Chương 22 : Thuế biến (thượng)


Lý Dương những ngày này rất thoải mái, vô cùng thoải mái, hắn căn bản là không có chuyện gì làm, cả ngày chỉ lo tu luyện "Ma Dương Điển", chuyện mà Bá vương Hạng Vũ làm là giúp Lý Dương đề cao tốc độ hấp thu thiên địa linh khí.
Trong một căn phòng khóa kín của căn cứ Tinh La, Lý Dương đang bị tạm giam ở đây.
"Tuyết, chờ anh, anh sẽ nỗ lực tu luyện". Lý Dương ngồi xếp bằng hấp thu thiên địa linh khí, nội lực trong thể nội một chút cũng không rối loạn, càng lúc càng tinh thuần, càng lúc càng thâm hậu. Khoé miệng Lý Dương xuất hiện một nụ cười nhè nhẹ, từ khi biết được bản thân còn có thể gặp lại Khương Tuyết, Lý Dương đối với sinh hoạt không còn kỳ vọng gì khác.
"Lý Dương, ngươi không thể quá vội vã được, còn đường tu luyện này vốn là nghịch thiên hành sự, cho dù có bổn bá vương bang trợ, không có trăm năm thì không thể độ kiếp thành công, phá toái hư không phi thăng ma giới !" Hạng Vũ đề tính, hắn cũng lo lắng Lý Dương tu luyện quá vội vã, cơ sở không vững, đến khi độ kiếp, ngược lại thiên kiếp đánh cho hồn phi phách tán thì thật là không hay.
Lý Dương đáp : "Đừng lo lắng, tôi không định lấy mạng mình ra làm trò đùa. Hà huống tôi hiện tại cũng không vội vàng, nhân vì còn có một chuyện đợi tôi làm".
Để Lâm Thiên Vũ nếm "chút" trái đắng, đó chính là chuyện Lý Dương muốn làm.
"Bức tử Tuyết, hừm, Lâm Thiên Vũ, ta nhất định khiến ngươi biết thế nào gọi là sống không bằng chết !"Cừu hận trong tim Lý Dương đối với Lâm Thiên Vũ không suy giảm lấy một phân.
Giết người mình yêu, mặc dù sau này Lý Dương có thể gặp lại Tuyết, nhưng tối thiểu hai người cũng phải phân li cả trăm năm, hơn nữa quá trình tu ma không phải tuyệt đối an toàn, ai mà biết được trong quá trình có xảy ra chuyện ngoài ý muốn hay không ? Tất cả những chuyện này đều phải tính trên đầu Lâm Thiên Vũ.
Lý Dương đã thay đổi rồi, tâm tính thay đổi rồi ! hoặc có thể nói là hắn đã biến đổi rồi.
Nếu như nói đến Lý Dương trong quá khứ, thì tất cả mọi chuyện đều đại nghĩa quốc gia làm chuẩn mực, hiện tại với Lý Dương đã nhiễm ma tính thì mọi chuyện đều dựa trên sự yêu ghét của bản thân, ai đối với hắn có ơn thì hắn cảm ơn, đối với hắn có thù thì hắn báo thù.
Bất quá cho dù thế nào thì thực lực bản thân vẫn là trọng yếu nhất, do vậy Lý Dương yên tĩnh nhắm mắt nghiêm túc tu luyện… …
Sân bay quốc tế Pudong.
Lúc này Lý Thạc mới từ máy bay xuống.
"Lý tiên sinh, mời lên xe" một người đàn ông mặc đồ tây từ trên xe chạy đến bên Lý Thạc, thái độ cung kính nói.
Lý Thạc gật đầu, rồi theo người đàn ông vào xe.
Bên trong xe.
"Tút tút –" lắng nghe thanh âm của chiếc điện thoại trong tay, Lý Thạc khẽ nhíu mày, "Ta đã gọi cả chục lần rồi, tại sao đại ca lại cứ không tiếp điện thoại vậy ?"
Lý Thạc liền quay qua người đàn ông bên cạnh nói : "Trực tiếp đến chỗ Tằng sư huynh". Tằng Hồng Cương, thủ tịch đại đệ tử của Hồng Bang đại trưởng lão, chủ trì mọi chuyện của Hồng Bang tại Thượng Hải.
Trong một biệt thự tại Thượng Hải giao khu.
"Sư đệ vừa đến Thượng Hải đã chạy đến chỗ ta rồi, không phải là vì đại ca gì đó của đệ chứ ?" Tằng Hồng Cương nửa nằm nửa ngồi trên sofa cười nhìn Lý Thạc.
Lý Thạc gật đầu nói : "Đúng vậy, sư huynh, đại ca tôi có phải là xảy ra chuyện gì không ?"
Tằng Hồng Cương cười cười nói : "Xảy ra chuyện ? Nào phải chỉ là xảy ra chuyện bình thường đơn giản, đại ca của đệ cũng thật là lợi hại, không ngờ dám ám sát cả người kế thừa của Thánh Lâm tập đoàn Lâm Thiên Vũ".
Lý Thạc nghe thấy tức thì trợn mắt : "Thánh Lâm tập đoàn ? Thánh Lâm tập đoàn của Anh quốc ?"
Tằng Hồng Cương trên chọc : "Ồ, đây chẳng phải là sư đệ vốn trầm tĩnh của ta sao ? Làm sao lại biến thành kinh ngạc đến vậy ?"
Lý Thạc hít lấy một hơi, bình tĩnh tâm tình lại rồi mới hỏi tiếp : "Sư huynh, đại ca tôi hiện tại thế nào rồi ? " Sự tình có liên quan đến đại ca của mình, tâm cảnh lãnh tĩnh trong quá khứ của Lý Thạc giờ cũng khó mà bảo trì được.
Tằng Hồng Cương chầm chậm nói : "Còn phải nói nữa ? Đương nhiên là bị An toàn cục mang đi, bất quá đại ca của đệ cũng thật là lợi hại, không ngờ lại giết được 3 vị cao cấp vệ sĩ của Hắc Ma công ty, mà tất cả đều là tứ cấp cao thủ nữa chứ ! Bất quá Lâm Thiên Vũ kia nhất định không bỏ cuộc, do vậy… …"
"Tôi hiểu rồi, sư huynh, tôi xin phép đi trước !" Lý Thạc đã biết những gì mình muốn biết liền lập li khai.
Tằng Hồng Cương nhìn theo bóng Lý Thạc, khoé miệng xuất hiện nụ cười lạnh : "Tiểu Lý Phi Đao ? Lý Thạc, mặc dù ta trước giờ không thấy ngươi sử dụng phi đao, nhưng chắc là ngươi cũng biết Tiểu Lý Phi Đao, nếu quả thực là như vậy, thì kế sách ta dùng để đối phó ngươi cần phải thay đổi rồi".
Trong một phòng của khách sạn.
"Vương tướng quân, sự tình đã rõ ràng rồi, người của các ông không ngờ lại dám ám sát tôi, ba vị vệ sĩ của tôi đều đã chết rồi, do vậy sát nhân thì phải thường mệnh, xử trí Lý Dương như thế nào đáng lẽ không cần phải đắn đo lâu như vậy !"Lâm Thiên Vũ ngồi trên ghế, thỏa mãn hít một hơi xì gà, liếc mắt nhìn Mông Điền ở đối diện.
Mông Điền lập tức đứng lên nói : "Vương tướng quân, Lâm công tử dựa vào thế lực bản thân bức tử Khương Tuyết, Lý Dương cũng là vì cái chết của người con gái hắn yêu, nên mới làm ra chuyện đó, chuyện này quy kết lại thì vấn đề là ở bản thân Lâm công tử. Chuyện của Lý Dương có thể thông cảm, hy vọng Vương tướng quân có thể cho hắn một lối thoát".
Vương tướng quân, sĩ quan chỉ huy tối cao của quân đội trú tại Thượng Hải.
"Mông Điền, ngươi ngồi xuống trước đi, chuyện này ta báo lên nội bộ của An toàn cục 11 tổ, tin rằng rất sớm sẽ có quyết định, mặc dù các người do ta an bài, nhưng những chuyện thế này, thì vẫn là đề nội bộ An toàn cục quyết định là tốt hơn. Dù gì đồng chí Lý Dương cũng đã từng hoàn thành A cấp nhiệm vụ mà !" Vương tướng quân nói như vậy, nhưng rõ ràng là có ý muốn giúp đỡ Lý Dương.
Lâm Thiên Vũ nhè nhẹ cười, lập tức đứng lên, nhẹ nhàng dập tắt điếu xì gà trong tay đi, rồi nhìn qua Vương tướng quân đang ngồi : "Vương tướng quân, trước hết tôi cần thanh minh một điểm, Khương Tuyết đó không phải là do tôi bức tử, là ả ta tự sát. Nếu như các vị kiên trì muốn nói tôi bức tử ả ta thì chúng ta có thể ra pháp đình gặp nhau. Còn một điểm nữa, sát nhân thường mạng, hà huống người của các vị lại giết tới ba người, nếu như quyết định của tướng quân không khiến tôi thoả mãn, tôi cũng không phiền trên pháp đình công khai thẩm phán".
"Phải rồi, Lâm Thiên Vũ tôi trên quốc tế cũng có chút địa vị, hiện tại chưa có kẻ nào có thể giết người của tôi mà còn sống yên lành cả !" Khoé môi Lâm Thiên Vũ xuất hiện một tia tà tiếu, lập tức quay người li khai dẫn theo đám người vẫn đứng sau lưng hắn là Đinh Ứ Dương, Phỉ Lý và Ai Nhĩ.
Vương tướng quân nhìn theo bóng dáng Lâm Thiên Vũ, hướng về Mông Điền bất lực nói : "Mông Điền à, mặc dù chúng ta quan hệ không tệ, nhưng trong chuyện này đối với chúng ta rất bất lợi à !"
Mông Điền cũng cười khổ, trong lòng thẩm than : "Lý Dương, xem ra đội trưởng thực là không thể giúp ngươi rồi, tất cả đành phải xem quyết định của tổng bộ rồi".

Thốn Mang
Tập 1 : Tuyết dạ

Thốn Mang - Chương #22


Báo Lỗi Truyện
Chương 22/478