Chương 438: Bi tình


Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thái Sơn Thành, cửa vào Quỷ giới.
Màn đêm mờ mịt, bao la bát ngát, xa xôi phía chân trời là màn mây huyết hồng phiêu đãng, Thái Sơn Vương, Lý Dương, Lý Tầm Hoan ba người trực tiếp bay lên không trung, xuyên qua màn mây huyết hồng đó để đến Luân Hồi Kính phía trên.
Ba người đồng thời đứng trong hư không.
- Các người ai muốn tìm trước?
Thái Sơn Vương nhìn Lý Dương và Lý Tầm Hoan, cười hỏi.
Lý Dương và Lý Tầm Hoan nhìn nhau, hai người liền có quyết định. Dù sao Lý Tầm Hoan cũng là trưởng bối, Lý Dương làm sao đi trước? Huống chi bây giờ việc tìm người không phải vội vã nhất thời.
- Thái Sơn đạo hữu, bắt đầu đi, trước để Tầm Hoan chân nhân điều tra, dù sao Tầm Hoan chân nhân cũng đã tại Quỷ giới ngàn năm rồi.
Lý Dương hơi chút lui về phía sau nói, nếu Thái Sơn Vương vừa nghe Lý Dương nói liền gật đầu sau đó tiếp nhận Luân Hồi Châu từ Lý Tầm Hoan.
Dù là Quỷ giới, thực lực rất được xem trọng, trong mắt Thái Sơn Vương, Lý Dương so với Phong Đô Đại Đế còn muốn lợi hại hơn, trong lòng hắn lời nói Lý Dương tự nhiên trọng lượng cũng gia tăng.
Thái Sơn Vương sắc mặc trang trọng, lấy ra Luân Hồi Huyết Tinh, Luân Hồi Huyết Tinh quang mang nhập vào mặt trái Luân Hồi Kính.
- Mở!
Theo tiếng hét Thái Sơn Vương, mặt sau đen sì của Luân Hồi Kính bỗng phát ra quang mang rồi sau đó liền giống như một tấm rèm bị vạch ra, một mặt kính bóng loáng xuất hiện, Thái Sơn Vương rất nhanh chóng đem Luân Hồi Châu ném xuống.
Luân Hồi Châu va vào mặt kính, nhưng chưa kịp có tiếng động nào sinh ra thì nó đã bị thôn phệ vào trong rồi.
Lý Dương nhìn về phía Lý Tầm Hoan, thái gia gia của mình.
Lý Tầm Hoan khóe mắt có nếp nhăn, làm làm người trở nên có chút điểm tang thương, mỗi nếp nhăn có thể đại biểu cho nỗi bất hạnh, mỗi khổ nạn, lúc đầu nhãn thần có không ít sinh cơ nhè nhẹ màu xanh bíếc so với quá khứ lờ mờ ko ít, trong lúc ấy, Thái Sơn Vương mở ra Luân Hồi Kính, Lý Tầm Hoan nhãn thần phát ra một tia hy vọng.
- Hô!
Lý Tầm Hoan vọt về phía trước, liền ha thân xuống phía trên mặt kính, Luân Hồi Kính phát ra ánh sáng màu trắng, ánh sáng ấy nhanh chóng bao phủ hòan tòan Lý Tầm Hoan, ngọai nhân căn bản không thể biết bên trong phát sinh sự tình gì. Lý Dương cùng Thái Sơn Vương chỉ có thể tại phía trên đứng nhìn.
Lý Dương trong lòng cũng là yên lặng chờ đợi, chờ đợi chính thái gia gia của mình tìm được người yêu, ngàn năm qua, Lý Tầm Hoan kinh nghiệm chịu khổ nạn thật sự nhiều lắm, vô luận là ngàn năm chờ đợi, hay là cái chết của Anh Anh, Lý Tầm Hoan đã là một người đi tìm hạnh phúc cuộc sống.
Mội hồi lâu.
Ánh sáng trắng dần dần tan đi, Lý Dương cùng Thái Sơn Vương lập tức nhìn lại kính diện. Dựa theo quy củ, nếu có người muốn tìm, Luân Hồi Kính tự nhiên sẽ đem hình ảnh người đó phát ra, nhưng giờ phút này Luân Hồi Kính quả thật không có một hình ảnh.
Lý Dương cùng Thái Sơn Vương nhất thời dừng lại.
Lý Dương cảm thây trong tâm mình run rẩy.
- Tại sao? Tại sao lại như vậy?
Lý Dương chứng kiến hình ảnh đó đã không biết nói gì hơn. Có thể nói, hắn giờ phút này một câu cũng không thể nói, có thể biết rằng trong lòng rất không ổn, phi thường không ổn.
Lý Dương trên mặt mang nụ cười đau khổ.
- Trời cao trêu người!
Thái Sơn Vương thở dài 1 tiếng
Tại Luân Hồi Kính, xuất hiện một bóng hình mang nụ cười mĩ lệ - đó là Anh Anh.
Lâm Thi Âm là Anh Anh.
Anh Anh là Lâm Thi Âm
Anh Anh quả nhiên là Lâm Thi Âm
Lúc đầu Anh Anh mất đi, có thể nghĩ là Lâm Thi Âm cùng Lý Tầm Hoan cùng một chỗ hạnh phúc, Lý Tầm Hoan sở dĩ không tiếp nhận Anh Anh cũng chỉ vì Lâm Thi Âm… nhưng sự thật chính là Anh Anh là Lâm Thi Âm chuyển thế đầu thai ở Quỷ giới.
Trời cao trêu người
Trời cao đùa người.
Lý Dương nhìn về chính mình thái gia gia Lý Tầm Hoan, giờ phút này hắn không biết Lý Tầm Hoan rốt cuộc là tâm tình thế nào, hắn tin tưởng nếu là hắn gặp được đáp án này, có lẽ đã phát điên, giờ phút này Lý Tầm Hoan vẫn đứng ở Luân Hồi Kính, lẳng lặng nhắm mắt lại.
"Tầm Hoan đại ca, chúc người cùng Thi Âm tỷ tỷ hạnh phúc, có thể vì Tầm Hoan đại ca làm được chút chuyện nhỏ này, Anh Anh đã phi thường phi thường mãn nguyện." Anh Anh câu nói cuối cùng đó lại hiển hiển trong đầu.
Lý Tầm Hoan không biết giờ phút này tâm tình như thế nào, hắn chỉ thấy thiên địa lúc này đen tối, hắn nhìn không thấy trời, không thấy đất, chỉ có hình ảnh cái chết của Anh Anh tươi cười, hắn nghe được câu nói cuối cùng của Anh Anh.
Như vô thức, Lý Tầm Hoan vô lực quỳ xuống.
- Vì sao? Vì sao? Vì sao? Vì sao?
Lý Tầm Hoan giọng nói vô lực phát ra, nói trong vô thức, giờ khắc này như là trời đất cuồng quay, Lý Tầm Hoan không biết bản thân mình muốn gì, không thể biết chính mình tương lai có thể làm gì, hắn chỉ cảm thấy rằng… hắn đã không còn ý nghĩa gì trong cuộc sống.
Hắn đã mất đi tương lai rồi.
Hận!
Hận trời óan đất.
- Vì cái gì!
Lý Tầm Hoan đột nhiên ngửa mặt lên trời kêu lên, gống như là một con sót bi thương cô độc tuyệt vọng, đã tuyệt vọng, hòan toàn tuyệt vọng, âm thanh hắn phát ra run rẩy, Lý Dương cùng Thái Sơn Vương có thể nhận thấy được sự xót xa trong lòng.
Nước mắt nam nhi không rơi dễ dàng, chỉ vì quá đau lòng mà thôi.
Màu huyết hồng, đỏ của nhân tâm chính là hàng lệ run rẩy từ khóe mắt chảy xuống, giọt nước mắt lạnh như băng rơi xuống nặng nề như vậy mà vỡ vụn.
Nhưng Lý Tầm Hoan lại không có một chút cảm giác nào, nhãn thần mê man, chỉ là không ngừng tự hỏi "tại sao?" tựa như đang hỏi ông trời hay là đang hỏi bản thân mình.
Hắn không biết, vì cái gì, vì sao lại như thế.
Tại Phàm Nhân giới, Thi Âm mất đi đã làm hắn tuyệt vọng, rồi sau đó tiến vào Tu Chân giới, hắn biết có một nơi là Quỷ giới tồn tại, cho nên hắn một mực cố gắng, một mực phấn đấu, tại Tiên giới liểu mạng tu luyện, tại Quỷ giới có hết sức tìm biện pháp đi tìm Luân Hồi Châu.
Tuy nhiên,… Một ngàn năm nỗ lực, thế mà, thế mà lại là kết quả này đây.
Không thể dùng từ gì để hỏi ông trời.
Lý Tầm Hoan như khóc, như cười, như điên, như dại.
- Ha ha ha...
Lý Tầm Hoan ngửa mặt lên trời cười lớn, cười điên cuồng, nhìn xuống đất cũng cười, tiếng cười khàn khàn, cười khan khàn, chỉ nghe được một tiếng thở dốc kịch liệt.
Ho khan!
Không ngừng ho, máu tươi từ miệng Lý Tầm Hoan không ngừng chảy ra ngòai, tự như muốn ngăn cản y đang ho, nhưng mà y lại tiếp tục ho, trên mặt hắn lúc nào cũng như cười, mà là như đang khóc có thể do tâm đang quá đau khổ.
Lý Dương cùng Thái Sơn Vương nhìn thấy hết thảy, căn bản không biết làm gì là tốt.
Lý Dương vô phương tưởng tượng được, nếu hắn gặp phải chuyện này thì sao, hắn sẽ như thế nào? Hắn tin tưởng rằng sẽ không kém Lý Tầm Hoan bao nhiêu, tất cả kỳ vọng đều bị tiêu diệt hết, đáy lòng cũng hòan tòan tuyệt vọng lúc đó… Có thể đó là hình ảnh của hắn.
Hắn sợ.
Dần dần, hết thảy trở lại bình thường.
Lý Tầm Hoan giữ gìn thi thể Anh Anh, Lý Tầm Hoan vốn định tìm được Lâm Thi Âm, cùng Lâm Thi Âm mai táng Anh Anh, vì để trước mộ phần cảm ơn nàng, nhưng là bây giờ, mắt của Lý Tầm Hoan dừng lại ở gương mặt của Anh Anh, hắn đang cười, nhưng là nụ cười khiến người ta đau buồn.
Anh Anh, không nghĩ ngươi đã ở bên ta ngàn năm, ta cũng nên thỏa mãn, duy nhất làm tiếc múôi chính là … Đến bây giờ ta mới biết cô là Thi Âm, ta đã không nghĩ đến Anh Anh ngươi.
Lý Tầm Hoan ôm Anh Anh thi thể bay đi, trực tiếp bay ra cửa Quỷ giới.
Lý Dương có chút lo lắng liền đi theo Lý Tầm Hoan nhưng bất kể là Lý Dương theo sau lưng, Lý Tầm Hoan vẫn phi hành không ngừng, nhằm phía trước mà phi hành, không ngừng phi hành, bay ra khỏi Thái Sơn Thành, tại Thái Sơn Thành, trong một ngôi làng nhỏ, Lý Tầm Hoan dừng lại đáp xuống ở phía đông của một ngôi nhà lá.
Thi Âm, về nhà thôi.
Lý Tầm Hoan nhẹ nhàng khe khẽ nói, lập tức trước mao ốc mở ra một phần mộ, thậm chí không ngừng tiêu hao công lực để ngưng tụ thành tinh thể hóa quan tài, để Anh Anh nằm vào trong đó.
Nửa canh giờ sau.
Lý Tầm Hoan lặng lặng ngồi ở mộ đau khổ, từng ngụm, từng ngụm rượu như không có chút gì quyến niệm, không có mục tiêu, chỉ phảng phất là uống rượu, uống đến biển cạn đá mòn.
Thái gia gia, Lý Dương đừng bên cạnh Lý Tầm Hoan, nhưng là chỉ liếc mắt nhìn Lý Dương rồi uống tiếp.
Lý Dương trong lòng run lên.
Đây là ánh mắt gì? Lý Tầm Hoan tự nhình chính mắt mình, giống như nhìn không khí, hai đồng tử chưa có từng chút biến hóa, hắn ánh mắt căn bản là không chút tức giận, không khác gì người chết.
Thái gia gia, tỉnh lại đi, ngừơi còn có thân nhân! Lý Dương nhìn Lý Tầm Hoan, trong lòng lo lắng, ta không biết như thế nào khuyên bảo Lý Tầm Hoan, việc này đã như thế, chỉ là Tầm Hoan như thế nào mới hồi phục đây.
Chính là Lý Tầm Hoan cũng như vậy chẳng thèm ngó ngàng hay nói gì cả… hắn căn bảng là không để ý đến người chung quanh.
Lý Dương cười khổ.
Tự mình nếu như vậy tuyệt vọng, làm sao có thể chính mình hồi phục được? Lý Dương nghĩ tới nghĩ lui ko ra đáp án, khi đó tim hắm đã chết, không...
Trừ phi… Trừ phi Lâm Thi Âm sống lại.
"Sống lại?" Thế nào có thể sông lại, hồn phi phách tán, như thế nào có thể sống lại, ngay cả Đại Tôn cũng không có khả năng trừ phi là Hồng Quân đạo nhân hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo, ai cũng không biết hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo có thần thông thế nào, nói không chừng là có thể làm được! Lý Dương trong lòng chấn động.
Hỗn Độn Đại La thiên đạo, là chí cao trong đạo, chỉ có Hồng Quân đạo nhân duy nhất hiểu được, người khác không biết Hồng Quân đạo nhân thần thông rốt cuộc nào và bao nhiêu tuổi, mặc dù hồn phi phách tán liền chết thật sự ko thể nghi ngờ, chính là Hồng Quân đạo nhân có thể hay không cứu người sống lại cũng khó nói trước.
Nếu hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đại có thể nói là để cho Anh Anh cô nương sống lại. Lý Dương bên cạnh Lý Tầm Hoan nhẹ nhàng nói.
Lý Tầm Hoan đang cầm bình rượu độ nhiên dừng lại thình lình.
Dần dần, ánh mắt Lý Tầm Hoan từ ko chút sinh cơ bắt đầu xuất hiện quang thải nhè nhẹ, đột nhiên Lý Tầm Hoan đứng lên.
Hỗn Độn Đại La thiên đạo. Lý Tầm Hoan nhãn thần kiên định đứng lên.
Tuy Hỗn Độn Đại La thiên đạo cao không thể lường nhưng nếu tồn tại Hỗn Độn Đại La thiên đạo thì có thể hiểu được có thể thành công, dù rằng xác suất có thể thấp không thể tả, nhưng nếu Lý Tầm Hoan cũng là ngũ đức chi thân.
Lý Dương, đa tạ.
Lý Tầm Hoan một lần nữa bừng lên sinh ý, trong giờ phút này trong lòng cũng có một mục tiêu - hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo.
- Thái gia gia, mong người đừng quên, người còn có gia gia, có gia đình phụ thân, còn có Tinh Cực Tông rất nhìêu đệ tử.
Lý Dương nhìn Lý Tầm Hoan thái gia gia cảm thấy rất thương tâm, hắn chỉ có thể an ủi như thế, có lẽ dùng thân tình để chính thái gia gia hòan toàn cố gắng phấn đấu để sinh tồn.
- Ừ, ta biết rồi. Lý Tầm Hoan hít sâu một hơi, khóe miệng như có một nụ cười vô ý.
- Lý Dương ta đi đây, sẽ trở về Tiên giới, có lẽ ngươi nói đúng, ta còn Tinh Cực Tông, còn Ảo Quang bọn họ.
Lý Tầm Hoan đối diện Lý Dương nói.
Lý Dương trong lòng có chút thỏai mái.
Lý Tầm Hoan xoay người, trực tiếp đằng vân đi, Lý Dương thấy thân ảnh Lý Tầm Hoan cũng là nhất thời cũng nghĩ nhìn thấu được hình bóng Lý Tầm Hoan có chút tiêu điều.
Lý Tầm Hoan ra đi.
Dù là Phàm Nhân giới hay Quỷ giới, Lý Tầm Hoan vẫn cô độc, tịch mịch, hắn là đau buồn, dù Lý Dương đã nói, nhưng chỉ là có thêm một tia hy vọng thôi.
Lý Tầm Hoan vẫn như trước đau khổ.
Hỗn Độn Đại La thiên đạo.
Có thể xem đó là hy vọng không? Lục giới vô số cao thủ muốn cố gắng, muốn trở thành Đại Tôn nhưng tự cổ chí kim có thể nói mấy người trở thành Đại Tôn, việc trở thành Đại Tôn nhưng thế đã rất gian nan khó khăn như thế nào lại nói đến Hỗn Độn Đại La thiên đạo.
Dù là Tiên giới Tam Thanh hay Ma giới tam tôn, dù là trời sinh chiếm ưu thế nhưng bọn hắn bất quá đạt tới cảnh giới Đại Tôn.
Vô số năm qua, chỉ có từ hỗn độn sinh ra Hồng Quân đạo nhân cùng Bàn Cổ là hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo, Bàn Cổ chết, chỉ còn có Hồng Quân đạo nhân duy nhất, vô luận người nào tu luyện ra sao đều là không cách thành công.
Hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo, không phải cố gắng là thành công mà đó là do vận mệnh quyết định. Nhưng hắn là cao thủ thóat khỏi vận mệnh, thực lực Hồng Quân đạo nhân như thế, quản lý các giới, thậm chí có thể cải bíên vận mệnh con người.
Đạt tới trình độ đó, đã thóat khỏi vận mệnh, thóat khỏi trời đất.
Cảnh giới như thế, đâu phải cố gắng là thành công?
Hơn nữa Lý Tầm Hoan trong lòng mang chấp niệm, Anh Anh chết đi sẽ làm trong tim đau khổ, là chấp niệm vĩnh viễn của người đó, muốn trở thành Đại Tôn đã khó, nhưng so với Đại Tôn thì hiểu đựơc Hỗn Độn Đại La thiên đạo còn khó hơn.
Khi Lý Tầm Hoan sinh ra chấp niệm như thế đã quýêt định hắn vĩnh viễn không có khả năng thành Đại Tôn, hà huống chi nói đến hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo.
Lý Tầm Hoan hay thậm chí Lý Dương cũng không biết...
Sự thật,… cho dù hiểu được Hỗn Độn Đại La thiên đạo cũng không có khả năng giúp một người hồn phi phách tán sống lại, nhưng Lý Tầm Hoan không biết, Lý Dương cũng không biết, hoặc có lẽ dù biết Lý Dương cũng không nói cho Lý Tầm Hoan.
Lý Dương cho dù cố gắng cũng không biết là… Kết cục đã hòan tòan định sẵn!
Tập 11: Ngũ Đức Chi Thân

Thốn Mang - Chương #438


Báo Lỗi Truyện
Chương 438/478