Chương 17: Hộ thể linh phù.


Dương Lăng ba người dùng cơm xong, mới vừa đứng dậy định ly khai "Diệu thiện điện", ngoài cửa đại điện lại đi vào một nữ tử. Nữ tử khoản mười lăm, mười sáu tuổi, đôi mắt thật đẹp, môi hồng răng trắng, da thịt như dương chi mỹ ngọc. Thiếu nữ quần áo bạch y, phảng phất như tiên tử, phiêu nhiên nhập điện.

Thiếu nữ vừa xuất hiện, mãng bào thiếu niên bỗng nhiên đứng lên, chỉ vào thiếu nữ quát lên: "Cô ả tới, lên hết cho ta!"

Một đám ngoại môn đệ tử phía sau Mãng bào thiếu niên nhất thời sầu mi khổ kiểm, không tình nguyện tới gần mà triêu vào thiếu nữ. Thiếu nữ thần sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng, liếc mắt quét nhìn Mãng bào thiếu niên, rồi lập tức dừng bước lại, không có nửa điểm ý tứ hoảng sợ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Đi đằng trước là một gã ngoại môn đệ tử tu vi Luyện Huyết thất trọng, tiến lên nhanh nhất. Dương Lăng ba người mới vừa định rời khỏi bàn ăn, đang chuẩn bị trở về, vừa vặn chắn chính giữa thiếu nữ cùng gả ngoại môn đệ tử đang tới gần.

Dương Hổ, Dương Uy hai người chăm chăm nhìn thiếu nữ, khuôn mặt nàng đẹp hấp dẫn, đôi mắt không thể dời đi. Dương Lăng nhàn nhạt nhìn lướt qua, trong lòng hơi khẽ động, thầm nghĩ: "Thiếu nữ này tu vi chí ít là Luyện Khí Kỳ, đoàn người này không may mắn rồi."

"Cút ngay!" Tên ngoại môn đệ tử kia đi đằng trước hai tay chia ra, trực tiếp đem Dương Hổ, Dương Uy hai người một chưởng đánh bay. Người này thái độ hung hoành, sử xuất lực lượng cũng rất lớn. Dương Hổ hai người đều là tu vi Luyện Huyết nhị trọng, so với hắn Luyện Huyết thất trọng như trời với đất, một chút đã bị đánh văng ra.

"Bang bang" hai tiếng, Dương Hổ, Dương Uy lật úp trên mặt đất, vì vậy nên khí huyết không lưu, thiếu chút nữa chết ngất. Phía sau hai người Dương Hổ, Dương Uy là Dương Lăng, người nọ đánh lật úp Dương Hổ hai người, bước đi liên tục, vươn tay ra muốn đẩy Dương Lăng, miệng quát: "Cút ngay!"

Bị đối phương đẩy, Dương Lăng lại không chút nhúc nhích. Người này giận dữ, dùng toàn lực một quyền hướng trên mặt Dương Lăng đánh tới, trên quyền huyết khí kích động, nếu đánh trúng, có thể đập nát đầu người ta.

Dương Lăng ánh mắt lạnh lẽo, hắn không muốn cùng người kết thành hận thù, nhưng người khác khi người quá đáng, muốn nhịn cũng không được. Dương Lăng ngày trước bị Dương Đức mấy người khi dễ, tuy rằng mỗi lần đều bị đánh cho đầu rơi máu chảy,nhưng không chịu cầu xin tha thứ chịu thua.

Mắt thấy quyền đầu đối phương đánh tới, Dương Lăng tay trái nhanh chóng nâng lên, đem quyền đầu đối phương chặn giữa không trung. Đồng thời hữu chưởng như thiểm điện đánh ra, "Bôn Lôi Thập Tam Thế" phát sinh "Ù ù" như tiếng sấm, "Phanh" một quyền bắn trúng ngực người này.

Dương Lăng là Luyện Huyết thập trọng đại viên mãn cảnh giới, không lâu sau sẽ kết thành Huyết Đan, sản sinh nguyên khí, trên quyền đầu lực lượng có thể nói vô cùng lớn không gì sánh được, ẩn chứa cuồng bạo kình đạo. Người nọ kêu lên một tiếng đau đớn, trực tiếp bị Dương Lăng một quyền đánh bay, giữa không trung phun ra một búng máu, sau đó hung hăng té rớt trên mặt đất, làm cho mặt đất chấn động.

"Thật lớn mật!" Mãng bào thiếu niên giận dữ, vung tay lên: "Bắt lấy tên cẩu tặc này trước!"

Dương Lăng hai hàng lông mày dựng thẳng, nắm chặt quyền đầu đang muốn tiến lên. Trong tai bỗng nhiên nghe được thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của thiếu nữ: "Việc này cùng ngươi không quan hệ, lui ra."

Dương Lăng nghiêng đầu liếc mắt nhìn thiếu nữ, thản nhiên nói: "Bọn họ đánh người của ta." Dương Lăng nói người của ta, tự nhiên là chỉ Dương Uy, Dương Hổ hai người.

Thiếu nữ tay phải bấm tay bắn ra, một đạo linh quang tiến vào hậu tâm Dương Lăng. Dương Lăng cảm giác có một cổ cuồn cuộn khí tức kiên cường tràn ngập toàn thân, cả người đều tản mát ra một tầng kim quang nhàn nhạt. Dương Lăng trong đầu vang lên thanh âm thiếu nữ này: "Ngươi nếu không sợ phiền phức, ta sẽ giúp ngươi một chút. Đây là Kim Cương Hộ Thể Linh Phù, có nó, trong luyện khí huyết tu sĩ không người nào có thể đả thương ngươi."

"Cừ thật! Tùy tiện vừa ra tay là trung cấp linh phù, nàng là ai?" Dương Lăng thầm giật mình.

"Kim Cương Hộ Thể Linh Phù" thuộc về trung cấp linh phù, bằng vào linh phù này Dương Lăng thậm chí có thể trong khoảng thời gian ngắn cùng Luyện Khí Kỳ tu sĩ chống lại. Đương nhiên còn có cấp bậc cao hơn "Kim Cương Hộ Thể Bảo Phù" "Kim Cương Hộ Thể Đạo Phù" v…v…, vậy càng thêm trân quý.

Dương Lăng kinh ngạc, thủ hạ Mãng bào thiếu niên chính là ngoại môn đệ tử đã tràn tới vây quanh Dương Lăng. Có mấy người gấp gáp huy quyền hướng Dương Lăng đánh tới. Dương Lăng cũng không né tránh, hắn muốn thử xem Kim Cương Hộ Thể Linh Phù uy lực.

"Đinh!"

Ngoại môn đệ tử này một quyền đánh ra, tựa như đánh tới trên thiết bản, thân thể bị chấn bay đi, chấn động khiến khí huyết cuồn cuộn, đến mức mặt mày đỏ bừng. Mà Dương Lăng thấy trên người ngay bộ vị bị đánh hiện lên một đạo kim quang trực tiếp đem đối phương đẩy lui, bản thân lại lông tóc không tổn hao gì.

Phải biết một quyền của người nọ lại là tu vi Luyện Huyết ngũ trọng, có lực chín trâu (cửu ngưu lực), như vậy mà đại lực lượng không chút nào lay động linh phù sản sinh hộ thể linh quang. Dương Lăng trong lòng vui vẻ, chờ người thứ hai đánh tới chỉ đem cánh tay nhấc lên, vừa để hắn đánh tới trên cánh tay.

"Đinh!"

Người thứ hai lại bị đánh bay, bay ngược lại khí huyết kích động, nhịn không được phun ra một ngụm nhiệt huyết.

Liên tục có hai người bị đẩy lui, người còn lại cũng không dám tùy tiện công kích. Mãng bào thiếu niên đến gần, con mắt như độc xà gắt gao nhìn chằm chằm Dương Lăng, chỉ vào Dương Lăng nói: "Ngươi chờ đó! Ngươi chờ đó! Ta không tha cho ngươi đâu!"

Mãng bào thiếu niên sinh ra trong cung đình, hoàng cung tràn ngập âm mưu quỷ kế, trong hoàng cung các nữ nhân lục đục với nhau, mỗi người đều độc như rắn rết. Mãng bào thiếu niên từ nhỏ thường nghe thấy nên cũng bị ảnh hưởng, dưỡng thành bộ dạng cực đoan không tốt, lòng dạ tâm tính hẹp hòi, động một chút là giết người cho hết giận, hành sự quái đản.

Mãng bào thiếu niên tựa hồ nhìn ra thiếu nữ tu vi đại trướng, hơn nữa Dương Lăng là Luyện Huyết thập trọng cao thủ, trên người có linh phù hộ thân. Biết rõ không địch lại, lưu lại chỉ có thể tự rước lấy nhục, Mãng bào thiếu niên nói ngoan xong lập tức dẫn người ly khai đại điện.

Một đám người tới cũng nhanh, mà đi cũng nhanh, chớp mắt đi không còn một mảnh, xa xa xem náo nhiệt ngoại môn đệ tử cũng lập tức tản.

Nhớ tới nhãn thần Mãng bào thiếu niên thâm độc, Dương Lăng nhíu mày, trong lòng hiện lên một tia sát khí.

Trên mặt đất Dương Hổ, Dương Uy lúc này mới có thể đứng lên, hai người mặt mang vẻ cảm kích, vừa rồi câu kia của Dương Lăng "Bọn họ đánh người của ta" khiến hai người này trong lòng ấm áp.

"Chúng ta đi thôi." Dương Lăng trên người linh quang còn chưa tiêu thất, cũng không liếc mắt nhìn thiếu nữ, nhấc chân như muốn rời đi.

"Xin dừng bước." Thiếu nữ xoay người mở miệng gọi Dương Lăng lại, "Ta là Bạch Liên, hôm nay đa tạ ngươi xuất thủ."

Dương Lăng không thể làm gì khác hơn là dừng lại, thản nhiên nói: "Ta là Dương Lăng." Khẽ gật đầu, tiếp tục đi ra đại điện.

Dương Lăng đi rồi, Bạch Liên trong tai vang lên một thanh âm khinh tế: "Tỷ tỷ, vì sao không ra tay trừng trị đám vô liêm sỉ kia?"

Bạch Liên truyền âm nói: "Hắn là Đại Nguyệt Quốc nhị hoàng tử, giết hắn có nhiều phiền phức lắm. Muội của ta! nghìn năm tu hành không đổi, thật vất vả mới tiến nhập Thái Dịch Môn, hành sự nghìn vạn lần cẩn thận."

Thanh âm này còn nói: "Tỷ tỷ nói sao, xem ra nhờ có tên gọi Dương Lăng kia giúp chúng ta a."

Bạch Liên hơi suy tư chốc lát: "Thanh muội, người này là Luyện Huyết thập trọng, ta xem hắn tối đa trong mười ngày tới có thể đột phá. Muội có khuôn mặt đẹp, ngày sau khó tránh khỏi còn có phiền phức, tỷ nghĩ, chúng ta không bằng cùng hắn tiếp cận, từ nay về sau phụ thuộc vào hắn?"

"Tỷ tỷ nói, tìm hắn làm chỗ dựa vững chắc, nếu gặp phải chuyện phiền toái thì để hắn xử lý sao?" Thanh âm này cười hỏi.

"Thanh muội nói như vậy không được sao?" Bạch Liên chăm chú hỏi.

"Thanh muội" thở dài một tiếng: "Nhưng là như vậy mà nói, không phải để Dương Lăng chiếm tiện nghi tỷ tỷ sao?"

Bạch Liên cười nhẹ: "Vậy muội muốn tỷ tỷ ở một mình sao?"

Thanh muội "Hì hì" cười nói: "Tỷ tỷ chỉ cần cấp ba phần nhan sắc, gả Dương Lăng kia sẽ cúi đầu nghe theo."

Thôn Thiên - Chương #17


Báo Lỗi Truyện
Chương 17/751