Chương 114: Linh tinh


Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Cửa sông Hudson xuất hiện dòng chảy năng lượng thần bí, nổ tung trên trời cao, Manhattan tổn thất thảm trọng, biểu tượng của nước Mỹ, biểu tượng của tự do là tượng Nữ Thần Tự Do cũng trong trận tai nạn này mà sụp đổ.
Sự kiện lần này phát sinh khiến cho tỷ lệ dân chúng ủng hộ đối với Tổng thống đáng thương của nước Mỹ bị hạ xuống điểm thấp nhất trong lịch sử. Dân chúng thực không biết rằng điều này không thể trách tổng thống, toàn bộ thành viên nội các của Nhà Trắng lần lượt bắt đầu hành động, Tổng thống cũng tự thân đến hai con đường bị sụp đổ của Manhattan, cùng với việc an ủi những người bị trọng thương, không ngừng nỗ lực vãn hồi tỷ lệ ủng hộ của dân chúng.
Còn may, nếu như dòng chảy năng lượng nổ ở dưới đáy sông, có lẽ cả Manhattan cũng xong đời. Chuyện như vậy phát sinh, có lẽ Tổng thống cùng với toàn bộ nội các phải từ chức tập thể, hiện tại tình huống vẫn còn nằm trong phạm vị có thể chấp nhận của tổng thống.
Sự kiện tai nạn này phát sinh vô cùng đột ngột, các chuyên gia cũng tìm không ra vì sao lại đột nhiên phát sinh chuyện như vậy.
Còn tượng Nữ Thần Tự Do sụp đổ, tin tức này gần như là trong vòng một ngày là truyền đi khắp thế giới.
Pháp Liên Xã. Mỹ Liên Xã (1), Tân Hoa Xã và các phương tiện truyền thông lớn, thậm chí trên mạng các trang web lớn lần lượt tại vị trí bắt mắt nhất đều nói về sự kiện này, trong nhất thời ánh mắt của mọi người trên toàn thế giới đều đổ dồn về sự kiện này tại New York. Mọi người trên toàn thế giới đều suy đoán nguyên nhân phát sinh.
Dù sao đoạn sông đó chảy trong New York, thuộc về sông nội địa, làm sao lại đột nhiên phát sinh dòng chảy lớn như vậy?
Bất kể mọi người nghĩ như thế nào, địa hạ thế giới thực sự hoàn toàn kinh hãi.
Thanh bang.
Mấy lão già của Thanh bang, đám trưởng lão đã sớm nghỉ hưu đều tụ tập trong một biệt thự bí mật.
- Thực là kinh khủng! Không ngờ lại khống chế được mấy ngàn vạn tinh năng lượng, dòng chảy năng lượng đó hỗn loạn bất kham, căn bản là do vô số năng lượng thiên địa linh khí tu tập lại và không ổn định, phảng phất như một quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào, bóng người kia rốt cục là ai? Không ngờ lại có thể khống chế được "dòng chảy năng lượng" hỗn loạn như vậy, ta thấy hắn tối thiểu phải là bát cấp cao thủ!
Một lão già có vẻ hết sức chắc chắn.
Xung quanh lần lượt mấy lão già đều lần lượt gật đầu tán đồng. Một bát cấp cao thủ năng lượng tự thân có mấy ngàn vạn tinh. Người đó có thể khống chế năng lượng bản thân, nhưng mà cái đó không đại biểu người đó có thể khống chế được "dòng chảy năng lượng" hỗn loạn, bởi vì năng lượng tự thân của bát cấp cao thủ ổn định, hơn nữa bát cấp cao thủ đối với năng lượng của mình rất quen thuộc, khống chế sẽ dễ dàng.
Nếu như muốn khống chế "dòng chảy năng lượng" hỗn loạn, có thể nổ tung bất cứ lúc nào, sợ là bát cấp cao thủ cũng khó.
Nên mấy lão già này mới nói "tối thiểu là bát cấp cao thủ"!
Bát cấp cao thủ tương đương cao thủ Độ Kiếp kỳ, nếu như bóng người kia là cao thủ Độ Kiếp kỳ, vậy thì không bình thường rồi, trong mấy lão già này cao nhất bất quá cũng vừa mới tiến vào Nguyên Anh hậu kỳ. Nếu như là cửu cấp cao thủ. Một cao thủ Đại Thành kỳ. Có lẽ cả đám lão già này cũng đều phải ngửng đầu nhìn vị siêu cấp cao thủ này.
Giáo đình.
- Bệ hạ, người cảm nhận được năng lượng mãnh liệt đó không? Tôi tin rằng bóng người đó tối thiểu là bát cấp cao thủ. Rốt cục là ai? Lẽ nào là Nghị trưởng Hắc Ám nghị hội? Địa hạ thế giới trừ Giáo hoàng, cũng chỉ có lão ta có thể đạt đến trình độ đó.
Một vị Hồng Y đại giáo chủ cung kinh nói với Giáo hoàng.
Giáo hoàng ngồi trên bảo toạ, lắc lắc đầu:
- Đây tuyệt đối không phải là Nghị trưởng Hắc Ám nghị hội. Bởi vì… hắn không có cái thực lực đó, cả ta cũng vậy!
Phía dưới, Hồng Y đạo giáo chủ nhất thời kinh hãi.
Giáo hoàng mỉm cười nói:
- Trên địa cầu này có một hạn chế vô hình, theo đạo lý không người nào công lực có thể đạt đến bát cấp, ta và Nghị trưởng Hắc Ám nghị hội chỉ có dựa vào thánh khí mới có thể trong thời gian ngắn trở thành bát cấp cao thủ, một khi mất đi thánh khí, vẫn chỉ là thất cấp cao thủ!
Giáo hoàng hết sức rõ ràng, mỗi lần ông muốn đột phá cảnh giới thất cấp cao thủ, thì luôn có một hạn chế vô hình ngăn trở ông, chỉ có dựa vào thánh khí ông mới có thể trong thời gian ngắn đột phá, không có thánh khí. Ông vẫn chỉ là đỉnh điểm thất cấp mà thôi.
- Có lẽ, chỉ có đông phương tu chân giả, những tu chân giả đó thần kỳ phi thường, Giáo đình ta đã từng ghi chép có những cao thủ đạt đến bát cấp thậm chí cửu cấp, đông phương a… là địa phương mà quang mang của Giáo đình chúng ta vĩnh viễn không cách nào chiếu rọi được!
Giáo hoàng than dài.
Hồng Y đại giáo chủ nhất thời sáng tỏ, khó trách Giáo dình thế lực lớn như vậy, lại không dám tiến vào đông phương nửa bước, xem ra thực sự là bởi vì bị chấn nhiếp bời uy danh của tu chân giả.
- Bệ hạ, người không phải nói, không cách nào đột phá thất cấp cảnh giới sao? Vì sao đông phương tu chân giả lại có thể đột phá vậy?
Hồng Y đại giáo chủ mơ hồ.
Giáo hoàng lắc đầu nói:
- Đối với chuyện này ta cũng không rõ. Thế giới đông phương cũng có hạn chế, bởi vì các đời đại Giáo hoàng trước cũng từng có cao thủ đi qua đông phương và muốn ở tại bên đó đột phá, nhưng tại đông phương vẫn có hạn chế như trước.
Hồng Y đại giáo chủ nhất thời cảm giác tu chân giả thật sự là quá thần bí.
Kỳ thật bản thân Giáo hoàng cũng không biết, đông phương tu chân giả thì phân thành hai bộ phận, một bộ phận là tu chân giả trong Côn Lôn tiên cảnh, trong Côn Lôn tiên cảnh thì không hề có hạn chế gì, tu chân giả có thể trực tiếp đạt đến Độ Kiếp kỳ, sau đó độ kiếp, thậm chí tu luyện thành tiên.
Còn một bộ phận khác chính là gia tộc tu chân giả của đông phương bản thổ, bọn họ sinh sống trên đông phương thổ địa. Bọn họ cũng chịu sự hạn chế, không cách nào tiến vào Độ Kiếp cảnh giới. Khi bọn họ đạt đến đỉnh điểm của Nguyên Anh hậu kỳ, khi đã bị hạn chế, liền nhận được tin tức của tu chân giả trong Côn Lôn tiên cảnh, dẫn bọn họ tiến vào Côn Lôn tiên cảnh.
Nhưng mà điều này cũng khiến cho trên thế giới bát cấp cao thủ tựa hồ cực kỳ hiếm thấy, trừ Giáo hoàng và Nghị trưởng Hắc Ám nghị hội, cũng chỉ có cao thủ trong Côn Lôn tiên cảnh.
- Bệ hạ, xem ra người này là một tu chân giả công lực cao siêu nào đó của đông phương, một cao thủ như vậy tới tây phương, liệu có ảnh hưởng gì đến sự tranh đấu giữa Giáo đình chúng ta và Hắc Ám nghị hội hay không?
Hồng Y đại giáo chủ không khỏi lo lắng nói.
Siêu cấp đại thế lực cũng chính là siêu cấp cao thủ, một khi đột nhiên xuất hiện một siêu cấp cao thủ công lực tối thiểu bát cấp trợ giúp một phía, vậy phía kia nhất định sẽ gặp tổn thất nặng.
Giáo hoàng gật đầu nói:
- Đích xác, do vậy ta hy vọng ngươi lập tức phái người điều tra người này. Nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được đắc tội, tra ra được thân phận của hắn, ta sẽ tự thân tìm hắn!
- Vâng, khẩn tuân mệnh lệnh của bệ hạ!
Hồng Y đại giáo chủ cung kính nói.
Hồng Bang.
Một đám lão già cũng tụ tập lại, bọn họ đương nhiên có cứ điểm tai New York, đối với bóng người thần bí kia cũng biết được vô cùng rõ ràng.
Hắc Ám nghị hội.
Trong một toà thành cổ xưa ờ vùng ngoại ô Luân Đôn.
Nghị trưởng Hắc Ám nghị hội cùng với Huyết tộc nghị viên, Hắc Ám pháp sư nghị viên, nghị viên của lang nhân nhất tộc đều đang thương nghị về chuyện bóng người thần bí đến Tây phương.
Cả địa hạ thế giới đều vì sự kiện này mà chấn động.
Mỗi người đối với bóng người thần bí kia tràn đầy sự kính sợ.
Còn hạch tâm của sự kiện lần này là Lý Dương lại không có một chút tự giác. Hắn vẫn ở trên sân thượng một bên uống rượu mạnh, một bên điêu khắc tượng gỗ.
Trên sân thượng.
- New York à New York! Không hổ là trung tâm kinh tế, cho dù hai còn đường bị huỷ đi, hiện tại ở đâu vẫn có thể nhìn thấy bóng người, không có một chút khí tức của tai nạn.
Lý Dương cảm thán nói, liền đó uống một ngụm liệt tửu.
Hốt nhiên Lý Dương nhớ lại chuyện "dòng chảy năng lượng" lúc trước.
"Ai chà, phải rồi, bao nhiêu tinh thể do thiên địa linh khí hình thành như thế ta lại quên không thu lấy. Thật là lãng phí à. Ai, hiện tại những tinh thể do thiên địa linh khí hình thành đó cũng nhất định là cùng với dòng chảy năng lượng nổ tung với nhau rồi…" Lý Dương còn nhớ rõ tinh thể năng lượng do thiên địa linh khí hình thành kia hùng hậu thế nào. Lúc trước hắn chỉ phục dùng hơn chục khối, năng lượng nhục thể của hắn không ngờ đạt đến 30 vạn tinh!
"Ai, lãng phí à!" Lý Dương ngẫm lại vẫn còn thấy hối hận. Ngửa mặt lên trời thở dài…
Thanh âm đắc ý của Hạng Vũ vang lên:
- Lý Dương tên tiểu tử ngốc này, bản thân ngươi ngốc, lẽ nào ngươi cho rằng bổn Bá vương cũng ngốc như ngươi sao?
Lý Dương ngạc nhiên một trận, liền đó vui mừng hẳn lên:
- A, Bá vương, ý người là… người đã thu thập những tinh thể do thiên địa linh tu tập mà thành đó?
Hạng Vũ ngạo nghễ nói:
- Đương nhiên, bổn Bá vương cũng là tuỳ tiện thu thập mộc chút, cũng không tính là nhiều, cũng chỉ một trăm ba mươi khối.
"Dòng chảy năng lượng" thời gian hình thành không dài, mặc dù thiên địa linh khí hùng hậu đến kinh người. Nhưng mà cũng chỉ là hình thành gần 200 khối tinh thể, Lý Dương bản thân cũng đã hấp thu mấy chục khối.
130 khối, Hạng Vũ hắn chính là đem số tinh thể còn lại gần như thu lấy hết.
- Ha ha… Bá vương, người thật là quá anh minh, phải rồi, những tinh thể kia ở đâu vậy? Lý Dương nhất thời có chút mong đợi.
Hạng Vũ cười nói:
- Những tinh thể đó bổn Bá vương để ở trong phòng ngủ của ngươi.
Lý Dương trong lòng thầm than. Hạng Vũ này quả nhiên lợi hại, khống chế tinh thể bỏ trong phòng ngủ, còn bản thân Lý Dương lại không hề phát giác ra.
- Lý Dương, sau này không nói tinh thể đó là "tinh thể" nữa. Tại các giới, tinh thạch loại này có tên gọi là "linh thạch"!
Lý Dương vừa nghe, nhất thời sáng tỏ:
- Ồ, xem ra những tinh thạch có chứa thiên địa linh khí chính là linh thạch rồi.
Hạng Vũ lập tức nói:
- Không, không, một trăm ba mươi khối tinh thạch mà bổn Bá vương thu được lại không phải là linh thạch. Chính xác mà nói phải là "linh tinh"!
Nói đến đây, Hạng Vũ lập tức cẩn thận giải thích:
- Linh thạch cũng phân chia thành thượng, trung, hạ ba loại phẩm chất. Hạ phẩm linh thạch ẩn chứa linh khí ít nhất, thượng phẩm linh thạch ẩn chứa thiên địa linh khí cực kỳ nhiều, nhưng mà còn chưa đạt đến mức tinh thuần tuyệt đối. Tinh thạch này hoàn toàn do thiên địa linh khí hình thành gọi là linh tinh chứa toàn thiên địa linh khí, không hề có chút tập chất.
- Linh tinh này tựa hồ rất trân quý!
Lý Dương nở nụ cười.
Hạng Vũ lập tức nói:
- Cái đó đương nhiên, hừ hừ, chờ khi ngươi đến Côn Lôn tiên cảnh liền hiểu được sự trân quý của linh tinh.
Lý Dương nghe xong cười cười, liền đó ngửa đầu uống một ngụm liệt tửu, ánh mắt hướng về phương trời xa, khoé miệng lẩm bẩm nói:
- Ừm, nên đi tìm sư bá nói chuyện rồi!
Buổi chiều.
Lý Dương dẫn Jerry và Jesse lái chiếc Citroen 2010 phiên bản đuôi dài đi đến chỗ Vương Thông.
Vừa lên xe.
- Ồ! Hai tiểu tử các ngươi không tệ, không tệ à!
Lý Dương nhìn Jerry và Jesse, ánh mắt phóng ra quang mang tán thưởng.
Lý Dương phát hiện được gì? Hắn không ngờ phát hiện Jerry và Jesse đã đột phá cảnh giới bá tước, tiến vào cảnh giới Huyết tộc hầu tước.
- Trong thời gian ngắn như vậy đạt đến hầu tước cảnh giới, đích xác là không tệ, xem ra "Huyết Thần Huyễn Ảnh quyết" đối với các ngươi vẫn còn chỗ hữu dụng, không hổ là pháp quyết thích hợp cho Huyết tộc các ngươi tu luyện.
Lý Dương tán thưởng, Jerry và Jesse này không chỉ cùng hắn có "thuỷ tổ huyết thệ", hơn nữa hai tiểu từ này còn là khai sơn đồ đệ của hắn, đối với hai đệ tử này, Lý Dương vẫn là tương đối quan tâm.
Jesse lập tức nói:
- Sư tôn ban cho "Huyết Thần Huyễn Ảnh quyết" quả nhiên là phi thường, Huyết tộc chúng tôi trước nay đều là tự nhiên hấp thu năng lượng hắc ám, từ từ đề cao. Mặc dù huynh đệ chúng tôi lúc trước đi theo sư tôn đã sớm đạt đến đỉnh điểm của bá tước, nhưng mà theo phỏng đoán, không có năm, sáu năm thì không thể nào đột phá, khi huynh đệ chúng tôi tu luyện "Huyết Thần Huyễn Ảnh quyết", công lực đề cao như bay, cuối cùng ngày hôm qua đạt đến cảnh giới hầu tước.
Lý Dương mỉm cười gật gật đầu.
- Ừm, không tệ, tiếp tục cố gắng tu luyện, phải rồi, hai tiểu tử các ngươi ngàn vạn lần không được đem "Huyết Thần Huyễn Ảnh quyết" truyền cho Huyết tộc khác, bằng không… trong Huyết tộc sẽ rối loạn.
Lý Dương thản nhiên dặn dò.
Jerry và Jesse bọn họ đương nhiên hiểu được, trong Huyết tộc đều là dựa vào năm tháng lâu dài hấp thu tích luỹ năng lượng, trước nay không có cái cái gọi là pháp quyết tu luyện, nếu như pháp quyết tu luyện này mà xuất hiện trong tầm mắt của Huyết tộc, tin rằng toàn bộ gia tộc Huyết tộc đều sẽ phát điên lên. Hai người lập tức gật đầu trả lời:
- Sư tôn yên tâm, huynh đệ chúng tôi học được "Huyết Thần Huyễn Ảnh quyết" này đã là ân đức của sư tôn, chúng tôi làm sao có thể truyền cho người khác? Hà huống, huynh đệ chúng tôi lúc xưa không hề có địa vị gì, phảng phất như chó vẫy đuôi xun xoe, thực không có người nào giúp đỡ chúng tôi, may mắn Steven thiếu gia đem chúng tôi tặng cho sư tôn, huynh đệ chúng tôi mới có hy vọng mới. Chúng tôi sao lại đem pháp quyết này truyền cho người khác được?
Jerry và Jesse trong lòng ngập tràn phẫn nộ.
Huyết tộc đối với gia tộc xem trọng còn hơn sinh mạng, Huyết tộc mà không có gia tộc thì cũng không có địa vị gì cả, Jerry và Jesse chính là Huyết tộc không có gia tộc.
- Các ngươi đi theo ta, sẽ không có bất cứ kẻ nào dám khi dễ các ngươi, xem thường các ngươi, cho dù… hắn là Huyết tộc thân vương!
Lý Dương bình thản nói! Jerry và Jesse đối với tính cách của sư tôn mình hết sức hiểu rõ, nói một là một, nói ra lời hứa hẹn thì nhất định giữ lời. Hai huynh đệ trong lòng nhất thời có từng tia cảm động.
Chiếc xe đi đến chỗ rẽ trên đường, tốc độ dần dần giảm xuống. Lý Dương đột nhiên xuyên qua cửa kính nhìn thấy cảnh tượng ngoài nhà hàng cách đó không xa, nhất thời nhíu mày:
- Đó không phải là Cát Hân sao? Chuyện gì xảy ra vậy?
Lý Dương lập tức nói với tài xế:
- Triêu Dương, hãy dừng lại ở nhà hàng phía trước!
Tài xế lập tức ứng tiếng, xe chuyển hướng về nhà hàng.
-----
1. Ở Việt Nam quen gọi là Thông tấn xã AP – Associated Press

Thốn Mang - Chương #114


Báo Lỗi Truyện
Chương 114/478