Chương 1361: Đối Kháng


Tên lính mặt đỏ đi tới gần La Phong, nhếch miệng cười, đồng thời truyền âm nói:
- Ngân Hà, ngươi nghĩ rằng ngươi thay đổi bộ dáng, giả tóc rối bời, chúng ta sẽ không nhận ra ngươi à? Mặc cho ngươi biến hóa như thế nào, khí tức thần lực của ngươi vẫn không biến đổi. Chỉ cần tới gần ngươi một chút, có thể lập tức nhận ra ngươi ngay.
La Phong lướt mắt nhìn:
- Hẳn là không chỉ có một mình ngươi.
- Đám đội trưởng đã tới, phân tán chung quanh.
Tên lính mặt đỏ truyền âm nói:
- Chúng ta ở vùng ven chiến trường cấp Chân Thần đã nhìn thấy thực lực ngươi, có thể dễ dàng chạy trốn khỏi mấy tên Chân Thần. Ta cũng không tự tin chỉ một mình mà có thể cuốn lấy ngươi.
Rào! Rào! Rào! Rào! Rào! Rào!
Chung quanh xa xa, trong đại quân hỗn loạn của Huyễn Dục Sơn, có hơn mười bóng người lao đến gần.
La Phong lướt mắt nhìn, trong đó có một thân ảnh. Chính là đội trưởng có sừng cong khổng lồ! Những người còn lại là nhóm lính dưới trướng đội trưởng.
- Tân binh Ngân Hà, ngươi cường đại hơn chúng ta tưởng.
- Thực lực của ngươi rõ là không tệ.
- Chúng ta nguyện ý tiếp nhận ngươi, thành một thành viên trong chúng ta.
Các quân sĩ đều truyền âm.
Đại đội trường cũng nhìn La Phong, truyền âm nói:
- Tân binh Ngân Hà!
- Đội trưởng.
La Phong nhìn đội trưởng. Khi vừa mới tiến nhập Mãng Hà Quân, đội trưởng cũng không coi trọng gì một tân binh như mình. Lúc này đội trưởng lại tỏ vẻ tươi cười, có vẻ rất thân thiết.
- Lúc trước chúng ta không tiếp nhận ngươi, chỉ vì bình thường tân binh đều rất yếu. Còn thực lực ngươi, đã được chúng ta thừa nhận.
Đội trưởng nói thẳng:
- Ngươi chỉ cần cống hiến thi thể Chân Thần, chúng ta cùng hưởng. Sau này trong tiểu đội chúng ta, những quân sĩ khác tất cả đều sẽ tin phục ngươi. Ta cũng nguyện bỏ qua chức đội trưởng, để ngươi tiếp nhận!
- Đúng, chúng ta nguyện phụng ngươi làm đội trưởng.
- Chỉ cần Ngân Hà giúp chúng ta một tay, cho chúng ta cũng được sống sót!
- Ngân Hà!
Cả đám lính chờ đợi nhìn La Phong. Đội trưởng cũng chờ đợi nhìn La Phong, có vẻ rất vô tư, nguyện ý dâng lên chức vị đội trưởng.
La Phong lướt mắt nhìn:
- Thật thế chứ?
- Đương nhiên là thật.
- Chúng ta sẽ lập tức phụng ngươi làm đội trưởng.
Cả đám lính vội truyền âm nói.
La Phong lại nở nụ cười, trong nụ cười có vẻ lạnh lùng, truyền âm nói:
- Chỉ là, sống chết của các ngươi có quan hệ gì với ta chứ?
Nhất thời một khoảng ngạc nhiên. Ai nấy đều sửng sốt.
- Lúc trước các ngươi không phải không quan tâm tới chết sống của tân binh sao?
La Phong nhếch miệng cười:
- Sao bây giờ lại nói tình chiến hữu thế?
Hắn sớm đã nhìn thấu tất cả. Cái gì đội trưởng chứ? Cái gì tình đồng đội? Đều là trò đùa. Quân đội sàng lọc tàn khốc, khiến cho một nhóm quân sĩ chết đi. Đám lính cũ này thấy những quân sĩ khác chết nhiều rồi. Ai nấy đều muốn mình có thể sống để trở thành Chân Thần. Ai quan tâm tới cái hư chức đội trưởng chứ?
Đám quân sĩ này chịu dưới trướng đội trưởng, cũng vì đội trưởng cường đại.
Nếu vì sinh tồn, đám quân sĩ này e rằng sẽ lập tức vứt bỏ đội trưởng.

18 người, kể cả đội trưởng, sắc mặt đều rất khó coi. Họ không ngờ La Phong lại không hiểu tình thế như vậy.
- Ngân Hà!
Đội trưởng sừng cong truyền âm cả giận nói:
- Bây giờ có 50 Chân Thần đang vây bắt ngươi. Họ cũng đoán ra, ngươi nhất định đang ở một nơi có rất nhiều Pháp Tắc Chi Chủ Huyễn Dục Sơn. Chiến trường Pháp Tắc Chi Chủ phân ra rất nhiều chỗ. Không ít chỗ đều có Chân Thần thăm dò từ xa, không ngừng tìm kiếm ngươi. Cách chúng ta không xa, cũng có một Chân Thần đang thăm dò nơi này.
La Phong ngẩng đầu nhìn lên một nơi rất xa trên thiên không.
Một Dị Thú Chân Thần uốn lượn, đích xác nhìn vào chiến trường khổng lồ xa xa.
- Ta biết.
La Phong truyền âm:
- Nhưng khoảng cách xa như vậy, nó cũng không nhận ra ta.
- Chúng ta có thể nói cho nó.
Đội trưởng sừng cong truyền âm nói:
- Chúng ta chỉ cần nhìn nó, nó sẽ lập tức chú ý tới. Chúng ta mở miệng, thấy miệng chúng ta nói, nó sẽ biết chúng ta nói cái gì.
- Hả?
La Phong nở nụ cười.
- Một khi ngươi bị phát hiện, Chân Thần đó chỉ cần ra lệnh một tiếng, sẽ lập tức ra lệnh cho vô số Pháp Tắc Chi Chủ Cửu Yên Trạch vây quanh chặt ngươi. Đến lúc đó ngươi căn bản không chỗ nào chạy trốn được.
Đội trưởng sừng cong nhìn chằm chằm vào La Phong:
- Ngươi nhất định chết! Lựa chọn đi. Lựa chọn đưa ra đại bộ phận thi thể Chân Thần cho chúng ta, còn mình thì bình yên mang theo một vài thi thể Chân Thần trở lại quân doanh. Hay cũng được gì cả, đều chết tại đây!
- Lựa chọn đi.
- Ngân Hà, nhiệm vụ quân đội lần này của chúng ta rất ít hy vọng sống sót, ngươi muốn bức chúng ta, vậy cùng chết đi.
- Chết, cũng kéo ngươi cùng chết.
Cả đám lính nhìn chằm chằm vào La Phong.
La Phong lắc đầu:
- Vậy các ngươi cứ chết đi. Ta sẽ mang theo ba mươi lăm thi thể Chân Thần về quân doanh một mình.
Nói rồi xoay người, đồng thời còn gầm lên:
- Giết chết đám Cửu Yên Trạch khốn khiếp!
Rồi hóa thành lưu quang phóng ra xa.

18 quân sĩ, kể cả đội trưởng, ai nấy đều kinh ngạc. Họ không ngờ việc này xảy ra. Tân binh Ngân Hà lại không hề sợ hãi. Có khi nào tân binh Ngân Hà thật sự nghĩ rằng, một mình hắn mà có thể tránh được cả thế lực Cửu Yên Trạch vây giết?
Tuy kinh ngạc, nhưng họ phản ứng nhanh như thế nào chứ!
Ngay khi La Phong vừa động, 18 người họ đồng thời động thân.
- Muốn chúng ta chết à? Tân binh, ngươi cũng chết đi!
- Ngân Hà chết tiệt.
- Đáng chết.
- Là ngươi bức chúng ta.
Một vài tên lính tỏ vẻ dữ tợn, trong mắt đầy vẻ điên cuồng, cả đám cùng xông tới.
Nhưng lúc này La Phong đang bay với tốc độ cao lại chỉ cười lạnh.
Ầm! Ầm!
Đoạn Diệt Đệ Nhị Quyển lập tức được thi triển! Tốc độ tăng tốc đạt tới mức cực kỳ đáng sợ, nhanh chóng bỏ rơi cả đám lính này.
- Chỉ các ngươi mà cũng muốn đuổi theo ta.
La Phong không thèm quan tâm chút nào.
- Ngân Hà, đừng tưởng trốn được.
Trong rất nhiều quân sĩ đuổi theo phía sau, người nhanh nhất chính là đội trưởng sừng cong. Đội trưởng sừng cong vốn tưởng rằng tân binh sẽ bận tâm, hoàn toàn có thể bức bách được tân binh Ngân Hà, khả. Nhưng sự thật lại khác với hắn sở liệu. Tân binh Ngân Hà không thèm quan tâm chút nào, lập tức bỏ chạy.
Những quân sĩ chưa thấy La Phong bão nổi, nhưng đội trưởng sừng cong thấy rồi, biết tân binh Ngân Hà mà bão nổi thật thì những quân sĩ khác căn bản không ngăn được.
- Xoẹt xoẹt xoẹt…
Phía sau lưng đội trưởng nhanh chóng hiện lên một đôi cánh đen khổng lồ, mép rìa cánh đen có những sợi tơ dài dằng dặc.
Rào…
Chiếc cánh đen khổng lồ có mấy trăm cọng tơ đen, nhanh chóng xé gió phủ tới. Tốc độ La Phong dù nhanh mấy cũng vẫn kém tốc độ của binh khí. La Phong chỉ cảm thấy thiên địa tối sầm lại, quay đầu nhìn lại, liền thấy những chiếc đai gồm những sợi tơ đen dài dằng dặc như con rắn lớn khổng lồ, trong nháy mắt phủ tới.
- Cút ngay!
La Phong hai tay cầm một đại chùy.
Vì luôn phải ngụy trang thân phận thành Pháp Tắc Chi Chủ Huyễn Dục Sơn, nếu không muốn bị những Dị Thú Chân Thần ở nơi rất xa trên chiến trường thăm dò phát hiện thân phận, nên hắn cố ý sử dụng đôi đại chùy để chiến đấu.
- Rào…
Song chùy cuốn thành một vòng cung.
Thần lực thiêu đốt năng lượng sôi sục, làm uy năng của hai chùy rất kinh người, quét thẳng vào cái đai tơ đen phía sau. Tuy vậy, chỉ trì hoãn một chút, hàng loạt những sợi tơ màu đen đã hình thành một viên cầu khổng lồ màu đen, hoàn toàn bó chặt lấy mình.
"Tính dẻo dai rất mạnh, uy năng rất lớn." La Phong thông qua song chùy cảm giác được uy năng của những sợi tơ này, không khỏi khiếp sợ: "Đội trưởng cũng không thi triển bí pháp gì, vẻn vẹn chỉ dùng tơ đen bao phủ, mà đã có uy năng mạnh như vậy. Rất khác thường."
Uy năng mạnh, bình thường phải dựa vào bí pháp Dvân vân.
Vẻn vẹn chỉ đai tơ bao phủ mà mạnh như vậy?
"Chẳng lẽ là bảo vật dòng cơ giới?" La Phong trong nháy mắt suy đoán ra: "Ta muốn phá vỡ nó, phải vận dụng Huyết Ảnh Đao. Phải thi triển đao pháp mạnh nhất mới có hy vọng. Nhưng, dây dưa thật, không biết phải lãng phí bao nhiêu thời gian. E rằng cuối cùng thật sự bị Dị Thú Chân Thần phát hiện."

Đội trưởng giao thủ với tân binh Ngân Hà trong nháy mắt, tuy làm một vài chiến sĩ bộ lạc khác nghi hoặc, nhưng họ cũng vẻn vẹn chỉ là nghi hoặc mà thôi.
Dù sao chỉ nhìn từ bề ngoài, đội trưởng thi triển công kích cũng như một binh khí niệm lực trói buộc mà thôi. Họ cũng vẻn vẹn chỉ nghi hoặc. Mặc dù lúc trước hơi thù hận, nhưng lúc này làm sao phải đấu như vậy? Chẳng lẽ là vì chiến lợi phẩm?
- Hắc Vân Dực của đội trưởng quả là lợi hại.
- Hắc Vân Dực phi hành cực nhanh, trói buộc cực mạnh, bảo vệ bản thân thật tốt, là chí bảo bảo vệ tính mạng chạy trốn tuyệt đối.
Những quân sĩ vô cùng hâm mộ.
Ngay lúc này…
- Ầm!
Quả cầu đen do vô số tơ đen bao phủ đột nhiên bắt đầu bay với tốc độ cực cao.
Tựa như giữa viên cầu bằng tơ đen tạo thành có một con quái vật, đang bay với tốc độ siêu cao. Thật sự quả cầu đen cũng đang bay theo với tốc độ siêu cao.
- Xoẹt xoẹt xoẹt…
Đai tơ dài dằng dặc đái dần dần bị kéo dài, lộ ra một chiến thuyền cổ xưa. Chiếc chiến thuyền cổ xưa bị quấn quanh những sợi tơ đen dài dằng dặc. Những sợi tơ đen này trói chặt lấy chiến thuyền cổ xưa. Nhưng tốc độ chiếc chiến thuyền cổ xưa vẫn tăng vọt, như không bị ảnh hưởng chút nào.
Bay với tốc độ siêu cao!
Tốc độ không ngừng tăng vọt!
- Cái gì!
Đội trưởng cực kỳ hoảng sợ.
- Sức mạnh phi hành lớn thế à.
Đội trưởng thông qua Hắc Vân Dực của mình, kiệt lực khống chế, muốn giữ chặt lấy chiến thuyền cổ xưa.
Nhưng chiếc chiến thuyền cổ xưa quá mạnh, căn bản không thể rung chuyển, ngược lại còn kéo luôn cả đội trưởng bay theo với tốc độ siêu cao.
- Đội trưởng, ngươi không phải muốn đưa ta tới chỗ Chân Thần sao? Vậy đi gặp đi.
Chiến thuyền cổ xưa kéo theo đội trưởng lao thẳng lên trời cao.
Động lực của Mộ Lăng Chi Chu quá mạnh mẽ!
Khi bộc phát, làm sao một Vũ Trụ Chi Chủ có khả năng ngăn trở chứ?
Vù!
Chiến thuyền tốc độ cực nhanh, không ngừng bay lên trời cao. Còn bên ngoài bầu trời trên chiến trường, lúc này đang có một Dị Thú Chân Thần uốn lượn.
- Dừng, dừng lại.
Đội trưởng gầm lên:
- Ngươi muốn tìm chết sao?
- Ha ha… cùng đi gặp Chân Thần, xem chúng ta là ai chết.
Chiến thuyền cổ xưa vẫn di chuyển với tốc độ cao, lao về phía Dị Thú Chân Thần.
Đội trưởng rốt cục luống cuống.
Phải biết là.
Hắn cũng trộm đi một thi thể Chân Thần! Tuy nói các Chân Thần Cửu Yên Trạch đặc biệt muốn vây bắt La Phong. Nhưng bây giờ La Phong tránh trong chiến thuyền, khí tức không phát ra ngoài. E rằng Dị Thú Chân Thần căn bản không thể xác nhận được thân phận La Phong, ngược lại sẽ nhận ra đội trưởng chính là người đầu tiên trộm thi thể Chân Thần. Đến lúc đó nhất định không cho đội trưởng thoát thân.
- Ngươi điên rồi.
Đội trưởng rất phẫn nộ, nhưng lại chỉ có thể bỏ qua. Những sợi tơ đen vốn quấn quanh trên chiến thuyền cổ xưa nhanh chóng buông ra. Đội trưởng cũng nhanh chóng rời khỏi chiến thuyền cổ xưa.
- Có chiến đao Dòng Cơ Giới, lại còn có cả chiến thuyền Dòng Cơ Giới? Chiến thuyền động lực cực mạnh, đến cả Hắc Vân Dực Dòng Cơ Giới của ta cũng không kéo lại.
Đội trưởng lơ lửng giữa không trung, trơ mắt nhìn chiến thuyền cổ xưa nhanh chóng bổ xuống, tiến vào bụi cỏ ao đầm, trong lòng rất không cam.
- Ta không biết ngươi có chiến thuyền Dòng Cơ Giới mới để ngươi chạy thoát!
- Thoát được một lần, ta không tin, ngươi còn có thể thoát lần nữa.
Đội trưởng nghiến răng.

Một lát sau, trong đại quân mấy vạn người phe dị thú Cửu Yên Trạch, hàng loạt dị thú gầm lên, lao về phía Huyễn Dục Sơn.
- Giết, giết chết đám khốn khiếp Huyễn Dục Sơn.
Một con Kim Giác Cự Thú tựa như một con thằn lằn khổng lồ có cánh đang gầm lên, lẫn trong đại quân phe Cửu Yên Trạch, đánh về phía phe Huyễn Dục Sơn.
----- o O o -----

Thôn Phệ Tinh Không - Chương #1361


Báo Lỗi Truyện
Chương 1361/1485