Chương 994: Không có tư cách.


Mạc Thiên Lý giận sôi máu, ngang nhiên để cho đồ vật không có tên tuổi kia đánh lén y, nếu như y đang ở thế phòng bị còn bị đánh lén, y cũng không phải là Mạc Thiên Lý.

Cho dù sợi tơ Ác hồn của y đã bị tiêu diệt, nhưng cũng không thể để cho người khác muốn làm gì thì làm. Nhưng y vừa nghĩ đến đây, liền cảm giác thần thức của y tê rần.

Thần thức công kích chết tiệt, gã tu sĩ Kim Đan tầng năm này rốt cuộc có bao nhiêu quân bài chưa lật? Quả thực hắn quá nghịch thiên, nhưng trong lúc thần thức của y bị tê rần thì Vô ảnh lại lần nữa chui vào giữa kinh mạch của y. Mà đúng lúc này, Tử đao của Diệp Mặc đã mang theo nhiều đao quang hoàn toàn bao vây lấy Mạc Thiên Lý.

Mạc Thiên Lý tuy rằng đã xuất ra một lá chắn vòng tròn, có thể vì lý do của Thần hồn thứ, vẫn không có biện pháp ngăn trở đao quang, huống chi lúc này Vô ảnh đã bắt đầu cắn nuốt máu tươi của y rồi.

Hai ánh đao màu tím lọt vào thân thể của Mạc Thiên Lý, khiến cho thân thể y chấn động cứng ngắt, lại không cách nào ngăn chặn lại Vô ảnh và giáp kích của Diệp Mặc, làm cho phi kiếm rớt xuống mặt đất.

Y lúc này mới hiểu được ánh đao màu tím kia của đối phương lợi hại như thế nào, trước đó Diệp Mặc thu hồi Huyễn vân phi toàn đao chưa hoàn toàn kích phát, Mạc Thiên Lý tưởng rằng đó là vật bình thường, nhưng hiện tại y mới biết vật bình thường này lại thật sự rất cường hãn.

Sau khi ánh đao màu tím lọt vào thân thể y, y cảm thấy chân nguyên của y đang nhanh chóng biến mất.

- Không thể ngờ được Mạc Thiên Lý ta cả đời tung hoành, không ngờ đứng chết trân ở nơi này... Thật không cam lòng.

Trong mắt của Mạc Thiên Lý lộ ra sự oán giận và không cam lòng, y ngã xuống.

Diệp Mặc vốn không chần chừ vội thu hồi chiếc nhẫn của ba người, sau đó phóng ra một ngọn lửa đốt Mạc Thiên Lý, lúc này mới vội vàng thu hồi trận pháp, xoay người rời đi, không ở lại lâu.

Mạc Thiên Lý trong lúc cùng hắn đánh nhau liền giết Áo Kỳ Long, trong lòng Diệp Mặt đương nhiên biết, y chính là muốn kêu gọi người phía sau Áo Kỳ Long tới. Dù sao Độn thuật của y rất nhanh, nhất định còn có biện pháp luyện hóa dấu hiệu thần thức phát ra trên thân thể Áo kỳ Long. Cho dù là cao thủ đến đây, y cũng không sao, cuối cùng lại không thoát khỏi Diệp Mặc mà thôi.

Trên thực tế đúng là như vậy, Diệp Mặc rời khỏi chưa được bao lâu, nơi này nhanh chóng xuất hiện một gã đàn ông bốn mươi lăm tuổi, y nhìn thấy Áo Kỳ Long và Đồng Trung nằm chết trên mặt đất, lập tức giận dữ, tức giận gầm rú nói:

- Bất kể hắn là ai, dám giết con của tao, tao sẽ bầm thây hắn ra làm vạn đoạn.

...

Sau khi đi mấy ngày đường, Diệp Mặc cuối cùng đã về tới thành Phỉ Hải. Khiến Diệp Mặc ngạc nhiên chính là, thành Phỉ Hải bỗng chốc xuất hiện rất nhiều tu sĩ cao cấp, thậm chí đều là tu sĩ Hư thần trở lên. Điều này khiến trong lòng của y có chút lo lắng thành, Phỉ Hải trước đây tuy rằng cũng có tu sĩ Hư thần, nhưng chưa có nhiều như vậy?

Cố đè nén sự ngờ vực và lo lắng trong lòng, Diệp Mặc trước tiên quay về Mặc Nguyệt.

Diệp Mặc vừa về đến, lập tức triệu tập mọi người tụ họp lại, hắn muốn hỏi một chút sự tình của Mặc Nguyệt sau khi hắn đi. Kỳ thật không cần sự triệu tập của hắn, tất cả mọi người đều đến đây, chỉ có Tô Tĩnh Văn bế quan không đi ra. Tống Ánh Trúc lại kích động nắm chặt tay của Diệp Mặc, căn bản cũng không để ý những người còn lại.

Mặc Nguyệt không còn là Mặc Nguyệt trước kia khi Diệp Mặc rời đi, Luyện Đan Sư cũng không phải là hai người lúc trước, dưới sự tổ chức của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng, đã có ba Luyện Đan Sư lục phẩm, còn có một gã Luyện Đan Sư thất phẩm.

Lê Kinh Mân đã là Kim Đan tầng chín viên mãn, rõ ràng Thanh uẩn đan hạng nhất đã hỗ trợ cho y rất nhiều, Chân Tiểu San khôi phục lại Kim Đan tầng ba. Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đều là tu vi Trúc Cơ viên mãn, chỉ thiếu chút nữa là có thể kết thành Kim Đan, Diệp Mặc biết rằng nguyên nhân của hai người bọn họ là không có Bồi Chân Đan.

Tốc độ tu luyện của Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng tương đối nhanh, chưa đến hai năm, điều này có liên quan đến trí lực linh căn của các cô, đương nhiên chủ yếu nhất vẫn là linh tinh, linh tủy do Diệp Mặc cung ứng, thậm chí ngay cả đan dược đều là hạng nhất. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Có thể nói mấy thứ này, ngay cả môn phái tám chín sao chưa hẳn đã có, mà Diệp Mặc lại lấy ra cho tu sĩ Trúc Cơ tu luyện, tốc độ mà chậm, đó mới là chuyện lạ.

Chính là ngay cả Tô Việt và Thịnh Dực cũng đã là tu vi luyện khí tầng tám, còn Dư Kỳ Dương đã tiến vào Trúc Cơ tầng năm.

Khiến cho Diệp Mặc ngạc nhiên vui mừng chính là Tô Tĩnh Văn, cô chưa dùng Trúc Cơ Đan đã luyện thành công Trúc Cơ, ẩn linh căn sau khi được kích phát không gì sánh được. Mà Tô Tĩnh Văn rất thích tu luyện, cho dù là hiện tại cô vẫn còn đang bế quan , ngay cả Diệp Mặc trở về cũng không biết, cô gần như dùng tất cả thời gian tập trung tu luyện.

Người khác không rõ Tô Tĩnh Văn vì sao cố gắng như vậy, nhưng Diệp Mặc lại biết rõ. Hắn biết Tô Tĩnh Văn từng hứa với hắn, cô muốn sớm thành Trúc Cơ, thậm chí kết thành Nguyên Anh. Mà hiện tại cô đã Trúc Cơ rồi, chỉ là hắn không có ở nhà mà thôi.

Phát triển tu vi ít nhất là Ngu Vũ Thiên, bà vẫn là Nguyên Anh tầng một, không có một chút tiến bộ. Diệp Mặc biết rằng, Ngu Vũ Thiên thăng cấp Nguyên Anh cũng do nóng vội đốt cháy giai đoạn, hơn nữa thăng cấp tu sĩ Nguyên Anh lại hà khắc, mà trí lực của Ngu Vũ Thiên chỉ hơi vượt qua tầng giữa, thời gian dài như vậy không thể thăng cấp Nguyên Anh tầng hai cũng là bình thường.

- Chị Ngu, tôi ở bên ngoài nghe nói, thương hội Dương Hải không có ý tốt với Mặc Nguyệt của chúng ta, là nhờ vào sự giúp đỡ của cao nhân Kiếp Biến kỳ? Vị cao nhân kia bây giờ còn ở Phỉ Hải không? Nếu còn ở đây, tôi nên đi thăm hỏi.

Sau khi mọi người nói xong, chuyện đầu tiên Diệp Mặc hỏi chính là vị vị cao nhân đã giúp Mặc Nguyệt.

Đối với Diệp Mặc mà nói, bất kể là ai, ai giúp Mặc Nguyệt cũng chính là giúp hắn.

Ngu Vũ Thiên gật đầu nói:

- Phải, vị tiền bối kia là Kỷ Bẩm, là Tông sư trận pháp của Kiếp Biến kỳ Nam An Châu, y đã tới tìm cậu rất nhiều lần. Dường như rất có hứng thú đối với trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích của Mặc Nguyệt chúng ta, mỗi lần tới đều bỏ một thời gian nghiên cứu trận pháp mà cậu bố trí. Nhưng nửa tháng trước, Truyền Tống Trận nối Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu đã được bố trí xong, vị tiền bối kia cũng rời khỏi Phỉ Hải. Y để lại một Ngọc bài, nói nếu sau này cậu có đi Nam An Châu có thể đến tìm y.

- Y đi rồi à?

Diệp Mặc có chút tiếc nuối nói một câu, tuy nhiên sau khi nói xong, hắn dường như kịp phản ứng, lập tức đứng lên, lại vui mừng nói:

- Chị Ngu, chị nói Truyền Tống Trận nối Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu đã bố trí xong rồi à?

- Đúng vậy, bố trí xong, anh, anh muốn đi tìm chị Lạc Ảnh và chị Khinh Tuyết sao?

Diệp Lăng ngắt lời nói.

Diệp Mặc gật đầu:

- Đúng vậy, anh nhận được tin tức các cô hẳn là ở bên kia, nếu Truyền Tống Trận đã thông hành rồi, chúng ta cùng nhau đi, hơn nữa linh khí bên kia dày hơn bên này, tu luyện ở Nam An Châu tốt hơn nhiều so với bên này.

Ngu Vũ Thiên lại lắc đầu nói với Diệp Mặc:

- Tôi đã sớm biết cậu muốn đi Nam An Châu, cũng đã hỏi qua Kỷ Bẩm tiền bối. Truyền Tống Trận kia không phải người thường có thể dùng, chỉ có tu sĩ của Hư thần trở lên, hơn nữa còn phải dưới ba trăm tuổi mới có tư cách ngồi Truyền Tống Trận đi Nam An Châu tu luyện. Kỷ bẩm tiền bối nói, cho dù là cậu có thiên tài trận pháp, y cũng không có cách nào phá vỡ quy tắc này, giúp cậu có được vé đi Nam An Châu.

Nghe xong lời nói của Ngu Vũ Thiên, sự phấn khởi hăng hái của Diệp Mặc lập tức chùn xuống. Truyền Tống Trận này mặc dù tốt, nhưng không có bất cứ quan hệ gì với hắn. Không cần nói hắn, ngay cả Ngu Vũ Thiên có tu vi cao nhất ở Mặc Nguyệt cũng không có tư cách ngồi Truyền Tống Trận.

Thấy Diệp Mặc thất vọng, Ngu Vũ Thiên lại nói một câu.

- Đây là điều thứ nhất, điều thứ hai là tu sĩ muốn đi mỗi người cần phải nộp đủ một triệu linh thạch thượng phẩm.

Diệp Mặc trầm mặc một chút, một triệu linh thạch rất đơn giản với hắn nhưng tu vi Hư thần, cứ cho là hắn có thể đạt tới, vậy cần thời gian bao lâu? Cho dù là hắn lợi hại, thăng cấp Hư thần cũng không phải chuyện một hai năm. Thời gian lâu như vậy, hắn đợi kịp sao?

- Chỉ có hai điều kiện này sao?

Diệp Mặc có chút không cam lòng lại hỏi một câu.

Ngu Vũ Thiên lắc đầu nói:

- Không phải, còn có hai điều, một là tiền bối của tu vi Kiếp Biến ở Bắc Vọng Châu đề cử có thể ngoại lệ, thứ nhì là Đan Vương tam phẩm trở lên có thể ngoại lệ.

Đan Vương tam phẩm trở lên, Diệp Mặc căn bản cũng không cần nghĩ, hắn lần trước đã đột phá Tam phẩm, thăng cấp Đan Vương Tứ phẩm rồi. Mấu chốt là hắn với thân phận Đan Vương Tứ phẩm là không thể lộ ra ngoài, loại tu vi như hắn, để lộ Đan Vương Tứ phẩm của mình ra, ngoài bị môn phái khác âm thầm bắt cóc đi, chắc chắn sẽ không có con đường thứ hai.

Đan Vương Tứ phẩm và Đan Vương tam phẩm căn bản chính là một ranh giới, nếu như là tam phẩm, nói không chừng còn đỡ một chút, nhưng hắn đã lên cấp Tứ phẩm. Hơn nữa sau lưng còn chưa có thế lực nào ủng hộ, người đắc tội cũng là một nhóm lớn.

Hy vọng duy nhất chính là tìm một tiền bối Kiếp Biến kỳ đề cử, mấu chốt là Bắc Vọng Châu có tiền bối Kiếp Biến kỳ không?

- Bắc Vọng Châu có tiền bối Kiếp Biến kỳ không?

Sau khi nghĩ đến điểm này, Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu, giả sử sau khi đến Kiếp Biến kỳ, có mấy người nguyện ý ở lại Bắc Vọng Châu không? Hay là đều muốn đi Nam An Châu chuẩn bị Hóa Chân.

Lần này Ngu Vũ Thiên lại khẳng định nói:

- Có, theo tôi được biết, Bắc Vọng châu còn có ba tu sĩ Kiếp Biến. Hơn nữa có một người, cậu hẳn là gặp qua. Tôi hỏi qua Kỷ Bẩm tiền bối, Truyền Tống Trận lần này của Bắc Vọng Châu chủ yếu nằm trong tay ba tu sĩ Kiếp Biến, và tám tu sĩ Thừa Đỉnh.

- Tôi đã gặp qua.

Tuy rằng Diệp Mặc khó hiểu Bắc Vọng Châu không ngờ cũng có hơn mười người được cho là cao thủ cao nhất, nhưng nếu nói tu sĩ Kiếp Biến mà hắn gặp qua, điều đó còn thật sự là oan cho hắn.

Ngu Vũ Thiên khẽ mỉm cười nói:

- Cậu nhất định gặp qua, nhưng cậu không biết mà thôi. Mỗi lần khi Sa Nguyên dược cốc được mở, tiền bối Lăng Trung Thiên đều đi đến đó, cho nên cậu nhất định gặp qua.

- Chị nói Lăng Trung Thiên? Y lại là tu vi Kiếp Biến?

Diệp Mặc kinh ngạc hỏi. Lăng Trung Thiên là người có tu vi cao nhất Bắc Vọng Châu, không ngờ đã là tu vi Kiếp Biến.

Ngu Vũ Thiên gật đầu nói:

- Đúng vậy, Lăng Trung Thiên là một trong ba tu sĩ Kiếp Biến, còn có hai tu sĩ Kiếp Biến, là của Tông môn tám sao duy nhất Bắc Vọng Châu, một người là Phiến Phất của Vọng Nguyệt Tông, người còn lại là Đường Mộng Nhiêu của Vu Nữ phái. Nếu cậu được ba người này đề cử, sẽ có hi vọng đi Nam An Châu.

Ngu Vũ Thiên không nhắc đến sự tình Đan Vương Diệp Mặc, bà tuy biết Diệp Mặc là Đan Vương, nhưng lại không biết là mấy phẩm. Hơn nữa, cho dù Diệp Mặc là Đan Vương Tứ phẩm, bà cũng không dám tùy tiện để cho Diệp Mặc dùng danh tiếng Đan Vương đi, bà ắt hẳn phải hiểu điểm này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #994


Báo Lỗi Truyện
Chương 994/2272