Chương 228 Nhĩ ngu ngã trá


Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Trong sân, Tu La môn Hắc Mộc thượng nhân, Huyết Sát môn Xích Nhãn trưởng lão và Âm Sát môn Thanh Phong chân nhân ba người đồng thời giá lâm, không khí trong sân lập tức trở nên khẩn trưởng vô cùng.
Lý Dương bỗng dưng cười lớn rồi đưa tay chỉ về chiếc bàn đá nói:
- Ha ha, Lý Dương ta vừa mới đến trang viên này ở thì ba vị đạo hữu đã đến rồi, ta thực vinh hạnh quá, nào, ba vị, ngồi xuống rồi nói!
Ba người bọn Xích Nhãn trưởng lão không muốn làm Lý Dương mất mặt, do đó bèn lập tức ngồi xuống.
- Uy phong của Bá Vương ngày xưa vẫn như đang rõ ràng trước mắt, bây giờ truyền nhân của Bá Vương Lý Dương đạo huynh cũng là một đỉnh cấp cao thủ. Sau nháy mắt hơn hai ngàn năm đã trôi qua rồi.
Thanh Phong nhìn Lý Dương cảm thán nói.
Xích Nhãn trưởng lão lại thở dài nói:
- Nhớ lại Tiên Ma đại chiến hơn hai ngàn năm trước là lại khiến ta máu nóng dâng trào. Bất quá, số người chết thật quá nhiều a!
Người chết quá nhiều!
Lập tức tất cả mọi người đều trở nên tĩnh lặng. Tuy Lý Dương không rõ cuộc chiến năm đó rút cục là thảm khốc đến mức nào, nhưng hắn biết được gần trăm vạn tu ma giả trong Hoàng Tuyền hải, cường giả mạnh nhất chỉ là tán ma độ qua sáu lần thiên kiếp, so sánh với tu tiên và tu yêu giả thì thực là kém quá xa. Có thể tượng tượng được tốn thất năm đó lớn đến thế nào.
Xích Nhãn trưởng lão bỗng từ trên ghết đứng bật dậy rồi nói:
- Nhớ lại năm đó, thập đại môn phái ở Hoàng Tuyền hải do Ma Sách tông dẫn đầu, nhưng qua trận chiến đó thập đại môn phái mười phần thì chết mất ba, chỉ còn lại ba tên gia hỏa chúng ta may mắn sống sót, còn về những đỉnh cấp cao thủ thì đã chết sạch sẽ. Sơn trung vô lão hổ, hầu tử xưng đại vương (trong núi không có hổ thì khỉ xưng vương), không ngờ tối cường giả ở Hoàng Tuyền hải là là ba người chúng ta, những tán tiên độ qua sáu lần thiên kiếp, có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Hoàng Tuyền hải có chuyện như vậy nhỉ!
Xích Nhãn trưởng lão là một người hào phóng và khá là thực là, nói một là một, nói hai là hai. Hắc Mộc thượng nhân thì lại rất ít nói, Thanh Phong chân nhân thì cực kì giả dối.
Sơn trung vô lão hổ, hầu tử xưng đại vương!
Nghe Xích Nhãn trưởng lão tự biếm như vậy nhưng Thanh Phong chân nhân và Hắc Mộc thượng nhân hai người không hề phản bác, bởi vì đó là sự thực. Các vị tiền bối của bọn họ đều đã chết sạch sẽ, những sư tôn của bọn họ, sư thúc trưởng lão của bọn họ, tất cả đều không một ai còn sống cả!
Năm đó Hoàng Tuyền hải có thập đại môn phái, bây giờ chỉ còn lại ba, năm đó mạnh nhất trong thập đại môn phái là Ma Sách tông, có lẽ hợp cả ba đại môn phái hiện tại lại cũng chẳng thể mạnh bằng Ma Sách tông năm đó. Nhưng Ma Sách tông đã bị tiêu diệt rồi.
Lập tức không khí giữa bốn người trở nên có chút bức bối.
Xích Nhãn trưởng lão đột nhiên nhìn Lý Dương cười nói:
- Vạn hạnh, bây giờ lão đầu ta đã được nhìn thấy Lý Dương huynh đệ, đúng rồi, Lý Dương huynh đệ, có phải Bá Vương người vẫn còn tại thế?
Khi hỏi, thanh âm của Xích Nhãn trưởng lão không khỏi run rẩy cả lên.
Nếu không trải qua trận Tiên Ma đại chiến năm đó thì không thể tưởng tượng nổi sức ảnh hưởng của Bá Vương Hạng Vũ đối với toàn bộ các tu ma giả ở Hoàn Tuyền hải lớn đến mức nào. Hơn nữa sức mạnh của Bá Vương Hạng Vũ tuyệt đối là vô địch, cho đến giờ vẫn chẳng ai tin rằng Bá Vương có thể chết cả, nhưng năm đó vô số người tận mắt nhìn thấy Bá Vương đã tự sát a.
- Có phải Bá Vương vẫn còn tại thế?
Thanh Phong chân nhân và Hắc Mộc thượng nhân lập tức tim đập nhanh hẳn lên, hai người nhìn về Lý Dương, vẻ lo lắng trong mắt căn bản chẳng thể che giấu nổi.
- Tin tức về sư tôn thứ cho Lý Dương ta không thể truyền ra ngoài.
Lý Dương ra vè xin lỗi nói.
Nếu nói Hạng Vũ đã trở về Ma giới? Nhưng sau này giải thích thế nào về chuyện Chiến Thần Ngõa vẫn còn ở tại Thủy Tinh cung đây? Dù sao Hạng Vũ cũng không thể không cần Chiến Thần Ngõa được. Nói Hạng Vũ chất rồi? Như vậy đối với Lý Dương sẽ rất bất lợi, Lý Dương cần phải bảo mật một cách dứt khoát.
Cả ba người đều ngẩn ra.
Bá Vương đã chết hay vẫn còn sống?
Ba người Xích Nhãn trưởng lão chẳng thể phán đoán ra nổi, Lý Dương đã nói là cần bảo mật, bọn họ cũng không thể truy vấn, chỉ là trong lòng đều cảm thấy một sự sợ hãi, sợ hãi rằng Hạng vũ vẫn còn ở trong Hoàng Tuyền hải. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, cho nên cả ba người đều không dám đối phó với Lý Dương.
Thanh Phong chân nhân ho một tiếng rồi mỉm cười nhìn Lý Dương nói:
- Lý Dương đạo huynh, Thủy Tinh cung sắp mở ra rồi, đến lúc đó sẽ có rất nhiều người tiến vào trong, Thanh Phong ta thay mặt Âm Sát môn mời Lý Dương huynh đệ cùng đi với Âm Sát môn ta vào Thủy Tinh cung. Không biết đạo huynh thấy có được không?
Thanh Phong chân nhân bắt đầu thẳng thắn lôi kéo.
- Hừ hừ, Thanh Phong, người đừng quên rằng Lý Đương đạo hữu là do Tu La môn ta mời tới đây. Ngươi làm thế này là có chút quá đáng rồi đó!
Hắc Mộc thượng nhân hừ lạnh một tiếng, thanh âm hắn lộ ra vẻ rất lạnh lùng.
Sắc mặt Thanh Phong lập tức trở nên nghiêm túc nói:
- Hắc Mộc, lời này của ngươi là không đúng rồi, tất cả các đại môn phái trong Hoàng Tuyền hải đều nằm dưới sự lĩnh đạo của Bá Vương mà cũng chiến đầu với người của Tiên giới, sau này Hoàng Tuyền hải tử thương vô số, rất nhiều các đại môn phái đã bị tiêu diệt, ngày nay chỉ còn lại ba đại môn phái chúng ta là hưng vượng phát đạt. Nhưng...
Sắc mặt Thanh Phong đột nhiên tỏ vẻ kính ngưỡng nói:
- Âm Sát môn ta vẫn luôn trung thành với Bá Vương, Lý Dương đạo huynh chính là truyền nhân của Bá Vương, ta mời Lý Dương đạp huynh một tiếng thì có gì là không đúng?
Xích Nhãn trưởng lão cũng cảm thán nói:
- Đúng vậy a, nhớ lại năm đó, đệ nhất môn phái tại Hoàng Tuyền hải Ma Sách tông có thể lực cường đại đến mực nào, nhưng sau khi đại chiến qua đi chỉ còn lại ba nhà chúng ta, trong trận đó toàn bộ tinh anh của Ma Sách tông đã hi sinh, có thể tượng tượng ra trận chiến đó kịch liệt đến thế nào, bất quá…
Xích Nhãn trưởng lão đột nhiên đứng bật dậy.
- Bất quá, cho dù như vậy thì toàn bộ tu ma giả ở Hoàng Tuyền hải đối với Bá Vương vẫn một dạ trung thành không hề thay đổi! Bá Vương vĩnh viễn là Bá Vương (cái Bá Vương trên là danh hiệu của Hạng Vũ, cái này là Bá Vương theo đúng nghĩa của nó) trong lòng tất cả các tu ma giả chúng ta!
Thanh Phong chân nhân và Hắc Mộc thượng nhân vừa nghe thấy thì cũng bèn lập tức đứng dậy.
- Đúng, Bá Vương vĩnh là viễn là Bá Vương trong lòng tất cả các tu ma giả chúng ta!
Lý Dương mỉm cười.
- Ha ha, Lý Dương a, thế nào, cái này gọi là mị lực của con người đó, tuy thời gian bản Bá Vương ở tại Hoàng Tuyền hải không dài những cả Hoàng Tuyền hải vẫn hoàn toàn trung thành với bản Bá Vương ta a!
Tiếng cười lớn của Hạng Vũ vang lên trong đầu Lý Dương.
Lý Dương thầm gật gật đầu.
Dứt lời Xích Nhãn trưởng lão bèn tiếp tục nói:
- Lý Dương đạo huynh chính là truyền nhân của Bá Vương. Hôn nay Xích Nhãn ta sẽ nói trước mặt Hắc Mộc và Thanh Phong hai vị luôn, từ nay trở đi, ta tuyệt đối không để bất kì kẻ nào đối địch với Lý Dương huynh đệ, phàm là kẻ đối địch với Lý Dương huynh đệ thì sẽ là đối địch với Huyết Sát môn ta.
Hắc Mộc thượng nhân và Thanh Phong không khỏi mắng thầm Xích Nhãn trưởng lão, hai người cũng lập tức vỗ ngực bảo chứng, đắc tội với Lý Dương chính là đắc tội với bọn họ.
Lý Dương nhìn vẻ mặt ba người, trong lòng không khỏi cười thầm. Đắc tội với hắn, nếu ba tên gia hỏa này không đắc tội với hắn thì khắp cả Hoàng Tuyền hải này chẳng còn kẻ nào có thể đắc tội với hắn được nữa.
Cả ba người đều muốn lôi kéo Lý Dương cho nên mới biểu thị lòng trung thành với Bá Vương, nhưng Lý Dương lại là lão làng trong môn này, cho dù ba người họ có nói thế nào thì hắn vẫn cứ không nói rõ ràng ra như trước.
- Lý Dương đạo hữu, Hắc Mộc còn có chuyện, xin cáo từ trước vậy!
Hắc Mộc thượng nhân hơi chắp tay lại nói.
- Mời!
Lý Dương lập tức đứng dậy tiễn.
Hắc Mộc thượng nhân vung hắc bào lên một cái, thân hình lập tức hóa thành một đạo hắc quang phá không mà đi, sau nháy mắt đã tiêu thất không thấy đâu nữa.
- Đạo huynh, Thanh Phong cũng phải đi trước đây. Sau này nếu có thời gian nhất định ta sẽ cùng đạo huynh nói chuyện cho thoải mái!
Thanh Phong chân nhân mỉm cười thân thiết nói.
- Mời đạo huynh!
Lý Dương nói.
Lúc này chỉ còn lại duy nhất Xích Nhãn trưởng lão ở đó thôi.
Bỗng dưng Xích Nhãn trưởng lão đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Lý Dương, Lý Dương lập tức cười nói: - Xích Nhãn trưởng lão cũng chuẩn bị đi sao?
Xích Nhãn trưởng lão nhìn Lý Dương, sau hồi lâu hắn thở dài một hơi nói:
- Lý Dương huynh đệ, ta cũng không nói nhiều nữa, ta cũng không hỏi huynh đệ có thật sự là truyền nhân của Bá Vương hay không, thực lực của huynh đệ thì ta rõ, nhưng ta muốn khuyên huynh đệ một câu.
Lý Dương vừa nghe, trong lòng lập tức chấn động.
- Thực lực của huynh đệ tương đương với ba người chúng ta, nhưng, sau lưng huynh đệ không có bất kì một thế lực nào. Cho dù Bá Vương còn sống thì chắc chắn cũng đã về Ma giới rồi. Ai, ta khuyên huynh đệ một câu nhé, hay là ngươi đừng tham gia vào việc tranh bảo ở Thủy Tinh cung, nếu không, một khi bảo bối bị hai kẻ kia đoạt đi, với tâm tính của bọn chúng, chúng chắc chắn sẽ dùng những thủ đoạn đẫm máu, sau lưng ngươi không có thể lực, một khi bọn chúng đối phó ngươi…Ai, nói đến đây thôi, ta cũng chẳng thể nói gì hơn nữa.
Dứt lời Xích Nhãn trưởng lão bèn vung trường bào lên một cái rồi phá không bay đi.
Xích Nhãn trưởng lão không nói rõ ra bảo bối là cái gì. Bởi vì ba người bọn Xích Nhãn trưởng lão không thể nói những chuyện liên quan đến Chiến Thần Ngõa cho người khác được, bề ngoài thì là ba người tranh đoạt Hồn lệnh, hiển nhiên bọn họ không hi vọng Lý Dương biết đến sự tồn tại của Chiến Thần Ngõa, cũng không hi vọng Lý Dương cùng bọn họ tranh đoạt.
"Hiện nay trên Chiến Thần Ngõa đã có ấn kí của Bá Vương, chỉ cần nguyên thần của Bá Vương không bị tiêu diệt, trừ phi nguyên thần của bọn chúng còn mạnh hơn cả Bá Vương, nếu không thì không thể luyện hóa nổi Chiến Thần Ngõa, hừ, cứ để bọn chúng tranh đoạt đi." Lý Dương lại tiếp tục ngồi xuống rồi lấy ra một bình Nhị Oa Đầu, tiếp đó hắn mở nắp ra và bắt đầu uống.
Bỗng dưng Lý Dương ngừng lại.
"Ân, những lời mà Xích Nhãn trưởng lão đó nói lúc cuối cùng hình như chứa đầy thầm ý, mà thôi, uống rượu đã!" Lý Dương cười thoải mái, hắn không nghĩ nhiều nữa, cứ đợi Thủy Tinh cung mở ra, đến lúc đó đoạt lấy Chiến Thần Ngõa là được rồi.
Thanh âm của Hạng Vũ đột nhiên vang lên:
- Lý Dương, ngươi biết ba tên bọn Hắc Mộc thượng nhân đó đi đâu không?
Lý Dương sửng sốt:
- Không phải bọn chúng nói là có việc nên phải trở về sao?
Hạng Vũ cười nói:
- Không, ba người bọn chúng bây giờ đang tụ tập với nhau, ngươi cũng đến nhìn xem.
Dứt lời Hạng Vũ bèn đem tất cả những thứ mà thần thức nhìn trộm được cho Lý Dương xem chung.
Tại nơi của Xích Nhãn trưởng lão.
- Hai vị, bây giờ lại có cái tên Lý Dương không biết từ đâu chạy ra xuất hiện, chúng ta tạm thời không hỏi xem hắn rút cục có phải là truyền nhân của Bá Vương hay không, nhưng thực lực của hắn rất cao, công lực chắc chắn cũng không dưới chúng ta, vậy hiệp nghị của chúng ta…
Thanh Phong chân nhân cười ha hả nói:
- Đó là tự nhiên, bản đồ chỉ có một bản, mỗi người chúng ta có một bộ phận, chỉ có ba bộ phận hợp nhất thì mới có được tấm bản đồ hoàn chỉnh. Lý Dương đó không có địa đồ, tự nhiên hắn cũng không có tư cách tranh đoạt.
- Hắc Mộc, Thanh Phong, các ngươi nói như vậy là có ý gì? Rút cục các ngươi cho rằng nên đối đãi với Lý Dương như thế nào đây?
Xích Nhãn trưởng lão nói.
Thanh Phong chân nhân cười lạnh nói:
- Không bằng ba người chúng ta liên thủ…
Dứt lời Thanh Phong chân nhân bèn đưa tay ra hiệu chém xuống.
Hắc Mộc thượng nhân khẽ điểm đầu, tiếp đó không nói gì nữa.
Xích Nhãn trưởng lão suy nghĩ một hồi rồi nói:
- Các ngươi có nắm chắc không? Các ngươi nhìn rõ được thực lực chân chính của Lý Dương sao?
Đích xác, trên thực tế cho đến bây giờ vẫn chưa có người nào biết được thực lực chân chính của Lý Dương là thế nào, theo trải nghiệm của Hàn Phong trưởng lão, lần đầu tiên hắn có thể dễ dàng đánh bại Lý Dương, nhưng lần thứ hai lại bị Lý Dương một đòn giết chết. Thực lực của Lý Dương rút cục cao đến đâu?
Đây là một điều bí ẩn.
- Ân…đã vậy, vậy, vậy chúng ta tạm thời tha cho Lý Dương, ba người chúng ta phân ra ba đường rồi tiến vào trong đám mật thất, sau đó sẽ tập hợi tại cái mật thất lần trước đã giam giữ chúng ta, trong mật thất này ba người chúng ta sẽ đồng thời đem ba phần của tấm bản đồ hợp lại thành một chỉnh thể, thế nào?
Thanh Phong chân nhân cũng đã không muốn đối phó với Lý Dương nữa rồi.
Dù sao Lý Dương cũng khiến cho bọn họ chẳng thể nhìn rõ được, ba người họ mỗi người đều hùng cứ một phương, chẳng ai muốn quyết một trận sinh tử với một siêu cấp cao thủ chẳng thể nhìn rõ được nông sâu thế nào.
- Được, ta tán thành!
Xích Nhãn trưởng lão nói.
Hắc Mộc thượng nhân suy nghĩ một hồi rồi cũng điểm điểm đầu.
- Đợi đến khi ba phần của tấm bản đồ hợp nhất lại thì chúng ta sẽ đi tìm Chiến Thần Ngõa, ai mạnh nhất sẽ có được Chiến Thần Ngõa, người thua tuyệt đối phải thần phục người đoạt được Chiến Thần Ngõa!
Hắc Mộc thượng nhân trầm giọng nói.
- Điều đó là được nhiên!
Xích Nhãn trưởng lão và Thanh Phong chân nhân hiển nhiên đều đồng ý với quyết định này.
Chuyện đùa, một khi có một người trong đó đoạt được Chiến Thần Ngõa, hai người kia không thần phục, lẽ nào còn muốn phản kháng sao? Cần biết rằng thực lực ba người xấp xỉ nhau, một khi có một người đoạt được Chiến Thần Ngõa thì công kích lực sẽ tăng lên cả mười lần, hai người kia căn bản chẳng có chút lực phản kháng nào. Không thần phục thì chỉ có chết!
- Được, chúng ta giải tán thôi, sau này chúng ta sẽ không tụ tập nữa, đợi đến khi Thủy Tinh cung mở ra rồi chúng ta sẽ tiến vào là được!
Thanh Phong chân nhân nhìn hai người còn lại nói, Hắc Mộc thượng nhân và Xích Nhãn trưởng lão liền gật đầu đồng ý.
Ngay sau đó thân hình Thanh Phong chân nhân và Hắc Mộc thượng nhân lóe lên, sau nháy mắt đã không thấy đâu nữa.
Trong cái sân tại khu trang viên của Lý Dương.
- Bản đồ? Những mật thất?
Lý Dương nghi hoặc nói.
Hạng Vũ cười ha hả nói:
- Lý Dương ngươi yên tâm, năm đó bản Bá Vương đã ở tại Thủy Tinh cung, đối với các mật thất ở Thủy Tinh cung đều nắm rõ như lòng bàn tay, thậm chí bản Bá Vương còn biết được những mật thất thông đạo mà chỉ có cung chủ Thủy Tinh cung mới biết, hừ, đến lúc đó bản Bá Vương sẽ chỉ điểm cho ngươi, trực tiếp đi đến nơi có Chiến Thần Ngõa là được.
Lý Dương vừa nghe thấy thì liền lập tức cười nói:
- Thật là muốn biết, ba người này đều dối trá lừa ta, cuối cùng lại phát hiện Chiến Thần Ngõa đã bị người khác đoạt đi mất thì sẽ có vẻ mặt như thế nào, tin rằng lúc đó vẻ mặt bọn chúng sẽ rất là đặc sắc đó.
Lý Dương nở ra một nụ cười rất xán lạn.
Xin chào các bạn, hiện tại nhóm dịch chúng tôi đang gặp chút khó khăn, xin hãy vào đây đăng ký dịch
Tập 7: Kim sắc huyết dịch

Thốn Mang - Chương #228


Báo Lỗi Truyện
Chương 228/478