Chương 98: Tin tức cuối cùng


Ninh Khinh Tuyết lại gật gật đầu

- Đôi khi rất nhiều ý tưởng đều xuất hiện giữa lúc lơ đãng, giống như tôi lần này đến Lưu Xà vậy. Biết rõ nơi này rất nguy hiểm, nhưng luôn ảo tưởng mình có thể gặp Diệp Mặc, sẽ không xảy ra chuyện gì. Nếu trước kia, tôi chắc chắn sẽ không làm loại chuyện này. Nhưng hiện tại, tôi dường như có chút không tự chủ được, tôi không biết có phải tôi đã có chút lo lắng cho anh ấy rồi hay không, nhưng cái loại cảm giác này thật nói không nên lời.

Nghe xong Ninh Khinh Tuyết nói, Trì Uyển Thanh lại kỳ quái nói:

- Khinh Tuyết, chẳng lẽ cô không phải cùng anh Diệp giả kết hôn sao, để anh Diệp làm bia chắn kia cho cô... Sau đó liền ly hôn sao?

Theo Trì Uyển Thanh thấy, Ninh Khinh Tuyết đến Lưu Xà tìm Diệp Mặc cũng rất là ly kỳ, bây giờ lại còn muốn đi sa mạc, chẳng lẽ cô thật không phải là dùng anh Diệp làm bia đỡ đạn ư? Từ biểu hiện của nàng, dường như đã yêu anh Diệp rồi?

Ninh Khinh Tuyết chua xót lắc đầu, trầm mặc sau một lúc lâu mới lên tiếng:

- Tôi cũng không biết vì sao, chỉ có điều có một loại cảm giác, hiện tại tôi còn có thể biết được một ít tin tức của anh ấy từ những người khác, một khi manh mối bị đứt, thế giới lớn như vậy, có lẽ tôi không bao giờ còn được gặp lại anh ấy nữa. Vốn nghĩ đến Lưu Xà hẳn là sẽ là tin tức cuối cùng của anh ấy, không nghĩ tới từ cô lại biết được anh ấy còn có thể đi sa mạc, nếu quả thật cứ mất đi tin tức như vậy, có lẽ rất nhiều năm sau, tôi sẽ rất hối hận.

Nói tới đây Ninh Khinh Tuyết chần chờ một lát, lúc này mới tiếp tục sâu kín nói:

- Cô không hiểu tôi, nếu như là mấy tháng trước, tôi tuyệt đối sẽ không đến Lưu Xà này, đừng nói là đi sa mạc. Đôi khi, chính cô thay đổi cô cũng lơ đãng không biết. Chờ khi cô hiểu ra, cô sẽ phát hiện có một số người cô nhất định là không thể quên.

- Tôi từng lấy anh ấy làm bia đỡ đạn, nhưng thời điểm khi tôi hiểu được cách làm người của anh ấy, anh ấy đã đi rồi, không cho tôi một cơ hội. Rất xin lỗi, Uyển Thanh, tôi sở dĩ nói những lời này với cô, là bởi vì anh ấy khẳng định đối với cô không giống như vậy. Bằng không anh ấy sẽ không đem chuyện kết hôn giả nói cho cô biết, đôi khi tôi thật sự rất hâm mộ cô, những lời này, anh ấy tuyệt đối sẽ không cùng tôi nói, tuy nhiên lại nói với cô... Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Trì Uyển Thanh nhìn thần thái Ninh Khinh Tuyết, bỗng nhiên lại có chút thông cảm cô. Cô hẳn là cũng giống như mình, tuy nhiên lại có chút không giống với mình, khi nàng phát hiện sự ưu tú của anh Diệp, anh Diệp đã rời khỏi cô. Mà không giống với mình, thời điểm vừa mới tiếp xúc với anh Diệp, liền phát hiện người đàn ông này rất ưu tú. Lần trước nghe anh Diệp nói, dường như cũng không muốn kết hôn với Khinh Tuyết.

Không có ý định cưới Khinh Tuyết? Trì Uyển Thanh đỏ mặt, cô nghĩ tới chính mình. Tuy nhiên đảo mắt liền lắc lắc đầu, ý nghĩ của nàng và Ninh Khinh Tuyết giống nhau, nếu không phải mình tìm đến Diệp Mặc, hắn căn bản cũng sẽ không đi tìm cô. Nói đúng là thái độ của Diệp Mặc đối với cô và Ninh Khinh Tuyết là giống nhau, đều không có lưu ở trong lòng, hắn chẳng lẽ có người trong lòng rồi hả?

Trì Uyển Thanh bỗng nhiên muốn nhìn một chút người mà Diệp Mặc yêu thương là dạng gì, người giỏi giang xinh đẹp như Ninh Khinh Tuyết mà hắn cũng không để vào mắt, rốt cuộc hắn thích người như thế nào đây?

Trì Uyển Thanh ngăn cản suy nghĩ của mình, ngẩng đầu nhìn Ninh Khinh Tuyết nói:

- Khinh Tuyết, một mình cô đi sa mạc quá nguy hiểm, hơn nữa sa mạc Takla Makan ở " Biển chết " còn nguy hiểm hơn nhiều so với Lưu Xà. Ở Lưu Xà, có lẽ cô còn có thể gặp Phương Nam, nhưng ở sa mạc Takla Makan, cái cô gặp ngoại trừ bão cát chính là mặt trời chói chang, căn bản chính là cửu tử nhất sinh.

Ninh Khinh Tuyết lại lắc lắc đầu

- Tôi biết trong sa mạc Takla Makan rất nguy hiểm, nhưng cô có biết không lâu trước đây tôi cũng bị trọng thương gần như là chết rồi? Chết với tôi mà nói đã qua một lần rồi, chỉ là tôi thật sự muốn hỏi anh ấy một câu, chẳng lẽ tôi lại tệ hại đến như vậy sao? Cùng tôi gặp mặt chẳng lẽ khó khăn đến như vậy sao? Chỉ cần anh ấy nói với tôi một câu, để cho tôi về sau không cần dây dưa với anh ấy nữa, tôi lập tức rời khỏi. Mạng của tôi là do anh ấy cứu, trả cho anh ấy cũng không có gì...

Ninh Khinh Tuyết giọng điệu càng nói càng có chút thương cảm, rốt cục có chút nói không nổi.

Trì Uyển Thanh có chút thông cảm nhìn Ninh Khinh Tuyết, thở dài nói:

- Khinh Tuyết, cô là đang giận dỗi đấy, cô là muốn giận hờn cho anh Diệp xem sao? Hắn căn bản nhìn không thấy đâu. Anh Diệp muốn mạng của cô làm gì? Mạng của tôi cũng là hắn cứu đấy, chẳng lẽ tôi cũng muốn tặng cho hắn? Hơn nữa, anh Diệp khẳng định không phải là không muốn gặp cô, có lẽ hắn thật sự có việc, có lẽ, có lẽ hắn căn bản không thể ngờ được là cô muốn gặp hắn, cũng không nhất định...

Ninh Khinh Tuyết không lên tiếng, cô tâm ý đã quyết, dỗi cũng tốt, đánh cuộc với vận mệnh cũng tốt, không được nhìn thấy Diệp Mặc một lần, cô trước sau có chút không thể bình tĩnh trở lại. Hơn nữa cô cho rằng cảm giác của cô là đúng, có lẽ đây là tin tức cuối cùng của Diệp Mặc, nếu cô không có nắm chắc, cô có khả năng sẽ không còn được gặp lại hắn.

Cho dù là trở về sa mạc Takla Makan, cô cũng muốn đợi xem thế nào.

Thấy Ninh Khinh Tuyết trầm mặc không nói, Trì Uyển Thanh đã biết Ninh Khinh Tuyết thật sự đã hạ quyết tâm rồi.

Cô bỗng nhiên nghĩ đến những lời Ninh Khinh Tuyết nói, có lẽ đây là một tin tức cuối cùng của Diệp Mặc, một khi hắn đi sa mạc Takla Makan, nơi tiếp theo hắn sẽ tới là chỗ nào, có ai biết được? Thế giới lớn như vậy, ai có thể tìm được hắn?

Nghĩ vậy rồi, Trì Uyển Thanh bỗng nhiên nói:

- Khinh Tuyết, hay là, tôi cùng đi với cô, đối với sa mạc tôi có kinh nghiệm hơn cô, hơn nữa tôi ở bộ đội đã vài năm, Carla Perotti cũng là một phụ nữ, cô ta có thể đi bộ xuyên qua sa mạc Takla Makan, chúng ta hẳn là cũng có thể.

Nhưng bất kể là Trì Uyển Thanh và Ninh Khinh Tuyết đều không để ý đến một vấn đề, Kalafudi là vì xuyên qua sa mạc mà đi bộ, cô có thể tìm được đường đi an toàn nhất và ngắn nhất, hơn nữa cô ta còn có đoàn hậu bị trợ giúp. Nhưng các cô lại phải đi tới một nơi đặc biệt, mới có thể tìm kiếm được Diệp Mặc.

Cái này căn bản là hai khái niệm, giống như sa mạc Takla Makan còn có điểm du lịch vậy, đó là nơi rất đặc biệt, vốn sẽ không phát sinh cái gì không ngờ. Nhưng " Biển chết" của sa mạc Takla Makan lại là không phải là nơi có thể dễ dàng tới được.

- Cô cũng muốn đi Takla Makan?

Khi Ninh Khinh Tuyết biết Trì Uyển Thanh cũng đang tìm Diệp Mặc, liền hiểu được Trì Uyển Thanh khẳng định đối với Diệp Mặc có chút bất đồng. Nhưng không nghĩ cô ta cũng muốn đi sa mạc Takla Makan.

Trì Uyển Thanh kiên định gật đầu nói:

- Tuy nhiên trước khi đi, chúng ta nên đi tới Lạc Thương một chuyến, tôi ở Lạc Thương có mở một công ty, chúng ta đi chuẩn bị một chút. Đi sa mạc không giống với những chỗ khác, công cụ và dược phẩm đều phải mang theo đầy đủ.

Phương Nam tiễn hai bà cô này rời đi, lúc này mới âm thầm nhẹ nhàng thở ra. Hai người phụ nữ này tới Lưu Xà như vậy, đây không phải khiến y kinh hồn táng đảm à. Vạn nhất xảy ra chuyện gì, y làm sao mà ăn nói với anh Diệp?

Tuy Trì Uyển Thanh và Ninh Khinh Tuyết đã rời đi, nhưng sự tình lại chưa chấm dứt. Bởi vì Phương Nam đắc tội " Con nhím " cậu ta nhất định phải giải thích với " bang Lưỡng Tê, nếu không người ta hà hơi một cái, Phương Nam không thể tiếp tục ở đây kiếm ăn nữa. Người khác không biết " Lưỡng Tê bang" lợi hại như thế nào đâu, Phương Nam lại biết rất rõ.

Lưỡng Tê bang là thế lực của Nam Thanh, mười năm trước một bang phái trà trộn vào gần Cao Bằng làm ăn, bởi vì không thèm để ý đến người của Lưỡng Tê bang, thậm chí sau còn không tiếp thu xin lỗi và bồi thường. Cuối cùng trong một đêm đã bị Nam Thanh tiêu diệt. Chuyện này trong các bang phái ở biên giới không người nào không biết, cho nên đối với người của Lưỡng Tê bang, những ông trùm của các bang phái đều thái độ ôm tận lực không đi đắc tội với họ.

Hiện tại Phương Nam đắc tội Sử Vị, tuy rằng Sử Vị chỉ là một chân chạy vặt trong Lưỡng Tê bang, nhưng dù sao cũng là người của Lưỡng Tê bang, nếu chẳng may bên kia trách tội xuống, cậu ta phải tính toán mà bồi thường.

Hơn nữa nếu chẳng may người khác không tiếp nhận cậu ta còn muốn đánh người. Tuy nhiên Phương Nam biết, Lưỡng Tê bang sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà không chịu nhận bồi thường, nhiều nhất là khiến lòng cậu ta đau chút mà thôi. Chắc có lẽ không diệt bang đối với cậu ta chứ, chút tự tin này cậu ta vẫn phải có.

Những thứ này là Diệp Mặc cho, nếu như không có Diệp Mặc, cậu ta bất kể như thế nào cũng không thể từ trong tay Hà bang, và Phi bang lấy lại Lưu Xà. Hơn nữa bản thân cậu ta đối với Diệp Mặc cũng vô cùng kính sợ, cảm thấy Diệp Mặc là người rất phi thường. Cho nên hai người phụ nữ này đến gây phiền toái, cậu ta cũng không có hối hận.

So sánh với phiền toái của Phương Nam và sự tìm kiếm của hai người phụ nữ Trì - Ninh, Diệp Mặc bây giờ ở phòng khám đã có chút tiếng tăm, ít nhất là ở phòng khám phụ cận trong tiểu khu có danh tiếng nhất định.

Hắn ở đây cứu Xán Xán, hôm sau cha mẹ đứa bé lại lần nữa đến cảm ơn Diệp Mặc.

Và lấy ra mười ngàn tệ đưa cho hắn, bởi vì Diệp Mặc đã cứu con của bọn họ.

Diệp Mặc không nhận tiền, ngược lại lấy ra ba mươi ngàn tệ đưa cho cha mẹ đứa bé. Nguyên nhân rất đơn giản, là muốn nhờ bọn họ giúp hắn xử lý các loại giấy chứng nhận một chút.

Cha của đứa bé tên là Trương Ba, làm việc ở cục thuế Lạc Thương. Ông ta là người địa phương, lại đang làm ở thuế vụ trực tiếp làm những công việc này, hẳn là không có vấn đề. Hơn nữa Diệp Mặc cảm thấy bản thân có thể không lộ mặt cũng đừng có lộ mặt, về phần tư cách làm nghề y và thương hộ đăng kí đều bảo Du Nhị Hổ đi theo Trương Ba làm.

Nói trắng ra là, rất nhiều thứ, chỉ cần có tiền là có thể làm xong. Về phần Du Nhị Hổ có bản lĩnh này hay không, sẽ không có ai đi truy cứu.

Dưới sự trợ giúp nhiệt tình của Trương Ba, Diệp Mặc qua mười mấy ngày cũng đã đem toàn bộ giấy chứng nhận của phòng khám đều xử lý đầy đủ.

Hơn nữa phòng khám của Diệp Mặc mặc dù chỉ khai trương mới hơn mười ngày, nhưng danh tiếng cũng rất tốt, đây đều là bản lĩnh của Du Nhị Hổ còn có Trương Ba phụ giúp tuyên truyền.

Phòng khám có tên là "Phòng Khám Hồi Xuân". Giấy chứng nhận sau khi xử lý đầy đủ, Diệp Mặc trên cơ bản cũng không cần lo lắng nữa, mỗi ngày ở trong sân nhỏ đắp đất, chuẩn bị gieo trồng " Cỏ Ngân Tâm " mà toàn bộ sự tình của phòng khám đều giao cho Du Nhị Hổ.

Cũng may Du Nhị Hổ vốn có kinh nghiệm làm nghề y, hơn nữa Diệp Mặc cũng thường xuyên chỉ đạo một chút

Người tới phòng khám xem bệnh đều là bệnh nhỏ nhặt như sốt đau đầu, vết thương nhỏ, bệnh nặng cũng không có, Du Nhị Hổ cũng có thể ứng phó được.

Diệp Mặc đem hơn bốn mươi ngàn tệ còn dư lại, xuất ra hai mươi ngàn giao cho Nhị Hổ đi mua một ít thảo dược, còn có hai mươi ngàn hắn chuẩn bị đi mua một ít công cụ cần thiết cho việc đi sa mạc.

Phòng khám căn bản cũng không kiếm tiền, nhưng Diệp Mặc cũng không thèm để ý, mục đích của hắn chính là gieo trồng " Cỏ Ngân Tâm " còn lại đều là thứ yếu. Có thể kiếm tiền rất tốt, không kiếm tiền cũng được.

Du Nhị Hổ mua được thảo dược đều bị Diệp Mặc nấu thành thuốc nước, hoặc là các loại thuốc viên, dùng bình sứ đựng, và nói ứng dụng cụ thể cho Nhị Hổ. Đối với y thuật, Diệp Mặc cho tới bây giờ cũng không giấu nghề, chỉ cần có thể dạy, hắn đều đã dạy cho Nhị Hổ, thậm chí còn dạy một bộ quyền pháp và một bộ khí công tâm pháp cho Du Nhị Hổ.

Du Nhị Hổ thật thà một chút, nhưng lại rất thông minh, học cũng rất nhanh!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/2272