Chương 1242: Tân Nhậm Đoạn Đông Hà


Tử Nguyệt Thủy Tổ nhíu mày, nhìn đám hậu tuyển giả đang chăm chú tìm hiểu toàn bộ đều ngã xuống, âm thầm, đặc biệt là Lộc Trùng Chi Chủ, người mà hắn ký thác hy vọng lớn nhất cũng ngã xuống. Điều này làm hắn không khỏi hơi biến sắc.
"Thất bại rồi ư? " Tử Nguyệt Thủy Tổ nhíu mày." Rốt cuộc ai chiếm được? Nhân Loại Nguyên Thủy Vũ Trụ, hay Đông Đế? Hay là thế lực may mắn nào khác?"
Tử Nguyệt Thủy Tổ cảm thấy lo lắng, nhưng nhất thời không thể phán định ra rốt cuộc là ai tìm được truyền thừa, chỉ có thể nói khả năng lớn nhất có thể là Nhân Loại Nguyên Thủy Vũ Trụ.
"Bất luận là ta, hay Đông Đế, đều cần gấp truyền thừa của Đoạn Đông Hà nhất mạch! " Tử Nguyệt Thủy Tổ ám thầm nói: " nhân loại Ngân Hà và Bích Huyết Tôn Giả của Đông Đế Vũ Trụ! Cơ hồ có thể nói, không phải nhân loại Ngân Hà, thì chính là Bích Huyết."
"Hai tên này là hy vọng lớn nhất."
"Đông Đế khẳng định có thể biết ai chiếm được truyền thừa. " Tử Nguyệt Thủy Tổ khẽ gật đầu." Cứ nhìn vào hành động của Đông Đế Thánh Địa, hoặc xem La Phong có còn sống hay không là biết được."
Đông Đế Thánh Địa Vũ Trụ, bên trong một vị diện không gian.
Trên cây cổ thụ sừng sững, những hậu tuyển giả vốn đang khoanh chân ngồi trên những phiến lá khổng lồ, tất cả thần thể đều mềm nhũn rồi ngã xuống lá cây, thậm chí lúc này có cả những thi thể hậu tuyển giả từ trên lá cây trượt xuống, lao thẳng xuống phía dưới, thậm chí còn va vào những lá cây khác.
"Hừ! " Đông Đế tản ra thanh quang chợt biến sắc, không khỏi tức giận hừ một tiếng.
Hắn nhìn chằm chằm vào thi thể Bích Huyết Tôn Giả đang gục xuống trên phiến lá cây gần đó, mặt rất khó chịu, trầm giọng: " Nhân loại Ngân Hà Lĩnh Chủ La Phong?"
Trong nháy mắt các hậu tuyển giả đều chết, làm cả Vũ Trụ Hải đều rung động. Truyền thừa của Đoạn Đông Hà nhất mạch là sự khát vọng của gần trăm thế lực trong Vũ Trụ Hải. Đối với họ, nó có ý nghĩa một cơ hội và phương pháp siêu thoát Luân Hồi.
"Ai, ai chiếm được?"
"Là nhân loại hay Đông Đế Thánh Địa?"
"Rốt cuộc là phe nào tìm được truyền thừa?"
Các thế lực lớn trong Vũ Trụ Hải đều lo lắng nghi hoặc, nhưng kể cả Tử Nguyệt Thánh Địa cũng không biết, cũng chỉ có Đông Đế Thánh Địa là hơi chắc chắn vì Đông Đế Thánh Địa biết rõ Bích Huyết Tôn Giả đã chết, do đó 99 phần trăm có thể là nhân loại Ngân Hà Lĩnh Chủ!
"Ta đã đột phá, trở thành người nhận truyền thừa Đoạn Đông Hà nhất mạch. " La Phong thông qua Vũ Trụ Giả Định phát ra tin nhắn cho Người Sáng Lập Cự Phủ và Hỗn Độn Thành Chủ, rồi lập tức tạm thời không còn để ý tới tin nhắn này làm chấn động các lãnh đạo tộc nhân loại như thế nào, mà đi gặp Đoạn Đông Hà luôn.
Hư ảnh lập thể Tê Hoàng Cục trên đỉnh cột đá. Giữa những cột đá đang đứng một thân ảnh áo bào trắng. Khi La Phong vừa viết vài chữ cho Người Sáng Lập Cự Phủ, Hỗn Độn Thành Chủ, nam tử áo trắng liền lộ ra nụ cười. Hắn đã biết được nội dung tin nhắn.
"Chiến tranh không tiếng động ở Vũ Trụ Hải lần này, quyết định xem vận mệnh của tộc quần nhân loại ta… Thắng! " Nguyên Tổ nở nụ cười.
Hắn biết.
Bất luận dù hắn có thể trong vòng một luân hồi Vũ Trụ Nguyên Thủy, trước khi bị hủy diệt mà thoát khỏi trấn áp, thì tộc nhân loại vẫn nhất định có được tiền đồ vô hạn, thậm chí còn có hy vọng hình thành Thánh Địa Vũ Trụ thứ ba.
Còn đồng thời, tin nhắn cũng đã tới tay Người Sáng Lập Cự Phủ và Hỗn Độn Thành Chủ.
Truyền Thừa Không Gian.
- Các hậu tuyển giả… Diệt!
Thanh âm cơ giới lạnh giá vẫn còn vang vọng bên tai, La Phong đã cảm thấy gì đó. Vừa quay đầu nhìn ra xa, đã thấy xa xa có một thân ảnh bay vào, chính là Đoạn Đông Hà ăn mặc cao quý thanh lịch.
Đoạn Đông Hà lúc này mặc khải giáp màu trắng, có vô số sao băng kim sắc, cước đạp giày chiến hoa lệ, đầu đội chiến khôi, rất thong dong, vui vẻ.
- Đoạn Đông Hà đại nhân.
La Phong cung kính hành lễ.
- Đừng gọi ta là đại nhân.
Đoạn Đông Hà cười, nụ cười rất tự nhiên.
- Ngươi có thể gọi ta là sư phụ. Ta là Đoạn Đông Hà cũ, ngươi là Đoạn Đông Hà hiện nay. Ta là sư phụ của ngươi, cũng là người dẫn đường cho ngươi.
Đoạn Đông Hà nhìn ba tòa núi băng xa xa, vung tay lên
Rào…
Ba tòa núi băng lập tức hóa thành hư vô.
- Hả?
La Phong không khỏi quay đầu nhìn lại, nhất thời luyến tiếc. Đây chính là bảo bối.
- Ha ha, 820 môn truyền thừa cơ sở, ngươi sau này muốn nghiên cứu như thế nào cũng được.
Đoạn Đông Hà nở nụ cười.
- Đây đều là đường nhỏ dễ hiểu. Đều chỉ là thứ tu luyện bên ngoài thôi. Đoạn Đông Hà nhất mạch ta tự nhiên quí nhất là Hạch Tâm Truyền Thừa.
Hạch Tâm Truyền Thừa?
La Phong nhất thời chờ mong.
- Đi theo ta.
Đoạn Đông Hà bay thẳng ra ngoài, giữa không trung liền xuất hiện lối ra không gian. La Phong cũng vội đuổi theo, hai người một trước một sau bay ra ngoài.
Vừa bay ra đi, La Phong quay đầu nhìn đã thấy chung quanh những chữ trên các cửa vào không gian tỏa ra hào quang lơ lửng giữa không trung.
- Hừm.
Đoạn Đông Hà lướt mắt nhìn, các cửa vào không gian tất cả đều biến mất. Điều này làm La Phong càng thêm tò mò.
Đoạn Đông Hà thấy thế cười:
- Truyền Thừa Không Gian này, là nơi các thế hệ Đoạn Đông Hà nhận truyền thừa, chính là một bảo vật kỳ dị, trân quý vô cùng. Không biết quí hơn chí bảo chí cường của các ngươi bao nhiêu lần. Nói về tính đặc thù, nó còn lợi hại và đặc thù hơn cả Vũ Trụ Nhỏ, tự nhiên ẩn chứa hàng loạt các vị diện không gian độc lập. Ta chỉ cần một ý niệm, là hình thành 820 đường thông đạo, nối liền với 820 vị diện không gian truyền thừa cơ sở độc lập đó.
La Phong gật đầu.
Xem ra chỉ cần xem Truyền Thừa Không Gian trở thành một Vũ Trụ Nhỏ hơi đặc thù là được.
- Đi!
Đoạn Đông Hà dẫn La Phong, dựa vào việc khống chế tuyệt đối cả Truyền Thừa Không Gian mà di chuyển. Chỉ thấy hắn đã đưa La Phong tới sâu trong Truyền Thừa Không Gian.
La Phong cảm thấy cảnh trước mắt chợt biến ảo, mình lúc này đang đứng giữa một đỉnh núi cao vô tận. Nhìn xuống phía dưới, vẻn vẹn chỉ có thể thấy mây mù vô tận vờn quanh ngọn núi. Những mây mù ấy như một dòng sông, nhưng căn bản khó có thể thấy lục địa.
- Nơi này là?
La Phong kinh ngạc.
- Nơi này là đỉnh không gian cao nhất Truyền Thừa Không Gian.
Thanh âm Đoạn Đông Hà đột nhiên bình tĩnh nghiêm trang.
- Ngươi nhìn về phía kia.
Nhìn theo ngón tay Đoạn Đông Hà chỉ, La Phong thấy trên đỉnh núi có một điêu khắc hình người đứng sừng sững. Đó là một nhân vật có hình thái nhân loại, tóc dài xõa tung, mặc chiến bào, ánh mắt xa xăm.
Điêu khắc nhìn như rất bình thường, nhưng khi La Phong quan khán vài giây, hắn thoáng cảm thấy điêu khắc này như ẩn chứa uy năng bên trong. Đó là một loại uy năng xa rời, độc đáo, thậm chí vượt xa thứ mà La Phong có thể giải thích.
Hiển nhiên pho tượng đó ẩn chứa uy năng vượt xa thứ mà La Phong biết, thậm chí lúc đầu hắn cũng chưa từng phát hiện.
- Đây là tổ sư đời thứ ba Đoạn Đông Hà nhất mạch ta.
Trong mắt Đoạn Đông Hà đầy vẻ sùng bái
- Ông có tên là Đoạn Đông Hà Giác Tất Vương.
La Phong giật mình.
Đoạn Đông Hà, Giác Tất Vương? Tên lạ thật.
- Ta, là người nhận truyền thừa đời thứ 175.
Đoạn Đông Hà nói:
- Ta tên là Đoạn Đông Hà Chấn!
La Phong nghi hoặc hơn nữa.
Đoạn Đông Hà này sao đều có tên là Đoạn Đông thế?
- Còn tên tương lai của ngươi là Đoạn Đông Hà La Phong!
Đoạn Đông Hà nhìn về phía La Phong.
- Mỗi đời Đoạn Đông Hà, có tên đều giống nhau, chỉ có phần sau sẽ có biến hóa. Trước khi ta tại trở thành Đoạn Đông Hà đời 175, ta tên là Chấn Hám.
La Phong giật mình.
Như vậy vốn tên tổ sư đời thứ ba hẳn là Giác Tất!
- Tổ sư đời thứ ba…
Đoạn Đông Hà quay đầu kính ngưỡng nhìn pho tượng, trong mắt đầy vẻ sùng bái.
-… là nhân vật vĩ đại nhất Đoạn Đông Hà nhất mạch ta. Tổ sư đời thứ nhất mặc dù lợi hại, nhưng trong nền văn minh đó cũng chỉ có thể xem như một siêu cường giả thôi. Đời thứ hai cũng vậy… nhưng tổ sư đời thứ ba lại là một nhân tài chính thức. Hắn chính thức đã làm cho Đoạn Đông Hà nhất mạch ta thanh danh truyền lan, bản thân hắn cũng đứng trên hàng ngũ đỉnh cao nhất.
- Ta đã nói các ngươi, mấy cái thứ Vũ Trụ Tối Cường Giả gì gì đó, ở quê nhà ta, cũng chỉ là chuyện cười.
Đoạn Đông Hà lắc đầu.
- Vũ Trụ Tối Cường Giả các ngươi ở quê nhà ta được gọi là Chân Thần.
- Trước khi tới Chân Thần, thì Bất Hủ, Vũ Trụ Tôn Giả, Vũ Trụ Chi Chủ, đều có cái tên tương tự như quê nhà ta.
- Chân Thần, ở quê nhà ta, chính là cánh cửa của siêu cường giả.
Đoạn Đông Hà nói:
- Tuy nói xem như cường giả, nhưng vẫn cách đỉnh cao chính thức quá xa, đến cả ta cũng còn cách rất xa.
La Phong lắng nghe cẩn thận.
Hắn đã hiểu.
Chỉ là, nguyên lai Vũ Trụ Tối Cường Giả được văn minh viễn cổ gọi là Chân Thần. Chẳng trách bảy đại Chân Chủ Thần Nhãn Tộc khi giao thủ với Người Sáng Lập Cự Phủ, đã thi triển ra dị thú, luôn luôn gầm lên ' Chân Thần", "Vĩnh Hằng Chân Thần ' gì gì đó.
- Tổ sư đời thứ ba, chính thức đứng ở đỉnh cao nhất.
Đoạn Đông Hà cảm thán.
- Hắn được vô số cường giả kính ngưỡng, sớm được công nhận là có tư cách kèm thêm sau cái tên một chữ ' Thánh '! Khi còn đứng trên đỉnh cao nhất, hắn còn được thêm một chữ ' vương, là vua của các Thánh, chính thức đỉnh cao nhất. Còn ta ngay cũng được vô số cường giả kính ngưỡng, nhưng vẫn còn kém chữ Thánh khá xa. Chỉ miễn cưỡng được phong một chữ Ngô thôi.
Phong? Ngô?
Tựa hồ đây là người khác phong. Còn Thánh, Vương, thì tựa hồ là do vô số cường giả công nhận mới được.
- Tổ sư đời thứ ba đứng trên hàng ngũ đỉnh cao nhất, đã hoàn thiện truyền thừa Đoạn Đông Hà nhất mạch ta, do đó mặc dù người đến sau không có một ai có thể nghịch thiên đạt tới cấp độ tổ sư đời thứ ba nhưng truyền thừa Đoạn Đông Hà nhất mạch ta chưa bao giờ đoạn tuyệt, các thế hệ truyền thừa, có chín người được gọi là Thánh! Cho dù trong cả nền văn minh, truyền thừa Đoạn Đông Hà nhất mạch ta cũng thuộc loại truyền thừa mạnh nhất.
La Phong thầm kinh hãi.
Mình lại gặp may như vậy. Nếu một truyền thừa là có thể sinh ra một người đạt tới đỉnh cao nhất, thì với nội tình thâm hậu như vậy, cũng phải có tư cách được xem là một trong những truyền thừa mạnh nhất.
- Đến đây, quỳ lạy tổ sư đời thứ ba đi.
Đoạn Đông Hà nói:
- Như thế, ngươi sẽ xem là người nhận truyền thừa đời thứ 176.
La Phong gật gật đầu, lúc này đi đến bồ đoàn bằng tơ đen chuyên môn dùng để quỳ lạy, quỳ xuống, sau đó dập đầu.
Bành!
Đầu vừa chạm vào đá!
Nhất thời bồ đoàn bằng tơ đen mà La Phong quỳ lạy, lập tức tràn ra một luồng hắc quang vô tận, nhanh chóng tràn vào trong cơ thể La Phong, hơn nữa pho tượng tổ sư đời thứ ba sừng sững cũng bắn ra bạch quang, chiếu thẳng xuống, chiếu xạ vào người La Phong.
- Kế thừa!
Đoạn Đông Hà lặng lẽ nhìn cảnh này, mặt lộ ra vẻ tươi cười giải thoát. Quỳ lạy nhìn như đơn giản, nhưng trên thực tế mới là bước quan trọng nhất kế thừa Đoạn Đông Hà nhất mạch.
- A!
Cho dù ý chí La Phong, cũng vẫn không tự chủ được phát ra tiếng gầm khẽ đau đớn, đồng thời trên ấn đường có một luồng hắc quang và một luồng bạch quang giao nhau, quấn quít. Một luồng ấn ký truyền thừa kỳ dị bắt đầu hình thành…
Thấy truyền thừa ấn ký, Đoạn Đông Hà toàn thân hơi phát run, lặng lẽ thầm nói: " Đoạn Đông Hà, La Phong, từ giờ trở đi, ngươi đã là Đoạn Đông Hà."
----- o O o -----

Thôn Phệ Tinh Không - Chương #1242


Báo Lỗi Truyện
Chương 1242/1485