Chương 590: Tranh Đoạt Chiến


Vũ Tương Sơn, trên con đường cực rộng trong khu Công Cộng. Cả con đường do những khối đá phiến màu đen xây nên. La Phong mặc quần áo bình thường, một mình một người đi tới.
Khoảnh khắc sau.
"Dung Trang! " La Phong nhìn ra phía trước, thấy có một tửu điếm xa xỉ chiếm diện tích dài rộng chừng vài km. Ngoài đại sảnh tửu điếm đang đứng những thị nữ cực đẹp và những nam nhân anh tuấn.
"Chính là nơi này rồi! " La Phong đi vào tửu điếm
- La Phong điện hạ, xin mời đi theo ta!
Một nữ tử cấp Giới Chủ có một cái đuôi lông xù mỉm cười đi trước dẫn đường. La Phong đi theo nữ tử Giới Chủ, bước trên thang máy vào trong tửu điếm, rồi nhanh chóng lên tầng cao nhất tửu điếm, lúc này thang máy mới dừng lại.
Tầng cao nhất tửu điếm, ở tầng cao nhất này kiến tạo một hồ nhân tạo. Chung quanh hồ nhân tạo còn có cái cây rất cổ xưa.
Quanh hồ còn có một cây dâu trang nhã cao quý toàn thân màu xanh sậm. Cạnh cây dâu có bảy cái cánh lớn. Ngồi trên cánh lớn này còn có thể nhìn xuống những tòa kiến trúc chung quanh khác. Ở vùng đất trời cao mà câu cá, bơi lội, ăn cơm, quả là một việc vô cùng xa xỉ do công ty Vũ Trụ Giả Định dành cho vô số thiên tài ở Vũ Tương Sơn.
Do đó
Tầng cao nhất Dung Trang, nếu muốn tiến vào, nhất định phải là thành viên Nguyên Thủy bí cảnh. Hoặc là một vài lãnh đạo lợi hại.
- La Phong điện hạ, ta xin lui ra trước.
Nữ tử Giới Chủ khẽ cúi người, rồi ly khai luôn.
La Phong liếc mắt đã thấy bên cạnh hồ nước, trên chiếc bàn ăn cao quý duy nhất, toàn thân màu vàng sậm, bên cạnh mặc dù có bảy cái ghế, nhưng lại vẻn vẹn chỉ có một cái ghế có người ngồi.
Người này mặc trang phục bình thường, mặt có bờm lông màu vàng, khóe miệng thoáng có chiếc răng khểnh, rất bưu hãn.
Người này là người sói Khắc La Phu!
- Khắc La Phu!
La Phong mỉm cười đi qua.
Nam tử bưu hãn nhìn ra phía trước thấy La Phong, khẽ mỉm cười khó khăn, rồi nâng chén ra hiệu, rồi không nói gì nữa.
La Phong ngồi xuống!
Cũng chọn từ giá rượu bên cạnh ra một loại hợp khẩu vị, rót cho mình một ly, rồi cũng bưng chén rượu, lặng lẽ ngồi chờ. Chỉ một lát sau, chiếc cửa xa xa lại mở ra, nữ tử Giới Chủ có đuôi lông xù cũng mỉm cười dẫn theo một thanh niên cao lớn đi vào.
Hắn, cao lớn vô cùng, đi tới giống như một hòn núi, đôi mắt nội liễm thâm trầm.
Hắn vừa tiến đến, ánh mắt đã nhìn La Phong!
- Lũng Vân.
La Phong ngồi trên chiếc ghế, giơ chén ra hiệu.
- La Phong!
Đồng tử Lũng Vân hơi co rụt lại.
Năm đó cùng là nhân vật đỉnh cao Thiên Tài Chiến, hắn có thể tiến vào Nguyên Thủy Bí Cảnh. Nhưng gia nhập vào công ty Vũ Trụ Giả Định xong, mới gần hai trăm năm, hắn đã bị La Phong bỏ xa. Hắn hiểu rất rõ, Tranh Đoạt Chiến lần này hắn là người ít hy vọng nhất.
Lũng Vân đã tới!
Chẳng mấy chốc, Dược Tề Sư Ngu Phong cũng tới rồi, rồi Bá Lan cũng tới, cuối cùng là Mạc Lạc!
- Mọi người tới sớm hơn ta!
Mạc Lạc mặc chiến giáp kim sắc, mỉm cười đi vào, đồng thời còn chào khắp nơi.
- Khắc La Phu, lâu rồi không gặp! Ngu Phong!
Bọn người Khắc La Phu, Ngu Phong cũng đều khẽ gật đầu ra hiệu.
- Bá Lan, Lũng Vân!
Mạc Lạc cũng cười chào. Đồng thời cũng ngồi vào ghế đặc biệt, cuối cùng đưa ánh mắt nhìn La Phong, trong mắt đầy tiếu ý.
- La Phong, trong đám người mới này, ta bội phục nhất chính là ngươi. Tiến bộ của ngươi thật sự là làm cho người ta phải giật mình. Có thể gặp ngươi quả là hân hạnh cho ta.
- À, phải không?
La Phong ngồi đó, lạnh lùng đáp.
Nhất thời đám Khắc La Phu, Bá Lan đều nhìn La Phong.
Lúc trước đám Bá Lan xem như cũng chào hỏi La Phong, cũng được hắn đáp lại. Bây giờ họ cảm giác thấy, La Phong hơi lạnh lùng.
- Rào!
Cánh cửa tầng cao nhất được mở toang ra. Một nam tử đầu trọc mặc trường bào hoa lệ trắng bạc đi tới, tựa hồ cả không gian chung quanh thoáng cái đều trở nên sáng ngời lên. Nam tử đầu trọc này có vẻ tươi cười, vừa đi tới vừa nói:
- Mọi người đã đến đông đủ rồi!
Xoát!
Sáu người đám Lang Nhân Khắc La Phu, La Phong đồng thời đứng dậy, cung kính hành lễ:
- Đại nhân!
- Người đã tới rồi. Ta cũng nên nói về quy củ trận đấu.
Nam tử đầu trọc đứng bên cạnh bàn, cũng không ngồi xuống, mà đứng mỉm cười nhìn sáu người bọn La Phong.
- Top 3 cấp Vũ Trụ Thái Sơ Bí Cảnh ' Khắc La Phu, La Phong, Ngu Phong, ba người xếp sau Nguyên Thủy Bí Cảnh, Mạc Lạc, Bá Lan, Lũng Vân.
- Sáu người các ngươi, sau này sẽ tiến hành Tranh Đoạt Chiến!
- Quy củ Tranh Đoạt Chiến vô cùng đơn giản, các cá nhân đều cần tiến hành trận chiến đấu với năm người khác, người thắng được 1 điểm. Nếu không thì 0 điểm! Cuối cùng sẽ căn cứ vào tổng điểm tích lũy mà xếp hạng.
- Xếp hạng đầu người mạnh nhất, sẽ đoạt được suất duy nhất vào Nguyên Thủy Bí Cảnh, trở thành một thành viên Nguyên Thủy Bí Cảnh. Về phần năm người khác, hết thảy đều vào Thái Sơ Bí Cảnh!
Nam tử đầu trọc mỉm cười nhìn mấy người.
- Mọi người hiểu chưa?
- Hiểu!
Sáu người La Phong cung kính đáp.
- Rất tốt!
Nam tử đầu trọc gật đầu.
- Bây giờ ta đưa các ngươi xếp trật tự chiến đấu!
Nói rồi, nam tử đầu trọc chỉ tay vào giữa không trung, một màn hình tự động hiện lên, trên màn hình hiện lên tên sáu người La Phong, Khắc La Phu, Mạc Lạc… rồi lập tức những cái tên bắt đầu biến ảo.
Khoảnh khắc sau.
Trên màn hình hiện ra những lịch thi đấu.
- Đây là lịch chiến đấu của các ngươi!
Nam tử đầu trọc nói:
- Mỗi người đều cần chiến đấu năm tràng, tổng cộng là chiến đấu xxx tràng! Các ngươi thấy rõ trật tự của mình rồi chứ?
La Phong vội nhìn lên màn hình.
Trên màn hình cứ ba tràng đồng thời được cử hành một lần. Hiển nhiên là hiệu suất lớn nhất, còn trật tự chiến đấu của mình là…
La Phong Bá Lan (trận đầu)!
La Phong đấu Mạc Lạc (trận thứ hai)!
La Phong đấu Lũng Vân (trận thứ ba)!
La Phong đấu Ngu Phong (trận thứ tư)!
La Phong đấu Khắc La Phu (trận thứ năm)!
- Đều thấy rõ rồi chứ?
Nam tử đầu trọc nhìn về phía sáu người bọn La Phong, Khắc La Phu.
Mọi người đều gật đầu.
- Chính sự đã xong xuôi. Mọi người có thể cùng ăn cơm trưa. Làm quen với nhau.
Nam tử đầu trọc mỉm cười.
- Ngày mai bắt đầu Tranh Đoạt Chiến! Cả Tranh Đoạt Chiến sau này sẽ diễn ra trong vòng một ngày.
Sáu người đều bàn.
Chẳng mấy chốc, những thức ăn mỹ thực được tửu điếm đã chuẩn bị sẵn nhanh chóng được đưa lên. Rượu và nước trái cây, vân vân cũng đều là những vật vô cùng quí hiếm.
Mọi người cũng nói chuyện trên trời dưới đất. Mạc Lạc xem như nhiệt tình nhất. Lũng Vân cũng mỉm cười, thỉnh thoảng nói chuyện. Về phần Bá Lan, Khắc La Phu, Ngu Phong, La Phong đều rất ít nói chuyện.
Theo lý thuyết, La Phong cũng không phải là người quá khô khan. Nhưng hắn nhìn thấy Mạc Lạc thì chẳng con tâm tình gì nữa.
Nhưng Mạc Lạc không ngại chút nào. Hắn vẫn là một người rất chủ động tạo không khí. Chủ yếu là hắn nói chuyện, nhưng làm không khí cả bàn ăn rõ ràng sinh động lên nhiều. Vội Bất Hủ lãnh đạo của công ty Vũ Trụ Giả Định phái tới, nam tử đầu trọc, cũng cười nói vài câu.
- Tới đây, La Phong, ta kính ngươi một ly.
Mạc Lạc mỉm cười đứng lên giơ chén rượu trong tay lên, nhìn La Phong.
Yên tĩnh!
Mọi người sớm đã có cảm giác La Phong có xích mích với Mạc Lạc. Mỗi người đều chú ý tới La Phong. Bữa yến này dù sao cũng là do lãnh đạo tới mời, tất cả mọi người đều nể mặt hắn, không thể làm cương quá.
- Xin lỗi, không muốn uống.
La Phong cầm chén rượu nói lạnh nhạt.
Mạc Lạc đứng kính rượu nhất thời nhướng mày, dường như xuống đài không được.
- Ngươi và ta xem như cũng có giao tình qua hoạn nạn, ta kính ngươi một chén rượu, dù sao cũng phải nể mặt một chút chứ.
Mạc Lạc nhíu mày nói:
- Vội chút thể diện này mà đều không cho ta sao? Uống chén rượu này, xem như ân oán lúc trước bỏ qua hết?
Bỏ qua?
La Phong nhìn Mạc Lạc, vẫn cúi đầu tiếp tục ăn, căn bản không lý gì tới Mạc Lạc.
Hắn và Mạc Lạc thù hận rất lớn. Nhưng ở Mạng Vũ Trụ Giả Định căn bản không giết người được. Hơn nữa hôm nay bên cạnh còn có Thần Linh Bất Hủ lãnh đạo tới, La Phong cũng chẳng muốn dây dưa với Mạc Lạc.
- Một chén rượu cũng không chịu uống à?
Mạc Lạc trầm giọng.
Những người khác trên bàn ăn đều cảm thấy không hợp lý.
La Phong vẫn lại tiếp tục không để ý gì tới.
- Bộp!
Mạc Lạc nện mạnh chén rượu lên bàn, trông mặt rất khó chịu, chỉ vào La Phong, hét to:
- La Phong, ta thấy tới ngươi quả là thù hận. Ở kia Ma Âm Sơn ngươi ám toán ta thiếu chút nữa làm ta chết. Ta sớm đã hận ngươi tới tận xương! Nhưng niệm vì tất cả mọi người đều là thành viên công Vũ ty Trụ Giả Định, ta cũng không muốn so đo với ngươi. Ngươi lại chẳng nể mặt ta… uống chén rượu… lúc trước ân oán cho qua. Không ngờ ngươi…
- Ám toán?
Đám Bá Lan, Khắc La Phu đang ngồi đều cả kinh.
La Phong ngẩng phắt đầu lên, mặt tái nhợt, nhìn như đóng đinh vào Mạc Lạc!
Mạc Lạc cũng căm tức cười nhìn La Phong, trong lòng lại thầm đắc ý:
- Xem video chiến đấu lúc trước, thực lực La Phong đích xác rất mạnh. Mạnh hơn cả Ngu Phong! Cũng tạo cản trở nhất định với ta… Ta phải chọc cho hắn giận tới mức muốn phát điên. Đến lúc đó khi ta chiến đấu, chỉ cần dùng ngôn ngữ chọc hắn vài câu, có thể làm hắn không dằn xuống được! Rồi hắn nóng đầu, thực lực sẽ chỉ có thể phát ra có bảy tám phần. Xác suất ta thắng lợi sẽ cao hơn! Chỉ cần thắng La Phong, vậy ta cũng không còn áp lực gì nữa, chuyên tâm nghĩ biện pháp đối phó với Khắc La Phu là được.
Mạc Lạc còn tính sẽ chọc vào tâm lý La Phong.
Vì trong Vũ Trụ Giả Định, căn bản cũng không có cách nào làm gì được. Hơn nữa La Phong không có bằng chứng gì, thu hình à? Có lẽ lúc đó có thể thu hình lại. Nhưng với mức khoa học phát triển cao như thế này, đã có thể chế tạo ra những trò chơi giả định y như thật, thì có gì mà không làm được?
Những chứng cớ đó căn bản không dùng được!
- Tức giận đi!
- Phẫn hận đi!
- Ta phải làm cho ngươi giận tới mức muốn chết, nhưng lại ở trong Vũ Trụ Giả Định. Ngươi không làm gì được ta. Đến ngày mai trên chiến trường, tâm tính không ổn, ngươi sẽ thất cơ ngay.
Mạc Lạc vô cùng tự tin.
- Bang!
Trên tầng cao nhất Dung Trang tửu điếm, cái bàn bên cạnh hồ nước, vốn La Phong mặt tái nhợt giận tới mức căn bản không nói ra lời, rất đột ngột, không hề có dấu hiệu gì, đứng phắt dậy!
Vì cách có mấy thước, Mạc Lạc thậm chí còn căn bản không kịp phản ứng thì đã bị La Phong đấm một trọng quyền vào mặt. Chỉ thấy xương mũi hắn trong nháy mắt đã gãy. Hàm răng bị đánh lệch đi, mặt trong nháy mắt trũng xuống.
Bang!
Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!
Tứ chi Mạc Lạc trong nháy mắt bị vặn gãy!
La Phong trong nháy mắt ra tay, tốc độ cực nhanh, y như lúc trước Mạc Lạc đột nhiên tung một cước ám toán La Phong, đều ra tay rất gần!
- Ầm!
Cả người Mạc Lạc đập vào gốc cây đại thụ khổng lồ phía sau. Cây đại thụ răng rắc gãy đổ. Còn Mạc Lạc thì nằm dài trên mặt đất.
Tứ chi gãy hoàn toàn, cả người Mạc Lạc bị xé vụn căn bản không hề có sức phản kháng gì.
La Phong đã cưỡi lên trên người Mạc Lạc. Hai nắm đấm hóa thành ảo ảnh, điên cuồng đấm vào mặt Mạc Lạc!
Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Bang! Bang!
Từng quyền đấm xuống! Tiếng đấm vang dội!
La Phong vừa cưỡi lên trên người Mạc Lạc, vừa vung quyền đấm vào mặt, vừa mắng:
- Ta thấy ngươi quá vô sỉ. Ta bao nhiêu năm qua còn chưa thấy ai làm cho người ta ghê tởm như ngươi. Mặt ngươi làm sao vậy, lưỡi ngươi làm sao vậy, không đánh ngươi thì cơn buồn nôn của ta không tiêu được!
----- o O o -----

Thôn Phệ Tinh Không - Chương #590


Báo Lỗi Truyện
Chương 590/1485