Chương 1237: Băng Nhai Bảo


Băng Nhai Bảo bị kéo vào vực sâu, chỉ tản ra một chút khí tức cũng làm La Phong cảm thấy kiêng kỵ:
- Văn minh viễn cổ đã mất đi không biết bao nhiêu thời đại luân hồi trước đây, thế mà thủ đoạn lại quả là lợi hại. Không hổ là văn minh có thể sáng tạo ra Thuyền Vũ Trụ! Chỉ cần một Đoạn Đông Hà cải tạo Mộ Lăng Chi Chu, mà cũng có thể làm cho Mộ Lăng Chi Chu đáng sợ như vậy.
Trên hai trăm cường giả trong điện sảnh đều lắng nghe cẩn thận. Muốn nghe thanh âm để phán đoán số mệnh của đám Thần Nhãn Tộc nhất mạch trong Băng Nhai Bảo.
- Dù sao cũng là cung điện chí bảo chí cường. Khi vào trong, rất khó chết.
- Không nghe hắn nói à? Ở quê nhà Đoạn Đông Hà, trong nền văn minh viễn cổ, căn bản là không có thuyết pháp về chí bảo chí cường.
- Chí bảo ẩn chứa vô số văn tự, đều là những văn tự của nền văn minh đó. Hiển nhiên đều là vô số chí bảo do văn minh viễn cổ lưu lại. Đoạn Đông Hà đã dám nói thế, e rằng hắn nói thật đó.
- Không có thuyết pháp chí bảo chí cường? Là ý gì đây?
Một vài cường giả không kìm được lẳng lặng thảo luận.
La Phong cũng lóe lên vô số ý nghĩ.
Văn minh viễn cổ cường đại vô cùng. Có nhiều nhân vật lợi hại hơn cả Vũ Trụ Tối Cường Giả. Thậm chí Thủy Tổ của hai Đại Thánh Địa cũng không nhất định mạnh hơn những nhân vật đỉnh cao của văn minh viễn cổ. Nhãn giới rất cao, nên cũng nhìn binh khí khác nhau. Chỉ cần mình đi qua ' Không Gian Cánh Chim ' lang bạt một phen, cũng có thể biết…
Chí bảo chí cường, cũng có mạnh có yếu!
Trong mắt người yếu, nó không thể phát huy ra uy năng cực hạn của chí bảo chí cường, tự nhiên khó có thể phán định được ai mạnh ai yếu. Nhưng trước mặt Thủy Tổ Thánh Địa, hoặc Đoạn Đông Hà, hoặc trong tay những nhân vật đáng sợ hơn nữa, tự nhiên có thể phán đoán ra chí bảo nào mạnh yếu.
Do đó
Trong văn minh viễn cổ không các thuyết pháp chí cường.
Đối với chí bảo chí cường, trong văn minh viễn cổ sợ cũng được phân chia rõ ràng. Nhưng sự phân chia đó cũng không có ý nghĩa lớn gì với mình…
Vì thời nay, mạnh nhất cũng chỉ là Vũ Trụ Tối Cường Giả.
Về phần Thủy Tổ của hai Đại Thánh Địa?
Do từ trước đến giờ không ra khỏi Thánh Địa Vũ Trụ! Thế lực ngoại giới đều hoài nghi hai vị Thủy Tổ có còn sống hay không.
"Thí Ngô Vũ Dực, vốn là sáu cặp cánh.
La Phong thầm gật đầu.
"
Dựa theo những mảnh trí nhớ từ Linh của Vũ Dực, hẳn là sau khi hai siêu cường giả giao chiến, đã làm Thí Ngô Vũ Dực tổn hại. Thí Ngô Vũ Dực chí bảo không tưởng tượng nổi như vậy mà vẫn có thể lưu lạc tới mức như thế, có thể thấy hai siêu cường giả đó đáng sợ như thế nào? Phỏng chừng cũng là một cường giả trong văn minh viễn cổ."
So với văn minh viễn cổ…
Qua vô tận thời đại luân hồi, thực lực đã thoái hóa rất nghiêm trọng, thua xa nền văn minh đó.
Đang lúc La Phong nghĩ ngợi về văn minh viễn cổ, tưởng tượng sự lợi hại của văn minh viễn cổ, đoán thử văn minh viễn cổ vì sao biến mất trong con sông thời gian thì…
- Rào…
Mặt đất trong sảnh điện một lần nữa vỡ ra, chính là vị trí lúc trước nứt ra rồi tỏa ra khí tức đáng sợ.
Veo! Veo! Veo!
Ba luồng hào quang bay ra, lơ lửng trước mặt Lôi Y Ma Thần. Ba món vật phẩm lần lượt là Băng Nhai Bảo cỡ bằng nắm đấm, tựa như chạm ngọc. Còn có một pho tượng dị thú kỳ dị, cùng với một viên hạt châu ba sắc sáng chói.
- Ba món bảo vật này dựa theo cách phân chia của các ngươi, thì có hai món là chí bảo chí cường, còn một món cũng hơi đặc thù. Tuy không bằng chí bảo chí cường, nhưng ta cảm thấy cũng rất thích hợp với ngươi.
Đoạn Đông Hà nhìn xuống phía dưới cười nói:
- Lôi Y, thu lấy đi.
Lôi Y Ma Thần kinh ngạc nhìn ba món bảo vật trước mắt, ánh mắt phức tạp vạn phần.
- Ba món chí bảo này…
- Băng Nhai Bảo?
- Không phải là Chân Thần Giới sao?
- Huyễn Tâm Châu?
Hơn hai trăm cường giả bên cạnh, đặc biệt là năm Vũ Trụ Tối Cường Giả chỉ liếc mắt đã nhìn ra, ai nấy đều mê tít mắt, rồi khắp nơi đều chấn động ồn ào!
- A, ba món bảo vật, Thần Nhãn Tộc nhất mạch đã chết rồi?
- Đệ Nhị Chân Chủ và Đệ Thất Chân Chủ, đều ở trong Băng Nhai Bảo, hai người bọn họ đều đã chết ư?
- Đám Vũ Trụ Chi Chủ còn có thể tự bạo trước, bằng vào phân thân, có lẽ còn có thể sống. Nhưng Đệ Nhị Chân Chủ và Đệ Thất Chân Chủ thì không có phân thân, muốn chạy trốn cũng trốn không thoát. Hai Vũ Trụ Tối Cường Giả, đều có chí bảo chí cường, lại bị giết như vậy sao?
- Quá, quá…
- Việc này quả thực…
- Văn minh viễn cổ đó thật là đáng sợ.
Hơn hai trăm cường giả đều hơi ớn lạnh.
Cung điện chí bảo chí cường trong mắt họ là an toàn tuyệt đối. Trừ phi không muốn sống tiến vào Vũ Trụ Nhỏ khác, hoặc là đi tới vùng trung tâm, hoặc chê sống lâu xông vào Luân Hồi. Chứ nếu không, căn bản không thể tiêu diệt được người bên trong được cung điện chí bảo chí cường bảo vệ.
Nhãn giới!
Với nhãn giới Đoạn Đông Hà, tự nhiên biết được không có chí bảo nào là tuyệt đối vô địch. Băng Nhai Bảo trong mắt hắn đã nhanh chóng bị hắn phán đoán ra uy năng và nhược điểm của Băng Nhai Bảo.
Trong sảnh điện, trên hai trăm cường giả khác vừa khiếp sợ vừa hâm mộ. Dù sao cũng là hai món chí bảo và một Huyễn Tâm Châu. Huyễn Tâm Châu chính là bảo vật đặc thù, thích hợp dùng để thi triển ảo thuật công kích, hơn nữa cũng có tác dụng trấn thủ linh hồn, là một bảo vật phương diện linh hồn cực kỳ cường đại. Còn Lôi Y Ma Thần trời sinh lại thích hợp với việc thi triển ảo thuật.
- Ngươi có thể dễ dàng nhận chủ Huyễn Tâm Châu.
Đoạn Đông Hà nhìn xuống phía dưới, nói thẳng:
- Còn hai món chí bảo chí cường còn lại, Băng Nhai Bảo, do ý chí ngươi đã rất mạnh, ngươi cũng có thể nhận chủ. Chỉ có Chân Thần Giới, muốn nhận chủ đặc biệt khó. Ngươi sau khi trở về cẩn thận suy nghĩ đi. Mất thời gian là có lẽ có thể thành công.
Lôi Y Ma Thần kích động gật đầu. Hắn cũng rất đơn giản nhanh chóng nhận chủ ngay đương trường.
Huyễn Tâm Châu, Băng Nhai Bảo, quả thật đều một lần là xong.
- Ha ha…
- Ta tuy có nhiều chí bảo đỉnh cao, quả thật lại chỉ có một bảo vật đặc thù là Lôi Y.
Lôi Y Ma Thần than thở. Luôn phải cận thân chiến đấu, mà ảo thuật của ta lại luôn không có bảo vật gì tốt. Bây giờ có Huyễn Tâm Châu, thủ đoạn công kích của ta sẽ mạnh hơn nhiều. Lại có Băng Nhai Bảo hộ thân, Thần Nhãn Tộc…
Vừa nói, mắt Lôi Y Ma Thần lại lóe lên hung quang.
Điều này làm cho trên hai trăm cường giả kia đều thầm than. Thần Nhãn Tộc đáng thương. Lôi Y Ma Thần thực lực khi đã mạnh lên, sau khi rời khỏi đây sao có thể buông tha cho Thần Nhãn Tộc được?
- Cảm ơn Đoạn Đông Hà đại nhân.
Lôi Y Ma Thần cảm kích khom người.
- Việc này đã xong.
Trên Đại điện, Đoạn Đông Hà trên vương tọa khẽ gật đầu.
- Ngươi cũng có thể ly khai. Các hậu tuyển giả khác…
Đoạn Đông Hà quét mục quang nhìn qua trên 200 cường giả khác
- Lập tức bắt đầu tiếp xúc truyền thừa. Một khi tiếp xúc với truyền thừa, người thất bại chắc chắn phải chết, mà là linh hồn bị tiêu diệt. Có bao nhiêu phân thân tất cả đều sẽ bị diệt vong. Trong nhất mạch của ta, phải có linh hồn mới có thể tu luyện. Do đó ta đã tuyển những người đều có linh hồn. Tự nhiên cũng có thủ đoạn đối phó với linh hồn.
Hơn hai trăm cường giả ai nấy đều cả kinh.
Đúng.
Thật sự như thế. Dụng cụ hình rubic đã đào thải một vài sinh mạng như Nham Cự Chi Chủ, Hài Tộc, căn bản là không có linh hồn. Còn một vài sinh mạng có thể đi vào như sinh mạng loại đá, sinh mạng thực vật, đều phải có một thứ đặc thù, đều có linh hồn.
- Người qua được nút thắt thứ ba, vẻn vẹn chỉ có Ngân Hà và Bích Huyết.
Đoạn Đông Hà nhìn xuống phía dưới, lạnh lùng nói:
- Người có hy vọng nhất là hai người họ. Còn bốn vị đột phá nút thắt thứ hai, cũng có một chút hy vọng. Về phần đột phá nút thắt đầu tiên, trừ phi các ngươi có thể trong thời gian ngắn tiềm lực bộc phát, nếu không chỉ là góp cho đủ số.
- Bây giờ Lôi Y, cùng với năm vị Vũ Trụ Tối Cường Giả khác, ta sẽ để họ cùng ly khai.
- Trong các ngươi nếu ai quyết định muốn bỏ qua, cũng nên cấp tốc lựa chọn.
- Đây là một lần cơ hội cuối cùng cho các ngươi!
Thanh âm Đoạn Đông Hà vang vọng trong điện sảnh. Trong sảnh điện một khoảng yên tĩnh.
Truyền thừa lần này ngay từ đầu, Đoạn Đông Hà đã luôn cho hậu tuyển giả một cơ hội có thể bỏ qua. Chỉ cần không tiếp xúc với truyền thừa, tất cả đều có thể xem xét. Còn trước khi bắt đầu tiếp xúc truyền thừa, vẫn còn cơ hội sống. Đến cả Đệ Nhị Chân Chủ, Đệ Thất Chân Chủ tránh trong Băng Nhai Bảo cũng phải chết, ai cũng không dám còn thử vận may.
- Ta thoái xuất!
- Ta thoái xuất!
- Ta thoái xuất!
Chẳng mấy chốc đã có rất nhiều cường giả chủ động đứng ra muốn thoái xuất. Tỷ như những người đột phá một nút thắt, như Nhân Loại Nguyên Thủy Vũ Trụ Bành Công Chi Chủ và một Vũ Trụ Tôn Giả khác, cùng một Thần Linh Bất Hủ đều lựa chọn thoái xuất.
- Các ngươi đều thoái xuất đi. Có thể đột phá nút thắt đầu tiên, hai người các ngươi tiềm lực đều phi phàm, đi nhận truyền thừa cũng chỉ là chịu chết. Tộc ta đã có La Phong, các ngươi đi cũng không ăn thua.
Trong Vũ Trụ Giả Định, Người Sáng Lập Cự Phủ nói thẳng:
- Về phần Bành Công, chính là cường giả trụ cột của tộc ta, không cần phải chịu chết.
- Rõ.
- Ngươi thoái xuất. Về phần cường giả khác tộc ta, cứ để họ đi! Nhớ, mang nhiều chí bảo về. Tổn thất nhiều chí bảo như vậy, đối với tộc ta quả là một đả kích.
- Dạ.
- Ngươi thoái xuất, mang hết chí bảo chí cường về. Về phần các cường giả khác của Thánh Địa ta, tất cả đều đi. Thu được truyền thừa đầy đủ.
- Dạ.
Khắp nơi thế lực đều đang nhanh chóng an bài.
Vì những nguyên nhân khác, hoặc là mang chí bảo về, hoặc là không muốn làm bia đỡ đạn. Tóm lại trong sảnh điện số lượng thoái xuất đích xác đã tăng vọt.
Khoảnh khắc sau
Mộ Lăng Chi Chu, trong điện sảnh mông lung, chỉ còn lại xxx quyết định tiếp tục tiếp xúc với truyền thừa. Hơn mười người khác đều thoái xuất ly khai.
- Tốc độ đều của các ngươi nhanh nhanh lên.
Đoạn Đông Hà chỉ ra xa
Ầm ầm…
Miệng hầm ở hành lang mở ra.
- Theo con đường này ra ngoài.
Đoạn Đông Hà quát.
Sáu Vũ Trụ Tối Cường Giả (kể cả Lôi Y), các Vũ Trụ Chi Chủ, rất ít Vũ Trụ Tôn Giả, Thần Linh Bất Hủ, nhanh chóng bay vào hành lang, chẳng mấy chốc đã biến mất ra xa. Hơn nữa
- Ầm ầm…
Miệng hầm lại hạ xuống rồi đóng lại. Trong sảnh điện, 236 cường giả ai nấy đều vô cùng quyết tâm.
Dù chết! Cũng phải truyền lại một bộ phận tin tức về!
Ánh mắt La Phong nhìn chung quanh, thầm khâm phục. Hai trăm ba mươi sáu người ở đây, nhất định có hai trăm ba mươi lăm người chắc chắn sẽ chết! Người hy vọng sống lớn nhất là La Phong và Bích Huyết Tôn Giả. Về phần các cường giả khác đều chỉ đến đây mạo hiểm, đặc biệt là những người mới đột phá, nút thắt đầu tiên, cơ hồ cũng chỉ là đi tìm chết.
Mỗi tộc quần có thể có chỗ đứng, có thể quật khởi trong thời đại luân hồi của mình, đều là vì các cường giả tộc quần vào thời điểm mấu chốt nguyện đứng ra! Kỳ thật các cường giả từ tầng thấp nhất, bước từng bước lên, trải qua vô số sinh tử, họ sớm đã xem nhạt cái chết. Nhưng phải biết rằng, chết có đáng giá không thôi.
Vì tộc quần, vì tộc quần có thể siêu thoát Luân Hồi tồn tại vĩnh hằng, chết cũng đáng!
- Các ngươi đã mất đường lui về phía sau.
Đoạn Đông Hà đứng dậy.
- Nhất định chỉ có một người có thể nhận truyền thừa của Đoạn Đông Hà nhất mạch ta. Mọi người đi theo ta.
Đoạn Đông Hà xoay người nhìn về phía vương tọa.
Ầm…
Vương tọa cùng với vách đá sau vương tọa đột nhiên nứt ra. Vô số thác nước, hoa tươi truyền đến. Thậm chí thoáng còn có một tiếng chim kêu, tiếng dị thú gầm gừ truyền đến. Đó là một không gian rộng lớn độc lập.
- Đây là không gian truyền thừa của Đoạn Đông Hà nhất mạch ta.
Ánh mắt Đoạn Đông Hà chớp chớp, từ từ nói:
- Cơ hồ các thế hệ cường giả đều nhận truyền thừa bên trong Truyền Thừa Không Gian. Ta cũng thế.
----- o O o -----

Thôn Phệ Tinh Không - Chương #1237


Báo Lỗi Truyện
Chương 1237/1485