Chương 254: Ngọc Nát Đá Tan


Sóng biển sâu thẳm đen kịt điên cuồng gầm thét, gió hú ghê rợn, cả thiên địa tăm tối. Trên bầu trời hải vực, địch nhân đáng sợ nhất nhân loại 'Thôn Phệ Thú" cùng hai đại vũ giả đỉnh cao nhất nhân loại - Hồng và Lôi Thần đã chạm mặt!
Ầm! Ầm!
Hồng và Lôi Thần trong nháy mắt đã bắt đầu bộc phát ra tuyệt chiêu liều mạng của cường giả có khu vực! Nếu không có khu vực, họ căn bản không năng lực thi triển chiêu này! Thân thể Hồng, kể cả thanh trường thương trong tay, trong nháy mắt được màn hào quang đen bao phủ. Lôi Thần, toàn thân bao phủ đầy những điện quang như rắn quấn quanh!
- Ha ha.
Lôi Thần cười to.
- Ha ha.
Hồng cũng cất tiếng cười hào hùng.
Veo! Veo!
Hai người trong nháy mắt đảo thành hai đường cong, từ hai hướng bất đồng nhằm thẳng về phía con Thôn Phệ Thú hình thể khổng lồ. Con Thôn Phệ Thú lơ lửng giữa không trung, cặp mắt màu vàng tối lạnh giá nhìn hai nhân loại vọt tới…
Theo nó, hai nhân loại đó nhưng chỉ là một trong những con kiến tương đối mạnh trong đám kiến mà thôi!
Dương Châu, trong phòng luyện võ Hội Quán Cực Hạn. La Phong cùng người nhà cùng nhìn vào màn hình, trong lòng ai ai cũng khẩn trương vạn phần.
- Liều mạng rồi. La Phong, Hồng và Lôi Thần liều mạng như vậy, đã đốt cháy linh hồn rồi! Cuộc chiến đấu của họ nhiều nhất chỉ duy trì được một phút. Trong một phút, nếu Thôn Phệ Thú không bị giết, vậy họ sẽ không còn có chút năng lực phản kháng nào nữa.
Thanh âm Ba Ba Tháp vang lên trong óc La Phong.
La Phong hỏi
- Việc thiêu đốt linh hồn đó có giống như thiêu đốt linh hồn của tinh thần niệm sư Vẫn Mặc Tinh nhất mạch không vậy?
Trong số rất nhiều bí tịch của Vẫn Mặc Tinh nhất mạch, có rất nhiều cơ sở, trong Tạp Thiên cũng có nhiều bí kỹ của Vẫn Mặc Tinh, như Hồn Ấn, Hư Không Chi Tháp v.v. cái nào cũng bác đại tinh thâm, quỷ dị cường đại. Tự nhiên, cũng có những tuyệt chiêu liều chết thiêu đốt linh hồn!
- Đương nhiên khác chứ. Về cấp độ kỹ xảo, bí kỹ của Vẫn Mặc Tinh nhất mạch đương nhiên cao hơn nhiều! Nhưng dù cấp độ kỹ xảo có cao, uy lực vẫn kém hai người bọn họ.
Ba Ba Tháp nói:
- Bây giờ họ thi triển tuyệt chiêu liều mạng mà cường giả có khu vực mới có thể thi triển! Linh hồn, nguyên năng, sức mạnh, ý chí hoàn toàn kết hợp, khai thông vũ trụ, bộc phát ra lực mạnh nhất, rất đáng sợ. Nếu trong nháy mắt mà giết chết đối thủ, hai người họ còn có thể sống.
- Nhưng Thôn Phệ Thú không chết, họ sẽ chết.
Ba Ba Tháp nói.
- Lưu Ngân Hộ Vệ tới đó kịp không?
La Phong hỏi.
Lúc trước khi vào di tích văn minh cổ số mười hai, La Phong đã tìm được Lưu Ngân Hộ Vệ vốn đã không còn năng lượng nữa. Nhưng sau khi được Ba Ba Tháp sửa chữa bổ sung năng tinh, bây giờ đã có thể sử dụng lại.
- Nhanh thôi! Nhưng La Phong, Lưu Ngân Hộ Vệ là bảo vệ thôi. Hai người này đi chịu chết, Lưu Ngân Hộ Vệ cũng không có biện pháp hỗ trợ đâu.
Ba Ba Tháp bất lực nói.
- Cứ làm hết sức, còn thì tùy vào số phận vậy!
La Phong dán mắt vào màn hình.
Nói chuyện với Ba Ba Tháp nghe có vẻ bình thường, trên thực tế là dùng ý niệm trao đổi, trong nháy mắt đã chấm dứt. Song chỉ một chút như vậy, màn hình đã chiếu cảnh chiến đấu cao trào rồi!
Có thể nói chiến đấu của 'cấp hằng tinh"
đối với mắt thịt của dân chúng bình thường thì căn bản chẳng thấy rõ được, chỉ có thể xem màn hình bên cạnh những cảnh chiếu lại, chiếu chậm và những lời bình luận. La Phong là người duy nhất trong phòng luyện võ có thể thấy rõ cảnh chiến đấu.
- Không ổn, tuyệt chiêu thôn phệ.
La Phong biến sắc.
Bầu trời Thái Bình Dương.
Đuôi của Kim Giác Cự Thú như một ảo ảnh, trong nháy mắt đảo qua không gian, quét về phía Hồng và Lôi Thần.
Chỉ nghe một tiếng Bùng!
Kim Giác Cự Thú cảm giác thấy trường thương của đối phương truyền đến một lực đạo xoay chuyển kỳ dị, làm sức mạnh cái đuôi nó không khỏi hơi loạn nhịp.
- Ô!
Kim Giác Cự Thú ngẩng đầu phát ra một tiếng gầm rung trời, nó phẫn nộ!
Vốn nó cho rằng với hai con kiến hơi to một chút này, nó chỉ cần dùng sức mạnh bản thân là có thể dễ dàng ép chết. Nhưng khi chính thức giao thủ, nó lại phát hiện ra hai nhân loại nhỏ bé này có sức chiến đấu rất kinh người. So với cấp hằng tinh trong huyết mạch truyền thừa của nó thì mạnh hơn nhiều.
Hơn nữa, đao pháp, thương pháp kỹ xảo lại càng kinh người hơn! Mỗi một đao, mỗi một thương đều tựa như tự nhiên, căn bản không để nó có thể phán đoán!
Có thể nói như thế này…
Con "Kim Giác Cự Thú" mới sinh ra vẻn vẹn chỉ một năm, với cuộc đời dài vô vàn của nó, e rằng chỉ là như một đứa trẻ con còn bú mẹ của nhân loại. Mặc dù nó có huyết thống cao quý, có ký ức huyết mạch truyền thừa rất khổng lồ, nhưng ngoại trừ tuyệt chiêu bản thân ra, rất nhiều tri thức ký ức khác phải học tập nhiều! Một năm thì làm sao mà học?
Nói về cảnh giới, cho dù nó cao hơn La Phong gấp nhiều lần, nhưng nếu gặp phải Hồng, Lôi Thần đã tới cảnh giới 'Khu vực", thì thực lực cách xa vạn dặm!
Hai đại cường giả nhân loại thiêu đốt linh hồn, so với một con Kim Giác Cự Thú trọng thương, chênh lệch cũng không quá lớn.
- Ô!
Kim Giác Cự Thú há ngoác miệng ra!
- Không ổn!
- Cẩn thận!
Hai người Hồng, Lôi Thần đều biến sắc. Thông qua vệ tinh, các cường giả khi thấy cảnh này đều biến sắc. Tất cả mọi người đã thấy nặng lực thôn phệ quỷ dị của con Kim Giác Cự Thú này rồi.
- Ầm
Hồng, Lôi Thần theo kế hoạch chiến đấu lúc trước, trong nháy mắt cùng nhau bay tới! Hai người bay cùng nhau! Đôi mắt màu vàng tối của con Kim Giác Cự Thú nhìn xuống hai tên 'bé tí hon"
, càng tỏ vẻ phẫn nộ điên cuồng. Hai nhân loại nhỏ bé quả thực là muốn chết. Vốn muốn nuốt một người, bây giờ lại cùng nhau bay tới, vậy thì nuốt cả hai!
- Xoẹt xoẹt…
Lực không gian vô hình tràn ngập chung quanh vài trăm thước, hoàn toàn bao trùm cả Hồng, Lôi Thần.
- Hồng ca.
Lôi Thần hơi biến sắc.
- Hừ
Hồng vung tay lên, nhất thời phía trước Hồng, cũng chính là không gian giữa Thôn Phệ Thú và Hồng, trong nháy mắt xuất hiện vô số những xác kim loại! Những mảnh kim loại này xếp chật cả không gian. Thể tích của vô số mảnh kim loại này thậm chí còn to hơn cả con Thôn Phệ Thú. Dài một trăm tám mươi thước, rộng một trăm hai mươi, cao một trăm thước. Vô số những mảnh kim loại dày đặc xếp chặt kín.
Phải biết rằng, La Phong tìm được loại phi thuyền Hắc Long Sơn X81, đường kính cũng mới chỉ là 100 thước. Hơn nữa phi thuyền đó mặc dù dùng nhiều vật liệu kim loại, nhưng bên trong có rất nhiều đại sảnh, khoang, phòng điều khiển, vân vân, mọi thứ đều rỗng! Nói cách khác, phi thuyền, chiến hạm vận tải, đều là một cái vỏ! Không phải hoàn toàn là kim loại.
Song…
Trước mắt chợt xuất hiện cả một vùng xác kim loại dày đặc.
- Cho ngươi nuốt, cho ngươi nuốt này! Nuốt vài căn cứ chiến tranh mà ngươi đã chịu không nổi rồi. Ta đem mấy xác phi thuyền di tích văn minh cổ, về chất, nó cao hơn kim loại trên Địa Cầu! Với kim loại như vậy, cũng đủ chế tạo mười phi thuyền mạo hiểm rồi. Xem ngươi có ăn được không.
Đôi mắt Hồng trở nên lạnh giá, lòng thầm nghĩ.
Theo lẽ thường suy đoán
Cũng như người ăn uống, ăn nhiều quá là không chịu nổi.
- Cho ngươi thêm quà nữa này.
Ánh mắt Hồng lạnh giá, lập tức hắn vung tay lên!
Rào!
Lẫn trong đống kim loại, xuất hiện một vật hình thoi!
- Đến đây đi, đây là rất nhiều bom khinh khí do ta thu thập từ rất nhiều các quốc gia, tổng cộng 1,5 ức! Còn có đạn mồi bằng nguyên tử nữa.
Hồng vừa mới lấy ra một quả bom khinh khí mồi nguyên tử.
- Ô!
Kim Giác Cự Thú phẫn nộ đình chỉ việc thôn phệ, phát ra một tiếng gầm lớn!
Lần trước, uy lực một quả bom khinh khí 1,5 ức tấn đương lượng làm nó vẫn còn nhớ tới giờ. Thoáng cái tới mười tám quả? Mặc dù thể tích hơi nhỏ một chút, nhưng Kim Giác Cự Thú cũng không dám ăn loạn! Hơn nữa, lũy thép dài một trăm tám mươi thước, rộng 120 thước, cao 100 thước, đầy xác kim loại. Nó cũng không dám ăn bừa!
Tại sao nó phải liên tục vài lần xuất hải ăn một mớ kim loại, mà không phải ăn một lần nhiều một chút? Chính là vì 'lượng cơm ăn" của nó cũng có hạn! Người ăn quá thì bội thực mà chết!
Cũng như vậy, nó cũng không dám một hơi nuốt vào nhiều kim loại như vậy! Dù sao chỉ một khối kim loại như vậy cũng bằng với hàng trăm khối bình thường trên Địa Cầu. Nuốt vào như vậy, thế giới trong cơ thể nó cũng sẽ căng phồng lên rồi tan vỡ. Thế giới bên trong mà tan vỡ, nó cũng sẽ chết.
- Ô!
Con cự thú phát ra một tiếng gầm như nổi điên. Cái sừng trên trán lóe lên những vằn kim sắc, đôi mắt nó thoáng cái cũng biến thành kim sắc chói mắt! Kim quang nhanh chóng dọc theo cổ, lưng, rồi nhanh chóng tràn xuống đôi vuốt trước. Cặp móng vuốt sắc bén chộp thẳng tới trước!
Bùng!
Kim loại xác vô số bị gạt qua một bên, cặp móng vuốt sắc bén chộp thẳng vào Hồng và Lôi Thần ẩn sau vô số miếng kim loại. Nhưng… khi cặp móng vuốt khổng lồ của nó vừa gạt tung đống kim loại, một luồng sóng khí màu đen trong nháy mắt phủ tới, tốc độ nhanh kinh người!
- Xoẹt!
Thanh âm rất nhẹ, giống như tóc bị lửa đốt, như lần con Thôn Phệ Thú bị pháo phóng xạ bắn trúng!
- Xoẹt!
Sóng khí đen rít lên lướt qua móng vuốt nó, sau đó đánh thẳng vào bụng của con Kim Giác Cự Thú!
Chiếc bụng đầy lân giáp cứng rắn vô cùng bị phá thủng một lỗ!
- Hồng ca!
Thanh âm thê lương vang vọng cả thiên không!
Một luồng điện quang cũng điên cuồng lao về phía lỗ thủng đó!
- Ô!
Cảm giác được nhân loại hắc y đó đã chui vào trong cơ thể mình, Kim Giác Cự Thú vô cùng phẫn nộ, dùng trảo chộp vào thanh niên bạch y đầu trọc có lôi điện vờn quanh
- Xoẹt xoẹt…
Kình khí sắc bén lóe lên trên thân thể thanh niên bạch y đầu trọc.
Vèo…
Máu tươi huyết nhục bay tán loạn. Thanh niên bạch y từ eo lưng trở xuống toàn bộ hóa thành thịt vụn. Trên thân nhờ có thiếp thân hộ giáp do La Phong tặng mới có thể không nát bấy.
Veo!
Hắn không lui về phía sau, nửa thân có toàn bộ hóa thành thịt vụn, thì hắn cũng phải liều mạng tiến lên. Hắn hiểu rõ trong kế hoạch của họ, Hồng phải chui vào trong người Kim Giác Cự Thú.
Tuyệt chiêu liều mạng đáng sợ như thế nào chứ?
Lúc trước khi họ đặt ra kế hoạch, đã có một phương án… biện pháp tốt nhất giết Kim Giác Cự Thú là xâm nhập vào cơ thể nó.
- Liều chết, liều chết cũng phải giết chết nó!
Nửa bóng người màu trắng, đôi mắt vằn máu đỏ rực, rất điên cuồng!
Nửa bóng người màu trắng lôi điện vờn quanh tiến thẳng vào lỗ thủng!
- Ô!
Con Kim Giác Cự Thú gầm lên phẫn nộ, nhưng hai tên nhân loại ghê tởm đó đã tiến vào huyết nhục trong cơ thể nó rồi!
Toàn thế giới đều im lặng.
La Phong dán mắt vào màn hình. Trên màn hình chiếu cảnh con Kim Giác Cự Thú phẫn nộ vô cùng, cùng với bên phải màn hình đang tiến hành chiếu lại, chiếu chậm! Chiếu cảnh da Hồng thấm đầy máu, tựa như quỷ thần, đâm vỡ kình giáp của Kim Giác Cự Thú, chui vào cơ thể nó. Lôi Thần, chỉ còn lại có nửa thân thể, cũng điên cuồng chui vào đó.
----- o O o -----

Thôn Phệ Tinh Không - Chương #254


Báo Lỗi Truyện
Chương 254/1485