Chương 971: Tĩnh Văn thức tỉnh


Cắn nuốt xong Kim Đan, Vô Ảnh cũng không tiếp tục Cắn nuốt máu huyết mà lập tức chui ra rơi vào tay Diệp Mặc, không ngờ đã ngủ say.

Diệp Mặc ném Vô Ảnh vào Thế giới trang vàng, lúc này mới thu chiến lợi phẩm vào. Hắn sớm chú ý tới Lê Kinh Mân đã giết tên tu sĩ Trúc Cơ, hiện giờ đang giằng co với hai tên Kim Đan sơ kỳ và một Kim Đan trung kỳ, nhưng vẫn còn chiếm được thượng phong.

Thời gian Diệp Mặc giết chết tên tu sĩ Kim Đan tầng chín kia quá ngắn, hay nói cách khác là đám người đánh nhau với Lê Kinh Mân đều không tin tưởng lão đại của mình sẽ thất bại. Cho nên sau khi Diệp Mặc giết chết tu sĩ Kim Đan tầng chín, mấy tên kia muốn chạy trốn thì đã không kịp rồi.

Ba gã tu sĩ Kim Đan vốn đang ở hạ phong, hiện giờ vì Diệp Mặc giết lão đại của chúng nên trong lòng cực kỳ kinh hoảng. Muốn rút lui, lại bị Lê Kinh Mân nắm lấy cơ hội giết hai gã Kim Đan sơ kỳ, còn dư lại tên Kim Đan trung kỳ kia, vừa chạy được không xa thì đã bị Diệp Mặc một đao bổ chết. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Thấy Diệp Mặc đã đáp xuống thuyền, Lê Kinh Mân cũng có chút xấu hổ:

- Năng lực chiến đấu của tôi quá kém, nếu lợi hại hơn một chút thì cũng không bị bọn chúng giằng co đến bây giờ.

Diệp Mặc lắc lắc đầu:

- Đám người kia sống trong đánh nhau chém giết, kinh nghiệm rất phong phú. Nếu không phải cảnh giới của anh cao hơn nhiều thì cũng rất khó nói. Đương nhiên đó là bởi vì công pháp tu luyện của anh quá thấp, nhưng anh cũng không cần lo lắng, chờ lúc anh đột phá Nguyên Anh, tôi sẽ giúp anh tìm một bộ công pháp cao cấp.

- Tôi có thể đột phá Nguyên Anh?

Lê Kinh Mân kích động hỏi lại một câu.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, gật đầu đáp:

- Đương nhiên.

Lê Kinh Mân lựa chọn đi theo hắn, nếu ngay cả tu sĩ có tư chất như vậy mà cũng không thể bồi dưỡng đến Nguyên Anh thì một Đan Vương như hắn không khỏi quá kém rồi.

Lê Kinh Mân cố nén sự kích động trong lòng, không tiếp tục hỏi nữa. Mục đích y đi theo Diệp Mặc không phải là vì tiến thêm một bước sao? Hiện giờ Diệp Mặc đã chính mồm đồng ý rồi, y còn có gì e ngại nữa?

- Anh ở đây chờ tôi, tôi đi xem chiếc phi thuyền linh khí trung phẩm kia.

Diệp Mặc nói xong liền trực tiếp tiến vào chiếc phi thuyền linh khí mà bọn đạo tặc khống chế.

Một phi thuyền linh khí trung phẩm, hiển nhiên là thứ vô cùng đáng giá. Tuy Diệp mặc có được phi thuyền linh khí thượng phẩm, nhưng cũng không phải tu sĩ nào cũng có vận may như vậy. Nếu không thì Cổ Cửu Nhân cũng đã không vì một chiếc phi thuyền linh khí thượng phẩm mà muốn đổi Thảo Hoàn đan rồi.

Sau khi tiến vào, Diệp Mặc mới phát hiện không gian bên trong phi thuyền của đối phương thật đúng là lớn. Ngoài gần hai mươi phòng ở ra thì còn có một kho hàng lớn. Trong kho hàng chứa đầy linh thạch, pháp khí, khoáng thạch và dược liệu. Mấy thứ này, Diệp Mặc không chút do dự thu vào nhẫn của mình.

Đối với việc bọn đạo tặc để những thứ này ở đây mà không phải trong nhẫn, Diệp Mặc đoán chừng là vì để thưởng cho những tên có công được chọn lựa tùy ý ở đây.

Mà trong căn phòng duy nhất có người, Diệp Mặc tìm được một tu sĩ bị giam. Tu sĩ này chỉ có tu vi Trúc Cơ, Diệp Mặc không biết vì sao lũ đạo tặc lại phải giam y lại.

Trong mắt tu sĩ Trúc Cơ này tràn đầy tuyệt vọng, khi Diệp Mặc tiến vào, y chỉ hơi ngẩng đầu lên một chút.

Nhưng khi y thấy khuôn mặt của Diệp Mặc liền lập tức khiếp sợ kêu lên:

- Ngài là Diệp tiền bối? Diệp Mặc tiền bối?

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn tu sĩ Trúc Cơ này, hắn căn bản không biết đối phương, tại sao y lại biết hắn?

Dường như thấy được sự nghi hoặc của Diệp Mặc, tu sĩ Trúc cơ này vội vàng nói:

- Tuy Diệp tiền bối không biết tôi, nhưng tôi lại biết ngài. Tôi đến đây bằng truyền tống trận ở Tinh Gia sơn, là người Thần Châu, cũng chính là Tiểu Thế Giới mà người bên ngoài nói. Năm đó Diệp tiền bối đại phát thần uy ở núi Thần Châu, chém giết vô số hào kiệt, tôi sớm đã ngưỡng mộ không thôi.

Diệp Mặc giật mình.

- Thì ra cậu là người của Nội Ẩn môn?

- Đúng, đúng vậy. Người bên ngoài đều gọi chúng tôi là Nội Ẩn môn, tôi là Dư Kỳ Dương, vốn là người của Lưu Ly môn. Về sau truyền tống trận ở Tinh Gia sơn mở ra, tôi cùng người khác tiến vào. Tôi cũng khá may mắn, vừa tới đây liền gặp được một vị sư phụ tu vi Kim Đan. Sư phụ rất tốt với tôi, dạy tôi tu chân, nhưng hai tháng trước người lại bị đám đạo tặc này giết…

Nói được một nửa, Dư Kỳ Dương như nghĩ tới điều gì, có chút kinh dị nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi:

- Diệp tiền bối, phi thuyền này là của đạo tặc, sao ngài lại…

Diệp Mặc hiểu ý của y, đối phương hẳn là đang sợ mình cũng là đạo tặc. Hắn lắc lắc đầu nói:

- Tôi không phải đạo tặc, bọn chúng chặn phi thuyền của tôi, bị tôi giết hết rồi. Lúc tiến vào vừa lúc gặp anh, nhưng tôi nghe anh nói sư phụ anh đã bị giết, sao anh lại còn sống được?

Nghe Diệp Mặc nói hắn đã giết tất cả đạo tặc, Dư Kỳ Dương khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, thậm chí đã quên trả lời câu hỏi, thật lâu sau mới ngơ ngác nói:

- Diệp tiền bối, ngài đã là tu sĩ Nguyên Anh rồi sao?

Nhưng khi hỏi xong điều này, y lập tức phản ứng lại. Một tu sĩ Nguyên Anh không phải loại người mà y có thể tùy tiện hỏi như vậy, vội vàng nói thêm:

- Đa tạ Diệp tiền bối báo thù giết sư cho tôi.

Diệp Mặc ngăn cản y quỳ xuống, lại chờ câu trả lời của y. Tuổi của Dư Kỳ Dương nhìn còn lớn hơn hắn, hắn cũng không thích người khác quỳ xuống như vậy.

Lúc này Dư Kỳ Dương mới nói:

- Bởi vì lúc ở Lưu Ly môn tôi thích nghiên cứu trận pháp, mà tên lão đại râu rậm của bọn đạo tặc nghe nói như vậy nên liền không giết tôi. Mỗi ngày đều dùng mấy thanh phi kiếm thảo luận trận pháp với tôi, cho nên tôi mới còn sống.

Bấy giờ Diệp Mặc mới hiểu được, hóa ra tên lão đại kia muốn tu luyện kiếm trận, lúc này mới để lại mạng của Dư Kỳ Dương. Tuy nhiên tên Dư Kỳ Dương này mới chỉ hơn một năm mà đã đạt đến Trúc Cơ, không nói sư phụ y thế nào, chỉ riêng loại tư chất này thôi đã rất nghịch thiên rồi.

- Tư chất của anh rất tốt sao?

Nghĩ đến vấn đề này, Diệp Mặc lập tức hỏi ra. Hắn có thể tấn cấp đến Kim Đan như bây giờ, những lần kỳ ngộ đều là cửu tử nhất sinh. Người khác có thể đến Trúc Cơ trong thời gian ngắn như vậy, đương nhiên hắn cũng có chút tò mò.

Phải biết rằng gần đây hắn cũng không có biện pháp nào tốt, tu vi lập tức liền đình trệ, vẫn là Kim Đan tầng hai.

Dư Kỳ Dương lắc lắc đầu:

- Tuy tư chất của tôi không tồi, nhưng có thể Trúc Cơ thành công trong thời gian ngắn như vậy đều là nhờ vào công lao của sư phụ. Sư phụ dạy cho tôi một loại công pháp, có thể đem nội khí tu luyện trước kia chuyển hóa thành chân khí, cái này giúp tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Diệp Mặc gật gật đầu, xem ra sư phụ của Dư Kỳ Dương này cũng là một nhân vật khá lợi hại, không ngờ có thể nghĩ đến việc chuyển hóa nội khí thành chân khí, giảm bớt thời gian tu luyện.

- Tôi muốn lấy chiếc phi thuyền này, hiện giờ anh định làm gì?

Diệp Mặc hỏi.

- Tôi muốn đi theo Diệp tiền bối, nơi này tôi không quen biết bất cứ ai, cũng rất xa lạ. Diệp tiền bối là người quen duy nhất của tôi rồi.

Dư Kỳ Dương không chút do dự nói.

- Được.

Diệp Mặc nghĩ thầm, mình cũng đã tiếp nhận Lê Kinh Mân, nếu hắn muốn mở rộng "Ngành dược Hoa Hạ" thêm một lần nữa thì rất cần nhân sự, thêm một Dư Kỳ Dương cũng chẳng có vấn đề gì. Hơn nữa, Dư Kỳ Dương còn am hiểu một ít trận pháp, nhân tài như vậy là rất khó được.



Diệp Mặc đem phi thuyền linh khí trung phẩm của bọn đạo tặc luyện hóa xong thu vào, lúc này mới dẫn theo Dư Kỳ Dương trở lại thuyền của mình, giới thiệu qua một chút cho Lê Kinh Mân và Dư Kỳ Dương.

Dư Kỳ Dương biết một ít trận pháp, hơn nữa lại thích nghịch phi thuyền, cho nên Lê Kinh Mân trực tiếp giao quyền khống chế phi thuyền cho y, một bên chỉ điểm Dư Kỳ Dương, một bên tự mình tu luyện.

Trước đó, Diệp Mặc vừa nghĩ đến việc đem "Tiếp Lan Xuân Hiểu""Thạch Duẫn Tủy vạn năm" dung hợp để luyện đan thì đã bị bọn đạo tặc cắt đứt. Cho nên sau khi trở lại phòng, chuyện đầu tiên Diệp Mặc làm là bắt đầu luyện chế đan dược.

Bởi vì lúc trước đã từng thử vài lần, đều đã luyện chế thành công, lần này chỉ bỏ thêm "Thạch Duẫn Tủy vạn năm" vào mà thôi. Tương đối mà nói, thêm thứ này vào thì quá trình luyện đan càng thêm thuận buồm xuôi gió. Bởi vì "Thạch Duẫn Tủy vạn năm" chính là thứ cực kỳ thích hợp với luyện đan, nếu không Diệp Mặc cũng chẳng thể luyện chế thành công "Ngũ Nguyên đan" khi còn ở Luyện Khí kỳ.

"Tiếp Lan Xuân Hiểu" và vài loại dược liệu còn lại được Diệp Mặc dung hợp lại một chỗ, sau đó thông qua Tuyền Đan pháp của mình và sự trợ giúp của "Thạch Duẫn Tủy vạn năm", Diệp Mặc rất nhanh đã luyện chế được một loại đan dược mới. Hơn nữa lò đan dược đầu tiên đã luyện chế được sáu viên.

Mùi hương của đan dược mới thơm ngát mê người, Diệp Mặc chỉ cảm giác một chút đã biết dược tính của "Tiếp Lan Xuân Hiểu" không mất đi chút nào. Mặc dù trong lòng mừng rỡ, nhưng hắn vẫn cầm một viên đan dược cho vào miệng.

Đan dược vừa vào miệng thì lập tức đã hóa thành một sợi tơ linh khí. Sợi tơ này như có linh tính, dũng mãnh tiến vào trong thần hồn của hắn, giúp thần hồn lớn mạnh hơn.

- Quả nhiên là có hiệu quả, hơn nữa còn là đan dược Thiên cấp nhất phẩm.

Diệp Mặc kinh hỉ cầm năm viên đan dược còn lại nói:

- Loại đan dược này gọi là "Tiếp Duẩn đan" đi.

Dược liệu chủ chốt của "Tiếp Duẩn đan""Tiếp Lan Xuân Hiểu""Thạch Duẩn Tủy vạn năm", tên này thật ra cũng rất hợp. Sở dĩ loại đan dược này có thể đạt đến Thiên cấp nhất phẩm, Diệp Mặc đoán chừng là có liên quan với "Thạch Duẩn Tủy vạn năm".

"Tiếp Duẩn đan" đã luyện chế xong, nhưng trong lòng Diệp Mặc lại trở nên căng thẳng. Hắn không biết rốt cuộc "Tiếp Duẩn đan" có thể trị liệu được cho Tô Tĩnh Văn hay không. Nếu ngay cả thứ này cũng không được thì hắn phải làm thế nào đây?

Diệp Mặc có chút thấp thỏm không yên đem "Tiếp Duẩn đan" đưa đến bên miệng Tô Tĩnh Văn. Không cần hắn làm gì, "Tiếp Duẩn đan" đã tự động hóa thành linh dịch biến mất.

Qua mười lần hô hấp, Tô Tĩnh Văn vẫn không có chút động tĩnh nào.

Qua một phút đồng hồ, kết quả vẫn là như vậy.

Mười lăm phút, rồi thậm chí là một nén nhang cũng đã trôi qua.

Lúc này Tô Tĩnh Văn vẫn không có chút động tĩnh nào, Diệp Mặc không cảm giác được cô có bất cứ sóng dao động tinh thần nào, lúc này hắn bắt đầu có chút lo lắng.

Đang lúc Diệp Mặc định kiểm tra Tô Tĩnh Văn một chút thì lại phát hiện cô đã tỉnh lại, mở hai mắt ra.

Trong lòng Diệp Mặc nhất thời mừng rỡ, nhưng hắn không lên tiếng. Hắn biết lúc này cần cho cô thời gian…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #971


Báo Lỗi Truyện
Chương 971/2272