Dương Lăng cũng đã đi ngang qua Cửu Châu, đến phụ cận Đông Hải.

Không có Vấn Thiên đồng tử dẫn đường, Dương Lăng cũng không biết Ất Mộc đạo nhân ở địa phương nào, nên cũng không nóng lòng, vừa hái thuốc vừa hướng người ta hỏi thăm nơi Ất Mộc đạo nhân tu luyện.

Ngày hôm đó, Dương Lăng đi ngang một tòa hải đảo, trên hải đảo này cây rừng rậm rạp, linh khí dư thừa, Dương Lăng suy đoán trên đảo có người ở. Quả nhiên, Dương Lăng mới bay qua bầu trời hải đảo, liền nghe phía dưới có người kêu lên: "Nơi đây có chủ, xin đạo hữu đừng quấy nhiễu."

Dương Lăng đứng ở giữa không trung, cười nói: "Tại hạ là người qua đường, có thể hỏi thăm đường một chút được không?"

Từ Hải đảo bay lên một đạo kiếm quang, hiện ra một gã trung niên nam tu. Dương Lăng quan sát người này tu vi mới là Trúc Cơ Kỳ, cũng không coi khinh hắn, liền ôm quyền: "Đạo hữu, có thể chỉ chỗ Ất Mộc đạo nhân tu luyện không?"

Nam tu sĩ này liếc mắt quan sát Dương Lăng, cảnh giác hỏi: "Ngươi tìm Ất Mộc lão sư có chuyện gì?"

Dương Lăng vui vẻ: "Nơi đây là Ất Mộc Đảo sao?"

"Đương nhiên không phải, đảo này là Bích Không Đảo, một trong những đạo tràng của Ất Mộc lão sư. Ngươi là ai, tìm Ất Mộc lão sư có chuyện gì?" Người nọ tiếp tục truy hỏi.

Dương Lăng tâm niệm vừa chuyển, thầm nghĩ: "Cũng không biết Ất Mộc Thần Thủy ở địa phương nào, chỉ có thể ung dung mưu tính." Vì vậy cười nói: "Tại hạ nghe nói Ất Mộc đạo nhân pháp lực vô biên, cho nên muốn bái nhập môn hạ, mong rằng đạo hữu tiến cử!"

Người nọ thấy Dương Lăng đã Trúc Cơ, gật đầu: "Tu vi của ngươi cũng có thể, chỉ là lão sư chúng ta không dễ dàng thu đồ đệ. Nhưng ngươi nếu đã tới, vậy theo ta đi gặp đại sư huynh bọn họ a."

Thôn Thiên - Chương #210


Báo Lỗi Truyện
Chương 210/751