Chương 67: Cái Chết Của Chiến Thần 'Lục Cương'


La Phong không khỏi mỉm cười. Thói đời thật là thú vị. Năm tháng trước mình còn tới vũ quán để tiến hành sát hạch học viên. Khi đó người trong gia đình mình đều ở phòng thuê rẻ tiền trong tiểu khu. Vừa chuyển mắt, mình đã ở trong tiểu khu Minh Nguyệt, hơn nữa đến cả mấy ngàn vạn cũng có thể kiếm được rất dễ dàng!
- Lần kiểm tra này cứ để Ô thúc tiến hành đi, đến lúc đó ta thuận tiện tới xem.
La Phong cười rồi qua một bên ngồi xuống. Lập tức có người phục vụ đưa trà nước và vài món điểm tâm ngọt.
- Tên điên.
Một nam tử mặc đồ luyện công, cũng là một giáo viên của Cực Hạn Vũ Quán, cười nói:
- Nghe nói hai tháng gần đây cậu giết ngàn vạn quái thú à? Hơn nữa cơ hồ đều là quái thú cấp thú binh cao cấp? Thực lực của cậu bây giờ có phải là đã đạt tới cấp "chiến tướng sơ cấp' rồi phải không?
- Theo ta thấy thì chắc chắc là vậy rồi.
Bên cạnh có người đồng ý gật đầu.
Ô Thông cũng gật đầu:
- Võ giả chiến sĩ cao cấp, cũng không thể giết nhiều quái thú như cắt đồ ăn như vậy được. La Phong cho dù không tới cấp chiến tướng sơ cấp, cũng khoảng chừng ấy. Ta nhớ La Phong tu luyện Cửu Trùng Lôi Đao, phỏng chừng Cửu Trùng Lôi Đao đã có chút thành tựu rồi.
La Phong giật mình.
Phải không vậy?
Mình giết một vạn con quái thú, hơn nữa thời gian ngắn ngủn không đến hai tháng, mà tuyệt đại đa số đều là cấp thú binh cao cấp. Loại hiệu suất này, võ giả chiến sĩ cao cấp thật sự cũng khó mà làm được. Chẳng trách rất nhiều người đều nghĩ rằng mình đã đạt tới thực lực 'Cấp chiến tướng sơ cấp"
rồi.
- Cửu Trùng Lôi Đao rất khó luyện, hơn nữa bí tịch còn có giá quá đắt.
Mấy võ giả khác mở lời.
- Rất khó luyện.
La Phong cười gật đầu.
- Ta cũng chỉ hơi có chút đột phá mà thôi.
- À.
Ở đây kể cả Ô Thông, ai nấy đều nhìn La Phong với ánh mắt khác hẳn. Cửu Trùng Lôi Đao là bí tịch cấp cực khó. Người mua bí tịch thì nhiều, nhưng chỉ mỗi bước nhập môn thôi đã khiến cho không ít võ giả không thể đột phá. Tu luyện loại bí tịch này… cũng đại biểu là người có thể chiến đấu vượt cấp!
- La Phong.
Bên ngoài truyền đến một thanh âm, La Phong quay đầu nhìn lại, chính là Trần ca.
- La Phong, anh nghe nói cậu đã trở lại, không ngờ sáng sớm đã gặp rồi.
Trần Cốc cười ha ha đi tới.
- Được rồi, ngày mai có rảnh không, đi tham gia lễ viếng Lục Cương tiền bối nhé?
- Việc lớn như vậy, chúng ta cũng nên đi. La Phong, đến lúc đó chúng ta cùng đi.
Quán trưởng Ô Thông nói.
La Phong cảm khái một tiếng, rồi gật đầu.
Đi, việc này hắn đương nhiên muốn xem.
Vị Lục Cương tiền bối vừa chết chính là chiến thần cường giả bất hạnh mà ngày hôm trước bị giết trong sóng chuột cấp ba! La Phong mặc dù không chính thức gặp sóng chuột, nhưng lúc sóng chuột bộc phát, hắn cũng ở trong khu hoang dã… coi như là thỏ chết cáo khóc, thấy tiền bối qua đời, La Phong tự nhiên cũng nên đi viếng.
Sát hạch Chuẩn Võ Giả cùng ngày, đám người La Phong cũng xem đám hậu bối non nớt tới kiểm tra. Tổng cộng có tám người, có ba người vượt qua kiểm tra.
Tám người này thậm chí còn có một người mà La Phong biết. Chính là học viên cao cấp của Võ Quán Cực Hạn khu Nghi An. Nhưng học viên cao cấp này lại không vượt qua kiểm tra.
----- o O o -----
Sáng sớm hôm sau, nhiệt độ rất thấp. Ở nhà tang lễ "Anh Hùng Đường" tại cơ sở Giang Nam Thị, chung quanh hoàn toàn giới nghiêm. Vì hôm nay có rất nhiều người tới viếng Lục Cương tiền bối.
Năm người Tiểu đội Hỏa Chùy đều tụ tập ở đây, năm người cùng mặc quần áo màu đen.
- Hôm nay nhiều người thật.
Trần Cốc không kìm được cảm thán một tiếng.
La Phong cũng nhìn chung quanh. Chung quanh mấy con đường đều đầy cứng những người đi viếng. Quan trọng nhất là hôm nay là ngày đầu lễ viếng, chỉ có một vài nhân vật đặc thù như võ giả, gia thuộc thân nhân, lãnh đạo chính phủ vân vân mới có thể đi vào.
Còn từ ngày mai tới bảy ngày sau, mới cho dân chúng bình thường đi vào viếng.
Cho dù như thế, hôm nay cũng có trên một vạn người tụ tập tới nơi này. Đây đều là nhân vật thượng tầng ở cơ sở Giang Nam Thị. Có một vài nhân vật thượng tầng của những gia tộc tập đoàn tài chính, có lãnh đạo chính phủ, quân đội, vô số vũ giả. Trong những vũ giả này, thậm chí còn có cả những cường giả cấp chiến thần!
Thỏ chết cáo khóc, một vị chiến thần chết, những chiến thần khác tới viếng, cũng là việc rất bình thường.
- Đài truyền hình quốc gia cũng tới.
La Phong nhìn máy quay xa xa.
- Lễ viếng chiến thần được truyền hình trực tiếp trên TV cả nước.
Cao Phong cảm khái nói:
- Hàng năm, khắp cả Trung Quốc có bao nhiêu chiến thần chết đi chứ?
Phát trực tiếp TV cả nước, chỉ có cấp chiến thần, thậm chí võ giả rất cao mới có thể được hưởng thụ. Còn cấp chiến sĩ, võ giả cấp chiến tướng, không được đối đãi như vậy. Phải biết rằng cho dù là tướng quân quân đội cũng chỉ có những người ở cấp cao nhất mới được đối đãi như vậy.
- Xem kìa, bên kia là thị trưởng Giang Nam Thị. Bên cạnh hắn là những lãnh đạo thường xay xuất hiện trên TV.
- Chậc chậc, xem kìa, mười hai gia tộc quốc nội trong liên minh HR, tộc trưởng Từ gia ở Giang Nam.
La Phong nghe nói Từ gia, không khỏi nhìn lại. Đó là một lão giả tóc bạc, vóc người hơi mập mạp, thoạt nhìn khoảng tám chín mươi tuổi, nhưng cả người tự nhiên có một khí thế của người bao năm ở địa vị cao. Phía sau lão có bốn gã thuộc hạ đi theo.
- Bên kia là cường giả cấp chiến thần Gia Cát Sơn, là anh trai của chủ quản Cực Hạn Tổng Hội Quán chúng ta, Gia Cát Thao.
Không ít vũ giả xì xầm thảo luận.
Hôm nay tới đây, thật ra toàn bộ là đại nhân vật nhất đẳng. Bất luận là trong chính phủ, quân đội, kinh tế hay võ giả, đều là những nhân vật đỉnh cao.
- Phía trước bắt đầu lễ viếng rồi.
Cao Phong nhìn ra phía trước.
- Nhưng chúng ta phải đợi lượt sau mới có thể đi vào.
- Từ từ cũng được, khó mà có được dịp thấy những đỉnh cao như vậy.
Trần Cốc cười.
Mấy người bọn La Phong đứng ven đường, cùng vô số vũ giả khác chờ phía sau. Phía trước một vài đại nhân vật đã đi nơi tiến hành lễ viếng.
- Tích!
Một chiếc phi cơ chiến đấu hình dĩa bay, toàn bộ màu đen thẫm từ xa xa bay tới. Quân đội cảnh giới chung quanh nhà tang lễ Anh Hùng Đường căn bản không hề ngăn trở. Còn những cường giả cấp chiến thần, thị trưởng cơ sở Giang Nam Thị, những quan chức chính phủ quân đội lúc trước đã đi vào lễ viếng, bây giờ ai nấy toàn bộ ra ngoài nghênh đón.
- Đại nhân vật nào tới.
Trần Cốc mắt sáng rực lên.
- Mẹ nó, người nào tới đó?
Cao Phong cũng khiếp sợ.
Phải biết rằng những nhân vật ở đây, cơ hồ đã xem như đỉnh cao của đỉnh cao ở Trung Quốc rồi. Tỷ như cường giả cấp chiến thần, là những ngưu nhân (wm: trâu bò) trong đám võ giả rồi. Tỷ như thị trưởng cơ sở Giang Nam Thị, tuyệt đối quan chức nhất đẳng. Dù sao khắp Trung Quốc cũng chỉ có sáu Căn Cứ Thị, cao hơn tỉnh trưởng trước thời kỳ Đại Niết Bàn nhiều.
Nhưng bây giờ cả đám người này đều ra ngoài nghênh đón.
- Là người nào thế?
La Phong nhìn kỹ lại. Tất cả các võ giả, kể cả đài truyền hình, ai nấy đều dán mắt nhìn, không ai dám lên tiếng.
Một khoảng yên tĩnh.
Phi cơ chiến đấu đĩa bay từ từ hạ xuống, cửa máy bay mở.
Chỉ thấy một nam tử cơ bắp mũi ưng, một thân màu đen, từ cầu thang phi cơ chiến đấu đi xuống. Sắc mặt hắn không vui vẻ gì, hai mắt hơi rơm rớm nước mắt. Hắn đứng đó, khiến cho người ta có cảm giác chung quanh mấy chục thước giống như chìm vào bóng tối. Hắn chính là thần linh trong phạm vi mấy chục thước.
- Chu nghị sĩ.
Một cường giả cấp chiến thần nghênh đón.
Nam tử mũi ưng thở dài một tiếng, không nói gì, chỉ gật đầu chào đám cường giả cấp chiến thần, thị trưởng cơ sở Giang Nam Thị, quan chức đến từ kinh đô, tướng quân quân đội, rồi đi thẳng về phía nhà tang lễ.
Những người khác đều đi theo sau hắn.
Một khoảng yên tĩnh.
Đến khi nhóm đại nhân vật này đi vào, bên ngoài mới dần dần có tiếng thảo luận.
- Người kia là ai?
La Phong lòng tràn đầy nghi hoặc. Tuyệt đối là đại nhân vật đỉnh cao ở Trung Quốc. Dù sao cho dù lãnh đạo quốc gia nhân cũng rất ít khi buộc mấy cường giả cấp chiến thần phải cung kính chờ đợi một bên. Cường giả cấp chiến thần bình thường rất ít khi coi trọng quan chức.
- Không biết.
Bọn người Trần Cốc cũng lắc đầu.
Tai Cao Phong hơi giật giật, rồi thấp giọng nói:
- Có người đối diện nói là người vừa rồi, tên là 'Chu Hỉ'. Ta nghe qua cái tên Chu Hỉ này rồi. Năm đó là cường giả cấp chiến thần danh khí rất lớn. Nhưng sau đó không còn nghe tin tức gì nữa, rất ít khi lộ diện. Ta nghe người ta nói trên mạng, Chu Hỉ đã vượt qua cấp chiến thần, trở thành một trong những tồn tại đỉnh cao nhất rồi.
- Vượt qua cấp chiến thần?
Bọn người La Phong hít mạnh một hơi.
Trời ạ!
Loại tồn tại này, một người có thể được đối đãi ngang hàng với một quốc gia! Quốc gia cũng phải o bế, chăm sóc những người như thế. Đó tuyệt đối là tồn tại đỉnh cao nhất trong xã hội nhân loại. Chẳng trách đám lãnh đạo tập đoàn tài chính gia tộc, chính phủ, quân đội vân vân, thậm chí cả những chiến thần địa vị cực cao, cũng đều phải tới nghênh đón.
Có thể nói, người như thế, chính là 'Thần' trong nhân loại.
----- o O o -----

Thôn Phệ Tinh Không - Chương #67


Báo Lỗi Truyện
Chương 67/1485