Chương 998: Mượn sấm sét để giết người


Năm tên tu sĩ bị Diệp Mặc dùng Khốn trận để vây khốn, cuối cùng không thể nhìn thấy tình cảnh bên ngoài, xung quanh đều là một màng sương mù. Đến lúc này bọn họ mới phản ứng lại, thật không ngờ tên Diệp Mặc của Mặc Nguyệt kia lại thật sự đám dùng Khốn trận để vây khốn họ.

Tuy nhiên, cho dù là vậy thì mấy người cũng không có bao nhiêu lo lắng cả. Chỉ bằng một Mặc Nguyệt nhỏ nhoi thì còn chưa dám làm gì hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hãi của họ.

Lúc này Diệp Mặc toàn lục ra tay bày trận, hơn nữa lần này hắn luyện chế rất nhiều trận kỳ, chuẩn bị đầy đủ. Lấy trình độ đại sư trận pháp cấp năm của hắn, dưới tinh huống chuẩn bị đầy đủ thì năm tên tu sĩ kia đừng nói là nhìn thấy bên ngoài, cho dù là đứng ngay cạnh cũng chẳng thể nhìn thấy.

- Không ổn, bị ám toán rồi. Chúng ta bị trận pháp vây khốn, mau liên hợp lại phá trận...

Tên tu sĩ Kim Đan viên mãũ biết được mình đã bị vây khốn, lập túc lớn tiếng hô lên.

Tuy nhiên lại không có bất cứ ai đáp lời y, hiên nhiên năm người đã bị Diệp Mặc dùng trận pháp ngăn cách. Lúc này tên tu sĩ Kim Đan viên mãn mới giật mình kinh hoàng. Xem ra đối phương cũng không hề để ỷ việc họ là người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải.

Ngay khi y muốn lớn tiếng gọi tên Diệp Mặc, linh khi vốn còn đang phiêu đãng trên không trung bỗng trở nên âm trầm. Chín luồng lôi điện bỗng đánh xuống, không ngờ là lôi kiếp đã tới.

Diệp Mặc đứng trong trận, một bên giúp Lê Kinh Mân cường hóa Tụ Linh trận, một bên cười lạnh bố trí Dẫn Lôi trận. Lần nàỵ cũng không phải bố trí cho chính hắn, mà là dành cho năm tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải. Lúc trước hắn giúp Ngu Vũ Thiên tiếp nhận một ít lôi điện, mà hiện giờ trách nhiệm đó sẽ do năm tên kia gánh vác.

Diệp Mặc tin rằng năm tên này không thể nghịch thiên được như hắn, có thể hấp thu lôi nguyên. Một khi luồng kiếp lôi cuối cùng bổ xuống thì mấy tên tu sĩ không hề phòng bị này chi có đường chết mà thôi.

Tình huống khi kết Anh của Lê Kinh Mân bây giờ khác với Ngu Vũ Thiên lúc trước. Trên người y có hai món linh khí phòng ngự thượng phẩm, mà Ngu Vũ Thiên trước kia thì kém xa y.Hơn nữa có năm tên tu sĩ Kim Đan góp vui, Diệp Mặc đã rất yên tâm.

Sau khi bố trí xong trận pháp, Diệp Mặc lập tức liền ra khỏi trận pháp. Hắn không muốn kéo dài quá lâu, khiến cho người khác gièm pha. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Người ngoài trận thấy Diệp Mặc đi ra, nhưng lại không thấy năm tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải thi đều có chút kỳ quái. Tuy nhiên lôi kiếp đã ngày càng điên cuồng, rất nhiều người bị lôi kiếp hấp dẫn, thậm chí đã quên trong đó còn có mấy tên tu sĩ Kim Đan.

- Diệp hội chủ, tại sao mấy người cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chúng tôi còn chưa đi ra?

Một tên tu sĩ Kim Đan trung kỳ đi tới trước mặt Diệp Mặc, hỏi không chút khách khí. Phía sau tên này vẫn còn một gã Kim Đan viên mãn, hiên nhiên là giọng điệu không tốt.

Diệp Mặc cười lạnh lùng, bỗng nhiên cao giọng nói:

- Lời này của ông bạn thật cổ quái, vừa rồi tôi bố trí trận pháp phòng ngự giúp Lê quản sự của Mặc Nguyệt chúng tôi, bảo người của ông bạn đi ra. Nhưng bọn họ nói nơi này không phải của Mặc Nguyệt, tôi cũng không có quyền ngăn cản bọn họ. Tôi cũng nghĩ vậy nên mới đi ra một mình, nhưng vừa ra thi đã bị chất vấn như thế này, không cần gây sự một cách lộ liễu thế chứ. Có phài nếu tôi làm cho bọn họ đi ra thì họ sẽ động thủ, còn ngược lại thì các người sẽ động thủ không? Chẳng lẽ nơi này là đất của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải của các người, muốn làm gì thì làm à?

Lời này của Diệp Mặc vừa nói ra, không cần nói đến Diệp Mặc mà ngay cả người xung quanh cũng không nhịn nổi rồi. Rất nhiều nguời tuy không dám đắc tội hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải, nhưng âm thầm bàn tán thi vẫn không tránh khỏi được.

Hơn nữa Diệp Mặc nói rất lớn, gần như tất cả tu sĩ đều nghe được, thầm mắng hiệp hội Thương Nghiệp Dưong Hải quá hống hách.

Dường như hai gã tu sĩ Kim Đan biết bây giờ mình đang đuổi lý dù sao năm tên vừa rồi chính miệng nói không muốn đi ra, hơn nữa tất cả mọi người đều nghe được. Lúc này bọn họ đổ trách nhiệm lên đầu Diệp Mặc thì đúng là quá vô lý.

Tuy rằng lúc này trong trận pháp vang lên những tiếng ầm ầm không dứt, nhưng tất cả đều bị lôi kiếp che dấu. Cho dù là bọn họ có nghi ngờ thì cũng chăng có chứng cớ nào để chứ ng minh

Hơn nữa, sau khi Diệp Mặc đi ra thi trong trận pháp chỉ còn một mình Lê Kinh Mân mà thôi. Nếu nói Lê Kinh Mân vừa kết Anh lại vừa đánh nhau với năm tên tu sĩ Kim Đan thì sẽ chẳng có ai tin.

Ầm! Ầm!

Những tiếng sấm liên miên không dứt vẫn cứ vang vọng trên bầu ười, mà tiếng ầm ầm trong trận pháp cũng càng ngày càng lớn hơn. Tuy rằng đã bị Diệp Mặc dùng trận pháp che dấu nhưng rất nhiều người đều có thể tưởng tượng ra được, lôi kiếp của tu sĩ Kim Đan khi kết Anh kinh khủng đến thế nào.

Mặc dù có vài tên tu sĩ rất kỳ quái vì sao Diệp Mặc bố trí trận phòng ngự mà lại phải thêm cả một trận pháp ẩn nấp . Dù sao trận pháp ẩn nấp cũng không có bất cứ tác dụng nào với Lôi kiếp, chỉ làm tiêu hao thêm nhiều linh thạch mà thôi, nhưng chuyện như vậy không ai muốn nói ra cả.

Theo từng luồng lôi kiếp đánh xuống, người đúng ngoài trận phát hiện những tiếng ầm ầm trong trận lại nhò đi không ít.

Diệp Mặc cười lạnh trong lòng, hắn biết không phải tiếng động nhỏ đi, mà là Dẫn Lôi trận của hắn khiến cho vài tên tu sĩ Kim Đan rời khỏi thế giới này trước.

Rắc!

Khi một luồng lôi kiếp cuối cùng hạ xuống, trên bầu trời bỗng ngưng tụ một cơn lốc xoáy linh khí.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều biết việc kết Anh đã thành công rồi. Nêu không thì đã chẳng sinh ra lốc xoáy linh khí lớn đến vậy.

Diệp Mặc không đợi Lê Kinh Màn hoàn toàn ngưng kết Nguyên Anh thành công mà đã thu hồi trận pháp cùa mình. Hắn cũng chẳng phải kẻ ngốc, tuy dẫn Lôi kiếp giết chết năm tên tu sĩ này, nhưng tuyệt đối không thể để người khác biết Dẫn Lôi trận này.

Dẫn Lôi trận là Diệp Mặc căn cứ theo cột thu lôi mà nghiên cứu ra, hắn không sợ người khác biết có loại trận pháp này. Chỉ cần hắn thu trận kỳ lại thì tin Tằng không ai có thể nhìn ra năm người này bị hắn hại. Cho dù là đoán được thi cũng chẳng sao, việc khồng có chứng cớ thì không thể nói lung tung.

Sau khi Diệp Mặc thu hồi trận pháp, tất cả mọi người thấy Lê Kinh Mân còn đang hấp thu linh khí, củng cố tu vi Nguyên Anh của mình.

Nhưng khi ánh mắt mọi người lướt qua Lê Kinh Mân, nhìn thấy năm tên tu sĩ Kim Đan vừa rồi thì lập tức đều trợn mắt há hốc mồm. Hiện giờ cà năm đã biến thành thi thể cháy đen, nếu không phải trong tay còn đang cầm linh khí, dường như muốn chống cự lôi kiếp thì sẽ chẳng ai nghĩ đến việc lôi kiếp khỉ tu sĩ kết Anh sẽ lan sang người khác.

- Bọn họ đã chết?

Tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải vùa Tồi chất vấn Diệp Mặc bỗng kinh hãi kêu lên một tiếng, có chút không đám tin vào mắt mình.

Bỗng nhiên y chỉ vào Diệp Mặc quất lớn:

- Mày... Mày dám giết người cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải. Mày... Mày...

Dưới sự túc giận, y nói không nổi môt câu đầy đủ. Hiển nhiên y không ngờ được rằng Diệp Mặc lại lớn mật như vậy thật sự dám giết người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải.

Diệp Mặc vốn đang chuẩn bị dùng "Vô Ảnh" đánh lén nếu người còn sống, nhưng hiện giờ cả năm tên đề đã chết cũng vừa đúng ý hắn. Lúc này nghe xong lời nói của tên tu sĩ Kim Đan thì liền cười lạnh lùng, bỗng đúng lên ôm quyền vái bốn phía,

- Các vị bằng hữu , vừa rồi năm người nàỵ đi ra, nhưng là chính họ không muốn. Hiện giờ bị Lôi Kiế do người khác kết Anh liên lụy, chẳng lẽ điều này cũng phải trách tội tôi sao? Chẳng lẽ hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải lại vô lý đến như vậy?

- Đúng vậy, lần này hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải không có đạo lý, mà vị Diệp hội chủ kia bố trí trận pháp cũng không lâu, làm sao giết được năm tên tu sĩ Kim Đan trong thời gian ngắn như vậy? Rõ ràng là bị lôi kiếp ảnh hường nên mới có việc này.

- Ha ha, việc này tất cả mọi nguời đều hiểu, cũng chẳng cần nói ra làm gì. Không phải là vì mành đất của Mặc Nguyệt sao.

- Một tu sĩ Kim Đan tầng năm giết năm tên tu sĩ Kim Đan cảnh giới cao hon hắn ừong thời gian ngắn như vậy, chẳng lẽ tu sĩ cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chi biết buôn bán sao?

Tuy không đám đắc tội hiệp hội Thương Nghiệp Duong Hải, nhưng nghị luận

bàn tán thì chẳng ai ngăn cấm đuợc.

Nghe những nguời này nói như vậy, sắc mặt hai tên tu sĩ còn lại của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải đều trở nên xanh mét. Nhiều nguời nói chuyện như vậy, nhưng không có một ai nói giúp hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải cả. Dù sao những người xung quanh đều thấy được việc họ làm, cộng thêm cả lời nói

của bọn họ.

Nói cái gì mà tu sĩ của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chi biết buôn bán, đó căn bản là đang châm chọc sức chiến đấu của tu sĩ hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải quá kém.

Lúc này, Lê Kinh Mân vốn đang hấp thu linh khí củng cố tu vi bỗng đứng lên thét đài một tiếng. Tuy quần áo trên người y tả tơi, linh khí thượng phẩm cũng bị hỏng sạch, nhưng người xung quanh có thể nghe ra từ trong tiếng hét đó sự sung sức. Y đã trở thành một Nuyên Anh hàng thật giá thật rồi.

Trong ánh mắt hâm mộ của mọi nguời, Lê Kinh Mân lấy một bộ y phục ra tùy ý khoác lên người, sau bước vài bưóc liền tới trước mặt Diệp Mặc, ôm quyền nói:

- Hội chủ, Lê Kính Mân không hề kỳ vọng của ngài, đã ngưng kết Nguyên Anh thành công.

Trong lòng Diệp Mặc rất vui vẻ, thực lực của Mặc Nguyệt đã ngày càng lớn mạnh hơn. Nhưng nàn cũng biết, tuy giết năm tên tu sĩ Kim Đan kia khá lã bí ẩn, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra là hắn làm, chỗ này đã không nên ở lâu.

Hiện giờ điều cần suy nghĩ là phải đấu với hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải thế nào sau khi trở về. Từ lúc năm tên tu sĩ kia không chịu lùi khỏi phạm vi Lê Kinh Màn kết Anh thì Diệp Mặc đã hạ quyết tàm muốn giết chúng.

Bất kể mình có phải là đối thủ cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dưong Hải hay không, nhưng hắn đã nhượng bộ trên việc buôn bán mà chúng vẫn đè ép từng buớc. Lúc này mà còn lui nữa thì Mặc Nguyệt đã không có đường sống, nếu sớm muộn đều sẽ động thủ thì khồng bằng dứt khoát một chút.

Tính cách của Diệp Mặc là đã không động thủ thì thôi, có thề nhuờng đối phương, thậm chí chịu ít thua thiệt. Nhưng một khi đã động thủ thì nhất định phải đánh đến chết, tuyệt đối sẽ không cho đối phương cơ hội gượng dậy.

Hiện giờ chưa cần nói đến việc hắn có cho đối phương cơ hội gượng dậy hay không, nhưng đối phương thì chắc chắn sẽ không. Thấy Lê Kinh Mân đã ngưng kết Nguyên Anh thành công, Diệp Mặc nói thẳng:

- Chúng ta về rồi hãy nói.

- Sao? Giết người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chúng ta mà muốn đi như vậy sao?

Một giọng nói lạnh như băng vang lên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #998


Báo Lỗi Truyện
Chương 998/2272