Chương 154: Đại giác ngộ.



Không bao lâu, chung quanh Đông Hải Đạo Quân đạo tràng đã tụ tập rất đông đảo người vây xem, Đông Hải Đạo Quân nghĩ thầm: "Cái gả Dương Lăng này, gần đây khí thế rất thịnh, vừa lúc mượn Bỉ Ngạn Hải đè áp bớt dáng vẻ kiêu ngạo của hắn. Nghĩ thế, Đông Hải Đạo Quân đưa bàn tay vào trong lòng lấy ra một cái oản (bát) hướng khoảng không ném đi, nhất thời hóa thành một mặt thủy kính.

"Dương Lăng, ngươi tiến nhập Bỉ Ngạn Hải, nếu có thể đi ra, ta đáp ứng với ngươi hai cái yêu cầu. Nhưng ngươi nếu ra không được, không thể thiếu phải chịu chút vị đắng!" Đông Hải Đạo Quân ngữ khí lộ ra âm trầm.

Dương Lăng cười: "Một lời đã định!" Ngự phong bay lên, trực tiếp tiến nhập thủy kính. Thủy kính hơi ba động, rồi khôi phục như cũ.

Dương Lăng bước vào, người đã tiến nhập trên một mảnh biển rộng mịt mù, Dương Lăng thần thức kéo dài ra ngoài, phát hiện đại dương vô biên vô hạn. Hơn nữa Dương Lăng không phân biệt được đông tây nam bắc, chẳng biết "Bỉ ngạn" tại cái phương hướng nào, cũng không biết phải đi tới đâu mới có thể đến bỉ ngạn.

Dương Lăng dẫm nát trên mặt nước, tịnh không nóng nảy "Đến bỉ ngạn ", mà là an tĩnh suy tư. Lúc này, ngoài khơi cũng một mảnh bình tĩnh, tình tiết không kinh hãi, nước cũng không gợn sóng, ngoài khơi thật lớn, yên tĩnh trong như gương. Không có bất luận cái thanh âm gì, không gì sánh được an tịch.

Thời gian chẳng biết qua bao lâu, Dương Lăng nghĩ thầm: "Như vậy chờ đợi, sợ rằng phải tốn không ít thời gian."

Ý niệm vừa sinh, vạn vạn niệm sinh, nguyên biển rộng yên tĩnh, bỗng nhiên ba đào phập phồng, cuồng phong gào thét. Trong cuồng phong này, có một cổ ý lo lắng, rót vào nguyên thần Dương Lăng. Dương Lăng tâm thần càng có vẻ nôn nóng, Kim Quang chợt lóe, trực tiếp đem trong lòng Dương Lăng những ... phiền não này trảm lạc.

Nhất thời, ngoài khơi lại gió êm sóng lặng.

Dương Lăng bừng tỉnh đại ngộ: "Đây không phải là biển rộng, mà là tâm của ta, lòng yên tĩnh là là biển rộng yên bình, tâm động là ba đào nỗi sóng."

Dương Lăng trong lòng lại cố ý diễn biến ra các loại tâm tình, ngoài khơi quả nhiên tùy tâm niệm Dương Lăng sinh ra các loại tình hình, hoặc mưa rền gió dữ, hoặc nước gợn lân lân, hoặc điện thiểm lôi minh, v…v… không đồng nhất.

Dương Lăng trầm ngâm chốc lát, trong Ma Vực, nguyên thần tham ngộ nghiên cứu "Kim Cương Kết Giới" . Không bao lâu, các loại trí tuệ tiến nhập trong lòng Dương Lăng, liền mở mắt ra, Dương Lăng nghĩ thầm: "Kim Cương Kết Giới này là Phật Đà trí tuệ, phá tất cả chướng ngại, chắc chắn phá tan phiền não đoạn."

Dương Lăng suy nghĩ về phiền não, theo như lời Phật môn là "Ba phiền não". Con người có ba phiền não, phân biệt là kiến tư phiền não, trần sa phiền não, vô minh phiền não. Cái gọi là kiến tư, là tự thân tất cả các loại phiền não thấy hoặc không thấy; trần sa phiền não, là cùng trong cuộc sống tất cả giao tế quan hệ ngu muội; vô minh phiền não, là ngăn cản mọi người thể nhìn thấy thế giới đúng như bản chất hoặc lực lượng căn bản.

Ba loại phiền não này tồn tại, khiến cho con người ngu muội.

Ngoài ra, Dương Lăng từ trong Kim Cương Kết Giới lĩnh ngộ ra cảnh giới. Dương Lăng ngộ được, nếu ai có thể chặt đứt kiến tư phiền não, đó là "Tự Giác ", có thể thành tựu La Hán quả vị. Nếu ai có thể chặt đứt trần sa phiền não, đó là " Giác Tha ", có thể thành tựu Bồ Tát quả vị; nếu ai có thể chặt đứt vô minh phiền não, đó là "Giác Hạnh Viên Mãn ", thành tựu Phật Đà quả vị.

Mà quá trình chặt đứt ba phiền não, đều là "Đáo bỉ ngạn ", từ biển rộng sinh tử ngạn, độ đến niết bàn đến tột cùng bỉ ngạn. Chặt đứt tam phiền não, cần đại trí tuệ, đại nghị lực, đại kiên nhẫn, đại hạnh nguyện to lớn.

Dương Lăng trong lòng biểu thị các loại tâm tình, thờ ơ lạnh nhạt thì ngoài khơi biến hóa, hoặc một cơn lốc, hoặc yên tĩnh. Trong Kim Quang, Kim Cương Kết Giới bỗng nhiên đại phóng quang minh, biến hóa thành hàng tỉ quang mang, không ngừng dung nhập trong nguyên thần Dương Lăng.

Dương Lăng cảm giác có loại tịch không gì đó tiến nhập nguyên thần, lại cảm giác nguyên thần không có bất luận cái gì biến hóa. Hoặc giả nói, Dương Lăng chỉ là trên tâm linh cảnh giới có đề thăng, nguyên thần thực lực không có chút cải biến.

Dương Lăng hai mắt tự bế phi bế (lim dim), biểu tình như vui như không, thân hình động mà không động, bị vây trong một loại trạng thái thập phần vi diệu.

Chung quanh đạo tràng, Đông Hải Đạo Quân lúc nào cũng cảm ứng biến hóa trong "Bỉ Ngạn Hải". Vừa mới bắt đầu, Đông Hải Đạo Quân cảm giác Bỉ Ngạn Hải một mảnh yên tĩnh, thực tại lấy làm kinh hãi, nghĩ thầm: "Lẽ nào người này tâm tình kiên định như vậy?"

Phải biết, mặc dù ngày trước bốn vị Đạo Quân tiến nhập, cũng đều cảm xúc phập phồng, khó có thể bình tĩnh.

Nhưng rất nhanh, Đông Hải Đạo Quân lại cảm giác được ba đào phập phồng, ngoài khơi có biến hóa, nhất thời cười rộ lên.

Thiên Long Đạo Quân lạnh lùng cười: "Đông Hải, làm sao vậy?"

Đông Hải Đạo Quân thản nhiên nói: "Dương Lăng cũng không gì hơn cái này, vừa tiến vào Bỉ Ngạn Hải, lập tức tâm linh thất thủ."

Đông Hải Đạo Quân cũng không biết, Dương Lăng cố ý diễn biến các loại nỗi lòng, quan sát ngoài khơi biến hóa, mà cũng không phải là tâm linh thất thủ.

Thiên Long Đạo Quân sau khi nghe được, hừ lạnh một tiếng, nội tâm cũng có vài phần sầu lo, chuẩn bị một khi sự tình có gì sai, phải khiến Đông Hải Đạo Quân phóng xuất Dương Lăng.

Dương Lăng đang trầm tư, bất tri bất giác, bên ngoài đã qua ba ngày. Trong ba ngày, càng nhiều người vây xem, thậm chí ngay cả một ít trưởng lão cũng chạy tới giúp vui, muốn coi trộm một chút Dương Lăng có đúng hay không có thể qua "Bỉ Ngạn Hải" . Phải biết rằng, những ... trưởng lão này, chí ít cũng là Đạo Quân cấp số, tu vi cao thâm, nhưng bọn hắn lại không người nào dám thử, sợ khi đi vào, ra không được, từ đó sẽ nhục nhã mất hết mặt mũi. Nguồn: http://truyenyy.com

Ngày hôm nay, Dương Lăng bỗng nhiên mở mắt ra, xướng nói: "Sinh dã không, tử dã không, hoan dã không, hỉ dã không, phá!"
*("Sinh dã không, tử dã không, hoan dã không, hỉ dã không, phá!" : "Sinh cũng không, tử cũng không, hoan cũng không, mà hỉ cũng không, phá!" ND)

Ngoài khơi các loại loại cơn lốc, sóng lớn, trong nháy mắt tiêu thất, biển rộng khôi phục yên tĩnh, phía trước cách đó không xa, Dương Lăng mơ hồ thấy một mảnh kim quang, như là một phương thế giới.

Dương Lăng quanh thân tản mát ra từng đạo kim quang, lòng bàn chân đằng khởi một đóa kim liên, dường như tiên phật đến thế gian. Lúc này, Dương Lăng "Tự Giác độ mình ", cư nhiên thành tựu tiểu thừa chính quả, đạt La Hán quả vị. Tuy rằng chỉ là tâm hồn quả vị, nhưng đã thập phần khó có được.

Phật môn "Tam Giác ", Tự Giác, Giác Tha, Giác Hạnh Viên Mãn, Dương Lăng đạt được đệ nhất giác. Tuy rằng loại giác ngộ này hầu như hoàn toàn là Kim Cương Kết Giới có tác dụng, nhưng Dương Lăng đồng dạng được lợi không nhỏ.

Lúc này, Dương Lăng cảm giác Kim Cương Kết Giới đã có một bộ phân dung nhập trong nguyên thần, hai cái vẫn đang tiếp tục dung hợp. Một ngày đêm, hai ngày, rồi ba ngày, Dương Lăng tâm sinh tỉnh ngộ, quát khẽ nói: "Bất sinh diệc bất diệt, bất thường diệc bất đoạn, bất nhất diệc bất dị, bất lai diệc bất xuất !"
*("Bất sinh diệc bất diệt, bất thường diệc bất đoạn, bất nhất diệc bất dị, bất lai diệc bất xuất !" : "Bất sinh cũng không diệt, bất thường cũng không đoạn, không đồng nhất cũng không khác nhau, không đến cũng không ra !" Hơi có vẻ Thiền ý, nghĩa đen là thế các bác tự hiểu nha, khó dịch chuẫn! ND)

Kim Quang chấn động, chém đứt chư duyến, tất cả câu tịch, Dương Lăng lòng bàn chân tuôn ra ngũ đóa kim liên, bảo tướng trang nghiêm, phía sau hiện ra một mảnh phật quang. Lúc này, tâm tình Dương Lăng, mượn Kim Cương Kết Giới, đạt được " Độ thành Giác Tha ", chặt đứt trần sa phiền não, thành tựu Bồ Tát quả vị.

Nhất thời, Dương Lăng thấy phía trước, xuất hiện một mảnh Phật thổ, có hàng tỉ sinh linh con dân.

Dương Lăng mỉm cười, cái dáng tươi cười này phải giằng co ba ngày.

Một ngày này, Dương Lăng Kim Cương Kết Giới hoàn toàn cùng nguyên thần Dương Lăng dung hợp, phía sau biến hóa ra ba vòng Phật quang, dưới chân tuôn ra chín đóa kim liên, trong miệng niệm nhỏ: "Đốn ngộ chân như, diễn hóa tam tam, trảm phá vô minh, kim nhật đại giác!"
*("Đốn ngộ chân như, diễn hóa tam tam, trảm phá vô minh, kim nhật đại giác!" : "Tỉnh ngộ chân như, diễn biến tam tam, trảm phá vô minh, hôm nay đại giác (ngộ)!" Tự hiểu ??? ND)

Dương Lăng một bước bước ra, đủ để bỉ ngạn.

Trong nháy mắt này, xa tại phương tây linh châu, trên một tòa bảo sơn. Không trung có tán hoa bay trên trời, phao tán hoa thơm, trên mặt đất có linh thú hành tẩu, một mảnh Kim Quang phô thành sân rộng thật lớn, có chín tầng đài cao. Đài cao chín trượng chín thước chín tấc, trong đó ngồi xếp bằng một Phật Đà.

Phật Đà bảo tướng trang nghiêm, uẩn tàng vô hạn uy thế. Phật Đà bỗng nhiên mỉm cười nói: "Phật sư đã xuất, bản tôn hôm nay có thể đi. Ngươi chờ đó bảo vệ linh châu, vi sư ngày hôm nay trở về, đó là lúc Phật môn đang thịnh."

Từ La Hán, Bồ Tát, Tôn Giả, Thượng Nhân, chư thiên thần, các lộ quỷ quái, lục đạo chúng sinh, đều hướng Phật Đà lễ bái. Phật Đà cười cười, hồng hóa thành một đạo kim quang, đâm phá bầu trời, tiêu thất không thấy.

Cửu Châu, Đại Hành Quốc trong hoàng cung, Đại Hành hoàng hậu trong tẩm cung truyền ra một tiếng anh nhi khóc nỉ non. Lúc anh nhi này sinh ra, châm rãi có bảy mùi thơm lạ lùng, thụy khí bay đều, khắp bầu trời kim quang. Khi anh nhi sinh ra, liền mở mắt, ánh mắt linh động, tràn ngập trí tuệ.

Việc này kinh động cả triều văn võ, Đại Hành hậu đế vội vã chạy tới, ôm lấy anh nhi, cười to nói: "Đây là điềm lành Đại Hành Quốc ta! Người, truyện ý chỉ của trẫm, bày đại yến hội, phải đầy đủ các loại quan lại đồng hạ!"

Lại nói Dương Lăng một bước bước ra, quang ảnh tan biến, người liền ra khỏi Bỉ Ngạn Hải. Dương Lăng trên người kim liên, phật quang, đều tiêu thất không thấy, phảng phất như giấc mộng Nam Kha, tất cả đều không chân thực.

Đông Hải Đạo Quân mấy người đang ở ngoài chờ đến chín ngày, ngày thứ chín, Đông Hải Đạo Quân chợt thấy tâm thần chấn động, trên không trung "Bỉ Ngạn Hải" tan biến không thấy, biến hóa thành một đạo quang khí, bỗng nhiên bị Dương Lăng đi ra chộp ở trong tay.

Đông Hải Đạo Quân sắc mặt kịch biến, vẻ mặt bất khả tư nghị, cả kinh nói: "Ngươi cư nhiên đi ra! Điều này sao có thể!"

Không ai so với Đông Hải Đạo Quân rõ ràng uy lực Bỉ Ngạn Hải, cho dù là Tiên Tôn, cũng không nhất định có thể đi ra. Hơn nữa dù là đi ra, nhất định phải mạnh mẽ phá vỡ Bỉ Ngạn Hải, mà không phải thuận lợi như vậy đi qua.

Thiên Long Đạo Quân cười to: "Tốt tốt!" Phía sau Thiên Long Đạo Quân, bốn gã Đạo Quân khác mặt lộ vẻ kinh dị mà nhìn về phía Dương Lăng, bọn họ đều kinh lịch qua uy lực Bỉ Ngạn Hải, tự nhiên biết đi ra hầu như là không có khả năng, nhưng Dương Lăng làm được.

Dương Lăng có chút suy nghĩ, nghĩ thầm: "Đáng tiếc, tâm cảnh ta tuy rằng có thể đạt được đại giác chi cảnh, nhưng đáng tiếc tu hành chưa đủ, còn cách một bước, còn có vô tận đường đi."

Dương Lăng mặc dù trong Bỉ Ngạn Hải chứng được đại giác phật quả, nhưng này chỉ là đối với tâm tính Dương Lăng tiến hành một lần tẩy lễ, thăng hoa, trên thực tế, Dương Lăng tu vi không có tăng chút nào.

Mỉm cười, Dương Lăng nói: "Đông Hải Đạo Quân, ta đã đi ra Bỉ Ngạn Hải, lúc này hướng ngươi đề hai cái yêu cầu."

Đông Hải Đạo Quân vừa giật mình vừa nỗi giận, nhưng biết không có thể đổi ý, chỉ phải nói: "Ngươi nói đi!"

"Thứ nhất, ta muốn mượn Sơn Hà Đồ dùng một chút, ba trăm năm sau trả lại." Dương Lăng nói.

Đông Hải Đạo Quân vừa nghe là "Mượn" mà không phải "Muốn", trong lòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm, mặc dù có chút không muốn, nhưng đông tây có…. Huống hồ ba trăm năm, đối với Địa Tiên cảnh mà nói, thoáng cái là qua, không lâu lắm, vì vậy thống khoái mà gật đầu: "Được, ta đáp ứng."

"Thứ hai yêu cầu." Dương Lăng cười, "Ta hi vọng Đông Hải Đạo Quân, ngày sau không nên kiếm chuyện cùng ta. Phàm chuyện tình bất lợi cho bản thân ta, Đông Hải Đạo Quân ngươi đều không thể đi làm."

Dương Lăng vừa nói lời này ra, Đông Hải Đạo Quân ngẩn ra, con mắt có chút đăm đăm. Hắn trong lòng vốn rất oán hận Dương Lăng, hơn nữa ngày hôm nay thua thiệt nhiều, ngày sau nhất định phải tìm trở về. Nhưng Dương Lăng đưa ra yêu cầu này, khiến hắn từ nay về sau, không bao giờ ... có thể tìm Dương Lăng đòi nợ.

Thấy Đông Hải Đạo Quân kinh ngạc không nói, Thiên Long quát lên: "Đông Hải, ngươi lẽ nào muốn nuốt lời sao?"

Đông Hải Đạo Quân nội tâm tức giận, nhưng dù có tức giận cũng không thể phát tiết, chỉ có thể nhịn, trong lòng nghẹn khuất, có thể nghĩ. Cổ oán khí này phát ra không được, bắt đầu trùng kích nguyên thần Đông Hải Đạo Quân.

Dương Lăng trong lòng khẽ động, quát lên: "Đông Hải, ngươi giết ta!"

Đông Hải ngẩn ra, giật mình hỏi: "Ta giết ngươi?"

Dương Lăng cười nhạt: "Không sai, nội tâm ngươi hận ta, không bằng giết ta!"

Mọi người vây xem, mỗi người đều kinh hãi, nhưng là chỉ có số ít người có chút suy nghĩ.

Đông Hải Đạo Quân ngẩn người, cả giận nói: "Ngươi cho ta không dám giết ngươi!"

Dương Lăng bỗng cười nói: "Ngươi nếu giết ta, vậy còn ra làm sao?"

Đông Hải Đạo Quân cười nhạt: "Giết ngươi, trong lòng ta vui sướng!"

"Vậy giết ta." Dương Lăng cười nói.
*(Tất cả mấy đoạn trên đều mang ý Thiền, đôi khi dịch ra việt ngữ không thoát được hết ý của nó… ND)

Đông Hải Đạo Quân trong lúc này bỗng nhiên nghĩ lại các loại oán cừu với Dương Lăng, lúc này từ đầu tới đuôi nghĩ lại một lần, kỳ thực hai người cũng không có đại cừu gì, chỉ có một chút mâu thuẫn nhỏ. Bởi trong lòng Đông Hải Đạo Quân có phẫn nộ, cho nên oán hận chất chứa càng sâu.

"Lúc này nghĩ đến, Dương Lăng này cũng chẳng phải ghê tởm gì." Ý niệm phát sinh, Đông Hải Đạo Quân nhất thời bắt được một dạng gì đó, đông tây này không ở trước mắt, không ở xa xa, cũng không ở gần, minh minh miểu miểu, không thể nắm lấy.

Tất cả mọi người không nói lời nào, Đông Hải Đạo Quân nhíu mày không nói, trong cơ thể đạo thai rung động, chân cương kích động.

Dương Lăng tâm tình vừa rồi chịu qua tẩy lễ, mơ hồ phát hiện Đông Hải Đạo Quân tự đột phá, trong đầu linh quang chợt lóe, nghĩ thầm: "Mà thôi, nhiều kẻ địch không bằng nhiều bằng hữu, xem ra ta có thể trợ giúp hắn một tay."

Dương Lăng trong nguyên thần tạo nên một tầng Kim Quang rung động, chậm rãi khuếch tán ra ngoài, Dương Lăng trong lòng không minh, có chủng chủng trí tuệ sinh ra, quát lên: "Thị phi quay đầu là khoảng không, thiên đạo y nguyên, Đông Hải, ngươi nhanh giết ta!"

Đông Hải Đạo Quân hơi sửng sốt, ngừng trong chốc lát, rốt cục nắm trong nội tâm một tia cảm ngộ. Bỗng nhiên "Ha ha" cười to: "Ân oán thị phi giai phù vân, trống trơn vắng vẻ mới là đạo! Đa tạ chỉ điểm!"

Đông Hải Đạo Quân, cư nhiên hướng Dương Lăng xá một cái, cúi đầu, trong cơ thể Đông Hải Đạo Quân đạo thai trong nháy mắt nghiền nát, hóa thành một cổ huyền diệu thần khí, nhảy vào huyền khiếu mi tâm. Một cổ uy thế cường đại tản mát ra.

Đông Hải Đạo Quân đỉnh đầu lao ra một mảnh ngũ thải kỳ quang, kỳ quang này biến hóa thành một pho tượng có dáng dấp thiếu niên, là Đông Hải Đạo Quân khi tuổi còn trẻ. Trong nháy mắt, Đông Hải Đạo Quân vì chủng chủng nguyên nhân, bỗng nhiên "Khai ngộ ", đạo thai phá kiển thành điệp, hóa thành Thần Anh, thành tựu Đạo Tôn thân thể!

"Đây..." Thiên Long Đạo Quân thần sắc biến ảo bất định, chẳng biết vừa mừng vừa lo, người còn lại cũng đều vừa sợ vừa lo.

"Chúc mừng Đông Hải Đạo Tôn!" Từ khắp nơi, có vô số tiếng chúc mừng truyện đưa qua.

Đông Hải Đạo Quân Thần Anh mới thành, chưa có thể thích ứng với hoàn cảnh. Trên không trung thiếu niên tả hữu nhìn thoáng qua, lại quay về trong thân thể.

Dương Lăng vẻ mặt mỉm cười, Đông Hải Đạo Quân thì biểu tình kỳ dị mà nhìn về phía Dương Lăng, một lúc lâu, Đông Hải Đạo Quân nói: "Dương sư đệ, ngươi ta hai người trong lúc này ân oán xóa bỏ, trước đây vi huynh có chỗ đắc tội, mong thứ lỗi."

Dương Lăng cười một tiếng ha ha: "Sư huynh khách khí."

"Hôm nay nếu không có sư đệ bang trợ, vi huynh khó có thể có thành tựu hôm nay." Đông Hải Đạo Quân vẫn bị vây lại Đạo Quân không thể tiến giai, hôm nay nhất phi trùng thiên, đều nhờ Dương Lăng tương trợ, trong lòng cảm kích, không cách nào hình dung.

Chỉ cần không phải người mù sẽ nhìn ra, Dương Lăng là có tâm tương trợ, mượn Đông Hải Đạo Quân nội tâm bị đè nén chi tế, liên tục ép hỏi, cảnh tỉnh, khiến cho hắn khai ngộ. Đương nhiên, Đông Hải Đạo Quân hôm nay bỗng nhiên trở thành Đạo Tôn, một phần do bản thân hắn nỗ lực, tu vi đã đến quan khẩu. Hai là hôm nay với hắn mà nói là một đại cơ duyên, nếu như hắn tư chất không tốt, Dương Lăng dù là có chỉ điểm cũng là vô dụng. Thứ ba, còn lại là Dương Lăng khởi đáo thật lớn tác dụng, nếu không có Dương Lăng, Đông Hải Đạo Quân rất có khả năng bỏ qua cơ hội lần này khai ngộ, suốt đời đều không thể trở thành Đạo Tôn.

Thần Anh nhất thành, là có thể bay vút lên biến hóa, lên trời xuống đất, đạo thuật thông thiên, tiêu diêu tự tại, đã xa xa vượt qua thực lực Đạo Quân. Đông Hải Đạo Quân có lẻ nào không thích?

"Từ nay về sau, Dương sư đệ là ân nhân của Đông Hải." Đông Hải Đạo Tôn trầm giọng nói.

Dương Lăng cười: "Không dám nhận, hôm nay có mọi người ở đây, ta nghĩ nên đem ân oán của sư huynh cùng Thiên Long Đạo Quân trong lúc này nhất tịnh cởi ra."

Đông Hải Đạo Tôn "Ha ha" cười to: "Tốt!" Quay đầu nhìn về phía Thiên Long Đạo Quân, cười nói: "Thiên Long, ngươi ta trong lúc này, ân oán từ nay về sau không tính, khỏe chứ?"

Thiên Long Đạo Quân nội tâm minh bạch, Dương Lăng đây là đang giúp hắn. Đông Hải Đạo Quân trở thành Đông Hải Đạo Tôn, thực lực đã viễn siêu hơn Thiên Long Đạo Quân, Thiên Long ngày sau khó tránh khỏi phải nếm mùi đau khổ. Thiên Long Đạo Quân cười nói: "Tự nhiên là như vậy!"

Lúc này, phía trước bỗng nhiên truyền đến miểu miểu tiên âm, hai gã tiên đồng đi tới, một người thanh thanh nói: "Đông Hải Đạo Tôn, chưởng giáo chí tôn truyền cho ngươi đi tới."

Tên còn lại lại nói: "Chưởng giáo chí tôn khẩu dụ, Dương Lăng lưỡng độ có công với Thái Dịch Môn, đặc biệt đề bạt làm chân truyền đệ tử, ban thưởng " Động Huyền Sơn " làm đạo tràng, chư trưởng lão tức khắc công việc, không được có sai lầm."

Sau khi Lưỡng đồng tử truyền lời chưởng giáo, Đông Hải Đạo Tôn lập tức đi tới bái yết chưởng giáo, Dương Lăng cũng vâng mệnh, từ nay về sau, chính thức trở thành chân truyền đệ tử. Dương Lăng là trong lịch sử Thái Dịch Môn duy nhất một gã chưa kết Kim Đan, đã thành chân truyền đệ tử.

Tin tức này vừa ra, nhất thời oanh động toàn bộ Thái Dịch Môn.

Thôn Thiên - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/751