Chương 983: Kẻ hám tiền.


Diệp Mặc chỉ có thể nghe, không dám dùng thần thức quan sát, cũng không dám dùng mắt nhìn. Hắn nghe thấy hai bên đánh nhau kịch liệt, không ngừng có những ngọn lửa cực nóng bay qua trên đầu hắn, thậm chí còn chút cát đá bị đánh tan bay lên người hắn.

Lúc mới bắt đầu, Diệp Mặc còn cho rằng nơi mình ẩn nấp tuyệt đối không sơ hở chút nào, nhưng khi những viên đã vụn do hai tên kia đánh nhau rơi lên người hắn, hắn rốt cục cảm thấy không ổn.

Hai bên đánh nhau đều tương đương tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, hắn là một Kim Đan trung kỳ, nếu như trước đây khi bọn chúng chưa phát hiện ra, muốn trốn tránh tai mắt của bọn chúng, dựa vào "Tam sinh quyết" cũng có thể được. Nhưng bọn chúng đánh nhau bắn đá lên người hắn, nhất định cũng sẽ bị thần thức của bọn chúng phát hiện ra.

Nếu đối phương cũng biết mình trốn ở chỗ này rồi, thì hắn còn trốn làm gì nữa? Tự lừa dối mình hay sao?

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc cũng bất chấp thân mình bại lộ, lập tức muốn bỏ chạy, muốn nhảy xuống nước.

Diệp Mặc là một người quyết đoán, hắn nghĩ muốn bỏ chạy liền bỏ chạy luôn, cùng lúc khi hắn hành động, chỉ nghe thấy tên tu sĩ Nguyên Anh kia hét lớn:

- Trịnh Nguyên, động thủ…

Diệp Mặc tuy rằng không biết gã gọi là có ý gì, nhưng cũng biết lời này cũng không phải là lời tốt.

Quả nhiên Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, cũng cảm giác được một luồng công kích cường đại đánh trúng vào chỗ mà hắn vừa mới trốn, chỗ hắn vừa mới nấp đã bị đánh thành một đống vụn.

Nguy hiểm thật, Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ mà sợ, nếu không phải là hắn nghĩ đến trước, chạy trước nửa giây, thì bây giờ hắn cũng bị con yêu thú cấp sáu kia đánh thành đống bã vụn rồi. Cho dù hắn không sợ bại lộ thế giới Trang vàng, phỏng chừng cũng không kịp rồi.

Suy nghĩ Diệp Mặc phản ứng nhanh chóng. Đã rơi xuống bờ biển, hắn lúc này hoàn toàn đã hiểu chuyện gì xảy ra.

Khi tu sĩ Nguyên Anh kia và con yêu thú đến, nói không chừng đã phát hiện ra hắn trốn ở đó rồi, dù sao trước đó sau khi hắn dùng thần thức quan sát hai bọn chúng, mới đi ẩn nấp. Huống chi nơi này còn có mùi tanh máu của con cá sấu hai đầu, hiện trường hắn đánh nhau với con cá sấu hai đầu vẫn còn.

Chỉ có điều hai gã kia giả vờ không biết gì, tên tu sĩ Nguyên Anh kia càng muốn lợi dụng hắn. Tu sĩ Nguyên Anh biết rõ con yêu thú kia cũng biết mình trốn ở bên này. Gã lại vừa đánh vừa di chuyển về phía cạnh hắn, đến khi gã di chuyển con yêu thú quay lưng về phía hắn, gã đột nhiên hét một câu "Động thủ", thậm chí còn đặt tên Trịnh Nguyên cho hắn.

Cứ như vậy, con yêu thú kia cho là hắn sớm đã mai phục ở chỗ này, cùng phe với tu sĩ Nguyên Anh. Hơn nữa con yêu thú trước đó cũng biết mình trốn ở chỗ đó, con yêu thú chắc chắn sẽ ra tay trước khi mình động thủ.

Trên thực tế, tên tu sĩ kia và yêu thú cũng đã thành công. Gã tu sĩ Nguyên Anh thành công là đã khiến cho con yêu thú động thủ, mà con yêu thú thành công là trước khi tên tu sĩ kia hô lên thì đã động thủ trước. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Nếu Diệp Mặc không phải nghĩ mình đã bị lộ trước, trước khi tên tu sĩ Nguyên Anh hô lên, cũng trước khi con yêu thú động thủ mà chạy trốn, thì hắn chết rồi cũng không làm rõ được. Mà tình huống bây giờ lại là, cho dù là con yêu thú trên mình đã bị thương, một chưởng kia cũng là một chưởng tùy tay mà đánh, sau khi Diệp Mặc đã chạy khỏi phạm vi nó công kích, vẫn cảm giác được khí huyết trong đan điền của mình đang cuồn cuộn lên.

Hai tên gian xảo khốn kiếp. Diệp Mặc lúc này lại nổi nóng, hắn rơi xuống bờ biển rồi nhưng cũng không lặn xuống nước. Con yêu thú và gã tu sĩ kia đánh nhau, nói không chừng hắn có thể lợi dụng mâu thuẫn hai bọn chúng đánh nhau, mặc dù nguy hiểm, nhưng Diệp Mặc cũng không phải là người dễ nuốt giận đến vậy.

Lúc này Diệp Mặc mới có tâm trạng quan sát con yêu thú kia, là một con thuồng luồng một sừng cấp sáu, chỉ có điều con thuồng luồng này dài quá hai cánh tay, làm cho người ta thoạt nhìn liền khó chịu.

Quả nhiên gã tu sĩ Nguyên Anh sau khi kêu "Động thủ", lập tức phun ra một ngụm máu tươi, ngụm máu tươi đó nhanh chóng liền biến thành một hình vẽ quỷ dị, tên này không ngờ muốn lợi dụng khi con yêu thú này đánh hắn thì dùng Huyết độn.

Nhưng gã thông minh, thì con yêu thú này cũng không ngu. Dường như cũng đoán được suy nghĩ của tu sĩ Nguyên Anh, nó không ngờ khi tên tu sĩ Nguyên Anh kia hét lên liền động thủ. Hơn nữa sau khi đánh xong một chưởng, lại không để ý đến Diệp Mặc, mà lại giáng cho tên tu sĩ Nguyên Anh kia một đòn.

Lúc này tên tu sĩ Nguyên Anh kia đã bắt đầu khởi động Huyết độn rồi, lại phát hiện ra chiêu của mình không ngờ lại không có hiệu quả gì, lập tức căng thẳng, trên thực tế, cho gã hô hấp một hai cái là đủ rồi, nhưng gã thiếu chính là một hai cái hô hấp đó.

Nếu như đối mặt với một chưởng toàn lực của con yêu thú kia, gã còn thờ ơ hoàn thành Huyết độn của mình, vậy thì gã ngoại trừ đường chết ra, thì cũng chẳng còn lựa chọn nào nữa.

Tu sĩ Nguyên Anh bất chấp lại khởi động Huyết độn vừa động thủ, thì một pháp bảo hình ấn lớn bị gã đập phá ra, pháp bảo hình ấn đó sau khi bị tu sĩ Nguyên Anh đập phá ra, trong nháy mắt liền biến thành một ngọn núi nhỏ đụng vào đòn công kích của con yêu thú, lại kích khởi đá vụn bay đầy trời.

Mặc dù tu sĩ Nguyên Anh kia chặn được đòn công kích của con yêu thú, nhưng gã cũng không còn cách nào khởi động Huyết độn.

Tu sĩ Nguyên Anh kia rõ ràng cũng là loại người quả quyết, không đợi con yêu thú tấn công đòn công kích tiếp theo, lập tức liền từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một hạt châu màu đen, sau đó nhanh chóng chém đứt một cánh tay của mình.

Ngay sau đó cánh tay của gã liền hóa thành một màn sương màu máu bao lấy hạt châu kia, lúc này đòn công kích lần hai của con yêu thú kia vừa đến.

Hạt châu màu đen kia được màn sương của cánh tay bao lấy cùng với đòn công kích của con yêu thú lại một lần nữa đụng vào nhau.

"Ầm" một tiếng, một tiếng nổ lớn khiến Diệp Mặc đang đứng xa cách vài nghìn mét cũng cảm giác được dưới chân mình đang rung động.

Diệp Mặc nhìn đá vụn bay đầy trời và nước biển bị kích động dâng cao, trong lòng âm thầm ngạc nhiên thán phục, hạt châu màu đen này không biết là cái gì, và cánh tay của tu sĩ kia sau khi tế ra, không ngờ lại có thể phát ra uy lực lớn như vậy.

Diệp Mặc chú ý, tu sĩ kia dùng cánh tay của mình sau khi kích phát hạt châu màu đen, cả người tái nhợt giống như một tờ giấy trắng. Nhưng gã oán hận nhìn chằm chằm Diệp Mặc, sau đó lại phun ra một ngụm máu.

Mặc dù Diệp Mặc biết gã lại chuẩn bị Huyết độn một lần nữa, lúc này tính kế đánh lén là tốt nhất. Nhưng khoảng cách giữa hắn và gã tu sĩ Nguyên Anh kia hơi xa một chút, như vậy thì cũng chẳng có cơ hội nào đánh lén được. Hơn nữa Diệp Mặc cũng biết, tu sĩ Nguyên Anh kia mặc dù bị thương nặng, nhưng muốn giết gã cũng không phí chút sức lực nào.

Diệp Mặc đồng thời cũng để ý đến con thuồng luồng kia, mặc dù không bị thương nặng như tu sĩ Nguyên Anh kia. Nhưng bị hạt châu màu đen kia nổ trúng, rõ ràng bị thương cũng không nhẹ, dường như đến một cánh tay cũng không trông thấy rồi. Trong thời gian này, nó cũng không có cách nào tiếp tục đánh được tu sĩ Nguyên Anh. Có thể nói tu sĩ Nguyên Anh kia sau bị thương tật bởi một hạt châu màu đen, lại còn phải trả giá một cánh tay, gã coi như đã đạt được mục đích của mình.

Bất kể con thuồng luồng kia hay là tu sĩ Nguyên Anh, cho dù là đều bị trọng thương, thì cũng không phải là đối tượng mà mình có thể đánh thắng được.

Lúc này không đi thì đợi đến khi nào? Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, lập tức cổ động chân nguyên, muốn trốn xa. Nhưng hắn vừa mới định di động, lại đột nhiên dừng lại.

Sau khi dừng lại, Diệp Mặc không chọn hướng vừa này, mà lại đổi một hướng khác hướng tới một hình ảnh mờ nhạt vừa vọt qua. Sau đó trên không trung bắt được một vật, lập tức liền vọt về phía biển.

- Con chuột nhắt đáng chết…

Con thuồng luồng kia thấy Diệp Mặc bắt được thứ gì đó, lại cũng không bất chấp mình bị thương, cũng hoàn toàn không để ý đến tu sĩ Nguyên Anh kia dùng Huyết độn, không ngờ giống như một bóng ảnh mờ xông về phía Diệp Mặc. Nhưng nó bắt được chỉ là bóng dáng của Diệp Mặc, mà Diệp Mặc thì đã sớm bay về phía biển, mất tăm mất dạng.

- Đồ chuột nhắt, lấy đi nhẫn của Xích mỗ này, không ngờ còn muốn chạy về phía biển, mày đúng là nằm mơ giữa ban ngày…

Con thuồng luồng kia nổi giận gầm lên một tiếng, đồng thời vọt xuống nước.

Lúc này Huyết độn của tu sĩ Nguyên Anh đã kích động, gã chỉ nghe thấy Xích Hồng nói tên tu sĩ Kim Đan kia lấy đi nhẫn của nó, sau đó chạy mat61

Bỗng nhiên trong lòng gã cả kinh, đòn công kích cuối cùng tự hại mình kia dường như đã chặt đứt cánh tay của Xích Hồng. Rõ ràng nhẫn của nó cũng bị mất theo cánh tay đó, nhưng không biết tên tu sĩ Kim Đan tầng thứ tư kia như thế nào mà lại cướp được.

Thấy Xích Hồng nhảy xuống biển, tu sĩ Nguyên Anh kia bỗng nhiên có chút hối hận, sớm biết Xích Hồng không truy đuổi gã, gã phát động Huyết độn làm gì? Đồng thời trong lòng gã cũng thầm lắc đầu, một tu sĩ Kim Đan tầng thứ tư, cũng dám cướp nhẫn trữ vật của yêu thú cấp 6.

Trong nhẫn trữ vật của Xích Hồng có đồ gì, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng đỏ mắt. Nhưng khi gã biết tu sĩ Kim Đan kia không cách nào thoát khỏi sự đuổi bắt của Xích Hồng, dù sao đây cũng là trong nước, Kim Đan tầng thứ tư thực sự quá kém xa yêu thú.

Bất luận như thế nào, tu sĩ Nguyên Anh này cũng không nhìn thấy nữa rồi, huyết độn của gã đã khởi động, toàn thân thể gã mang một màu huyết ảnh, trong nháy mắt liền không thấy tăm tích trên hải đảo này nữa.

Sau khi yêu thú Xích Hồng truy đuổi xuống nước, chỉ một lát sau liền dừng lại, nó bỗng nhiên kinh sợ phát hoảng. Bởi vì nó không ngờ mất đi tung tích của Diệp Mặc, chỉ là một tu sĩ Kim Đan tầng thứ tư sao lại có thể thoát được trong biển này chứ?

Phải biết thần thức của nó trong biển, phạm vi mấy trăm dặm, cho dù là một con tôm đẻ trứng, nó cũng nhìn rõ, nhưng nó thực sự lại mất đi tung tích của tu sĩ Kim Đan tầng thứ tư.

Nó không giống với tu sĩ Nguyên Anh kia, mất đi cánh tay, có thể tái sinh được. Nhưng mất đi nhẫn trữ vật, thì nó mất đi tất cả những gì nó có.



Diệp Mặc vừa cướp được cánh tay cụt, liền biết mình hình như đã làm một chuyện ngu xuẩn, mặc dù hắn có thể tiến vào thế giới Trang vàng, nhưng đây là Vô Tâm Hải, đây cũng là địa bàn của yêu thú.

Thế giới Trang vàng của hắn giống như có điểm sáng màu vàng kim, lơ lửng trong biển, muốn gạt con thuồng luồng kia quả thực có chút khó khăn. Cho dù hắn có thể trốn vào bùn cát dưới đáy biển, cuối cùng khả năng bị con yêu thú này tìm ra cũng là rất lớn. Hơn nữa một khi hắn khởi động độn thuật, dao động chân nguyên rõ ràng cũng không thể giấu đi được.

Diệp Mặc xuống biển chỉ một lát, liền suy nghĩ kỹ quan hệ lợi hại, hắn là kẻ hám tiền, còn một cái nữa hắn là kẻ tính toán không thua với hai tu sĩ Nguyên Anh cộng lại, lúc này mới tìm được một chút có lợi cho hắn.

Bỗng nhiên có một đàn cá trắng với tốc độ cực nhanh kết đội trước mặt Diệp Mặc, bọn cá này thậm chí còn đến mấy chục nghìn con, Diệp Mặc không hề nghĩ ngợi, liền khống chế thế giới Trang vàng tiến vào miệng một con cá, đồng thời hắn cũng bước vào thế giới Trang vàng.

Mặc dù như vậy, trong lòng Diệp Mặc vẫn lo sợ bất an.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #983


Báo Lỗi Truyện
Chương 983/2272