Chương 972: Tuyết ở nơi này thật lớn.


Thấy Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên nhắm mắt lại, nhưng sau đó cô lại mở mắt ngồi bật dậy, thì thào nói:

- Chẳng lẽ đây không phải ảo giác?

- Tĩnh Văn, anh không ngờ lại gặp được em ở đây, không phải ảo giác đâu, là thật đấy.

Nhìn Tô Tĩnh Văn, trong lòng Diệp Mặc bỗng có chút chua xót. Hắn không biết Tô Tĩnh Văn đã nếm trải bao nhiêu cay đắng, nhưng hắn có thể tưởng tượng được ra.

Lúc trước, khi còn ở Ninh Hải, Tô Tĩnh Văn đâu phải chịu khổ như vậy, cô vẫn là một thiên chi kiều nữ được mọi người ngưỡng mộ. Trong lòng Diệp Mặc càng áy náy hơn, không phải hắn không biết vì sao Tô Tĩnh Văn muốn đến đây, chỉ có điều hắn không biết nên đối mặt thế nào mà thôi. Bởi vì hắn căn bản không biết nên xử lý tình cảm giữa nam và nữ như thế nào, cách tốt nhất chính là giả vờ không biết.

- Thật sự không phải ảo giác sao?

Tô Tĩnh Văn lại hỏi một câu, bỗng nhiên cô như có chút tỉnh ngộ, vọt mạnh vào trong lòng Diệp Mặc, ôm hắn khóc lớn.

Diệp Mặc yên lặng ôm Tô Tĩnh Văn, không nói gì, có lẽ lúc này cần để cô ấy giải tỏa một chút.

Sau khi khóc xong, Tô Tĩnh Văn bỗng ngẩng đầu, có chút hoảng hốt hỏi:

- Sao anh lại ở đây, tuyết nơi này thật lớn, lạnh quá…

Diệp Mặc lau nhẹ nước mắt còn vương trên má Tô Tĩnh Văn, dịu dàng nói:

- Nơi này không có tuyết, về sau em cũng sẽ không phải lưu lạc trong tuyết nữa. Đây là phi thuyền của anh, mà căn phòng cũng không lạnh.

Nghe Diệp Mặc nói xong, Tô Tĩnh Văn bỗng nhìn bốn phía xung quanh mình, sau đó cô lại kinh ngạc quay sang Diệp Mặc, thật lâu sau mới lại khóc òa lên, ôm chặt lấy hắn không muốn buông tay.

- Diệp Măc, rốt cuộc em cũng tìm được anh rồi.

Diệp Mặc thở phào một hơi, hắn biết lúc này Tô Tĩnh Văn mới chính thức khôi phục lại. Nhìn vẻ kích động của cô, lại thêm bàn tay đang nắm chặt không buông, nơi sâu nhất trong lòng hắn như nhói lên một cái.

Lúc này, hắn tùy ý để cho Tô Tĩnh Văn nằm trong lòng mình giải tỏa, không hỏi đến việc của Ức Mặc.

Thật lâu sau Tô Tĩnh Văn mới hoàn toàn yên tĩnh lại, cô có chút đỏ mặt chui ra khỏi lòng Diệp Mặc. Ngồi bên cạnh hắn, sau đó nhỏ giọng hỏi:

- Anh tìm được em bằng cách nào vậy?

Tuy cô không biết vì sao ngày đó ở trong tuyết rơi Diệp Mặc lại không nói gì, hơn nữa giống như linh hồn đã thả lên chín tầng mây. Nhưng cô hiểu, không phải cô tìm được Diệp Mặc, mà là Diệp Mặc tìm được cô.

- Sau khi đến thành Giang Xuyên, anh tình cờ phát hiện chiếc vòng tay này, sau đó mới thông qua nó mà tìm tới.

Nói xong, Diệp Mặc lấy chiếc vòng tay kia ra.

Tô Tĩnh Văn lập tức cầm lấy chiếc vòng, vuốt ve nó một lúc rồi đeo lại lên tay, sau đó cúi đầu thấp xuống, dường như không muốn nói gì nữa.

Mà Diệp Mặc thì nhất thời cũng không biết nên nói gì cho thích hợp. Lâu ngày mới gặp lại, không khí giữa hai người vậy mà lại trùng xuống.

Tô Tĩnh Văn có chút thương cảm, mình và hắn gặp nhau còn sớm hơn cả Tống Ánh Trúc và Ninh Khinh Tuyết, nhưng vì sao hắn lại không hề biểu lộ chút nào?

Bỗng nhiên Tô Tĩnh Văn nhớ tới việc mình không thể tu luyện, cô bất ngờ yên lặng. Bây giờ cô đã không phải một người hoàn toàn không biết gì nữa, cô biết có một số người có thể tu chân, chỉ cần tiến độ tu luyện của họ không dừng lại thì sinh mạng gần như sẽ không có gì hạn chế. Mà cô nhiều nhất chỉ có trăm năm mà thôi, hiện giờ đã qua hơn một phần ba rồi, vậy sau trăm tuổi thì sao?

Sau trăm tuổi, Diệp Mặc vẫn là Diệp Mặc, mà cô thì đã trở thành một đống đất vàng, như vậy thì còn yêu đương chung sống cái gì? Sự mất mát, thương cảm tràn ngập trong trái tim Tô Tĩnh Văn.

Dường như cảm thấy sự u buồn của Tô Tĩnh Văn, Diệp Mặc bỗng kéo tay cô nói:

- Tĩnh Văn, đây là phi thuyền linh khí của anh, anh dẫn em đến đầu thuyền xem nhé.

Tô Tĩnh Văn có chút hoảng hốt, nhưng cũng không phản đối.

Thấy Tô Tĩnh Văn và Diệp Mặc đi lên đầu thuyền, Lê Kinh Mân bỗng kinh hỉ hô:

- Anh Diệp, anh thành công rồi? Anh thật sự đã đem "Tiếp Lan Xuân Hiểu" nhập đan sao? Hơn nữa còn có thể chữa trị nỗi ám ảnh về tinh thần?

Diệp Mặc gật gật đầu:

- Cám ơn anh, nếu không phải anh nhắc nhở tôi dùng "Tiếp Lan Xuân Hiểu", bảo tôi đi tìm tôi, thì chắc tôi đã bó tay rồi.

Lúc này Lê Kinh Mân mới phát hiện Tô Tĩnh Văn lúc tỉnh táo còn xinh đẹp hơn khi ngủ say rất nhiều. Trong mắt mang theo vẻ u buồn, nhưng điều này lại làm cô có một vẻ đẹp độc đáo, khiến người khác không kìm lòng nổi mà nhìn thêm mấy lần. Trong lòng không khỏi âm thầm khâm phục ánh mắt của Diệp Mặc.

Tô Tĩnh Văn không biết Diệp Mặc nói bảo tôi đi tìm tôi là có ý gì, nhưng cô cũng hiểu, sở dĩ Diệp Mặc có thể cứu được cô là do người này trợ giúp, cho nên liền vội vàng tiến lên cảm ơn. Cô biết người ở đây đều không đơn giản, tuyệt đối khác với người ở nơi cô đến.

Lê Kinh Mân không dám để Tô Tĩnh Văn thi lễ, vội vàng xua tay tránh ra.



- Thật đẹp…

Tô Tĩnh Văn đứng trên đầu thuyền, nhìn không trung không chút ô nhiễm, mây trắng bay lượn phía dưới chân, trong lòng không khỏi thoải mái hơn. Sự u buồn và bàng hoàng biến mất, cô không muốn nói điều gì, chỉ yên lặng đứng ngắm nhìn bầu trời trong xanh.

Có lẽ ở một bầu trời khác là cố hương của cô, có lẽ ở đó, mẹ cô cũng đang nhìn cô.

Diệp Mặc đứng bên cạnh Tô Tĩnh Văn, cũng không quấy rầy cô, hắn chỉ đứng bên cạnh ngắm nhìn trời xanh mây trắng phía xa.

Lê Kinh Mân kéo Dư Kỳ Dương rời khỏi đầu thuyền, nhường không gian nơi này lại cho Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn.

Qua rất lâu, Tô Tĩnh Văn thở dài một tiếng, trong lòng đã không có sự lo lắng ban đầu nữa. Cô lẳng lặng nhìn Diệp Mặc, bỗng nhiên nói:

- Diệp Mặc, em muốn về nhà rồi.

Diệp Mặc hiểu ý muốn về nhà của Tô Tĩnh Văn, cô ấy mệt mỏi rồi, muốn trở về Ninh Hải. Nếu hắn có thể làm được thì sẽ không chút do dự mà dẫn Tô Tĩnh Văn về nhà, nhưng hắn lại không thể làm được.

Hắn kéo Tô Tĩnh Văn vào lòng mình, nhẹ giọng nói:

- Rất xin lỗi, Tĩnh Văn, hiện giờ anh không có cách nào đưa em về nhà, nhưng anh cam đoan một ngày nào đó sẽ làm được việc này. Về sau, em và Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, còn có Ánh Trúc ở cùng một chỗ đi…

Còn cả Tiểu Vận nữa… Trong lòng Diệp Mặc than thở, hắn bỗng cảm thấy mình rất thái quá, nhất định không thể có lần sau nữa. Tiểu Vận bây giờ còn chưa có tin tức gì, không biết bây giờ cô ấy có ổn không.

Cả người Tô Tĩnh Văn run rẩy một chút, cô ngẩng đầu, trong lòng bỗng có chút chua xót, hắn chấp nhận mình sao?

Diệp Mặc từ từ hôn xuống, đôi môi Tô Tĩnh Văn rất mềm mại, nhưng lại lạnh lẽo. Nhưng rất nhanh, môi của cô đã trở nên nhiệt liệt, dần dần có chút nhiệt độ.

Cũng không biết qua bao lâu, Tô Tĩnh Văn bỗng giật mình tỉnh táo lại, cô nghĩ đến việc trên thuyền còn đang có hai người khác. Nhưng khi quay đầu lại nhìn, Lê Kinh Mân và Dư Kỳ Dương đã sớm rời khỏi. Mà cô còn phát hiện bây giờ mình đã hoàn toàn rúc vào trong lòng Diệp Mặc. Dường như nếu không làm như thế thì sẽ không có cảm giác an toàn vậy.

- Tĩnh Văn, từ hôm nay trở đi hãy tu luyện cùng anh.

Cảm nhận được trong cơ thể Tô Tĩnh Văn không hề có chút chân khí, biết cô bây giờ còn chưa tu luyện, tuy không rõ nguyên nhân nhưng Diệp Mặc sẽ không để tình huống này tiếp tục.

- A…

Tô Tĩnh Văn bỗng run rẩy một chút, thân thể vừa hơi nóng lên bây giờ lại trở nên cứng ngắc. Giống như lời nói của Diệp Mặc làm cô nghĩ đến một kết quả đáng sợ vậy.

- Sao vậy?

Diệp Mặc vận dụng một chút chân nguyên giúp Tô Tĩnh văn bình tĩnh lại.

Tô Tĩnh Văn trầm mặc một hồi, lúc này mới chậm rãi than nhẹ nói:

- Xin lỗi, Diệp Mặc, em không có linh căn, không thể tu luyện.

Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Diệp Mặc. Cô muốn biết rốt cuộc Diệp Mặc sẽ có bao nhiêu thất vọng. Nhưng mọi chuyện lại không giống như cô tưởng tượng, Diệp Mặc chỉ tỏ ra hơi bất ngờ một chút, ngay cả ánh mắt cũng không thay đổi.

Trong lòng Tô Tĩnh Văn hơi trầm xuống, cô chậm rãi đẩy Diệp Mặc ra:

- Em không thể tu chân…

Giọng điệu rất thất vọng và chán nản, đây là ranh giới mà cô không thể bước qua.

Diệp Mặc kéo Tô Tĩnh Văn lại, khẽ cười nói:

- Anh biết em không thể tu chân, lúc trước Diệp Lăng em gái anh cũng vậy, nhưng hiện giờ có lẽ nó đã Trúc Cơ rồi. Cho nên em không cần lo lắng, có anh ở đây, cho dù không có linh căn cũng không phải việc gì lớn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

- Anh có thể giúp em tu chân?

Tô Tĩnh Văn không thể bình tĩnh nổi nữa.

Cô từng nghe nói, nếu không có linh căn thì căn bản không có bất cứ cách nào để tu luyện, nhưng Diệp Mặc lại có biện pháp? Giờ phút này cô đã không thể ngăn cản sự kích động và vui mừng trong lòng. Cô kích động không phải vì mình có thể tu luyện, mà là bởi vì thông qua tu luyện thì sẽ có thể ở bên cạnh Diệp Mặc.

Hắn không biết, hắn là người đàn ông duy nhất từng khiêu vũ với cô, người đàn ông duy nhất lên xe của cô. Hắn càng không biết, hắn là người đàn ông cô yêu nhất.

Lúc cô cảm thấy mệt mỏi nhất, bàng hoàng nhất thì ông trời đã đưa hắn đến trước mặt cô, ông trời lại cho cô thêm một cơ hội. Mọi người nói phụ nữ theo đuổi đàn ông rất dễ, nhưng cô tin rằng, ở trên mảnh đất Hoa Hạ kia, không có bất cứ người phụ nữ nào theo đuổi một người đàn ông mà vất vả như cô.

Diệp Mặc gật đầu một cách khẳng định.

- Đúng vậy, anh có thể luyện một loại đan dược tên là "Ngũ Nguyên đan". Nó có thể giúp cho em sinh ra linh căn, hơn nữa còn là linh căn không tệ lắm. Cho nên, em không cần lo lắng.

Cuối cùng Diệp Mặc đã hiểu vì sao trước đó Tô Tĩnh Văn lại u buồn như vậy. Trước đó, khi thấy mình, cô ấy vui vẻ một chút rồi đột nhiên lại trở nên chán nản, hóa ra là Tô Tĩnh Văn không thể tu luyện, không có linh căn.

- Đúng rồi, sao em lại biết mình không có linh căn?

Diệp Mặc bỗng kỳ quái hỏi.

Tô Tĩnh Văn vừa định trả lời, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô túm mạnh lấy tay Diệp Mặc, nói:

- Ức Mặc bị người ta bắt đi, anh mau cứu cô bé về.

- Ức Mặc bị làm sao?

Diệp Mặc đã không thể bình tĩnh nổi nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #972


Báo Lỗi Truyện
Chương 972/2272