Chương 188: Duyên định Tam Sinh.



Ngọc Kiều Kiều tâm thần không yên, cúi đầu kể lễ, cư nhiên không thể phát hiện Dương Lăng tồn tại. Lúc này nghe Nguyệt Lão mở miệng nói, vội vã lạy bái nói: "Tiểu nữ tử Ngọc Kiều Kiều, hôm nay muốn hỏi Nguyệt Lão một câu, ta cùng với Vô Cực công tử có hữu duyên hay không?"

Nguyệt Lão "Ha hả" cười: "Hữu duyên."

Ngọc Kiều Kiều mặt lộ vẻ vui mừng, lại nghe Nguyệt Lão tiếp tục nói: "Nhưng đây chỉ là gặp mặt một lần, không đáng nhắc tới."

Ngọc Kiều Kiều nghe xong thập phần bi thương, ngưng khóc hỏi: "Nhưng tiểu nữ tử đối với hắn một mảnh chân tình, vì sao lại vô duyên?"

Nguyệt Lão thở dài một tiếng: "Ngươi xem qua phía sau, liền biết."

Ngọc Kiều Kiều ngẩng đầu hướng thổ khâu nhìn qua, Dương Lăng vội vã biến mất thân hình, tránh cho nàng phát hiện.

Trên thổ khâu, hiện lên một đạo thanh quang, thanh quang này hóa thành một đoàn quang mạc, trong đó diễn dịch ra các loại hình ảnh.

Trong hình ảnh có một nữ đồng niên kỷ bảy, tám tuổi, khuôn mặt non nớt, mặc một bộ quần áo cũ rách nát, vẻ mặt xanh xao. Xa xa, có vô số dân chạy nạn hướng phía trước đi tới, chung quanh khắp nơi dân đói rét.

Bên người nữ đồng, một gã thiếu niên mười hai, mười ba tuổi, thân thể gầy ốm, hắn đem nắm lương khô duy nhất bên người đưa cho trong tay nữ đồng, cười nói: "Tiểu thư, ngươi mau ăn đi ba."

Nữ đồng dùng sức lắc đầu, nhìn thiếu niên, mở miệng, gạt lệ nói: "Ta không ăn, Hà đại ca ngươi ăn đi, ngươi đã bốn ngày chưa ăn cái gì, nếu không ăn sẽ chết đói." Nữ tử còn nhỏ tuổi, nhưng đã khá hiểu chuyện, biết nếu mình ăn lương khô, thiếu niên trước mắt bảo vệ mình sẽ chết đói.

Thiếu niên cười nói: "Tiểu thư, ta đã đáp ứng với lão gia, vô luận như thế nào cũng phải đem ngươi hộ tống về với lão gia. Lão gia đối tiểu nhân có ân cứu mạng, chuyện này, ta nhất định làm được." Thiếu niên ngữ khí kiên quyết không gì sánh được.

Nữ đồng này khóc đến càng thê thảm: "Ta không ăn, là không ăn..."

Thiếu niên thở dài một tiếng, đem lương khô chia làm hai nửa: "Như vậy được chưa, chúng ta mỗi người phân nửa, có được hay không?"

Nữ đồng nín khóc mỉm cười, cố sức gật đầu.

Nhưng khi nữ đồng vui vẻ mà ăn lương khô, thì thiếu niên lại lặng lẽ đem một ... nữa lương khô khác dấu đi, lấy một gốc cỏ, khó khăn mà nuốt xuống, để đỡ đói.

Quang mạc chợt lóe, hình ảnh thay đổi.

Lúc này, thiếu niên đã không có nửa phần khí lực, bước chân bất động, nữ đồng này cũng đói bụng không thể đi được, nữa tỉnh nữa mê, nằm ở bên người thiếu niên.

Thiếu niên hao tổn tâm cơ, rốt cục tìm được một chút nước, dùng cái chén bể đem nữa khối lương khô còn lại ngâm nước, sau đó đút cho nữ đồng đang bất tỉnh nhân sự, rốt cục khiến nữ đồng tỉnh táo lại một chút.

Quang ảnh lại chợt lóe.

Lúc này thiếu niên đã hấp hối, mà chung quanh, một đám dân chạy nạn xanh xao vàng vọt, xương bọc da đang vây quanh lấy thiếu niên cùng nữ đồng. Bọn họ cả đám mặt lộ hung quang, nhãn thần mỗi người đều dường như sói gặp được dê.

Thiếu niên mặt không đổi sắc, cười nói: "Chư vị thúc bá, ta sắp chết đói, xin các ngươi buông tha tiểu thư nhà ta, hãy ăn thịt ta đi!"

Trong dân chạy nạn một người hữu khí vô lực nói: "Ăn một người không bằng ăn hai người, các ngươi ai cũng chạy không thoát."

Thiếu niên bỗng nhiên đứng lên, cũng không biết là cái lực lượng gì chống đỡ hắn đứng lên. Trong tay hắn có một thanh đao nhọn, sáng loáng, có vẻ mười phần sắc bén.

"Các ngươi ai dám động đến tiểu thư, ta nhất định sẽ giết hắn." Ngữ khí hắn rất đạm, hắn vẫn còn đang mỉm cười, nhưng khiến mọi người trong lòng phát lạnh, cư nhiên không một người nào dũng cảm tới gần.

"Tiểu thư, ngươi đi về phía trước đi, không nên quay đầu lại, sau đó ta sẽ đuổi theo."

Nữ đồng liều mạng lắc đầu, sợ đến khóc lớn: "Ta không đi... Bọn họ muốn ăn Hà đại ca..."

Thiếu niên ôn nhuận cười nói: "Ai nói thế? Bọn họ cùng ta nói giỡn." Sau đó ngẩng đầu hỏi một người trong đó: "Ngươi muốn ăn ta?"

Thỏ tử hồ bi, người nọ trong lòng cũng rất thảm, gượng cười nói: "Chúng ta cũng không ăn thịt người."

Nữ đồng dù sao tuổi còn nhỏ, lập tức tin ngay, nàng luôn luôn nghe lời thiếu niên nói, thấy thiếu niên sẽ không bị thương tổn, gật đầu, quả thực xoay người rời đi.

Nữ đồng càng chạy càng xa, không một người nào dám lên trước ngăn cản, người ta thấy thiếu niên thân thể gầy yếu che ở trên đường, để lộ ra một cổ uy thế nghiêm nghị, không người nào dám lại gần.

Nữ đồng đi xa, thiếu niên thân thể yếu càng yếu hơn, tự động ngã quỵ xuống, cất tiếng cười: "Các ngươi ăn ta, sau này đừng ăn thịt người nữa, người... sao lại có thể ăn thịt người chứ?" Thiếu niên thân thể rất yếu nhược, té ngã xuống đất.

Hắn đã hao hết toàn bộ sinh mệnh, lúc này không có thể kiên trì được nữa.

Mọi người hùng dũng mà lên, đánh về phía thi thể thiếu niên...

Nữ đồng đi rất xa, chờ hoài cũng không thấy thiếu niên đuổi theo, thương tâm ngồi trên mặt đất mà khóc.

Ngày thứ hai, một đội nhân mã đi qua. Trong đội nhân mã này bảo tiêu hộ vệ cường tráng, có ngựa cao to kéo xe, hiển nhiên là nhà hào phú.

Lúc xa đội đi qua, một cẩm bào thiếu niên ngồi trên lưng ngựa, trong lòng ôm một con chó con bạch sắc. Thiếu niên thấy ven đường nữ đồng ngồi khóc, đem miếng thịt mà con chó không muốn ăn ném cho nữ đồng. Nữ đồng từ lâu đói bụng, nhặt lên liền ngấu nghiến ăn

Cẩm bào thiếu niên ném miếng thịt, khoái trá mà cười, không thèm liếc mắt nhìn nữ đồng, thúc ngựa đi nhanh, càng chạy càng xa.

Quang mạc một trận hoảng động, tiêu tán không thấy nữa.

Dương Lăng ngây ra như phỗng, phảng phất như đã đánh mất ba hồn bảy vía đứng yên tại chỗ.

Ngọc Kiều Kiều thì tức tưỡi tại chỗ khóc rống, cả tiếng hỏi: "Nguyệt Lão, Hắn là ai vậy? Xin nói cho ta biết Hắn là ai vậy?" Ngọc Kiều Kiều liếc mắt đã nhìn ra, nữ đồng căn bản là mình! Cẩm bào thiếu niên là Vô Cực công tử, vậy Hà đại ca là ai chứ? Nàng rất muốn biết đáp án, dù cho có mất đi sinh mệnh cũng sẽ không tiếc.

Nguyệt Lão "Ha hả" cười: "Xa cuối chân trời, gần ngay trước mắt."

Dương Lăng ngẩn người, biết không có thể không hiện thân, vì vậy ẩn hình đi. Đồng thời vận chuyển Chân Lực, hướng thổ khâu hung hăng giẫm một cái.

"Oanh!"

Nhất thời cả tòa thổ khâu đều hoảng động đứng lên, từ thổ khâu hạ xuống một người mắng: "Tiểu tử hỗn trướng! Ngươi muốn đánh chết lão nhân gia ta hả?" Một đạo khói xanh lượn lờ khởi lên, hóa thành một đồng nhan lão giả đầu bạc ngân phát, quần áo bào trắng, cười dài mà đứng ở nơi đó.

Dương Lăng hai mắt híp lại, nhất thời nhìn ra, người này cư nhiên là một Đạo Tôn!

Lão giả "Ha hả" cười: "Lão phu Tam Sinh Đạo Nhân, biệt hiệu là Nguyệt Lão, động phủ ngay dưới thổ khâu này. Tiểu tử, ngươi vì sao lại giậm chân lung tung, chấn nát phá hủy động phủ của lão phu bồi thường sao đây?"

Đối mặt một gã Đạo Tôn, Dương Lăng không hề sợ hãi, lạnh lùng hỏi: "Vừa rồi ngươi biến ảo tất cả là sự thực sao?"

Tam Sinh Đạo Nhân cười nói: "Đương nhiên là thật, lão phu đạo hào Tam Sinh, có thể biết được quá khứ, hiện tại, vị lai, sao lại giả chứ?"

Dương Lăng cười nhạt: "Nói khoác mà không biết ngượng! Sao biết được việc vị lai, thiên tiên cũng không nhất định có thể biết."

Tam Sinh Đạo Nhân cũng không tức giận: "Phải dạy cho hỗn trướng tiểu tử ngươi biết, lão phu tu luyện công pháp chuyên xem Tam Sinh nhân quả, từ đó lĩnh ngộ ra nhân tâm biến hóa, tìm hiểu đại đạo."

"Cô gia! Người này trên người có Tam Sinh Thạch!" Vấn Thiên đồng tử bỗng nhiên truyền âm nói.

Dương Lăng ngạc nhiên nói: "Tam Sinh Thạch không phải ở trong u minh sao, người này thế nào lại có?"

"Tam Sinh Thạch cũng không phải là chỉ có một khối." Vấn Thiên nói.

Biết đối phương có Tam Sinh Thạch, Dương Lăng cũng đã minh bạch người này vì sao có thể biết được chuyện đã xảy ra kiếp trước. Mới quay đầu nhìn lại, thấy Ngọc Kiều Kiều đang ngốc địa hướng mình nhìn qua, thần tình tràn ngập cảm kích, lẫn ý thân cận.

"Nguyệt Lão, là... là hắn sao?" Ngọc Kiều Kiều cả người đều đang run rẩy, thân thể mềm mại hầu như đứng không được.

Nguyệt Lão vuốt râu mà cười: "Ngươi không cần hỏi, Vô Cực công tử vì sao cùng ngươi chỉ có gặp mặt mà đã sinh tình? Kiếp trước của ngươi, Vô Cực công tử chỉ ném cho ngươi một miếng thịt mà chó cũng không ăn, mà cái người này..." Nguyệt Lão đưa tay chỉ Dương Lăng, "Hắn đã dùng chính sinh mệnh cứu mạng sống ngươi, ngươi nói người nào có duyên đây?"

"Hà..." Ngọc Kiều Kiều không nói một chữ, mà muốn nói cũng nói không nên lời, nước mắt dường như hạt châu, liên tục rơi xuống.

Dương Lăng cảm thấy tâm loạn như ma, không biết làm sao.

Tam Sinh Đạo Nhân lại đối với Dương Lăng kêu lên: "Tiểu tử này, việc này cùng ngươi có liên quan, lão phu nhìn ra kiếp trước cho hai người ngươi, bây giờ phải trả tiền thù lao!"

Dương Lăng tiện tay lấy ra mười mai hạ phẩm Thần Đan, con mắt cũng không nháy một cái.

Tam Sinh Đạo Nhân "Ha ha" cười to: "Ân, đây cũng tương đối đủ rồi." Rồi hóa thành một đạo khói xanh, chậm rãi rút vào thổ khâu.

Trên mặt đất, vẫn còn lại Dương Lăng cùng Ngọc Kiều Kiều.

"Ta kiếp trước cư nhiên cùng nàng có quan hệ, nàng là tiểu thư, ta là người hầu, ai..." Dương Lăng nội tâm cảm khái vạn phần.

Ngọc Kiều Kiều cước bộ lảo đảo đi đến gần, bỗng nhiên quỳ trên mặt đất, rơi lệ kêu: "Hà đại ca..."

Dương Lăng xoa xoa hai tay, cười khổ một tiếng, tiến lên đem Ngọc Kiều Kiều nâng dậy, ôn nhuận nói: "Việc kiếp trước, cùng kiếp này không quan hệ, ngươi không cần lạy ta."

Ngọc Kiều Kiều bị nâng dậy, nhưng cánh tay bỗng nhiên ôm cứng lấy Dương Lăng, gào khóc, Dương Lăng thoáng cái cứng người lại, chỉ cảm thấy nhuyễn ngọc đầy cõi lòng, mùi thơm ngát phác mũi, kinh ngạc đứng ở tại chỗ, vội vàng hỏi hai đồng tử: "Làm sao bây giờ?"

Vấn Thiên đồng tử: "Ai, cô gia yên tâm, tiểu nhân nhất định không nói với tiểu thư, việc này... Thực sự khó làm, khó làm..."

Dương Lăng nghe đồng tử nói như vậy, nhất thời đăm chiêu.

Ngọc Kiều Kiều khóc một hồi, mới đỏ mặt bỏ tay ra, cắn môi nói: "Ngưu đạo hữu, vừa rồi tiểu muội thất thố, xin đừng phiền lòng."

Dương Lăng vê vê cái mũi: "Kỳ thực ta không phải họ Ngưu, ta họ Dương, Dương Lăng."

Ngọc Kiều Kiều nghe thế ngẩn ngơ, sau đó duyên dáng gọi to một tiếng: "Ngươi là một trong Thất Tiểu Sát Tinh Dương Lăng?"

Thất Tiểu Sát Tinh xưng hào, Dương Lăng từ trong miệng Cô Tinh Nguyệt nghe nói qua, không nghĩ tới cư nhiên đã truyện đến xa như vậy, ngay cả người trong đại trạch cũng biết.

"Không dám nhận." Dương Lăng xấu hổ cười.

Ngọc Kiều Kiều ánh mắt đẹp lưu chuyển, bắt đầu quan sát kỹ Dương Lăng.

Dương Lăng triệt hồi pháp lực Thiên Huyễn Pháp Bào, biến ảo thân hình, lúc này rốt cục hiển lộ ra tướng mạo sẵn có. Lúc này Dương Lăng, cùng thiếu niên liều mình thủ nghĩa ở kiếp trước như vậy giống nhau, vừa thấy được, Ngọc Kiều Kiều nhất thời nước mắt chảy ròng, cảm thấy Dương Lăng thân thiết không gì sánh được, dễ thân khả ái, là người có thể dựa vào suốt đời. Nguồn: http://truyenyy.com

Ngọc Kiều Kiều bỗng nhiên nhớ tới cái gì, run giọng hỏi: "Hà... Dương đại ca, ngươi... Bên cạnh ngươi đã có đạo lữ, phải không?" Dương Lăng từng nói mình vì vị hôn thê hái thuốc, việc này Ngọc Kiều Kiều cũng nhớ kỹ.

Dương Lăng cười khổ gật đầu: "Vâng."

Ngọc Kiều Kiều thần tình mất mát không gì sánh được, nàng lộ vẻ sầu thảm cười: "Chỉ tại là ta... Chỉ tại ta gặp Dương đại ca quá muộn, ta... ta phải đi, Dương đại ca lúc rảnh rỗi, xin đến..." Nói còn chưa dứt lời, bỗng nhiên hai tay che mặt, anh anh khóc, giá khởi kiếm quang cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Dương Lăng sững sờ đứng ở tại chỗ, hơn nữa ngày, mới thở thật dài một tiếng, hỏi: "Tam Sinh Đạo Nhân, ngươi vì sao phải làm như vậy?"

"Mọi việc trên đời, có quả tất có nhân, ta nói cho ngươi nhân quả, không phải tốt sao?" Dưới thổ khâu, lại truyền đến thanh âm Tam Sinh Đạo Nhân.

Thôn Thiên - Chương #188


Báo Lỗi Truyện
Chương 188/751